Chương 355: Ngầm phục kích


Sơn cốc Sakya Mier nằm ở chính giữa bảy công quốc, bọn họ bí mật hội họp ở đây. Sở dĩ như vậy vì mặc dù bảy đại công quốc đều chung mục đích liên hợp đối phó thành Brettel, thế nhưng bọn họ vẫn nghi kỵ lẫn nhau. Vì thế cũng không có công tước nào dám làm khách bước vào công quốc khác.
Cuối cùng cả bọn quyết định tự mình dẫn theo quân đội tụ họp tại sơn cốc này. Đại bộ phận quân đội tạm thời bố trí tại dải đất bình nguyên bên ngoài sơn cốc, bảy đại công tước thì phân biệt mang theo thủ hạ tinh nhuệ đi vào trong.
Bên trong sơn cốc đầy hoa cỏ cùng cổ thụ. Ánh dương quang ấm áp chiếu rọi khắp nơi. Một cái trướng bồng đơn giản được dựng lên cạnh dòng suối nhỏ. Trong trướng bồng rộng rãi là bảy đại công tước đem theo thủ hạ cao thủ đang bí mật thương nghị.
Chung quanh trướng bồng là dày đặc các kỵ sĩ hộ vệ. Bên trên bố trí lớp lớp ma pháp kết giới. Tất cả là để phòng khi có kẻ bên ngoài đột nhập đánh đòn trí mạng với bảy đại công tước đang tề tụ bên trong.
Bảy đại công tước đang bàn cãi ồn ào không ngớt. Chủ điểm tranh luận là chỉ huy liên quân, phương châm tác chiến, kể cả việc phân phối chiến lợi phẩm. Họ bình thường lúc trước vẫn tranh đấu không ngừng, cho dù là vì thành Brettel mà tụ họp ở đây thì hỏa khí trên chiến trường vẫn chưa thể tiêu tan, sắc mặt mỗi người đều không có vẻ gì là hòa nhã.
Helentina của Helon công quốc gần đây tâm tình cực kỳ buồn bực. Cả người không hề tỏa ra điểm diễm quang như trước, rõ ràng là đã tiều tụy không ít.
Tin tức nàng bị Hàn Thạc cường bạo vô tình truyền khắp bảy đại công quốc. Làm cho Helentina chỉ trong một đêm đã trở thành đối tượng trào phúng của mọi người. Bất luận kẻ nào nhìn nàng thì ánh mắt cũng có vài phần khác lạ. Cái loại ánh mắt này làm nàng cực kỳ không thoải mái.
Ngay cả minh hữu bền vững của nàng là Đại công tước Benedict Sackville của Nathan công quốc từ khi nghe được tin tức đó thì cũng không giao hảo nữa. Giờ chân chính gặp mặt tại đây thì y cũng chỉ chào xã giao mà không ân cần thăm hỏi như trước kia nữa.
Helentina hiểu được vấn đề hiện tại. Bất quá là đích xác nàng bị Hàn Thạc bắt giữ về thành Brettel, còn bị giam cầm mấy ngày. Sự thật này thì dù nàng có cao ngạo đến mấy thì cũng trăm miệng khó cãi. Thời gian này nàng bị dày vò bởi các loại ánh mắt khác lạ. Ngay cả một số công dân của công quốc Helon cũng cho rằng Helentina đã không còn thanh khiết, tựa hồ không còn thích hợp đảm nhiệm chức đại công tước.
Nếu Helentina không bằng vào thủ đoạn đẫm máu, liên tiếp giết chết mấy quý tộc phản loạn thì có lẽ nàng đã không còn bảo trụ được địa vị của mình tại Helon công quốc. Chắc bây giờ tại hội nghị của bảy công quốc nàng đã trở thành đối tượng bị lãng quên rồi.
Benedict Sackville đang cùng tranh luận với Aleck Ambridge của Wenden công quốc ở phía sau. Nội dung là chuyện phân phối chiến lợi phẩm, Aleck Ambridge đã xem ma tinh pháo trị giá sáu mươi vạn kim tệ nên kiên quyết lấy cho được sáu cỗ ma tinh pháo này.
Benedict Sackville lại cho rằng sáu cỗ ma tinh pháo vốn là do y mua cho Helentina từ liên minh thương hội Barth. Đương nhiên chúng là của y, nên không lùi bước dẫn đến tranh chấp với Aleck Ambridge.
Còn việc Helentina giao sáu mươi vạn kim tệ cho y mới có chuyện mua được từ liên minh thương hội Barth sáu cỗ ma tinh pháo thì đột nhiên bị quên đi. Kẻ trước kia luôn là một người khiêm tốn theo đuổi nàng giờ đã đổi thành một kẻ vì tư lợi bản thân mà trắng trợn cướp đoạt.
Helentina lạnh lùng nhìn sáu đại công tước đang tranh chấp, lòng càng thêm phiền muộn. Bất tri bất giác nàng lại nhớ tới Hàn Thạc. Đối với sự độc ác của hắn càng thêm nhận thức. Không biết vì sao, nàng thầm nghĩ rằng, sáu nam nhân đang lải nhải tranh luận trước mặt dường như không giống nam nhân chân chính.
Ngược lại cái ánh mắt tràn đầy hung sát bạo tàn của thành chủ Brettel trong đoạn thời gian này thỉnh thoảng lại hiện lên trong đầu nàng, cứ lởn vởn không tan. Nàng hiểu được sáu đại công tước kia căn bản không phải là đối thủ của vị thành chủ ngoan độc của thành Brettel.
Dân cư của thành Brettel chưa tới mười vạn. Đừng nói là sáu công quốc, ngay cả so sánh với binh lực của Helon công quốc thì nó cũng không bằng. Vậy mà bây giờ liên quân của bảy đại công quốc đang định tiến công vào thành Brettel thì nàng lại có một ý nghĩ tức cười là liên quân chắc chắc sẽ thất bại. Điều này làm cho Helentina cũng thấy có chút có chút hoang đường.
- Helen công tước, ngươi muốn có được gì ở thành Brettel ? - Đại công tước Lanti Allard của Bunton công quốc ở gần Helentina nhìn nàng không nói một lời chỉ im lặng như một bức tượng đồng liền lễ độ hỏi.
Helentina đang trầm tư chợt bừng tỉnh. Suy nghĩ chốc lát, cặp môi đỏ thắm của nàng thốt nhẹ:
- Ta chỉ muốn mạng hắn. Bất quá không biết tại sao, rốt cuộc ta nghĩ chúng ta sẽ không chiến thắng dễ dàng như vậy.
- Ha ha. Helen đại công tước gần đây chắc quá mệt mỏi rồi. Bằng vào liên quân bảy đại công quốc của chúng ta mà nói. Lúc trước đại quân của đế quốc Lancelot thanh thế tận trời đến tấn công cũng bị chúng ta dễ dàng đánh tan. Chỉ bằng vào một thành Brettel đổ nát mà muốn cản bước tiến của chúng ta thì thật sự quá buồn cười! Ta xem Helen đại công tước từ sau khi bị gã thành chủ kia bắt đi thì lá gan đã bị dọa cho khiếp sợ rồi sao? - Aleck Ambridge đang nói chuyện bên cạnh thì đột nhiên tiến đến ngắt lời. Y không.chút một chút che dấu sự khinh bỉ đối với Helen, cười ha ha trào phúng
Vốn Benedict Sackville vẫn tương trợ Helen nên đang tranh luận với Aleck Ambridge nghe vậy thì đỏ bừng cả mặt. Nhưng sau đó lại đột nhiên trầm mặc không nói, lại còn khẽ gật đầu tựa hồ lần đầu tiên đồng ý lời nói của địch nhân.
Helentina cảm thấy cõi lòng tê tái. Nhìn nam nhân trước mặt đã từng luôn miệng suốt đời chiếu cố cho nàng tự nhiên muốn bật cười.
- Ta hơi mệt, các ngươi tiếp tục thương nghị đi. - Helentina mệt mỏi đứng thẳng lên, buông thõng một câu với sáu đại công tước rồi đi ra ngoài.
Không một ai níu giữ nàng lại. Aleck Ambridge đợi nàng ra khỏi rồi mới khinh bỉ thấp giọng:
- Xem ra con mụ này đã bị công phu trên giường của tên thành chủ mới Brettel chinh phục rồi. Ngay cả tình thế hiện tại cũng không nhận thức được rõ ràng, hắc hắc. Thật không rõ nữ nhân này lúc trước làm sao lại có kẻ ngu ngốc bám rịt không tha vậy chứ?
- Ngươi nói ai vậy? - Benedict Sackville đột nhiên giận dữ. Đối với kẻ đã từng cuồng si theo đuổi Helentina mà nói, đây là một đại sỉ nhục. Bất cứ ai xúc phạm đến chuyện này, y đều truy cứu không tha.
- Hắc hắc, không có gì không có gì! - Thấy Benedict Sackville đột nhiên nổi khùng, lại vừa mới bị y áp chế về chuyện sáu cỗ ma tinh pháo nên Aleck Ambridge cảm thấy cực kỳ vui sướng.
Ở bình nguyên bên ngoài sơn cốc.
Helentina nét mặt sa sầm trở về một cái trướng bồng trú quân của quân đội Helon công quốc, tâm tình từ từ bình tĩnh lại.
- Helen, có gì không vui sao? - Siêu giai ma thú Hỏa phượng hoàng tên là Hỏa Phong giờ biến thân thành một nữ tử mĩ lệ đang ở trong trướng bồng đưa một chén trà cho Helentina, hỏi giọng lo lắng.
- Hỏa Phong tỷ tỷ, chẳng lẽ nói thân thể nữ nhân lại quan trọng vậy sao. Tại sao sau khi ta trở về từ thành Brettel thì thấy mọi người đều gây khó dễ cho ta vậy? - Helentina thở dài não nuột, than thở với Hỏa Phong.
- Helen à, sao muội lại nói vậy. Tên Bryan kia cũng chưa làm gì muội cả mà, chỉ có cướp đoạt của muội một trăm vạn kim tệ mà thôi. - Hỏa Phong kinh ngạc Helentina, vẻ khó hiểu.
Đặt chén trà mà Hỏa Phong đưa cho nàng xuống, Helentina lại thở dài sườn sượt:
- Nhưng tất cả mọi người đều cho là chuyện đó đã phát sinh rồi. Ta căn bản không có biện pháp giải thích.
- Quản bọn phàm nhân này làm gì, chỉ cần trong lòng muội biết không có chuyện gì là được rồi, hà tất phải so đo nhiều vậy làm gì.
Hỏa Phong nhẹ giọng khuyên bảo Helentina rồi nói tiếp:
- Có điều kẻ kia quá cường đại. Nếu không tỷ đã sớm giúp muội giết hắn rồi.
- Ngàn vạn lần không nên, hắn không phải là người mà chúng ta có thể đối phó. Nếu không chúng ta đâu phải liên hợp thế này.
Helentina cả kinh, vội vàng lên tiếng can ngăn rồi lắc đầu cười khổ:
- Có đôi khi muội còn muốn thực sự bị hắn cường bạo. Nếu vậy nói không chừng hắn sẽ chiếu cố cho muội. Đáng tiếc muội biết chuyện này không có khả năng.
- Muội sao có thể nghĩ vậy chứ. Hắn là kẻ thù lớn nhất của muội. Chẳng những đã cướp đoạt một trăm vạn kim tệ, mà còn phao ra tin tức âm độc này. Chúng ta nhất định phải giết chết hắn mới được, nếu không muội rất khó lấy lại sự trong sạch. - Hỏa Phong căm hận.
Helentina lại bất đắc dĩ thở dài thêm môt lần nữa:
- Cho dù là giết được hắn, ta cũng không rửa sạch được tiếng xấu. Tên thành chủ của thành Brettel này chẳng những thừa âm độc, mà thực lực cũng vượt xa mức bình thường, thực quá đáng sợ. Không biết tại sao, ta cảm giác như hắn đang ở bên cạnh ta, xem ra ta thực hồ đồ rồi.
Nhìn vẻ mặt phiền muộn ưu sầu của nàng, Hỏa phượng hoàng cũng chỉ biết thở dài mà không biết an ủi ra sao.
Từ sau khi trở về từ thành Brettel, Helentina tựu chung vẫn đối mặt với sự nghi ngờ chất vấn và châm biếm trào phúng của mọi người. Vốn tại Helon công quốc nàng như một nữ thần cao cao tại thượng, giờ rơi tuột xuống đất nên nhất thời không thể thích ứng. Nụ cười xuất hiện trên gương mặt ngày càng ít, cả người bị hành hạ đến không chịu nổi.
- Đều là do tên Bryan kia! Ta nhất định phải giúp Helen giết hắn! - Hỏa Phong thầm nghĩ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
%%%
Trướng bồng của Helentina nằm trên một gò đất cao năm thước. Hàn Thạc thông qua Âm ma đã nghe thấy rõ ràng cuộc nói chuyện vừa rồi.
- Nữ nhân này còn thiếu ta sáu mươi vạn kim tệ. Tính đến hôm này cũng nên trả lại cho ta rồi. - Hàn Thạc lẩm bẩm, liếc về chỗ của Helentina rồi lẻn vào sơn cốc Sakya Mier.
Âm ma chậm rãi quay lại từ trướng bồng của Helentina nhập vào người hắn rồi cùng đi về sơn cốc Sakya Mier. Khi sắp tới cái trướng bồng ở chính giữa thì Hàn Thạc ẩn nấp vào đường hầm mà Thổ Giáp Thi đã đào sẵn, chỉ thả Âm ma vào thám thính trong đó.
Toàn bộ sáu đại công tước đều ở trong trướng bồng này, bọn chúng ra sức bố trí an toàn ở nơi đây. Các loại kết giới bố trí dày đặc. Hàn Thạc dùng Âm ma dò xét hồi lâu cũng vô pháp nghe được một động tĩnh gì trong đó.
"Xem bộ phải chờ lúc bọn chúng rời đi mới được. Phòng ngự của mấy tên gia hỏa kia cũng nghiêm mật quá chứ. Trên trời dưới đất đều có kết giới ken dày, chung quanh lại có đại quân của bảy đại công quốc đồn trú. Cho dù là bất tử quân đoàn cũng không thể tiêu diệt được, thật là một đám gia hỏa đáng sợ."
Hàn Thạc thầm nghĩ. Hắn lợi dụng Âm ma dò thám còn bản thân vẫn nấp dưới đường hầm.
Qua đại khái khoảng nửa giờ thì sáu công tước lục tục từ bên trong trướng bồng bước ra. Sắc mặt cả đám đều lộ vẻ bất mãn, xem ra việc thương nghị không đạt được kết quả. Hành động đối phó thành Brettel tựa hồ mất tối thiểu một hai ngày nữa thì bọn chúng mới an bài thỏa đáng công việc.
Bên cạnh sáu công tước đều có cao thủ hộ vệ. Ở chỗ này bọn chúng đều sợ bị ám hại nên đều dẫn theo cao thủ trong nước. Xung quanh mỗi tên đều có cường giả khí tức mạnh mẽ bảo vệ.
Sự thật là cũng sẽ có công tước nhân cơ hội này ra tay ám toán, sự việc này trước kia đã từng xảy ra một lần trong hội nghị tương tự. Do vậy mà bây giờ chúng mới cẩn thận như vậy.
Hàn Thạc ẩn núp dưới lòng đất cũng không vội ra tay với bất cứ tên nào. Đợi khi màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, tất cả đã rời khỏi sơn cốc, mới chậm rãi tiến về chỗ trú quân của Wenden công quốc Aleck Ambridge đại công tước.
Đêm dài vắng lặng chính là thời cơ thích hợp để tiến hành những chuyện mờ ám.
Công tước Aleck Ambridge tuy tham gia hội nghị nhưng cũng sao nhãng việc hoan dâm. Đang ở chính giữa trướng bồng hoa lệ, bế một nữ kỵ sĩ vóc người cao thẳng đặt lên bàn. Nữ kỵ sĩ này phía trên vẫn mặc khải giáp chính quy, chỉ có đồn bộ lõa lồ phía dưới chổng lên.
Ả nằm sấp trên bàn, nhẹ giọng rên rỉ. Đồn bộ uốn éo phối hợp với đại công tước Aleck Ambridge đang chinh phạt phía sau, mái tóc đen nhánh xõa ra phủ kín gò má.
Bên trong trướng bồng còn có hai nam nhân tướng mạo hung ác nham hiểm. Hai tên đối với khung cảnh hoang dâm này không một chút biểu cảm, trường kiếm cầm chắc trong tay cảnh giác nhìn ra xung quanh, đều có thực lực Đại kiếm sư.
Aleck Ambridge vừa rên lên một tiếng, một luồng khoái cảm từ tiểu phúc của y lan tràn ra toàn thân. Bất chợt, y cảm thấy mặt đất dưới chân khẽ rung rinh với biên độ lớn.
Đang lúc cao trào nên Aleck Ambridge cũng không quá mức để ý đến biến hóa này. Song một trận đau đớn nhức xương từ dưới chân truyền lên thì y mới hét toáng lên, nắm lấy nữ kỵ sĩ vất xuống dưới chân.
"Phập......"
Lợi khí từ dưới lòng đất dễ dàng xuyên thấu qua thân thể nữ kỵ sĩ đang lúc cực khoái kia rồi ả mới kịp có phản ứng. Ngay cả khải giáp chế tạo từ bí ngân của ả ta cũng bị xé tan. Dư uy của mũi nhọn vũ khí không giảm mà còn tiếp tục đâm lên.
Aleck Ambridge hồn phi phách tán, cảm giác được trước ngực lạnh toát. Y không thèm để ý sự đau đớn của chân trái bị xé rách, khập khiễng chạy ra khỏi trướng bồng, quát lớn:
- Thích khách. Có thích khách!
Hai gã Đại kiếm sư tướng mạo nham hiểm hung ác đã sớm vọt tới khi y ném nữ kỵ sĩ kia xuống làm khiên thịt. Hai luồng kiếm quang ngân sắc không chút khách khí bổ thẳng vào nữ kỵ sĩ đang hấp hối.
Màn ngân sắc kiếm quang trong nháy mắt xé rách thân thể ả. Hai gã thô bạo gạt thi thể sang một bên, thận trọng xem xét một cái động khẩu đen ngòm lộ ra bên dưới. Động khẩu này chỉ bé bằng cánh tay một người, xem chừng đợt công kích vừa rồi là từ nó phát ra.
- Chết tiệt! Lòng đất không phải đã bố trí nham thạch bình chướng rồi sao? Sao còn có kẻ công kích được ta?
Chân trái của Aleck Ambridge vẫn chảy máu đầm đìa, hung hãn cau mày quát:
- Cũng may mà ta phản ứng kịp. Nếu không hôm nay chắc chết tại đây rồi. Cái gã Thổ hệ ma pháp sư kia dám lười biếng. Ta phải giết y!
- Công tước đại nhân, dưới đất vẫn còn nham thạch bình chướng. Chỉ là địch nhân thực lực quá mạnh mẽ. Lực lượng vũ khí mà hắn xuất ra đã vượt quá ngưỡng mà nham thạch bình chướng có thể chịu đựng. Xem ra tuyệt đối không phải là cường giả thông thường, cũng may đại nhân không việc gì. Chẳng biết là kẻ nào muốn tính mạng của đại nhân vậy? - Một gã Đại kiếm sư âm trầm hỏi.
- Còn có thể có ai chứ! Nhất định là cái kẻ đáng chết Benedict Sackville kia rồi. Hôm nay ta chỉ chế nhạo y có một câu vậy mà buổi tối y lại cho người tập kích ta, khốn kiếp.
Aleck Ambridge sầm mặt rủa một câu rồi quay ra ngoài trướng bồng quát to:
- Mục sư. Đáng chết, mục sư còn không mau tới cho ta. Một chân của ta sắp bị phế đến nơi rồi. Ta tốn nhiều kim tệ như vậy nuôi các ngươi, thời khắc quan trọng phải tới nhanh một chút cho ta chứ!
Trong lúc Aleck Ambridge hô to thì Hàn Thạc sau một kích không trúng đã lặng lẽ bỏ đi. Ngay cả đường hầm mà Thổ Giáp Thi đào ra cũng đã lấp lại.
Hàn Thạc vốn cố gắng giết luôn Aleck Ambridge. Nhưng thật không nghĩ y cũng quá vô tình. Tại thời điểm quan trọng thì đưa nữ kỵ sĩ vừa mới hoan lạc với mình ra làm bia đỡ một kích trí mạng. Hoàn hảo lúc vừa rời đi thì hắn thông qua Âm ma nghe được lời chửi của y đối với Benedict Sackville. Vì thế cảm thấy đã đạt được mục tiêu nên không liều lĩnh lại xuất thủ nữa.
Đại Ma Vương

Đại Ma Vương - Chương #355


Báo Lỗi Truyện
Chương 355/1027