Chương 328:Ta sẽ là chó săn của ngài


Một tiếng cười nhạo từ từ vọng xuống, một bóng người cực cao dần dần hiện rõ dưới ánh đuốc. Đây là một người thanh niên anh tuấn khuôn mặt treo nụ cười tà dị. Người thanh niên này cao chừng một thước chín, đứng ở chỗ đó tựa như một thanh lợi kiếm được rút ra khỏi vỏ, làm cho người ta bị một loại xung kích mãnh liệt.
Một thân trang phục võ sĩ màu xanh gọn gàng, tôn lên hình thể rắn chắc bộc lộ rõ tài năng, khóe miệng nhếch lên nụ cười nhạt, ẩn chứa trong đó sự suy tư, giống như là một con diều hâu bay lượn trên bầu trời có ý định đùa bỡn một con thỏ hoang đang cuống cuồng chạy trốn trên mặt đất vậy. Lộ rõ vẻ vừa tự tin mà lại thong dong.
Khi thanh niên hiển lộ ra thân ảnh thì đám cường đạo xung quanh vội vàng ngó nghiêng xung quanh, tưởng rằng phía sau hắn còn có nhiều viện thủ, cho nên khá khẩn trương cùng cố kỵ.
- Không cần nhìn, chỉ có mình ta!
Hàn Thạc cười nhạt giải thích, cũng không quan sát đám thủ lĩnh cường đạo đang thở phào kia, dừng ánh mắt trên người Dorcus đang đứng thẳng tắp giữa đám người, hỏi:
- Ngươi thấy đám cường đạo chỉ biết hưởng lạc mà không biết làm này có thể giúp ngươi rửa hận được sao?
Vẻ mặt Dorcus hờ hững, trầm mặc trong chốc lát nhìn Hàn Thạc nói:
- Chuyện này không liên quan đến ngươi. Ngươi đến là vì chuyện năm vạn kim tệ?
Lắc lắc đầu cười, Hàn Thạc nhìn chằm chằm Dorcus, đột nhiên nói:
- Không phải, năm vạn kim tệ mặc dù trong mắt đám cường đạo này quả là một khoản tiền rất lớn, nhưng ta không thèm để mắt. Ta tới đây không phải là vì năm vạn kim tệ mà là vì Dorcus ngươi!
Sắc mặt Dorcus đại biến, căm giận trừng mắt nhìn Hàn Thạc, tựa hồ muốn ghi tạc hình dáng của hắn vào trong lòng, rồi cười thảm nói:
- Không tưởng được đã lâu như vậy mà hai gia tộc kia vẫn chưa từ bỏ ý định truy sát ta, chỉ có điều ta không nghĩ tới ta đáng tiền đến như vậy. Ha ha!
- Đừng nhiều lời, ngươi chỉ có một người, lại dám cản đường của chúng ta. Vậy ngươi muốn chết rồi! - Nóng lòng muốn đến Mãn Viên phường xuân sắc hưởng thụ, thủ lĩnh đám cường đạo Laxey sau khi xác định chỉ có mình Hàn Thạc, rốt cục cũng không kiềm chế được nội tâm nóng vội, chợt quát lên.
Cùng với tiếng quát của Laxey, mấy thủ lĩnh đám cường đạo cũng hùa theo phụ họa, xem ra sắc dục trong lòng đã trỗi dậy khiến cho bọn chúng rốt cục không thể chịu được nữa. Dưới mệnh lệnh của mấy tên thủ lĩnh, một đám lâu la đồng dạng nóng lòng, tay mang theo vũ khí không đáng giá một kim tệ, rất nhanh đã vây Hàn Thạc vào giữa.
Từ đầu tới cuối Hàn Thạc chỉ mỉm cười, đối với hành động của đám cường đạo trong lòng đang sốt ruột nghĩ đến làn da mịn màng của các cô nương này vẫn làm thinh. Vẫn nhìn Dorcus lắc lắc đầu, dưới sự nghi hoặc của gã, mới giải thích:
- Đối với người khác mà nói, ngươi chẳng những không đáng giá một đồng, mà còn là một củ khoai lang bỏng tay. Còn với ta mà nói giá trị của ngươi vượt xa năm vạn kim tệ, chuyện này đợi lát nữa ta cùng với ngươi nói sau. Chờ ta xử lý gọn gàng đám này đã, rồi từ từ thảo luận vấn đề giá trị cao thấp của ngươi.
- Tên ngạo mạn, ngươi tự tìm đường chết.
Laxey phẫn nộ nhìn Hàn Thạc, phất phất tay quát to:
- Thủ tiêu hắn, hắn khẳng định là tên Vong Linh pháp sư tà ác kia. Các ngươi áp sát hắn, không được cho hắn có cơ hội ngâm xướng ma pháp.
- A ha, hắn quả đúng là tân thành chủ của Thành Brettel, ngươi xem không gian giới chỉ trên tay hắn, cái này nhất định là một con dê béo, các huynh đệ đoạt lấy không gian giới chỉ cho ta. Ta đã có thể tưởng tượng được bên trong không gian giới chỉ có một kho tài phú! - Thủ lĩnh cường đạo Tuka hưng phấn kêu to, hắn nâng cao chiến phủ hai lưỡi trong tay, tham lam nhìn chằm chằm không gian giới chỉ trên tay Hàn Thạc.
"Kịch… kịch… kịch…."
Trong lúc đám lâu la cường đạo đang liếm môi, chuẩn bị xé Hàn Thạc thành từng mảnh nhỏ, từng tiếng bước chân trầm muộn chợt vang lên.
- Thanh âm gì thế? - Laxey rối mù khẽ nhíu đôi mày rậm, thành hai cái hình tam giác bất quy tắc, hết nhìn đông lại ngó tây bốn phía một chút mới lớn tiếng hỏi.
Bọn cường đạo tiểu lâu la đang định động thủ vừa nghe Laxey hét lớn, cả kinh đều ngừng lại, mờ mịt nhìn xung quanh nghi hoặc.
"Kịch… kịch… kịch…."
Tiếng bước chân trầm muộn từ xa tiến lại gần. Mấy cành cây nhỏ nên cạnh khẽ dao động, nhắc nhở đám cường đạo trên mặt đất đang run rẩy. Nhưng trong đêm khuya không trăng đen kịt như mực, cho dù có ánh đuốc chiếu sáng nhưng cũng có hạn. Bởi vậy đám cường đạo hết nhìn đông ngó tây chỉ nghe được tiếng bước chân lớn nối tiếp ngày càng gần, nhưng lại không thấy rõ là thứ gì đang dần tiếp cận.
- Là tiếng gót sắt của chiến thú phu lửa dưới thân Tà Ác kỵ sĩ, chư vị không cần nhìn ngó làm gì nữa, các ngươi đều xong đời rồi! - Bị một đám cường đạo vây quanh, Hàn Thạc đột nhiên cười giải thích. Nguồn: http://truyenyy.com
- Đáng chết, hắn đã sớm gọi về bất tử sinh vật! Lập tức giết chết hắn, chỉ cần hắn chết, bất tử sinh vật không có hắn chỉ huy, sẽ không có uy hiếp quá lớn. - Một tên Quang hệ cao cấp ma pháp sư được đám cường đạo dùng số tiền lớn thuê, cực kì hoảng sợ vội vàng hô to.
Đám thủ lĩnh cường đạo đang kinh hoảng thất thố nghe được tên Quang hệ cao cấp ma pháp sư kia hô, toàn bộ đều hô to gọi nhỏ, truyền mệnh lệnh:
- Đám ngu ngốc các ngươi, nhanh tiêu diệt hắn cho ta!
Bọn tiểu lâu la đang vây quanh Hàn Thạc, nghe thấy mấy thủ lĩnh đồng thời truyền lệnh giết chết, động tác vừa mới đình chỉ giờ lại nhao nhao nhanh chóng tăng tốc. Chúng múa máy vũ khí "cùn" trong tay xông tới Hàn Thạc, định trước khi bất tử sinh vật tới, giết chết được hắn.
"Vèo vèo vèo…"
Từng cây cốt mâu nhỏ dài màu đen, như là từng đạo hắc mang đoạt mệnh, dưới ánh đuốc chập chờn của đám cường đạo, lấy Hàn Thạc làm trung tâm, từng cây cốt mâu bắn ra với tốc độ cực nhanh. Vừa nhìn thì những cốt mâu liên miên không ngừng này như đang nối tiếp nhau, khiến Hàn Thạc giống như một con hắc khổng tước yêu dị đang xòe đuôi.
"A...... A a......"
Đám cường đạo xông tới âm thanh kêu thảm liên miên không dứt như tiếng pháo trúc dày đặc, từng cây cốt mâu đen thui, dưới động tác "xòe đuôi" của Hàn Thạc dễ dàng xuyên thủng khải giáp trị có mấy ngân tệ của bọn chúng, hoặc là đâm xuyên vào thân thể, hoặc là xuyên thấu lục phủ ngũ tạng của chúng, mang theo máu tươi trào ra.
Uy lực còn lại không giảm bớt, từng cây cốt mâu sau khi xuyên thấu qua thân thể cường đạo, còn xuyên táo chết một tên phía sau, loại lực lượng trùng kích này thật đáng sợ.
Chỉ trong chớp mắt ba mươi mấy tên cường đạo xông lên, dưới tiếng kêu thảm đều bị cốt mâu bắn chết. Vết máu đầy đất dưới ánh đuốc biến thành một mảnh hồng đẹp mắt. Mùi máu tươi nồng nặc trong nháy mắt chui vào miệng mũi đám thủ lĩnh cường đạo.
- Không, không xong! - Nhìn những thi thể trong vũng máu, Hàn Thạc ở trung tâm chân không chạm đất hiện ra, dục hỏa trong cơ thể Laxey như bị một trận băng hàn thấu xương dập tắt, một loại liệt diễm mang tên sợ hãi điên cuồng thiêu đốt hết thảy trong đầu hắn.
"Kịch kịch......"
Tiếng bước chân trầm muộn như tiếng trống đánh vào trong lòng mỗi tên cường đạo. Một đám "gì đó" vẫn chỉ nghe thấy tiếng không thấy hình, từng cái từng cái xuất hiện phía sau lưng bọn chúng. Thứ "gì đó" không có mắt này trong hốc mắt phun ra hỏa diễm nóng rực. Dưới ngọn lửa trong hốc mắt của bọn chúng chiếu rọi, một đám thân ảnh màu đen thật lớn từ bóng đêm dần hiện ra.
Môi Tuka đột nhiên khô khốc có chút quái dị. Ngay cả nói chuyện cũng không rõ ràng nữa, ngập ngừng nói:
- Các vị, đúng… đúng là Tà Ác kỵ sĩ rồi, chúng ra chạy thôi!
Hai gã Quang hệ ma pháp sư được thuê mướn, thấy Tà Ác kỵ sĩ xuất hiện, ma pháp trượng nắm trong tay khẽ run rẩy. Với loại sinh vật bất tử cao cấp này, tác dụng tịnh hóa Quang hệ ma pháp của bọn họ có hạn, huống chi Tà Ác kỵ sĩ xuất hiện những mười tên, dưới trợ giúp của ánh sáng mờ mờ, ánh mắt của bọn họ thậm chí còn có thể nhìn chi chít bóng đen phía sau mười tên Tà Ác kỵ sĩ.
Lần đám người Hàn Thạc ở dưới chân núi Tháp Lí sơn tiêu diệt đoàn cường đạo Rodda này bọn chúng cũng có nghe đồn, chỉ có điều theo lí giải của bọn chúng, công lao đó là thuộc về binh lính thành Brettel, còn cả đám người sơn nhân do Forte Karlin mang đến.
Bọn chúng làm sao có thể nghĩ đến một Vong Linh ma đạo sư lại có tinh thần lực của Đại ma đạo sư. Hơn nữa thêm vào khô lâu pháp trượng tăng phúc có khả năng gọi về bất tử sinh vật với số lượng gấp đôi, trong tay Hàn Thạc rốt cuộc có thể gọi về không biết bao nhiêu bất tử sinh vật đây?
- Xin lỗi, tiền thuê chúng ta không cần nữa!
Tên Quang hệ cao cấp ma pháp sư kia quay đầu nhìn Dorcus, rồi nói với gã Quang hệ trung cấp ma pháp kia:
- Đem kim tệ trả cho bọn họ!
Hơn một ngàn kim tệ leng keng từ bên trong hai túi tiền của hai tên Quang hệ ma pháp sư đổ ra. Cao cấp ma pháp sư nhìn về Hàn Thạc phía xa, hơi khom người, kính sợ thốt:
- Chuyện này không liên can đến chúng ta, xin ngài để cho chúng ta đi được chứ?
- Hai tên ma pháp sư hèn hạ các ngươi, lại muốn chạy trốn trước tiên, lão tử trước hết giết chết bọn ngươi. - Laxey nổi giận gầm lên một tiếng, phóng thẳng đến hai tên Quang hệ ma pháp sư nửa đường thối lui.
- Không biết tại sao, bây giờ ta càng ngày càng ghét Quang hệ ma pháp sư. Mặt khác, cái loại lâm trận bỏ chạy các ngươi làm cho ta cảm giác rất chán ghét, ta nghĩ bọn ngươi lưu lại thì tốt hơn. - Ánh mắt Hàn Thạc ánh mắt lạnh lùng nhìn hai gã ma pháp sư bo bo giữ mình, lạnh nhạt nói.
Bời vì một trận cốt mâu dày đặc bắn ra, đám cường đạo rốt cuộc cũng không có một tên dám tới gần Hàn Thạc nữa, từng tên đều đứng cách hắn một đoạn xa, bất quá phía sau bọn chúng còn có rất nhiều bất tử sinh vật tới gần, vô luận như thế nào cũng là một đường tử lộ.
"Phập!"
Một tên cường đạo gần sát với Tà Ác kỵ sĩ, bị cốt thứ thật lớn đâm tới, bắt đầu từ âm thanh rơi xuống đất của tên cường đạo bị giết chết kia, mười tên Tà Ác kỵ sĩ cùng với gần ngàn các loại bất tử sinh vật chậm rãi bao phủ đám cường đạo trong chết chóc vô tận.
Trong bóng đêm đen kịt, theo bó đuốc dập tắt của từng tên cường đạo bị giết, bóng đêm đen như mực đã ảnh hưởng đến tầm mắt của đám cường đạo, nhưng đối với đám bất tử sinh vật, giữa hắc ám giống như là cá gặp nước, vô thanh vô tức tiêu diệt những chướng ngại che phía trước, căn bản không biết cái gì gọi là lưu tình.
Trong những tiếng hét thảm, thần sắc Dorcus lộ vẻ hoảng sợ, nắm trong tay cây đuốc, trở thành một tên khác thường trong đám người. Đám Tà Ác kỵ sĩ cương thi lướt qua hắn, giống như không biết bên cạnh còn có một thân thể tươi ngon, mà theo phản xạ chỉ giết chết những người sống bên cạnh hắn.
Đến bây giờ sống lưng Dorcus vẫn thẳng tắp, phát hiện những bất tử sinh vật chung quanh không tên nào công kích hắn, hoảng sợ trong lòng dần giảm bớt. Bởi vì lúc trước đám thủ lĩnh cường đạo thất tính bội nghĩa. Vốn là phụ tá của bọn chúng, Dorcus giờ đây nhìn những cường đạo bị giết hại này, trong lòng bất giác dâng lên sự khoái trá kỳ lạ mơ hồ.
- Giết rất đẹp, giết rất hay, bọn cặn bã này đáng bị loại bỏ. - Vẻ mặt Dorcus hờ hững nhìn màn giết chóc tàn khốc, thấp giọng lẩm bẩm.
Hai gã Quang hệ ma pháp sư dưới sự cự tuyệt không chút khách khí của Hàn Thạc, đầu tiên nghênh đón công kích mãnh liệt của đám cường đạo, vốn còn có thể sinh ra một chút uy hiếp đối với bất tử sinh vật. Nhưng dưới sự công kích phẫn nộ của đám cường đạo, rất nhanh chúng đã bị bao phủ, cả biển người bao vây. Rồi tất cả lại bị bất tử sinh vật bao vây lại, dưới màn đêm đen kịt theo thời gian trôi qua, vốn tiếng kêu thảm liên miên không dứt, dần trở nên yên lặng.
Một lát sau, trước mặt Hàn Thạc chỉ còn Dorcus tay cầm bó đuốc vẻ mặt hờ hững. Ngoại trừ một đám thi thể đầy đất ra, còn có mấy con thực thi quỷ đang ăn xác người.
- Hiện trường có huyết tinh một chút, hy vọng ngươi không để ý. - Hàn Thạc mỉm cười bay lơ lửng tới chỗ Dorcus. Giữa một đám thi thể đầy đất, khuôn mặt hắn mang theo vẻ mỉm cười không có một chút hòa khí nào, ngược lại còn có phần âm sâm đáng sợ, nhất là trên mặt đất thực thi quỷ đang ăn xác người, lúc Hàn Thạc tới gần liền chủ động từ bên người Dorcus rời đi. Tựa hồ càng thêm nhấn mạnh hết thảy tràng diện huyết tinh này nguyên là từ nụ cười tà dị của người tuổi trẻ này.
Dorcus hít sâu một hơi, cố nén cảm giác buồn nôn, toàn bộ chú ý tập trung trên người Hàn Thạc, cố gắng thông qua phương thức hờ hững nhìn thảm cảnh xung quanh nói:
- Ngươi muốn thế nào?
- Ha ha, ta biết một vài sự tình về ngươi, cũng hiểu được tại sao nội tâm của ngươi vô cùng căm phẫn. Ta muốn cho ngươi một cơ hội, một cơ hội phục hận. - Hàn Thạc mỉm cười đưa ra một cái đề nghị rất hấp dẫn.
Cơ hội! Điều này không phải bất luận kẻ nào cũng có thể bố thí cho hắn!
Trước khi Hàn Thạc hiển lộ ra cảnh tượng giết hại tàn bạo đám cường đạo, Dorcus cũng không cho rằng một gã thành chủ Thành Brettel bản thân còn khó bảo toàn, có thể cho hắn được bao nhiêu cơ hội đây.
Nhưng mà bây giờ Dorcus có lí do tin tưởng chỉ cần Hàn Thạc nguyện ý, đối với cừu hận lên trời còn khó hơn của hắn, trước mặt nam nhân tàn bạo như ma quỷ này, tựa hồ không phải là chuyện khó khăn gì.
Bởi vậy Dorcus do dự một chút, gật gật đầu nói:
- Chỉ cần ngươi có thể báo thù cho ta, tùy ngươi muốn ta làm gì cũng được.
Lắc lắc đầu. Hàn thạc mỉm cười chậm rãi nói:
- Không phải ta báo thù cho ngươi, mà là chính ngươi tự tay báo thù!
Trong lúc Dorcus nhíu mày, Hàn Thạc mỉm cười giải thích:
- Ta sẽ cho ngươi cơ hội tự mình báo thù, chỉ cần ngươi thần phục ta. Với năng lực tài hoa của ngươi, hai gia tộc kia sớm muộn gì cũng là vật trong túi của ngươi. Hắc hắc, tự mình động thủ hành hạ bọn chúng từng chút một cho đến chết, so với việc để người khác giết bọn chúng có phải thống khoái hơn chứ?
Cô gái mà Dorcus thương mến, giờ đây đã trở thành đồ chơi trên giường địch nhân, bởi vì cảm tình của nàng với hắn mà vị hôn phu của nàng luôn đối xử tàn bạo với nàng, cô gái đáng thương ngày ngày gạt lệ nhưng lại không có cách nào.
Gia tộc của cô gái mặc dù bất mãn, nhưng mà nữ nhân đã gả ra ngoài thì không còn quyền can thiệp, mà huống chi địa vị gia tộc của đối phương lại cao hơn một ít. Bởi vậy phụ thân của nàng dồn tất cả oán hận, trút xuống đầu Dorcus, đối với việc đuổi giết hắn càng tận hết lực. Với thực lực của Dorcus có thể trốn thoát trong những hoàn cảnh truy sát này, chỉ có thể nói vận khí của hắn cũng khá tốt.
Tình báo của Ám Mạc biết tin tức này, nhưng tại cái thế giới quý tộc xưng hùng đại lục thâm căn cố đế, một tên xuất thân bình dân như Dorcus cho dù tài năng quân sự kinh người, cũng không thể thay đổi cái quy tắc đã tồn tại mấy ngàn năm này.
Ám Mạc chỉ biết đối với quý tộc phản bội đế quốc đều hạ sát thủ, cho nên đám quý tộc này khi dễ mấy cái bình dân cũng không phải đại sự gì. Nếu phía sau bình dân bị khi dễ không có ai chống lưng thì lại càng là việc nhỏ, Ám Mạc có vô số chuyện cần làm, tự nhiên sẽ không lãng phí tinh lực ở những loại chuyện như thế này. Có thể trên phương diện tình báo ghi chép sơ bộ đã dựa vào tài năng quân sự của Dorcus mà coi trọng mặt mũi, nếu không ngay cả bản ghi chép cũng không có.
- Ta là một tên đào phạm, sao có thể bằng năng lực của chính mình tự tay đâm kẻ thù! - Dorcus đối với đề nghị của Hàn Thạc rõ ràng là động tâm, thế nhưng hắn có thể tại học viện quân sự của đế quốc bộc lộ tài năng, đương nhiên không phải loại người ngu dốt, trầm mặc trong chốc lát nhìn Hàn Thạc hỏi.
- Tại thành Brettel ngươi không phải là đào phạm, đều do ta làm thành chủ quyết định! Ta biết thân phận cùng cừu hận của ngươi, dám tiếp nhận ngươi sẽ không sợ thân phận đào phạm của ngươi.
Hàn Thạc mỉm cười, nói xong những lời này, chỉ ngón tay về phương hướng bảy đại công quốc, dụ hoặc:
- Ta nhìn thấy trong mắt ngươi ngoại trừ cừu hận, còn cả dã tâm cuồng vọng được che dấu. Đối với bảy đại công quốc mà nói thành Brettel giống như là một, bất quá đối với ta mà nói bảy đại công quốc cũng là một khu vực săn bắn nốt, ngươi có nguyện ý cùng với ta làm thợ săn chứ?
Dorcus nhìn kỹ Hàn Thạc, một lát sau mới không để ý những vũng máu đầy đất, hướng về hắn lễ bái:
- Bá tước đại nhân, ta không phải một thợ săn, nhưng ta sẽ là chó săn của ngài!
Đại Ma Vương

Đại Ma Vương - Chương #328


Báo Lỗi Truyện
Chương 328/1027