Chương 316:Chiến


Marceau cùng nhóm mạo hiểm giả này hẳn là đã quen biết từ trước. Chỉ thấy bà ta vừa nói xong, đám mạo hiểm giả này lập tức vẻ mặt phẫn nộ, đều tự cầm vũ khí cung tên chuẩn bị sẵn sàng. Xong xuôi, cả đám ngắm chuẩn về Hàn Thạc, chỉ chờ hắn tới gần là động thủ luôn.
Ngoài Hỏa hệ Đại ma đạo sư Marceau, đội mạo hiểm giả phía dưới có một đạo tặc, một mục sư, hai ma pháp sư và ba kiếm sĩ, thực lực các thành viên đội mạo hiểm giả này cũng không yếu. Tuổi tác trung bình khoảng trên dưới bốn mươi tuổi. Toàn bộ đều là hảo thủ có kinh nghiệm phong phú.
Trong đó, Hỏa hệ Đại ma đạo sư Marceau tựa hồ là thủ lĩnh của đội mạo hiểm giả này. Bởi vậy, khi bà ta vừa nói xong, cả nhóm lập tức cầm vũ khí công kích về Hàn Thạc.
Trong hai ma pháp sư phía dưới, một người là Lôi hệ cao cấp ma pháp sư, người còn lại là Thủy hệ ma đạo sư, hai người liên thủ tiến hành công kích trước tiên. Mở đầu là mấy cái lôi cầu điện bắn ra xẹt xẹt, điện quang bắn ra đụng thẳng Hàn Thạc. Thủy hệ ma đạo sư bên cạnh vung ma pháp trượng hình thành mấy băng trùy sắc nhọn lấp lóe quang mang âm lãnh cùng hiệp lực công kích hắn.
Tên mục sư ngâm xướng một ma pháp khôi phục pháp lực. Một vầng sáng màu bạc bao trùm trên người Marceau. Tinh thần lực của bà ta lúc trước đã bị hao phí rất nhiều, nhờ tác dụng của vầng sáng màu bạc đã khôi phục lại tinh thần lực đang khô kiệt. Nét mặt già nua đầy nếp nhăn lóe lên từng vòng sáng nhạt.
Hai gã cao cấp kiếm sĩ, một gã kiếm sư lập tức tản ra bảo vệ chặt chẽ cho Marceau. Hai tấm thiết thuẫn lớn được xếp chắn phía trước, tên đạo tặc cặp mắt láo liên, thân thể luồn lách như li miêu chạy trong rừng rậm, bố trí cạm bẫy sẵn sàng để đối phó.
Hàn Thạc vẫn thẳng tiến theo hướng của Marceau, do có Âm ma do thám trước nên đã nhận biết hết tướng mạo cùng thực lực những kẻ này. Trên đường, hắn lấy sẵn khô lâu pháp trượng ra cầm ở tay, một đoàn sương mù đen đặc bỗng nhiên phụt ra, che kín Hàn Thạc ở giữa.
Mấy đạo lôi cầu cùng băng trùy đều đánh vào đám sương mù dày đặc. Nhưng vì thân hình Hàn Thạc đột nhiên biến mất, mấy đạo công kích tự nhiên không thể tìm được mục tiêu, ngược lại quay sang đánh lẫn nhau, phát ra những tiếng nổ lớn.
Đến khi lôi cầu và băng trùy tiêu tán không còn, sương mù dày đặc cũng từ từ tản ra. Đội mạo hiểm giả bên dưới do Marceau cầm đầu lúc này cũng đã chuẩn bị xong, nhìn chằm chằm giữa đám sương mù. Ba gã kiếm sĩ tùy thời trở thành ba cung tiễn thủ giương cự nỏ lên, chỉ chờ Hàn Thạc lộ ra.
Bất quá khi sương mù tan hết, trên bầu trời quang đãng vẫn không thấy tung tích Hàn Thạc đâu cả. Hắn đã biến mất một cách vô ảnh vô tung. Đội mạo hiểm giả đã kiếm bạt cung giương, sẵn sàng đánh đòn phủ đầu giờ trơ mắt nhìn bầu trời quang đãng không biết làm thế nào.
"Ầm, ầm, ầm......"
Không một dấu hiệu báo trước, mặt đất đột ngột trồi lên từng đám ụ đất sắc nhọn. Đội mạo hiểm giả đang tập trung chú ý trên bầu trời, bất ngờ không kịp đề phòng bất ổn bên dưới. Đại ma đạo sư Marceau cùng Thủy hệ ma đạo sư bay lên không trung đầu tiên.
Ba gã kiếm sĩ phản ứng linh mẫn, nắm được thiết thuẫn ngăn cản được công kích của ụ đất tới gã Lôi hệ ma pháp sư và mục sư. Bọn chúng bị mấy ụ đất bên dưới công kích bắn tung lên song thiết thuẫn đã làm giảm đi phần lớn lực tấn công, kiếm sĩ vốn thường ngày khi xung trận là để làm khiên thịt cũng không bị thương nặng.
Gã đạo tặc thì linh mẫn phi phàm. Y nhảy nhót như một con khỉ phi thân trên cây, nhờ vào các sợi dây màu bạc bố trí từ trước bắn tới các cây đại thụ, tránh thoát tất cả các công kích của ụ đất.
Hắn đáp xuống trên một cây đại thụ, sau đó dùng chủy thủ chém đứt một sợi dây thừng. Một thân cây nhọn hoắt đột nhiên bay ra, thẳng về phía Hàn Thạc đang ẩn thân sau một gốc cây.
Mấy mạo hiểm giả còn lại vừa nhìn thấy động tác của tên đạo tặc thì toàn bộ lập tức đều nhằm ngay gốc cây đó công kích tới. Trong nháy mắt có tới hàng chục loại công kích như mưa rào ập xuống. Hàn Thạc vốn tưởng rằng bọn chúng không thể phát hiện tung tích, đành phải chật vật từ sau gốc cây nhảy ra.
Trong khi chống đỡ các loại công kích, một mũi băng trùy đã bắn trúng bắp đùi Hàn Thạc, còn có một đạo lôi cầu nổ tung ra, điện quang bắn ra xung quanh chạm trúng người hắn. Hàn Thạc cả người tê rần, mái tóc vừa mới dài ra toàn bộ dựng đứng cả lên.
- Giết hắn, hắn trúng đòn rồi! - Tên đạo tặc hét lớn.
Sau khi tên mục sư ngâm xong một đoạn chú ngữ dài dòng, ba đạo hào quang đẹp mắt chiếu vào trên người ba gã kiếm sĩ. Khải giáp ba gã kiếm sĩ được cường hóa có thêm lời chúc phúc của thần thánh, sức mạnh như trâu điên. Ba gã kiếm sĩ với ba đạo hào quang lưu chuyển trên ngực hùng hổ nhằm phía Hàn Thạc.
Thật là một tổ hợp mạo hiểm giả đáng sợ! Hàn Thạc trong lòng kinh hãi một lúc rồi rất nhanh rút lui vào trong rừng rậm. Tốc độ di chuyển của hắn tăng lên rất nhanh, phút chốc đã bỏ ba gã kiếm sĩ được gia tăng ma pháp phụ trợ lại phía sau, chờ cơ hội hạ thủ.
Tổ hợp mạo hiểm giả này dĩ nhiên là đã có nhiều kinh nghiệm thực tế, nếu không quyết không có khả năng phối hợp ăn ý như vậy. Bọn chúng trong lúc phối hợp cực kỳ tin cậy nhau, mục sư, ma pháp sư, kiếm sĩ, đạo tặc phối hợp lại, hợp tác chặt chẽ tạo thành lực tấn công rất lớn, làm cho Hàn Thạc vốn tưởng có thể ung dung đối phó giờ lại nhức hết cả đầu.
Ba kiếm sĩ được mục sư phóng ra ma pháp phụ trợ làm thực lực mỗi người đều tăng lên một bậc. Thế nhưng cho dù là vậy, nếu toàn bộ ba người đối mặt với Hàn Thạc, hắn tự tin chỉ cần vài khắc là giải quyết gọn. Song còn có ma pháp sư đang như hổ đói nhìn lom lom xung quanh, dám chắc sẽ không để hắn đắc thủ. Ba gã kiếm sĩ không ngừng được bổ sung tinh thần lực nhờ tên mục sư vẫn miệt mài phóng thích ma pháp về phía bọn chúng mà Hàn Thạc không thể ngăn cản. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Hàn Thạc vừa ẩn nấp vừa suy tính, cuối cùng phát hiện trong nhóm mạo hiểm giả này không có Quang hệ ma pháp sư. Hắn lập tức từ một nơi bí mật gần đó nhân cơ hội gọi về rất nhiều Vong Linh sinh vật, đồng thời phóng xuất Vong Linh Thiên Mạc. Sau khi Mộc Giáp thi xuất hiện, theo lệnh của Hàn Thạc, nó ẩn nấp tại đại thụ mà tên đạo tặc chỉ huy đang bám vào rồi sử dụng quyền khống chế thảo mộc ra lệnh cho đại thụ cuốn chặt lấy gã, tiếp đó biến nhánh cây mềm mại thành lợi khí đoạt mạng xuyên thủng thân thể gã.
- Keddy!
Đội mạo hiểm giả đang hợp thành trận hình phòng ngự vững vàng, vừa thấy tên đạo tặc bị nhánh cây xuyên thủng thân thể thì lão mục sư lấy hết sức hét lên chói tai. Mục sư này là một phụ nữ hơn ba mươi tuổi, tựa hồ là vợ chồng với tên đạo tặc, y đột nhiên bị giết chết tạo thành đả kích không nhỏ với thị.
- Có Đức Lỗ Y ở đây. Cẩn thận đấy! - Hỏa hệ Đại ma đạo sư Marceau vội hét lên một câu, nhắc nhở chúng nhân.
Ba gã kiếm sĩ trên mặt đất, nghe thấy vậy lập tức huy vũ trọng kiếm chém bạt hết tất cả thảo mộc xung quanh. Còn ả mục sư mặc dù trong lòng phẫn nộ nhưng vẫn cảnh giác nhìn quanh, tìm không thấy đối tượng liều mạng liền hạ xuống giữa ma pháp tráo của Marceau. Trong ma pháp tráo bị cách âm mắng chửi điên cuồng rồi phóng ra từng ma pháp thăm dò.
- Tốt. Thật là nhiều người! - Mục sư phóng xuất ma pháp thăm dò, cảm ứng được bốn phương tám hướng đột nhiên có rất nhiều người. Điều này làm cho ả đang thịnh nộ trở nên bình tĩnh lại rất nhiều, nhìn xung quanh lẩm bẩm.
- Bao nhiêu người, có bao nhiêu người? - Hỏa hệ đại ma đạo sư Marceau lo lắng, vội vàng hỏi.
- Rất nhiều, nhiều vô cùng!
Mục sư trả lời xong, liếc mắt nhìn thi thể đạo tặc, cầu khẩn với Marceau:
- Trước tiên hãy đưa thi thể hắn đi đã, nhanh một chút!
- Đem thi thể Keddy mang đi, lập tức rời khỏi nơi này! Đáng chết thật, ta nhớ ra rồi, hình như hắn còn là một gã Vong Linh pháp sư! - Marceau hét lớn một câu. Ba gã kiếm sĩ liền liều mạng nhào tới thi thể gã đạo tặc.
Đã quá muộn, từ bên trong rừng rậm um tùm, nương theo tiếng xào xạc, đám đông bất tử sinh vật dần dần hiện ra. Trong đó có Tà Ác kỵ sĩ cưỡi khô lâu chiến mã phun lửa, giơ cao lên cốt thứ dài hai thước, ánh mắt lạnh như băng đóng đinh vào ba gã kiếm sĩ.
Đằng sau Tà Ác kỵ sĩ là mười Tăng Ác thân thể cao lớn, thịt thối lở loét. Chúng hoặc là cầm mộc côn thật lớn, hoặc là cầm lang nha bổng dài đầy gai, dưới sự thao túng của tử khí dần dần vọt về phía giữa đội mạo hiểm giả.
Nhìn thấy sự xuất hiện của đám bất tử sinh vật xuất hiện, tâm tình mấy người Marceau phút chốc càng nặng nề. Đợi đến khi một kiếm sĩ mang thi thể của gã đạo tặc quay lại, Marceau lập tức ra lệnh:
- Ta mở đường. Các ngươi lập tức chạy khỏi nơi đây.
Vừa nói xong, sáu con hỏa xà xuất hiện bay vụt lên, hỏa diễm mãnh liệt mang theo hơi nóng hừng hực. Đối với bất tử sinh vật mà nói thì lửa là thứ chúng cực kỳ đáng sợ, luôn làm cho bọn chúng khổ sở. Nhiệt độ cao sẽ đốt cháy thân thể lạnh giá của chúng mà không thể khống chế, hỏa diễm đỏ rực sẽ quét sạch tử khí nồng nặc, linh hồn bọn chúng cũng theo đó mà về vực sâu vô tận.
Bởi vậy, ngay khi sáu hỏa xà bay ra ngăn chặn hai tăng ác chiến sĩ thì bọn chúng theo bản năng lùi cả lại, không muốn chịu đau khổ trong ngọn lửa. Sau khi Hàn Thạc hạ mệnh lệnh lần nữa, tăng ác chiến sĩ mới một lần nữa tới gần. Nhưng mấy Tà Ác kỵ sĩ có đẳng cấp cao hơn thì càng bước mạnh về phía ngọn lửa, công kích đội mạo hiểm giả.
Bất tử sinh vật trời sinh sợ lửa. Bất quá, bất tử sinh vật cấp bậc càng cao thì khả năng sợ lửa cũng càng thấp. Tăng Ác khi bị lửa thiêu đốt chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ, nhưng Tà Ác kỵ sĩ thì không sợ mảy may, dưới mệnh lệnh của Hàn Thạc cứ thế vọt tới.
Cách đó không xa, một đạo hỏa quang ầm ầm lao đến. Một ít sinh vật cấp bậc thấp như khô lâu, cương thi xung quanh lập tức bị liệt hỏa biến thành khói bụi. Ngay cả Tăng Ác chiến sĩ cũng không ngừng lui về sau, không dám tới gần đạo hỏa quang nọ.
Đại Ma Vương

Đại Ma Vương - Chương #316


Báo Lỗi Truyện
Chương 316/1027