Chương 272:Công hiệu của Niết đan


Lancelot đế quốc, Thành Orson, Babylon ma vũ học viện.
- Vaeni sư phụ, nàng thật sự càng ngày càng xinh đẹp! - Bên trong thí luyện trường Vong Linh hệ, cao cấp ma pháp sư Jean nhìn Vaeni thực tâm khen ngợi.
- Ai nha, Vaeni sư phụ, điều này làm như thế nào vậy, người có thể cho chúng ta biết làm sao được như vậy không? - Lisa hâm mộ nhìn Vaeni dịu dàng nói.
- Vaeni sư phụ, người rốt cục dùng dược thảo gì vậy, hãy nói cho chúng ta biết đi mà!
- Đúng vậy, đúng vậy, van cầu người mà!
Một số nữ sinh Vong Linh hệ ở xung quanh, toàn bộ đều vây lấy Vaeni ríu rít không ngừng, đối với nữ nhân mà nói, phỏng chừng làm cho các nàng lưu tâm nhất chính là vẻ xinh đẹp của bản thân, giống như sự ưa chuộng cướp bóc của sâm lâm cự ma vậy, yêu vẻ đẹp vốn là thiên tính của nữ nhân, không có ai ngoại lệ.
- Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, cái này thật sự không có bí phương nào cả, chỉ là do tâm tình ta tự nhiên thư thái mà thay đổi thôi, các ngươi không nên ngạc nhiên như vậy. - Vaeni bất đắc dĩ giải thích, mặc dù nàng biết đám nữ đệ tử của mình hẳn là sẽ không tin nhưng nàng cũng chỉ biết trả lời như vậy.
Phục dụng một viên Niết đan, Vaeni như thoát thai hoán cốt, tinh khí thần đều có biến đổi lớn, khi minh tưởng thì tinh thần lực tăng trưởng gấp đôi so với thường ngày, đầu óc cũng đột nhiên như thư thái hơn, những tri thức ma pháp trước kia khó hiểu, bây giờ cũng trở nên dễ dàng thông suốt.
Làn da của Vaeni bây giờ trắng mịn màng như trẻ mới sinh, khuôn mặt trắng hồng lóng lánh giống như là búp bê bằng sứ được điêu khắc mài dũa tinh tế vậy, khiến cho người ta cảm thấy sự mỹ lệ này không chân thật. Loại biến hóa thần kỳ này đã phát sinh mười ngày nay, trong mắt toàn bộ nữ sinh chung quanh, nếu nói là do tự nhiên mà biến hóa ra thì đến ngay cả chính Vaeni cũng không tin tưởng. Bởi vì việc này mà rất nhiều nữ sư phụ đều thỉnh giáo Vaeni, đến ngay cả viện trưởng Emma cũng hỏi nàng rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.
Chỉ có chính Vaeni mới hiểu rõ, điều này đều do viên Niết đan của Hàn Thạc, khi đó nàng đã phải xin nghỉ phép ba ngày. Nuốt thứ đó vào khiến cho bụng nàng đau âm ỉ liền ba ngày, khi đó nàng còn tức giận trò đùa quái đản của hắn. Nhưng ba ngày sau, Vaeni khi soi gương thì liền sợ ngây người ra, sau đó soi gương lại lần nữa đến mấy chục giây, mới mừng rỡ như điên, miệng kinh hô không thôi:
- Bryan à Bryan, oan gia đáng yêu nhà ngươi!
- Vaeni sư phụ, Vaeni sư phụ! - Jean bên cạnh hô to vài tiếng
Vaeni kinh ngạc nhìn Jean nói:
- Jean sư phụ, có việc gì sao?
- Hết giờ học rồi, ta nhận thấy Vaeni sư phụ gần đây thường vui vẻ đến thất thần! - Jean trong khoảng thời gian gần đây nói chuyện cùng Vaeni, phát hiện nàng thường ngẩn ra một cách quái lạ, những lúc đó hắn đều quan sát thấy thần tình Vaeni hoảng hốt, trong đôi mắt chan chứa quang mang nhớ nhung.
- Ôi, hết giờ rồi à. A, a, cám ơn ngươi nhắc nhở. - Vaeni thấy không phải trả lời, rồi cao giọng căn dặn chúng đệ tử, sau đó một mình đi đến phòng thí nghiệm.
- Tên gia hỏa đáng ghét kia nói ba ngày sau tới gặp ta, vậy mà đã hai mươi ngày rồi còn chưa xuất hiện, hại ta thường xuyên thần tình hoảng hốt, thật sự làm tức chết ta mà! Vaeni vừa nghiến răng tức giận, vừa cúi đầu đi tới phòng thí nghiệm.
"Thịch!" Không chuyên tâm đi đường, Vaeni đột nhiên đụng phải một người.
- Thực xin lỗi, thực xin lỗi! - Vaeni chưa kịp ngẩng đầu lên đã vội vàng xin lỗi không thôi, nhưng khi nàng ngước lên, trong giây lát khẽ giật mình, sau đó đột nhiên giận dữ, huy quyền vừa đánh vừa mắng:
- Cái đồ đáng chết nhà ngươi, bây giờ mới biết trở về hả, đã hai mươi ngày rồi, ngươi chẳng lẽ không biết người khác sẽ lo lắng hay sao? Ngươi chết ở đâu mới trở lại đây…
Vừa la hét chửi mắng, vừa đập mạnh vào ngực Hàn Thạc đang treo vẻ tà tiếu, Vaeni tựa hồ muốn phát tiết hết tâm tình, không ngừng kể rõ sự quá đáng của hắn, sau cùng thanh âm dần dần có phần bất thường, rồi đột nhiên nỉ non.
Vốn muốn trêu đùa Vaeni một chút, Hàn Thạc vừa nghe giọng nói nàng bất thường, lại nghe chung quanh có tiếng bước chân lại gần, liền ôm lấy nàng, nhảy lên cây đại thụ phía sau, miệng rộng vội vàng kề rồi hôn lên đôi môi thơm của Vaeni.
- Đừng….
Vaeni mắng không dứt, sau lại biến thành một thanh âm rên rỉ kéo dài, hai tay vẫn đấm thùm thụp lên ngực Hàn Thạc nhưng đôi môi thơm lại nhiệt liệt đáp ứng.
Đây là một con đường tách biệt thông tới phòng thí nghiệm của Vaeni, những cây cổ thụ xung quanh xếp thành từng hàng. Hàn Thạc nghe được tiếng bước chân đang tới gần, biết được có người sắp tiến đến, e sợ có người phát hiện mới vội vã ôm Vaeni bay lên cây đại thụ phía sau. Khi Vaeni đáp lại mãnh liệt, Hàn Thạc phát hiện mình như đang chìm đắm trong giấc mộng đẹp, cảm giác kiều diễm tuyệt vời này thoáng chốc từ hai môi tiếp xúc, chạy tới tận sâu trong tâm linh hắn, điều này làm cho tâm lý cảnh giác của Hàn Thạc giảm hẳn đi, buông lỏng người hoàn toàn đắm chìm trong đó.
Một lát sau, Vaeni mới ngừng việc đấm lên ngực hắn, ngọc thủ như rắn cuốn lấy cổ Hàn Thạc, kiễng mũi chân lên nhiệt tình hôn hắn, hoàn toàn quên đi hết thảy chung quanh, quên đi đang ở bên ngoài.
Khôn biết trải qua bao lâu, Vaeni gần như thở gấp liền giãy dụa, đẩy Hàn Thạc ra, đôi mắt câu hồn liếc hắn, hờn dỗi:
- Cái tên đáng chết ngàn lần vạn lần nhà ngươi vì sao tới bây giờ cũng không thủ ước?
"Ơ…" Vừa nói xong, Vaeni che miệng thở nhẹ, gò má trong nháy mắt hồng lên, nhìn phía sau Hàn Thạc kinh hô.
Quay đầu nhìn lại, bên kia Lisa đang cầm một quyển ma pháp thư, sóng vai đứng cùng Jean, cả hai đều mang ánh mắt thương tâm gần chết, cứ ngây ngốc nhìn sang bên này.
- Jean sư phụ, nhìn lén người khác thân mật, là hành vi trái đạo đức đó! - Hàn Thạc hoàn toàn trấn định, không buông tay đang ôm Vaeni, chậm rãi xoay người nhìn Jean không hài lòng nói.
- Ta, ta không phải cố ý, chỉ là Lisa có một vài tri thức ma pháp không rõ ràng, có điểm ta cũng không thể giải thích được, lúc này mới cùng tới tìm Vaeni sư phụ giải thích nghi hoặc, thật sự vô ý mới thấy! - Sắc mặt Jean cực kỳ khó coi, nhưng thấy vẻ không hài lòng của Hàn Thạc, nên lắp bắp giải thích.
Bởi vì công hiệu của Niết đan, nên đối với một số tri thức ma pháp nan giải, Vaeni đã vượt xa so với Jean. Do gia đình trải qua sự biến đổi lớn, Lisa đột nhiên trở nên chăm chỉ học tập, luôn luôn nắm chắc hết thảy mọi cơ hội học tập ma pháp tri thức, hai người có một tri thức ma pháp định thỉnh giáo Vaeni, nghe thấy thanh âm thở dốc liền tới nhìn, không nghĩ tới lại thấy được tình cảnh không nên nhìn này.
- Không nghĩ rằng, thật không nghĩ rằng ngươi lại cùng… Vaeni sư phụ thân mật thế, Vaeni sư phụ, Bryan, ta hận các người! - Lisa giận dữ nói một câu rồi bật khóc quay đầu chạy.
- Vaeni sư phụ, ta chúc phúc các ngươi! -Jean dẫu sao tuổi tác cũng lớn, cho nên mới kìm được nỗi thống khổ, thấp giọng nói một câu, rồi cũng quay đầu bỏ đi, bóng lưng có vẻ khá thê lương.
- Bryan, ngươi đi khuyên nhủ Lisa đi, ta biết nàng ấy có ý đối với ngươi, ta sợ nàng ấy không chịu được đả kích này! - Vaeni thấy cục diện phát sinh như thế này, than nhẹ một tiếng, nói với Hàn Thạc.
Lắc lắc đầu, Hàn Thạc trầm giọng nói:
- Quên đi, lúc này là lúc không thích hợp chúng ta đi tìm nàng, để cho nàng ấy chút thời gian, Lisa so với nàng tưởng tượng còn kiên cường hơn nhiều.
- Đi thôi, ta đưa ngươi đi lấy giấy chứng nhận, chứng minh ngươi tại Babylon ma vũ học viện đã đạt được cao cấp ma pháp sư, cũng thuận lợi tốt nghiệp! - Vaeni suy nghĩ một chút, không nói thêm gì nữa, mặc cho Hàn Thạc ôm mình vào phòng thí nghiệm, cầm một quyển ma pháp ấn ký đưa cho hắn.
- Hai ngày tới, nàng nên chú ý tới Lisa một chút, ta nghĩ nàng ấy chắc sẽ nghĩ thông suốt. - Trải qua chuyện như vậy, Hàn Thạc tạm thời cũng không còn tâm tình để thân mật với Vaeni, cầm lấy quyển tập nói.
- Bryan, ngươi lại muốn đi? - Vaeni sửng sốt, sau đó đột nhiên ôm chặt lấy Hàn Thạc, ngẩng đầu nhìn Hàn Thạc rất không vui lòng nói.
- Ta đã chính thức tốt nghiệp Babylon ma vũ học viện, bây giờ lại xảy ra việc như vậy, vì không muốn Lisa càng khó xử, ta nghĩ tạm thời không thể xuất hiện trong học viện! - Hàn Thạc cũng muốn ở cùng với Vaeni thêm một chút, thế nhưng suy nghĩ một hồi chỉ có thể bất đắc dĩ buông bỏ.
- Như thế, nếu ta muốn tìm ngươi, thì phải đến địa phương nào tìm, ta không muốn ngươi một lần là mất tích mấy tháng đâu, cũng không có một chút tin tức nào của ngươi! - Vaeni nhíu mày, ôm chặt Hàn Thạc không cho hắn di chuyển được, tựa hồ rất muốn hắn đưa ra một câu trả lời thuyết phục.
Suy nghĩ một chút, Hàn Thạc đau đầu nói:
- Xem chừng, đích xác ta phải tìm một phủ đệ trong đế quốc thôi, ừm, như vậy đi, nhiều nhất bảy ngày, ta sẽ nói cho nàng địa chỉ của ta, cam đoan lần này ta sẽ không bỗng dưng biến mất đi lâu!
- Được rồi. À, đúng rồi, cha ta sắp tới có thể sẽ đến Thành Orson, đến lúc đó ta muốn ngươi gặp người! - Vaeni gật gật đầu, khuôn mặt đỏ bừng, vùi đầu nhẹ giọng nói.
Hàn Thạc đực mặt ra, thầm nghĩ mình cùng Phoebe, Emily còn có quan hệ, vạn nhất bị Vaeni hoặc là cha nàng phát hiện được, không chừng sẽ phát sinh đại sự gì đó, chỉ có điều hắn cũng không thể cự tuyệt, bất chấp khó khắn nói:
- Được, đến lúc đó ta sẽ đi gặp bá phụ!
- Quên đi, xe đến trước núi tất có đường, chỉ có thể đi một bước tính một bước. Nguồn: http://truyenyy.com
Hàn Thạc thầm nghĩ, nói:
- Tốt lắm, ta đi trước đây.
- Ừm, đúng rồi, cám ơn ngươi về viên dược hoàn kia, nó thật sự quá thần kỳ, ngươi có còn không? Ta muốn ăn thêm vài viên nữa! - Ngay lúc Hàn Thạc chuẩn bị rời đi, đôi mắt Vaeni sáng ngời, hưng phấn nói.
- Ách… Loại đan dược vô cùng quý giá này, ta cũng chỉ có một viên, chỉ cần một viên là đủ rồi, ăn nhiều cũng không bổ ích gì! - Hàn Thạc đổ mồ hôi, sợ Vaeni không nghe mình khuyên, liền vội vội vàng vàng rời đi.
Đại Ma Vương

Đại Ma Vương - Chương #272


Báo Lỗi Truyện
Chương 272/1027