Chương 258: Căn cứ địa


Một vách núi hiểm trở, chung quanh mây mù lượn lờ, dõi nhìn không thấy đáy. Ráng đỏ lúc hoàng hôn nổi bật trên bầu trời, chiếu rọi cả vách núi dựng đứng trông như là một cái bàn là cực lớn nung đỏ.
Vách núi cách Nhật Diệu cốc một khoảng xa, tại Corlan sơn mạch, loại vách núi dựng đứng này cũng không hiếm thấy, khắp nơi trên vách núi trụi lủi đều là quái thạch lởm chởm, không có bất cứ thực vật nào sinh trưởng.
Đứng trên đỉnh vách núi, Hàn Thạc thả người nhảy xuống, chỉ một nhịp thở đã từ trong mây mù nhẹ nhàng đáp xuống trên một khối nham thạch nhô ra.
Khối nham thạch này nằm giữa vách núi, trên dưới đều là sương khói trắng xoá mịt mù, nham thạch nhô ra lại có một khoảnh bằng phẳng, mặc dù hơi dốc, thế nhưng chỉ cần chú ý một chút cũng không có gì nguy hiểm.
- Là ai? - Một tiếng thét kinh hãi, một gã tráng hán ở trần, khuôn mặt râu ria xồm xoàm, cầm lợi phủ do các ải nhân chế tạo, nhìn chằm chằm Hàn Thạc một cách bất thiện.
- Ta tìm Đặc Lan Khắc Tư. - Hàn Thạc cười nói.
Hồn Diệt dong binh đoàn tọa lạc tại một khoảnh đất phẳng rộng rãi trên một khối nham thạch nhô ra phía dưới vách núi, mây mù bao phủ phía trên, sương mù dày đặc không biết chịu ảnh hưởng của thứ gì, cũng không khuếch tán đến trung ương, nhưng trên dưới khoảnh đất bằng phẳng này lại là một mảnh mịt mờ trắng xóa, có vẻ rất kỳ dị.
Một loạt phòng được làm từ cây trúc, trải rộng trên bình địa, trên một võ trường rộng bằng cái sân bóng đá, có rất nhiều dong binh cởi trần đang tập luyện võ kĩ, phía sau còn có một vài sơn động rộng rãi, đồng dạng có thể làm phòng ở.
Bình địa này quả thực thần kỳ, trên dưới đều bị sương mù dày đặc bao phủ, trung ương chỉ bày ra một kết giới cách âm đơn giản. Có sương mù dày đặc do thiên nhiên che chở, căn bản không ai có thể phát hiện ra khối bình địa giữa không trung bị sương mù dày đặc che lấp này. Nhưng ở giữa bình địa, không khí tươi mát, sương mù không thấy, thật sự là một chỗ tốt, yên tĩnh và bí mật.
Trong tay Hàn Thạc là thiếu nữ ôn nhu kia, nàng đã bị hắn chế trụ, mắt không thể thấy tai không thể nghe. Ngay khi Hàn Thạc vừa đáp xuống dưới bình địa, lập tức cảm ứng được sự tồn tại của hắc long Gilbert.
- Chủ nhân tôn quý. Người rốt cục đã trở lại! - Giữa nơi trung ương thao diễn võ trường, da Gilbert xù xì đen như than, trên cơ thể trần trụi cơ bắp đen bóng, ném hai tên dong binh đang dây dưa đi, lớn tiếng la lớn chạy tới phía Hàn Thạc.
Tên tráng hán cầm lợi phủ trong tay kia bất thiện nhìn Hàn Thạc, vừa thấy Gilbert la hét gọi hắn là chủ nhân, lập tức nhếch miệng cười, hữu hảo nói:
- Vũ khí của ngươi rất dễ sử dụng, cám ơn.
Bởi vì Hàn Thạc đồng thời chọc phải Quang Minh giáo hội cùng Thiên Tai giáo hội, vì đề phòng hai giáo hội đó, hắn cũng không cho Đặc Lan Khắc Tư biết được thân phận khác của hắn, đối với những dong binh này mà nói, Hàn Thạc chỉ là một bằng hữu tốt của Đặc Lan Khắc Tư, cũng không biết nội tình thực sự.
- Không cần khách khí, Đặc Lan Khắc Tư đang ở đâu? - Hàn Thạc gật đầu, hỏi gã tráng hán này. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
- Hắn đi ra ngoài có việc, buổi tối hẳn là sẽ trở về, chủ nhân tôn quý, người đã trở về.
Gilbert trên người xích lõa, trên đường la hét đi tới. Rất nhiều dong binh trên bình địa cũng có thể nghe được giọng nói của hắn, rất nhiều người đều từ trúc ốc cùng bên trong sơn động đi ra, kinh dị nhìn Hàn Thạc.
Gilbert hẳn đã ở chỗ này một đoạn thời gian đến phát chán, với thân thể hắc long mạnh mẽ của hắn cho dù biến thành hình người, thì những dong binh này đâu thể đối phó được, xem chừng trong thời gian này, hắn nhất định đã tạo nên hình tượng mạnh mẽ giữa những người này.
Một nhân vật cường đại như vậy, lại khiêm tốn xưng hô Hàn Thạc là chủ nhân, lập tức khiến cho những dong binh đang lưu lại trên bình địa trở nên kinh hãi, bọn họ tự nhiên không nhịn được muốn xem nhân vật có thể làm cho Gilbert thần phục, rốt cuộc lợi hại như thế nào!
- Cám ơn vũ khí của ngài, sử dụng rất thuận tiện!
- Không sai, thanh kiếm bản to này thật sự quá tuyệt vời, không hổ là vũ khí do ải nhân chế tạo!
- Khách khí khách khí, trọng lượng song nhận phủ này của ta quả thực rất thích hợp, cám ơn ngươi!
Những tiếng hét cứ líu ríu từ miệng những dong binh này phát ra, ánh mắt từng người nhìn về phía Hàn Thạc, đều mang theo sự cảm tạ cùng hữu hảo, xem chừng vũ khí hắc long Gilbert mang đến, đích thật đã làm cho những dong binh này vô cùng hài lòng.
- Không cần khách khí, ta cùng Đặc Lan Khắc Tư là bằng hữu tốt nhất, ha ha! - Hàn Thạc cười thân thiện gật đầu, ánh mắt rạng rỡ đánh giá những dong binh này.
Những dong binh ở trên bình địa này, Hàn Thạc tận mắt thấy đại khái có hơn một trăm người, đám dong binh này thần sắc mỗi người đều lão luyện trầm ổn, trong đó kiếm sĩ chiếm đại bộ phận, ngoài ra có khoảng mười ma pháp sư cộng thêm hơn ba mươi cung tiễn thủ, từ khí thế trên người bọn họ, hẳn đều là hảo thủ phẩm chất bất phàm tâm trí cứng cỏi.
So với đám cường đạo do Janet lãnh đạo, dong binh của Hồn Diệt dong binh đoàn cũng hơn một trăm người, thực lực càng cao hơn một bậc, trong đó một số dong binh tuổi còn trẻ mà đã hiển lộ vẻ lạnh lùng nghiêm nghị, lần trước tại Gia tộc Munroe hắn đã gặp qua, biết những người này trước kia đều là người Hồng Liêm dong binh đoàn, cái loại khí độ bình tĩnh từng trải chiến trận này của họ, làm cho Hàn Thạc nhìn kỹ hơn.
- Này, ngươi gọi là Bryan sao, ha ha, nếu ngươi là chủ nhân của Gilbert, như vậy ngươi nhất định có được thực lực cao siêu, có hứng thú lại đây luận bàn một chút hay không? - Một gã dong binh lão luyện thân cao khoảng một mét chín, cơ bắp nửa trên cơ thể trần trụi lồi lên, tay nắm một thanh kiếm bản to khoảng một mét rưỡi, nheo mắt khiêu khích Hàn Thạc, đưa ra đề nghị.
Ngay lúc hắn nói, dường như muốn chứng minh thực lực của mình, tay phải nắm cự kiếm dễ dàng huy động, đấu khí màu xanh thẫm chợt lóe lên, một đạo kiếm quang sắc bén bỗng chốc ẩn hiện.
- Cũng được!
Dù sao Đặc Lan Khắc Tư vẫn chưa trở về, vì chứng tỏ thân phận sau này không gặp phải trở ngại, Hàn Thạc định lấy hình tượng mạnh mẽ khắc sâu vào đáy lòng bọn họ, hẳn là cách làm hữu hiệu nhất.
Hàn Thạc tiêu sái đi tới diễn võ trường, trên đường cởi phăng áo, nửa thân trên đồng dạng cũng xích lõa, thân cao một mét tám mấy, từng khối cơ bắp tựa như đao phủ điêu khắc, tràn ngập lực bộc phát, những đường nét lớn nhỏ phối hợp một cách hoàn mỹ, tuyệt đối đều sau khi trải qua ma luyện mà hình thành.
Áo trên người vừa cởi phăng ra, một số dong binh chung quanh quan sát thấy, lập tức kinh hô một tiếng, một đám hứng trí nhảy nhót, hét lên:
- Grant, ngươi gặp phiền toái rồi.
Bọn họ đều là những người tinh tường, từ cơ bắp cuồn cuộc trên cơ thể cùng với những đường nét phối hợp hoàn mỹ của Hàn Thạc, liền nhận ra rằng thân thể cường tráng cân đối này mới thích hợp nhất cho chiến đấu. Cầm cự kiếm trong tay, khổ người Grant cũng rất to, nhưng một số bắp thịt không rõ ràng, với khí lực của hắn như vậy, cơ bắp có thể có được lực bộc phát mạnh mẽ, chỉ có điều tốc độ tất nhiên là bị ảnh hưởng.
Hàn Thạc trái lại, mỗi một khối cơ bắp đều phối hợp rõ ràng, ngay cả hai bên hông là chỗ khó xuất hiện cơ bắp nhất, cũng có hình như được điêu khắc, loại hình thể cơ bắp phối hợp cân đối này, mới là thích hợp nhất cho chiến đấu.
Biểu tình Grant cũng rất kinh ngạc, mắt thấy Hàn Thạc tay không tiến đến, sửng sốt một chút, cự kiếm cầm trong tay tiện ném sang một bên, không phục quát:
- Như vậy, chúng ta sẽ không sử dụng đấu khí, thuần túy bằng vào mức độ mạnh mẽ của thân thể để kiểm nghiệm chứ.
- Như ngươi mong muốn! - Hàn Thạc cười ha ha, bước đến chỗ Grant, không hề sử dụng Ma Nguyên lực.
Grant vui vẻ, không đợi Hàn Thạc tới gần, tăng tốc chạy băng băng tới, thân hình một mét chín xông hùng hục tới, gã nhếch miệng nắm chặt quyền đầu, nện thẳng vào Hàn Thạc.
Ngoài dự liệu của mọi người, Hàn Thạc từng bước tiến đến mà không có bất cứ cử động gì, trơ mắt nhìn thiết quyền nện đến, khóe miệng không ngờ vẫn nhếch lên một nụ cười quỷ dị.
"Thình"
Một tiếng động vang lên như tiếng trống trận từ trong cơ thể Hàn Thạc truyền ra, một quyền của Grant khí thế như cầu vồng nện lên ngực hắn. Thân hình Hàn Thạc sừng sững bất động, ngay cả nét tươi cười trên mặt cũng chưa từng thay đổi.
- Ôi, trời ạ, thân thể của ngươi là sắt thép đúc thành sao? - Trái ngược lại, đánh Hàn Thạc một quyền, Grant lại nhe răng trợn mắt lắc lắc quyền đầu, vẻ mặt khổ không nói nên lời.
- Hắc hắc!
Hàn Thạc xuất thủ như thiểm điện, bất ngờ chế trụ bả vai Grant, đại hán vạm vỡ thân cao một mét chín giống như một cọng lông vũ bay lên, giữa không trung lắc vài mét, vừa vặn rơi trên một cái nệm mềm rộng.
Ung dung quét mắt liếc nhìn một số dong binh bên cạnh, Hàn Thạc thản nhiên nói:
- Còn có vị huynh đệ nào muốn thử không, vô luận là công kích thân thể, hay là đấu khí ma pháp, ta đều có thể phụng bồi!
Lời này vừa nói ra, từng người trong số dong binh của Hồn Diệt dong binh đoàn đều im lặng không nói gì, bộ dáng ngốc trệ, giật mình nhìn Hàn Thạc, nhưng không có một người nào dám đứng lên.
- Oa khẹt khẹt, các ngươi quả là lũ đần, lại dám cùng chủ nhân của ta so đấu thân thể. Tại cấm kị chi địa trong U Ám sâm lâm, ngay cả Hoàng kim long được xưng là có thân thể mạnh mẽ nhất cũng đánh không lại chủ nhân vĩ đại của ta, cái đám gia hỏa các ngươi thật sự là điên rồi! - Gilbert dương dương đắc ý hô to, khiến cho đám dong binh vốn đang kinh ngạc này càng khiếp sợ tới trợn mắt há mồm.
- Chủ nhân vĩ đại, người tới làm sao còn mang tới cho ta một nữ nhân vậy, người hiện tại càng ngày càng chu đáo a! - Gilbert ranh ma hú một câu, bỗng phát hiện nữ nhân bị Hàn Thạc chế trụ đặt sang một bên, hưng phấn bước tới.
- Đứng lại, nữ nhân này không thể đụng vào, ta có chỗ để dùng. Nàng là người của nữ cường đạo Janet, ta còn muốn dựa vào nàng cùng nói chuyện với Janet! - Hàn Thạc trừng mắt nhìn Gilbert, quát lớn.
Hắn quát một tiếng, Gilbert lập tức trở nên thành thật, nhưng vào lúc này, phía trên vách núi truyền đến tiếng gió thổi xào xạc, trong chốc lát, Đặc Lan Khắc Tư mang theo Odyssey cùng một đám người, từ phía trên đáp xuống.
- Ồ, ngươi đã tới! - Đặc Lan Khắc Tư vừa thấy hắn, lập tức cười nói, ngay lúc hắn đi tới chỗ Hàn Thạc, ánh mắt vô tình lướt qua, đột nhiên ngây ra như phỗng nhìn thiếu nữ bị Hàn Thạc bắt tới, thần tình quái dị tới cực điểm.
Hồi lâu, Đặc Lan Khắc Tư thất thanh hét to một câu "Annie", nổi điên xông luôn tới chỗ thiếu nữ đó. Bên cạnh một vài người vốn là người của Hồng Liêm dong binh đoàn, đầu tiên là mừng rỡ như điên, sau đó mới khá nghi hoặc nhìn cô gái kia, lẩm bẩm nói:
- Không đúng lắm a!
Đại Ma Vương

Đại Ma Vương - Chương #258


Báo Lỗi Truyện
Chương 258/1027