Chương 257:Cướp lại


Mệnh lệnh vừa phát ra, có mấy tên cường đạo thân hình cường tráng thô kệch đột nhiên bước ra từ phía sau Janet. Cả bọn cười gằn rồi vọt về phía Hàn Thạc.
Xem ra mấy tên này đều tu luyện đấu khí, mỗi một tên thân hình đều cao khoảng hai thước, bộ dạng hùng hổ như gấu dữ, thanh thế thoạt nhìn cũng đủ làm cho người ta sợ hãi.
- Ách, xin lỗi, ta còn có chuyện phải làm, không thể ở lại nơi này. - Hàn Thạc dĩ nhiên là không chút sợ hãi. Thấy mấy tên đại hán này tiến lại gần thì thân hình nhanh chóng chớp lên, luồn lách như một con cá chạch chui ra từ giữa đám người đang vây quanh.
Tốc độ hắn đột ngột gia tăng, nhanh nhẹn như liệp báo (báo Gêpa). Cước bộ vừa động, thân thể đã phóng lên một cây đại thụ. Sau đó khinh thân nhảy ra sau hơn mười thước, xem chừng rất nhanh có thể thoát khỏi vòng vây của đám cường đạo này.
- Đáng chết, bắt sống hắn cho ta, tiểu tử này nhất định có vấn đề! - Janet nổi giận, cuồng mãnh phóng về phía Hàn Thạc. Thân thể mạnh mẽ của nàng không ngờ lại có thể di chuyển nhẹ nhàng uyển chuyển giữa các lùm cây, cặp mắt vẫn nhìn chằm chằm Hàn Thạc không rời.
Một số cường đạo chung quanh vừa nghe Janet hạ lệnh lập tức phóng ra từng loạt nỗ tiễn lẫn trường mâu dày đặc nhắm phía Hàn Thạc bay tới. Bất quá vì bọn chúng đều nghe được câu của Janet là "Bắt sống hắn", nên những đòn công kích này cũng không nhằm vào hắn mà chỉ để chặn hướng tiến.
Hàn Thạc khẽ nhếch miệng cười, thân thể dọc ngang chớp qua chớp lại một cách quỷ dị. Hắn cứ ở giữa khu rừng biến đổi phương hướng vô cùng nhanh nhẹn, chẳng những tránh khỏi tất cả mọi loạt tiễn kích, thậm chí còn nhàn nhã giải thích:
- Này, nữ cường đạo, ngươi không nên đuổi theo ta như vậy, ta thật sự không phải gian tế gì hết đâu.
- Hứ, ngươi nói không phải thì là không phải à? Nếu không phải gian tế thì cần gì phải chạy trốn? Janet vẫn đuổi sát phía sau Hàn Thạc không tha, phẫn nộ lớn tiếng hét lớn:
- Các huynh đệ, không cần biết hắn có phải là gian tế hay không, mau bắt hắn cho ta.
Nhóm cường đạo này thực lực cũng không hề yếu. Mấy tên đại hán lực lưỡng lúc trước nghe theo Janet ra lệnh đuổi bắt hắn có đều có thực lực Cao cấp kiếm sĩ. Giờ còn có thêm vài tên ma pháp sư quần áo luộm thuộm, thực lực cũng đồng dạng không thể coi thường, khi bọn họ liên thủ ngăn cản Hàn Thạc thực sự tạo thành phiền toái rất lớn.
Nhưng hiện tại Hàn Thạc đúng là thâm bất khả trắc. Ba âm ma thả ra, có thể quan sát toàn bộ địa hình cũng như tình huống xung quanh. Một số trở ngại mà hắn phải đối mặt, thông qua ba âm ma dò xét đã sớm biết trước một bước, do vậy mà khoảng cách giữa đôi bên cứ gia tăng dần. Tốc độ di chuyển cao, cộng với sự quan sát toàn cảnh của ba âm ma, sự bao vây của đám người Janet căn bản không có được bất kì tác dụng gì.
Xem chừng nhóm cường đạo này danh tiếng quả thật không tệ. Mặt khác, Hàn Thạc đối với bọn họ còn có dự mưu, nhưng hắn thật không nghĩ tới là họ đối với người của Đồ phu lại ra tay tàn nhẫn như vậy. Bất quá, sau khi Hàn Thạc thoát ra vòng vây cũng không có lập tức rời đi, ngược lại hắn còn có hứng thú kéo bọn họ chạy theo, thông qua âm ma quan sát thực lực chiến đấu cùng tố chất của cả đám. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Trong hơn một trăm cường đạo, đại bộ phận đều tu luyện đấu khí, ngoài ra có khoảng mười tên ma pháp sư. Suốt quá trình truy đuổi Hàn Thạc, hơn một trăm cường đạo này đội hình luôn ổn định, tuyệt nhiên không hề lộ ra vẻ rối loạn. Không cần Janet phân phó nhiều, bọn họ cùng nhau phối hợp ăn ý tản ra. Chỉ cần nghe được động tĩnh của Hàn Thạc, lập tức cảnh báo những người xung quanh, sau đó những người bên cạnh nhanh chóng tới gần, kiếm sĩ cùng cung tiễn thủ, ma pháp sư triển khai bao vây một cách có trật tự.
- Quả nhiên có điểm thực lực. Khó trách có thể trở thành một trong những thế lực cường đạo lớn nhất tại Nhật Diệu cốc. So sánh với đám cường đạo do Đồ phu làm thủ lĩnh, đám cường đạo này phối hợp rất thuần thục, bất quá bọn Đồ phu lại khát máu vô tình hơn. - Hàn Thạc qua ba âm ma có thể rất rõ ràng quan sát chung quanh, lúc này ẩn giữa cành lá của một cây đại thụ um tùm, thì thào tự nhủ.
- Người đâu, chẳng lẽ các ngươi để hắn chạy thoát? - Janet khí thế hung hăng lướt tới, đột nhiên phát hiện Hàn Thạc đã mất tung tích liền phẫn nộ chửi bới bọn thuộc hạ bên cạnh.
Janet này vô luận ngôn từ hay cử chỉ cũng không giống một thiếu nữ ôn nhu chút nào. Có lẽ nàng từ nhỏ đã phải sống trong hang ổ cường đạo nên hành vi cũng hoàn toàn bị ảnh hưởng của bọn chúng, tính tình táo bạo, hành vi thô dã. Mặc dù tướng mạo nhu mĩ nhưng làm cho người ta có cảm giác đó là một Đại nam nhân tràn đầy hào khí.
- Tiểu thư, người này chạy trốn so với liệp báo còn nhanh hơn, so với hồ ly còn giảo hoạt hơn, hắn thật là ma pháp sư sao? - Một lão ma pháp sư què chân, dùng Phiêu Phù thuật chậm rãi lắc lư lướt đến bên cạnh Janet, cười khổ nói.
- Lão Billy, nếu như hắn là một gã kiếm sĩ hoặc là kỵ sĩ, có thể từ phương xa bay tới đây sao? Đáng chết, ngươi già rồi chẳng lẽ ngay cả đầu óc cũng lão hóa rồi sao? - Janet đang ở trong cơn giận dữ, mắt hạnh trợn tròn trừng mắt lão ma pháp sư què chân, thở hổn hển mắng.
Bị nàng mắng như vậy, lão Billy cũng không tức giận, chỉ cúi đầu cười khổ:
- Có lẽ ta thật sự già rồi, cũng có thể là thời đại thay đổi, như thế nào ma pháp sư hiện tại lại chạy trốn so với liệp báo còn nhanh hơn! Ta dám cam đoan hắn quả thực là chạy trốn, không phải lợi dụng Phiêu Phù thuật phi hành. Trời ạ! Hắn sẽ không phải là một dạng đặc biệt giống ngươi sao!
- Lục soát cho ta! Kẻ này nhất định là gian tế, có thể chính là thám tử gia tộc Munroe. - Janet không trả lời lão ma pháp sư Billy, lớn tiếng quát một số tên cường đạo bên cạnh.
- Không có, tiểu thư!
- Tìm không được, mất tích rồi!
- Có thể đã chạy thoát đi rồi!
Xung quanh Janet, vang lên liên tiếp đủ các loại thanh âm bất lực, hiển nhiên là bọn chúng không cách nào phát hiện sự tồn tại của Hàn Thạc.
Giờ đã là ban đêm, bên dưới cây đại thụ nơi Hàn Thạc ẩn thân, chỉ có Janet cùng lão ma pháp sư Billy. Bảy tám tên cường đạo như gấu dữ kia thì ở cách nàng khoảng hơn mười thước, đứng giữa đám cỏ cao tới thắt lưng.
Đột nhiên, đang ẩn thân giữa vòm cây thì Hàn Thạc cao giọng cười dài rồi bay vút xuống. Trong chớp mắt đã tới gần đỉnh đầu Janet, một quyền hàm chứa Ma Nguyên lực, mang theo sát khí mãnh liệt nhắm vào nàng.
- Đáng chết! - Janet mắng to một câu, vội vàng đẩy lão Billy đang định ngâm xướng chú ngữ ra rồi nắm tay lại xuất ra đấu khí màu xanh sẫm, nghênh tiếp một quyền trên đầu của Hàn Thạc.
Vừa thấy đấu khí có màu xanh thẫm, Hàn Thạc lập tức hiểu nàng hẳn chỉ có thực lực Cao cấp kiếm sĩ, vốn một quyền xuất ra với tám phần Ma Nguyên lực liền cấp tốc thu lại chỉ còn ba phần.
"Bang!" Đấu khí màu xanh thẫm va chạm mãnh liệt vào nắm đấm của Hàn Thạc, sau đó đầu nắm tay của hắn cùng Janet cụng nhau. Một luồng lực lượng bài sơn đảo hải đột nhiên từ nắm tay nhỏ của Janet vọt ra, làm thân hình Hàn Thạc đang bay xuống lại theo quỹ tích cũ một lần nữa bắn lên khoảng không.
- A! Sao lại thế chứ?! - Tay phải cảm giác tê dại cứng ngắc, Hàn Thạc sắc mặt hoảng hốt, không nhịn được kinh hô một tiếng.
Đấu khí màu xanh thẫm chính là dấu hiệu của Cao cấp kiếm sĩ, theo kinh nghiệm của Hàn Thạc thì xem ra nàng nhiều nhất chỉ có thể tiếp nhận ba thành Ma Nguyên lực của bản thân. Nhưng khi một quyền này của hắn cùng Janet tiếp xúc, đấu khí của Janet mặc dù đã tiêu tán, bất quá nắm tay nhỏ vẫn như cũ bạo phát lực lượng kinh khủng.
Nếu không phải Hàn Thạc có thân thể cứng cỏi khác người, một quyền công tới này hẳn là phế cánh tay phải của hắn. Dựa theo sự hiểu biết của hắn, đấu khí màu xanh thẫm của Cao cấp kiếm sĩ tuyệt đối không cách nào tạo thành uy lực lớn như vậy.
Nữ cường đạo này có chút cổ quái!
-Hi hi! - Janet nhìn thấy vẻ mặt Hàn Thạc đang kinh hãi cực độ liền lộ ra một nụ cười đắc ý. Sau đó, không gian giới chỉ trong tay nàng lóe sáng, một cây Hắc Lang Nha bổng dễ chừng còn lớn hơn người nàng xuất hiện. Tay trái nàng nhẹ nhàng cầm lấy thanh Lang Nha bổng, cười khanh khách nhảy lên một cái rồi mượn những thân cây cao chung quanh tiếp tục phi lên nhằm về phía Hàn Thạc lúc này còn chưa hạ xuống. Cây Lang Nha bổng trong tay âm độc nhằm vào dưới thắt lưng hắn đánh tới.
Hừ lạnh một tiếng, Hàn Thạc vừa mới hảo tâm lưu tình không nghĩ tới lại bị ăn đòn đau. Thấy Janet hiện tại cầm lang nha bổng hướng ngay hạ thân mình, trong lòng có chút tức giận. Thân thể vốn bị cường lực trùng kích đang lảo đảo giữa không trung đột nhiên ngừng lại, liền đó cũng đồng dạng một quyền oanh kích thẳng vào Lang Nha bổng của Janet.
"Ầm ầm". Một thanh âm cực lớn vang lớn. Sau đó là một tiếng kêu thất thanh của Janet, nàng vốn đang mượn thân cây để lao lên, giờ cả người lẫn cây lang nha bổng cũng bị đập ngược trở lại. Janet ngã phịch xuống mặt đất, hoảng sợ nhìn bộ dáng ngạo nghễ của Hàn Thạc trên không trung.
- Con bà nó, ngươi giả heo ăn hổ hả ? Janet không nhịn được chửi đổng một câu, hơi thở nặng nề hổn hển vài lần rồi cầm lang nha bổng vẫn muốn tái chiến.
Hàn Thạc kinh ngạc, không nghĩ tới Janet có thể đứng dậy nhanh như vậy. Không để hắn tiếp tục động thủ, mấy tên đại hán chung quanh cùng nhau vọt tới, chú ngữ do lão ma pháp sư què chân Billy cũng đã niệm xong, gió lạnh gào thét cuộn lên rồi phong đao sắc nhọn thấu xương vù vù bắn thẳng đến.
Quả nhiên là một Phong hệ ma đạo sư! Hàn Thạc sửng sốt một chút, coi như là đoán được thực lực của Janet, cũng không tiếp tục lưu lại nữa.
Hắn lập tức phi thân ẩn vào tàng cây phía sau, nhảy mấy cái rồi từ trên không trung hạ xuống bên cạnh một chiếc kiệu thuộc đám cường đạo. Vừa đặt chân xuống, hắn xuất ra Lục Ma Phong rạch đỉnh kiệu ra. Trong lúc mọi người không để ý, bắt được một thiếu nữ đang còn chưa biết chuyện gì xảy ra, chế trụ nàng rồi bay ra ngoài.
- Đồ lưu manh, buông ta ra, nhanh buông ta ra, nếu không Janet nhất định sẽ không bỏ qua của ngươi. – Thiếu nữ này tướng mạo xinh đẹp tuyệt trần, gương mặt tròn như trăng rằm, đôi mày cong vút hình lá liễu. Cặp mắt to trong suốt sáng ngời, mặc dù hét to phẫn nộ, thanh âm nghe vẫn rất ôn nhu.
- Janet, cô gái này ta mang đi, ngươi muốn cứu nàng, hãy tới dong binh đoàn Hồn Diệt đi. - Hàn Thạc bắt lấy thiếu nữ rồi không để ý tới nàng đang lớn tiếng chửi mắng, cười lớn nghênh ngang rời đi.
- Đồ xấu xa! Buông lão bà của lão tử ra, nếu không ta và ngươi sẽ một mất một còn! - Janet nổi giận, hướng bầu trời gào to rồi cứ thế chửi tục không ngừng, một chút ôn nhu của thiếu nữ cũng không có
Đại Ma Vương

Đại Ma Vương - Chương #257


Báo Lỗi Truyện
Chương 257/1027