Chương 253: Lót đường


Đây quả thực là một đề nghị rất hấp dẫn, Hàn Thạc lập tức có hứng thú. Bất quá, hắn cũng không đáp ứng ngay, thậm chí lại còn ỡm ờ:
- Chắc ngươi biết, ta là thành viên Ám Mạc. Còn nữa, bản thân ta cũng có rất nhiều chuyện muốn làm, không có nhiều thời gian ở lại quân đội.
- Ta nghĩ chuyện này không thành vấn đề, ngươi là một ma pháp sư, đương nhiên hẳn là có thời gian của chính mình. Nếu trong tay ngươi có lãnh địa hoặc đạt được tước vị, chỉ cần quản lý được bên trong lãnh địa không có vấn đề gì thì hoàn toàn tự do sắp xếp được hết thảy thời gian. - Lawrence tựa hồ sớm có chuẩn bị, lập tức thuyết phục.
- Như vậy ngươi định để cho ta làm cái gì? - Hàn Thạc ngẩn ra, nghi hoặc nhìn Lawrence, mở miệng dò hỏi.
- Ta trước hết trong quân đội an bài cho ngươi một chức vị. Sau đó chỉ cần ngươi lập được công lao, ta có thể lợi dụng quan hệ giúp ngươi có được thân phận quý tộc. Tiếp đó, khi ngươi có tước vị, lại giúp ngươi có được một lãnh địa. Chỉ cần, ngươi có thể phát triển lãnh địa lên, như vậy hết thảy đều dễ xử lý. - Lawrence đối với việc này xem ra tương đối hiểu rõ, mỉm cười giải thích đường đi nước bước cho Hàn Thạc.
Từ lúc cùng rời đi khỏi thành Wallen, Hàn Thạc đã biết rằng Lawrence sớm muộn gì cũng bị cột cùng một chỗ với hắn. Theo thực lực trước mắt của hắn, thêm vào sự tồn tại của Tử Vong Mộ Địa, cho dù việc tranh giành quyền lực của Lawrence thất bại, Hàn Thạc cũng tin tưởng có thể an toàn thối lui.
Nếu muốn leo cao, cần phải có người giúp đỡ, đây là đạo lý muôn thuở. Trước mắt, Lawrence đúng là một chọn lựa thích hợp nhất. Gã được Quốc vương bệ hạ sủng ái, bản thân gã trong tay cũng nắm vững một bộ phận lực lượng, còn có Candida của Ám Mạc chiếu cố. Hàn Thạc tin tưởng việc có được quyền thế của gã sẽ không còn quá xa.
- Như vậy xem ra chúng ta đích xác buộc phải kết hợp cùng một chỗ rồi. - Hàn Thạc mỉm cười, nhìn Lawrence thản nhiên nói.
Lawrence đắc ý, lập tức sảng khoái ha ha cười to một trận, nói:
- Chúng ta đã sớm cùng trên một chiến tuyến rồi. Từ sau khi ta phản hồi Đế quốc đã bắt đầu giúp ngươi mở rộng đường đi. Không nghĩ đến ngươi bây giờ đã nhanh chóng tốt nghiệp Vong Linh hệ nữa, việc này càng thêm thuận tiện cho ta làm việc.
Vừa nghe gã nói như vậy, Hàn Thạc bất giác tức cười. Hắn thực sự không nghĩ tới, chẳng những Candida đã biết được tin tức hắn tốt nghiệp Vong Linh hệ, mà ngay cả Lawrence cũng biết. Xem bộ dạng hai người này rất để ý mình.
- Tốt lắm! Ta sẽ giảng giải một chút chi tiết cho ngươi. Chúng ta một lần nữa cùng nhau tính toán. Với thực lực cùng trí tuệ của ngươi, ta nghĩ chỉ cần chúng ta hợp tác, ngươi ở Đế quốc thể hiện tài năng nhất định sẽ không phải là chuyện khó khăn. - Lawrence xem ra rất vui vẻ, hưng phấn hướng Hàn Thạc nói.
Sau đó ở trong xe ngựa, Hàn Thạc cùng Lawrence thảo luận một hồi lâu. Một đường hướng sáng sủa đã hình thành từ mật mưu giữa hai người.
Hồi lâu, xe ngựa từ từ dừng lại, tên mã phu nói lớn:
- Lawrence thiếu gia, đã tới Bắc phường mân côi viên (vườn hồng phía bắc)!
- Tốt! Khó khăn lắm ngươi mới trở lại được, nhân tiện ta sẽ tẩy trần cho ngươi. Đi, vào bên trong tiêu sái nào! - Lawrence vén rèm lên rồi nhảy xuống xe, hướng Hàn Thạc nói.
Bước từ trên xe xuống, Hàn Thạc ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện trước mặt là một tòa kiến trúc hoa lệ. Đại môn được làm bằng đá trắng, ở mặt trên điêu khắc đồ án mân côi (hoa hồng), chung quanh có rất nhiều xe ngựa lộng lẫy dừng lại.
Lúc này, cao thủ đi theo Lawrence từ góc đường bên cạnh mới đi tới, đứng nghiêm phía sau gã, ra dáng thị vệ.
- Các ngươi ở lại bên ngoài, trong mân côi viên không có vấn đề gì đâu, yên tâm đi. - Lawrence xoay đầu liếc mấy người một lượt, hờ hững ra lệnh.
- Xin lỗi Lawrence thiếu gia, chúng ta đều là phụng mệnh làm việc. Vô luận người đến địa phương nào đều phải bảo vệ an toàn - Một gã kị sĩ thoạt nhìn có vẻ rất chính trực, mặc giáp trụ nặng dày, ồm ồm trả lời.
Từ trên người gã kị sĩ này, Hàn Thạc có thể cảm giác được sát khí mãnh liệt. Tiêu chí ở mặt trên khôi giáp trước ngực gã biểu thị đây là một Đại Địa kỵ sĩ, hai tay sần sùi những vết chai, rõ ràng là một nhân vật khó dây vào.
- Keno, chúng ta vào đây là đi tiêu khiển. Hơn nữa, bên trong mân côi viên thông thường sẽ không phát sinh sự tình gì, các ngươi mặc kỵ sĩ khôi giáp sao lại có thể vào cùng chứ, có lẽ nên ở lại bên ngoài đi? - Mặt Lawrence vẫn treo nụ cười, cũng không vì sự kiên trì của gã Đại Địa kỵ sĩ mà tức giận.
- Không được, mệnh lệnh là mệnh lệnh, chúng ta không thể trái lệnh được! - Tên Đại Địa kỵ sĩ Keno này vẫn một mực cố chấp, một lần nữa nghiêm mặt cự tuyệt.
- A a ! Tốt lắm, nếu các ngươi có thể đi vào, ta không có ý kiến! - Lawrence a a cười nhẹ, kéo Hàn Thạc tới trước cửa hướng thị vệ nháy mắt ra hiệu một cái rồi cả hai cùng tiến vào trong.
Bọn mấy người bên Keno cũng đuổi theo kịp. Bất quá khi tới trước cửa lại bị thị vệ canh cổng ngăn cản trở lại, mặc cho bọn họ giải thích như thế nào cũng không cho phép tiến vào.
Thông qua âm ma bí mật dò xét, Hàn Thạc thấy được mấy tên cận vệ ngoài sáng đã bị Lawrence bỏ rơi bên ngoài. Nhưng nhóm cận vệ bí mật do Rudge đứng đầu đang suy nghĩ biện pháp ẩn nấp bên trong mân côi viên, cố gắng thông qua các loại phương pháp ẩn núp tiến đến.
Song ngoài dự liệu Hàn Thạc, cách bố trí phòng ngự của mân côi viên quả thật là rất tốt. Chung quanh, bất kể chỗ sáng chỗ tối đều có cao thủ bảo vệ, trong đó có kiếm sĩ vũ lực cường đại, cũng có ma pháp sư am hiểu các hệ. Những người này thực lực đều không tệ, rất có trách nhiệm bảo vệ tốt bốn phía. Ngoại trừ lão thích khách Rudge lăn lộn tiến vào được, mấy tên ẩn nấp còn lại đều bị ngăn ở bên ngoài.
Cũng thông qua âm ma dò xét, Hàn Thạc phát hiện mân côi viên này chiếm diện tích cực lớn. Bên trong đó giả sơn, lưu thuỷ, ôn tuyền, đình tạ, trải rộng khắp nơi. Mỗi một phòng tại đây đều trang hoàng hết sức xa hoa, ở giữa một đại sảnh rộng lớn có một nữ tử dung mạo xinh đẹp đang dùng sức uốn mông cởi áo, dáng điệu hết sức diễm lệ.
Bên trong một số phòng nhỏ, vang lên âm thanh kìm nén rên rỉ liên tục, rất nhiều quý tộc lão gia, công tử, vung tiền như rác ở chỗ này để hưởng thụ đủ các loại các dạng phục vụ.
Lawrence đối với địa phương này tựa hồ rất tinh tường. Gã cứ một mạch " xe nhẹ đường quen", nhanh chóng xông thẳng vào. Những thị vệ ẩn nấp đều nhận ra được Lawrence, chẳng những không có một ai cản trở hắn, ngược lại thỉnh thoảng còn chào hỏi hắn.
- Ách, ta biết đây là địa phương gì rồi! – Qua ba âm ma dạo rất nhanh một vòng xung quanh mân côi viên rộng lớn này, Hàn Thạc hiểu được đây địa phương nào, nhịn không được buột miệng nói.
- Ha ha, đã làm nam nhân hẳn đều là hiểu được đây là địa phương gì. Hôm nay hết thảy chi phí đều tính cho ta, coi như ta mời ngươi. - Lawrence hào sảng cười ha hả, nhằm thẳng bên trong đi đến. Tới đại sảnh rộng lớn nọ, ở giữa có một nữ tử diễm lệ tuổi còn trẻ đang múa, bên cạnh một vài người bộ dạng không giàu sang cũng phú quý, thấy Lawrence tiến đến, cũng đều mỉm cười tiếp đón.
Chung quanh đại sảnh này đặt những cái ghế bằng da thú mềm mại, các loại trái cây tươi điểm tâm bày la liệt. Khắp nơi là những chén mĩ tửu trị giá đến vài kim tệ, trên đỉnh đầu là một cái lồng đèn lớn hình tròn đường kính năm thước. Ngọn đèn sáng tối mập mờ, giữa tiếng nhạc nhẹ nhàng, làm tôn thêm vẻ xinh đẹp hấp dẫn của nữ tử đang nhảy múa phía dưới.
- Này, Lawrence, ngươi khỏe không, lâu không có tới nha. - Người vừa lên tiếng nhìn qua cũng biết đúng là một kẻ ăn chơi trác táng, tay ôm một nữ tử khêu gợi chỉ có một dải lụa mỏng che thân đi tới, thân mật hướng Lawrence chào hỏi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
- Bruno, tại sao ta mỗi một lần tới, đều có thể thấy ngươi nhỉ.- Lawrence từ bên trên bàn bày các loại rượu ngon, tiện tay cầm lấy một chén mỹ tửu Thịnh Mãn Hổ Phách, sau đó nhấp một hơi, mỉm cười với Bruno cả người không có mấy lạng thịt này nói.
- Cuộc sống thật là nhàm chán, chỉ có bắc phường này là địa phương còn cho ta cảm giác được một chút niềm vui thú, cho nên ta mới có thể lưu lại đây, ngươi cũng không phải vậy sao? - Bruno hướng Lawrence, nháy mắt vẻ hàm ý.
- Tốt lắm, ta lần này chỉ muốn chiêu đãi một hảo bằng hữu, không muốn cùng ngươi nhiều lời nữa, lần sau có thời gian sẽ nói chuyện sảng khoái. - Lawrence cáo lỗi một câu, kéo Hàn Thạc lướt qua đại sảnh, hướng phía bên ngoài yên tĩnh đi đến.
Trong thoáng chốc, Lawrence đưa Hàn Thạc xuyên qua một cái hành lang, rẽ vài lần tới một đại sảnh yên tĩnh. Đại sảnh này không có một người, chung quanh còn có ma pháp kết giới phòng ngự.
Lawrence lấy ra một ma pháp quyển trục, sau đó gã ngâm xướng một cái chú ngữ, bên trong ma pháp quyển trục phát ra quang mang sáng xanh lờ mờ. Dưới ánh quang mang chiếu sáng chung quanh, từ vách tường mở ra một khe hở, Lawrence nghiêng người, ra hiệu Hàn Thạc cùng gã đi vào.
Hàn Thạc kinh hãi nhìn thông đạo mở bằng ánh sáng, có vẻ có chút khó hiểu, hỏi:
- Địa phương có mật thất kiểu này thì cũng rất bình thường, nhưng mà tại sao ngươi có thể biết được?
- Ta đương nhiên biết, bởi vì chủ nhân chính thức của mân côi viên này chính là ta! Bryan, chúng ta đã thành thật với nhau như vậy, cho nên bí mật này ta sẽ không giấu diếm ngươi nữa! - Lawrence cười ha ha không dứt, kéo Hàn Thạc đi vào bên trong. Dọc theo đường đi có rất nhiều ma pháp cấm chế, còn thông đạo kéo dài thẳng xuống phía dưới.
Địa phương bí mật này, có rất nhiều thứ khiến Hàn Thạc kinh ngạc. Bất quá điều làm cho hắn kinh ngạc nhất chính là chủ nhân chính thức của cái động vung tiền này không thể ngờ lại là...Lawrence. Khó trách lần đầu tiên Candida đã từng nói qua Lawrence không đơn giản, xem bộ dáng lão nhất định là biết được một chút chuyện của gã.
- Đi, ta mang ngươi đi gặp sư phụ của ta và Phoebe. Ta nghĩ người đối với ngươi nhất định rất có hứng thú! - Lawrence đối với biểu hiện kinh ngạc của Hàn Thạc tựa hồ phi thường hài lòng, cười to kéo hắn tiếp tục đi vào bên trong.
Đại Ma Vương

Đại Ma Vương - Chương #253


Báo Lỗi Truyện
Chương 253/1027