Chương 224:Phản ám sát


- Phải làm như thế nào? - Đặc Lan Khắc Tư dò hỏi.
- Cái vũng nước này của Nhật Diệu cốc quá đục mà thế lực của chúng ta lại quá yếu. Chúng ta đối đầu với thế lực nào cũng không có biện pháp. Vô luận kết quả cuối cùng là như thế nào, Nhật Diệu cốc cũng sẽ không đến lượt chúng ta tới cầm quyền, xét cho cùng cũng là vì thực lực của dong binh đoàn vẫn còn quá yếu. Tại thời điểm này, nếu chúng ta tiến vào tranh giành dường như không quá sáng suốt. Thù hận với Florida chúng ta hoàn toàn có thể tạm thời buông tha. Chờ cho bọn chúng tranh giành lõm đầu chảy máu, chúng ta nhân cơ hội chiêu binh mãi mã, phát triển thế lực. Việc trọng yếu nhất trước mắt chính là phải làm cho thực lực của chính chúng ta lớn mạnh, chứ không phải tham dự vào tranh đoạt với bọn chúng. Ta cần phải có cái cửa hàng kia, nó vốn là nơi không tốt lành. Vô luận tên nào nắm giữ quyền lợi của Nhật Diệu cốc cũng không biết dùng cách nào để lợi dụng nó, đều đành phải bỏ không không cần. Ta sớm muộn gì cũng sẽ có biện pháp thông qua các thủ đoạn khác lấy lại nó, không cần thiết chỉ vì một cái cửa hàng mà phải cho chúng ta bị kẹt cứng ở cái chỗ này. Thêm nữa, cái tên Lauretta cũng chả phải là thiện nam tín nữ gì cả. Trong khoảng thời gian này, an toàn của chúng ta ở trong Nhật Diệu cốc cũng không được chút xíu nào bảo đảm. Nếu không khéo làm cho cái tên Lauretta kia khó chịu, không chừng sẽ trở mặt thành kẻ thù. Đến lúc đó nếu chúng ta muốn rời đi sẽ không có dễ dàng như thế này nữa.
Trải qua một phen suy nghĩ kỹ càng, Hàn Thạc trả lời một cách tĩnh táo.
- Ý tứ của ngươi chính là, chúng ta tạm thời rời khỏi Nhật Diệu cốc? - Lời nói của Hàn Thạc tuy rối rắm, nhưng đơn giản tổng kết lại cũng chính là "tọa sơn quan hổ đấu. Đặc Lan Khắc Tư nghe Hàn Thạc giải thích một lần, đại khái nắm chắc được ý tứ, nhíu mày mà hỏi lại.
- Rời khỏi Nhật Diệu cốc, nhưng không cần thiết phải rời đi khỏi phạm vi thế lực của cốc! Chúng ta có thể học ba cỗ thế lực khác, trước tiên ở bên ngoài Nhật Diệu cốc phát triển thế lực. Chúng ta có kim tệ cùng các mối quen biết của ngươi trợ giúp, nên ngươi có thể nhân dịp thu nạp càng nhiều dong binh. Trong lúc bốn thế lực chơi trò chó cắn chó, chúng ta sẽ chậm rãi phát triển dong binh đoàn của chính ta. Mặt khác, ta tạm thời phải rời đi một chút, nếu ở lại có thể sẽ bị Quang Minh giáo hội phát hiện, sẽ mang tới không ít phiền toái a. Thừa dịp này, ta sẽ tới U Ám sâm lâm để cho các Ải Nhân rèn cho mọi người một nhóm vũ khí, đồng thời thông qua Sâm Lâm cự ma xem coi có thể mang tới vài món đồ tốt hay không. - Hàn Thạc nếu đã suy nghĩ thì đầu óc cực kì linh hoạt. Hắn tỉnh táo tính toán các hành động tiếp theo, rồi chậm rãi giải thích cho Đặc Lan Khắc Tư.
Chờ cho Hàn Thạc nói xong, Đặc Lan Khắc Tư gật đầu mỉnh cười nói:
- Trước mắt thì nhiệm kỳ mới của Nhật Diệu cốc còn mấy tháng nữa mới tới. Bây giờ dong binh đoàn của chúng ta có số lượng lớn kim tệ làm gốc, ta có thể nhân dịp thu nạp càng nhiều cao thủ gia nhập. Tới lúc mấu chốt, việc này có lẽ sẽ mang lại một chút tác dụng.
- Đi thôi! Trở về cùng Emily và Phoebe tính toán thêm. Chúng ta cũng nên rời khỏi Nhật Diệu cốc sớm một chút. - Hàn Thạc nhìn sắc trời, trong lòng tính toán nên sớm rời đi Nhật Diệu cốc, để dễ chuẩn bị cho các hành động sau này.
Ở trên đường trở về cửa hàng, người đi lại rất nhiều. Các dạng vật phẩm kì dị được thương nhân của các nước bày ra ở bên ngoài, hấp dẫn ánh mắt của các thương nhân khác.
Thú nhân với hình thể dũng mãnh, bên ngoài có bộ lông rậm rạp bao trùm. Tinh linh xinh đẹp với đôi tai dài nhọn. Còn có một vài chủng tộc kỳ dị khác. Tất cả đều đi lại ở trên đường, con mắt láo liên, mắt nhìn trước, nhìn sau xem chung có có món hàng nào đặc biệt không, có gắng tìm kiếm cho mình một cơ hội buôn bán mang tới lợi nhuận kếch xù.
Đi giữa đám người, Hàn Thạc trong lòng đột nhiên dấy lên một cảm giác nguy hiểm, giống như là sau lưng có một người nào đó vẫn đang âm thầm nhìn chằm chằm vào hắn. Một luồng sát khí mơ hồ tập trung vào hắn, giống như tùy thời cấp cho hắn một kích trí mạng.
Hàn Thạc đã đạt tới Thị huyết cảnh giới nên nếu người khác sinh ra dã tâm muốn giết hắn, hắn đều cảm ứng được. Cho dù đang ở trên đường cái đầy người, hắn cũng có thể cảm nhận được cỗ sát khí này, việc này quả thật bất khả tư nghị.
Tâm niệm vừa động, ba con Âm ma vô ảnh vô tung bay ra ngoài, giống như là không khí nhẹ nhàng thổi qua, chậm rãi phân tán ra và lượn lờ xung quanh Hàn Thạc. Bọn chúng chiếm cứ vài góc chết để từ đó có thể quan sát một chút địa phương có thể xuất hiện nguy hiểm.
Nhờ vào thị giác của Âm ma, ở chung quanh bất luận cái ngõ ngách nào cũng đều khó thoát khỏi sự dò xét của Hàn Thạc. Giờ khắc này, chung quanh phạm vi hơn mười mét đều bị Hàn Thạc khắc ở trong lòng. Từng người từng người đều được Hàn Thạc đánh giá, cố gắng tìm kiếm xem nguy cơ phát ra từ nơi nào.
Ở bức tường kế của một cửa hàng, tại một góc chết khó có thể dùng mắt thường thấy được, một khuôn mặt xinh đẹp đến mê người lọt vào trong tầm mắt của Hàn Thạc. Đó chính là nữ tinh linh thần tiễn thủ Mã Khả Hân. Con mắt nàng giống như là mũi kiếm với hàn quang lóng lánh, đang sắc bén nhìn chằm chằm vào hắn. Tay trái nắm chặt một cây cung hình dạng cổ quái, tựa hồ nàng đang chờ đợi thời cơ thích hợp nhất, cho Hàn Thạc một kích trí mạng.
Lôi điện hệ ma đạo sư Azard cùng nàng sóng vai đứng cùng một chỗ, thần sắc âm trầm lạnh lùng. Tay phải hắn nắm một cây ma pháp trượng, cũng đã chuẩn bị xong, dường như tùy thời cũng có thể như một tia chớp mà ra tay.
Tuy thế, ở trên con đường này có vô số người, chung quanh ba người Hàn Thạc còn có rất nhiều thương nhân của các quốc gia. Nếu muốn tại nơi này hành thích, đối với việc nắm chuẩn thời cơ phải chuẩn xác vô cùng, nếu không sẽ rất khó có thể thành công.
Trên mặt xuất hiện một nụ cười lạnh, Hàn Thạc không chút sợ hãi tiếp tục đi tới. Ba con Âm ma liên tục chú ý động tĩnh của hai người bọn Mã Khả Hân. Trong lòng hắn ngấm ngầm lên kế hoạch đối phó bọn chúng.
Tại một góc đường, Hàn Thạc vốn vẫn đang tiếp tục bước tới, thì đột nhiên nhoáng lên một cái nhảy vào trong góc. Đặc Lan Khắc Tư cùng với Gilbert cũng đồng thời biến mất không thấy tung tích.
Hai người Mã Khả Hân cùng Azard mắt thấy ba người bọn Hàn Thạc vốn đang đi thẳng đột nhiên biến mất vào một góc thì đều kinh hãi. Thân hình vốn đang ẩn nặc không nhịn được nhập vào dòng người, cố gắng đi tới cái góc khuất kia để nhìn xem việc gì đã xảy ra.
- Người đâu rồi? - Tới chỗ đó, Azard chăm chú nhìn xung quanh, nhưng không có phát hiện bất kỳ tung tích nào của ba người bọn Hàn Thạc, nhịn không được nhíu mày hô lên một tiếng.
Đúng lúc này, một tiếng kêu thình lình vang lên. Một tia sáng đen đột nhiên hiện lên, ở trên con đường đầy người cứ đi tới một cách tự do né qua mọi chướng ngại, tựa như một con rắn độc đang lộ ra răng nanh của nó mà hướng tới hai người định cắn xé.
Biến cố đột nhiên xảy ra làm phá tan dự tính của hai người. Con mắt thon dài của Mã Khả Hân biến thành một đường thẳng tắp. Ngay lúc Lục Ma phong bắn thẳng vào hướng nàng, nàng bỗng nhiên nhảy vọt lên nóc nhà, không để ý hết thảy mà chạy về phía nơi xa.
Một tiếng thét lên thê lương, từ trong miệng của Azard truyền ra. Đường phố vốn đang huyên náo đột nhiên bị tiếng hét thê lương này làm cho hỗn loạn. Các thương nhân vốn nhát gan đều ôm đầu chạy trốn. Tại lúc phát sinh nguy hiểm không biết rõ, tất cả đều lựa chọn lập tức hành động né tránh nguy hiểm.
Còn các dong binh đi theo bảo vệ các thương nhân, ngay lập tức đem cố chủ vây quanh, sau đó mới đi chú ý động tĩnh ở chung quanh.
Lôi điện hệ ma đạo sư Azard, cánh tay phải cầm ma pháp trượng đã bị chặt đứt từ khuỷu tay trở xuống, máu từ đó tuôn ra như suối.
Lục Ma phong sau khi chặt đứt cánh tay phải của Azard, vốn đang bắn lên bầu trời lại một lần nữa quay về, cố gắng chuyển hướng để thu hoạch tánh mạng của Azard. Nhưng Azard không hổ danh là một gã dong binh hợp cách. Cho dù là đang ở thời điểm mấu chốt cũng có thể bảo trì ý nghĩ tĩnh táo.
Azard không có do dự một chút nào, tay trái giống như tia chớp cầm lấy tay phải bị chặt đứt rơi trên mặt đất. Không có do dự dù chỉ một khắc, hắn lập tức dùng phiêu phù thuật bay về phía trời cao, đồng thời một vòng bảo hộ tia chớp hình thành, lượn lờ xong quanh thân hắn. Trong nháy mắt, Azard hóa thành một điện nhân.
Điện bao trùm cả thân của Azard, dùng sức mạnh của điện hệ xâm lấn vào trong Lục Ma phong, khiến cho Ma Nguyên lực do Hàn Thạc quán chú vào trong Lục Ma phong hỗn loạn một trận. Cuối cùng cũng làm cho tốc độ của Lục Ma phong bị trở ngại, thình lình hướng phía sau lưng Azard đâm tới một cái, nhưng không có thu hoạch được tánh mạnh của hắn.
Bất quá mặc dù Azard không có bị đâm chết, nhưng với Ma Nguyên lục cuồng bạo bên trong Lục Ma phong, cũng làm cho sau lưng Azard như bị đá núi đánh trúng. Thân thể lơ lơ lững lững giống như là diều bị đứt dây, lay động một trận kịch liệt, thiếu chút nữa trực tiếp rơi xuống. Cuối cùng qua một phen loạng choạng, hắn lung lay lắc lư bay tới một căn phòng rồi hạ xuống, đi vào liền lập tức hô to cứu mạng.
- Đi thôi. Azard lần này bị thương còn nặng hơn nhiều so với Florida. Xem ra Hồng Liêm dong binh đoàn nếu muốn tại lần tranh đoạt này giành được chiến thắng, tựa hồ càng ngày càng không thực tế rồi. - Hàn Thạc lạnh lùng cười hờ hờ, cùng hai người Đặc Lan Khắc Tư cùng Gilbert đi ra từ một cái ngõ nhỏ.
- Chủ nhân âm hiểm! Như thế nào không nhân cơ hội mà giết hắn? Chỉ cần bổ thêm một nhát, Azard hẳn phải chết không thể nghi ngờ rồi? - Gilbert khó hiểu nhìn Hàn Thạc, nghi hoặc mà hỏi.
- Nơi mà Azard hạ xuống, chính là cứ điểm của Già La dong binh đoàn. Cho dù Già La dong binh đoàn tranh giành kịch liệt với Hồng Liêm dong binh đoàn, nhưng ở trong Nhật Diệu cốc này bất luận kẻ nào cũng đều được Già La bảo vệ. Vô luận cái đám dong binh đó có nguyện ý hay không nguyện ý, bọn họ đều phải ra tay bảo vệ Azard. Chúng ta không thể ở bên trong mà ra tay giết chết Azard được, nếu không sẽ đắc tội Lauretta. - Đặc Lan Khắc Tư nói với Gilbert.
- Ừ! Lúc Azard bị ta đánh lén, một số người của Già La dong binh đoàn ở chung quanh đều lờ đi, không ai ra tay trợ giúp bọn hắn. Như thế đã xem như là tiện lợi cho chúng ta làm việc rồi. Ngươi cái con rồng ngu ngốc này, nên thỉnh thoảng động não một chút, không nên mỗi ngày từ sáng tới tối đều có mấy cái tâm tư xấu xa. - Hàn Thạc hận sắt không rèn được thành thép, giáo huấn Gilbert.
- Đáng tiếc, để cho cái con đàn bà Mã Khả Hân kia đào tẩu rồi. Con quỷ cái này tính cảnh giác quả là cao. - Đặc Lan Khắc Tư nói có chút tiếc nuối.
Gật gật đầu, Hàn Thạc đồng ý nói:
- Ừ! Để cho cô ta đào tẩu thật sự có chút đáng tiếc. Có lẽ là vì cô ta cũng có am hiểu thuật ám sát, cho nên tính cảnh giác mới cao như thế. Tránh ở nơi bí mật, loại người này mức độ uy hiếp so với Azard cao hơn nhiều. Từ nay về sau các người nhất định phải cẩn thận, ngàn vạn lần chớ cho cô ta tìm được thời cơ để lợi dụng.
Ba người vừa nói vừa đi trên đường về lại cửa hàng. Dọc theo đường đi đều có ba con Âm Ma được phóng ra xung quanh. Chỗ nào đi qua, từng người từng người đều không thể thoát được sự quan sát của Hàn Thạc, cũng không có gặp thêm được cái gì nguy hiểm.
Ở trước của hàng của một thú nhân, có bày ra một chút hoa cỏ kì dị, còn có vài cái cây nhỏ xoắn xuýt một cách khéo léo. Trong đó có một gốc cây mọc ra ba cái lá cây màu vàng rực rỡ, rễ nó có màu trắng sữa, giống như là thạch nhũ, lóe ra ánh sáng trắng trắng nõn nà, làm hấp dẫn sự chú ý của Hàn Thạc.
Cái cửa hàng này do Hàn Thạc thông qua Âm ma dò xét mà tìm được. Quan sát một chút Hàn Thạc hướng hai người Đặc Lan Khắc Tư nói:
- Đi! Ghé vào xem một cửa hàng này đã.
Đối với một ít biểu hiện kì quái của Hàn Thạc, hai người Đặc Lan Khắc Tư và Gilbert đã thấy quen rồi. Sự thần bí của Hàn Thạc đã thành thói quen của hai người, cả hai đều không có hỏi nhiều, liền đi theo phía sau Hàn Thạc, hướng cửa hàng thú nhân mà đi tới.
Đi tới trước cửa hàng này, có một chút hoa cỏ kì dị càng làm tăng thêm sự chú ý của Hàn Thạc. Ngoài ra còn có vài loại mang mùi thơm ngát động lòng người. Lại có thêm vài loại có tạo hình quái dị đủ mọi màu sắc. Nhất là gốc cây nhỏ có rễ trong suốt long lanh, giống như là một khối mỹ ngọc, cũng không biết làm cách nào mà mọc ra được.
Đi tới bên cạnh cái cây có ba cái lá cây có màu vàng lấp lánh, Hàn Thạc cúi xuống, ghé mũi ngửi. Từ ba phiến lá cây vàng lấp lánh đó tỏa ra một mùi hương thơm ngát mê người, tràn vào trong miệng mũi của Hàn Thạc. Hương thơm làm cho con người ta vui vẻ thoải mái. Nhìn chằm chằm vào hoa văn của ba cái miếng lá cây vàng lấp loáng đó, Hàn Thạc lại nhắm mắt lấy tay sờ sờ vào cái rễ tựa như thạch nhũ, mày chau lại tựa như đang suy nghĩ một cái gì.
Gilbert cùng Đặc Lan Khắc Tư, vẻ mặt quái dị nhìn hắn, không hiểu tại làm sao hắn lại có hứng thú đối với đống hoa cỏ kia tới như vậy.
Cả nửa ngày, lông mày Hàn Thạc đột ngột nhảy lên. Đôi con mắt vốn thâm thúy được thay thế bằng vẻ mặt mừng như điên. Sau đó hắn đem tất cả các loại hoa cỏ được bày ra quan sát kỹ càng một lần. Cả người dường như có một sư hưng phấn không nói nên lời, giống như là đột nhiên nhặt được bảo vật.
Gilbert cùng Đặc Lan Khắc Tư nhìn nhau, không biết Hàn Thạc phát hiện ra được cái gì. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Sau khi đã quét qua toàn bộ các loại hoa cỏ kì dị ở trước cửa hàng, Hàn Thạc hít sâu một hơn, nói với Đặc Lan Khắc Tư cùng Gilbert:
- Ta cần mấy loại hoa cỏ đặc thù này. Đi vào bên trong xem liệu có thu hoạch lớn hơn không?
Nói xong, vẻ mặt vừa mới hưng phấn của Hàn Thạc chậm rãi khôi phục lại bình thường, rảo bước đi vào bên trong quán.
Đại Ma Vương

Đại Ma Vương - Chương #224


Báo Lỗi Truyện
Chương 224/1027