Chương 212:Đồ sát


- Sao lại thế này? Sao ta chẳng nhìn thấy cái gì cả!
- Có người đang công kích ta. Cái sân này rốt cuộc làm sao vậy?
- Mọi người hãy cẩn thận. Đây là địa phương quỷ dị nhất của Nhật Diệu cốc, nhất định là trớ chú của Tà Thần phát tác!
- Thối lui! Tất cả mau ra khỏi cái sân này. Một khi trớ chú của Tà Thần phát tác thì không ai có thể chạy thoát khỏi đây!
Những tiếng kêu gào hoảng loạn liên tiếp phát ra từ miệng những thành viên của Hồng Liêm dong binh đoàn đã tiến vào sân. Rõ ràng là những người này đều đã nghe nói từ trước về truyền thuyết của cái cửa hàng kỳ lạ này, nên vừa thấy dị biến đột nhiên phát sinh thì mỗi người đều kinh hồn bạt vía cố gắng mau chóng chạy khỏi chốn nguy hiểm càng nhanh càng tốt.
Tuy nhiên, trận pháp một khi đã bị phát động thì lập tức phát huy tác dụng. Trận thứ nhất Mê huyễn đã bắt đầu khởi phát, trong bầu âm khí bỗng chốc lan tràn tử khí nồng đậm. Ngoại trừ mấy người Emily đã lựa chọn vị trí đứng an toàn từ trước, còn cả đám người của Hồng Liêm dong binh đoàn vừa liều lĩnh xông vào bên trong thì chẳng một ai thấy rõ tình hình xung quanh.
Đang trong cơn hỗn loạn, từ miệng giếng ở giữa sân đột nhiên vọt ra vài cái bóng trắng mờ mờ. Thuỷ quỷ đã vọt ra khỏi giếng nước, cảm ứng được khí tức của người sống thì không chút do dự bắt đầu công kích mấy dong binh gần nhất.
Thoáng chốc, ba dong binh cảm giác thấy một luồng âm hàn trong thân thể tựa như bị một dòng chất lỏng xâm nhập vào. Trong lúc hoảng hốt, đầu óc ba người mơ mơ màng màng giống như bị một âm thanh mê hoặc dụ dỗ, từng người từng người một không tự chủ được tiến đến miệng giếng sâu rồi chủ động nhảy xuống.
Từ dưới đáy giếng vang lên ba tiếng "tõm, tõm, tõm" lạnh lùng. Cả ba người vừa tự mình nhảy xuống giếng đang mơ mơ màng màng, cảm nhận được nước giếng lạnh như băng thì đầu óc vốn mê mê man man lập tức trở lại tỉnh táo. Chỉ là khi bọn họ muốn bất chấp tất cả bò lên khỏi miệng giếng, thì thân thể đã hoàn toàn không nghe theo sự điều khiển của bọn họ nữa rồi. Thân thể cả ba cứ cứng đơ ở trong nước giếng, dần dần chìm xuống dưới.
Ba tiếng kêu gào tuyệt vọng đột nhiên vang lên từ bên trong giếng nước. Thanh âm tràn ngập sự sợ hãi và tuyệt vọng vô cùng tận làm cho những dong binh trong cái sân nhỏ vừa nghe thấy thì tê dại hết cả da đầu!
Bọn họ theo đó cũng nhận ra rằng cái sân nhỏ này đích thật là tràn ngập rất nhiều những mối hung hiểm lẩn khuất. Tai nghe mắt thấy kinh biến vừa rồi, cả đám lập tức bỏ đi ý niệm tiếp tục ở lại nơi này. Căn cứ vào ký ức vừa nãy, từng người vội vàng chạy băng qua cái sân nhỏ, cố gắng bằng tốc độ nhanh nhất thoát ra khỏi cái nơi tà ác nguy hiểm này.
Tuy nhiên, cái sân nhỏ vốn không tính là rộng lớn bỗng đột nhiên trở nên như dài ra cả vạn dặm. Bọn họ dựa theo trí nhớ của mình là lui về phía sau, thân thể đáng lẽ là phải nhanh chóng thoát khỏi nơi này, nhưng tiếc là lại tựa hồ vĩnh viễn không cảm nhận được bờ bên kia. Những tiếng quỷ khóc sói tru sắc lạnh vẫn không ngừng vang lên bên tai như trước.
Huyễn cảnh đột nhiên diễn ra. Một người khác giống hệt như chính bản thân bọn họ bất ngờ xuất hiện ở trước mặt cả đám. Hắn tay cầm vũ khí sắc bén, mặt tỏ vẻ độc ác, bắt đầu động thủ công kích bọn họ không hề nương tay. Cảnh tượng loại này gây ra cảm giác sợ hãi kinh hoàng, trong nháy mắt phá tan ý chí bọn họ, làm đấu chí suy sụp hoàn toàn.
Tiếng kêu gào sợ hãi, tiếng khóc than bất lực bỗng chốc tràn ngập không gian. Toàn bộ dong binh ở bên trong sân vung loạn xạ vũ khí trong tay, trong nháy mắt đều lâm vào tình trạng nóng nảy điên cuồng. Đối mặt với một người giống hệt mình lại tấn công mình một cách tàn nhẫn, thì mặc dù có ý chí kiên định nhưng các dong binh đều khó có thể tiếp nhận, đều kinh hồn bạt vía như muốn phát điên lên.
Cứ như vậy, tất cả dong binh của Hông Liêm dong binh đoàn tiến vào trong sân trong phút chốc đều đã hoàn toàn phát điên. Toàn trường, những tiếng hò hét chiến đấu không ngừng vang lên. Những tiếng khóc lóc rền rĩ, những tiếng thét đau đớn chói tai, những tiếng đao kiếm va chạm vang lên soang soảng không ngừng từ các góc sân truyền lại.
Bốn người Emily náu mình ở nơi an toàn nhưng thị tuyến bị ảnh hưởng nên căn bản không thể thấy được rõ là trong sân rốt cuộc đã xảy ra cái gì. Nhưng các chủng loại âm thanh gào thét hỗn tạp này lại khiến cho bọn họ ý thức được rằng, hiện tại những người từ Hồng Liêm dong binh đoàn đến tập kích đang ở bên trong sân đang gặp phải một tình cảnh mà cả đời sẽ khó quên.
Chốc chốc, một tiếng kêu thảm thiết thê lương lại im bặt đi, có nghĩa là một sinh mạng đã biến mất. Liền đó, bọn họ có thể thấy một luồng khí mầu xám tro mờ mịt bị Tu La thạch trụ ở bên cạnh hấp thu. Khi mỗi linh hồn tiêu tan, Tu La thạch trụ hấp thu linh hồn này thì tựa như là cung cấp thêm ma trận bên trong sân nhỏ những lực lượng tà ác ngày càng khổng lồ, khiến cho âm phong trong sân nhỏ càng thêm mạnh. Tốc độ gia tăng nồng độ của tử khí đang tràn ngập càng thêm nhanh chóng.
Andy và vị Ma đạo sư Lôi Điện hệ kia trơ mắt nhìn dị biến xảy ra trong sân nhỏ, đau lòng nhỏ lệ mà chẳng làm gì được. Tử khí dày đặc che phủ kín bầu trời trên sân nhỏ, ngoại trừ một đạo quang mang đỏ như máu ở trung tâm chiếu thẳng lên trời thì mắt bọn họ cũng chẳng nhìn thấy bất cứ cái gì khác.
Cũng giống như mấy người Emily, âm thanh rên rỉ tuyệt vọng bất lực không ngừng lọt vào tai bọn họ. Nhưng không giống với nhóm người Emily tâm tình vui vẻ, bọn hai người Andy dường như cảm thấy da đầu tê dại, kinh hồn bạt vía nhưng vì không phân biệt rõ mục tiêu nên cũng không dám phóng xuất bừa bãi ma pháp Hoả hệ và Lôi Điện hệ. Hai người chỉ biết lo lắng đứng ngây ra trên nóc nhà, vắt óc suy nghĩ cố gắng tìm được một biện pháp thích hợp.
Trong lúc thị lực mọi người đều bị ảnh hưởng, Tiểu Khô Lâu vốn đứng ở trung tâm sân nhỏ, con ngươi mầu tím của mắt trái lóe lên những tia sáng quắc. Tựa như là một thân sĩ tao nhã ung dung đi tản bộ ở trong vũ hội, nó tay cầm cốt đao, bộ pháp nhịp nhàng nhanh nhẹn, không nhanh cũng không chậm bước vào khung cảnh cuồng loạn, di chuyển giữa đám dong binh vung đao chém loạn xạ.
Bạch cốt trảo ở tay trái mỗi khi xuất ra thì trên người một gã dong binh hoặc là xuất hiện năm lỗ máu, hoặc là bị vặn gãy cổ. Cốt đao tỏa hàn quang lóng lánh, vẽ thành một vòng cung tuyệt đẹp, sau đó một tiếng kêu thảm thiết thê lương liền kết thúc, nghĩa là một sinh mạng đã biến mất.
Khi các dong binh đến đột kích cứ người nọ nối tiếp theo người kia ngã xuống chết hết đi, Đại kiếm sư Gabriel trở thành mục tiêu cuối cùng của Tiểu Khô Lâu. Đối phó với Gabriel còn khó hơn nhiều so với trong tưởng tượng. Trong màn kiếm quang màu bạc trải rộng chung quanh thân thể, Gabriel đứng đó sừng sững. Cặp lông mày hắn hơi nhíu lại, mặc dù cũng phải chịu ảnh hưởng của trận pháp, nhưng cũng không hề quan tâm đến chuyện công kích mọi thứ ở chung quanh mà chỉ là phòng ngự vững chắc khoảng một tấc vuông quanh mình.
Chính cách làm vô cùng thận trọng này đã khiến cho hắn chịu công kích nhẹ nhất. Những dong binh tới được bên cạnh hắn nhưng vì thực lực yếu hơn hắn quá nhiều nên đều bị kiếm quang cản lại bên ngoài. Sau đó bọn chúng hoặc là huynh đệ tương tàn hoặc là bị Tiểu Khô Lâu dễ dàng đồ sát còn Gabriel thì ngoại trừ đấu khí tổn hao rất nhiều nhưng thân thể cũng không bị ảnh hưởng gì quá lớn.
Khi Tiểu Khô Lâu tiến đến gần Gabriel, muốn sử dụng một phương pháp nhẹ nhàng tương tự để đoạt lấy tính mạng của hắn thì cũng không được dễ dàng như vậy. Với đấu pháp không cầu thắng chỉ cầu không bại, Đại kiếm sư Gabriel phòng thủ vững chắc cái tấc vuông này của hắn, ngưng tụ ngân sắc đấu khí thành màn bạc, bảo vệ bản thân nghiêm nghiêm mật mật.
Sau khi đến gần, Tiểu Khô Lâu gặp phải phương pháp phòng ngự thuần tuý ở cảnh giới đại kiếm sư thì cũng không thể tìm ra kẽ hở. Đứng bên cạnh Gabriel, Tiểu Khô Lâu phiến não sờ cái đầu lâu bóng loáng của nó, ma nhãn mầu tím đảo tít mù, tựa hồ đang suy nghĩ tìm kiếm một đối sách thích hợp.
- Kẻ nào lại dám bất chấp sự tồn tại của Già La dong binh đoàn, hành hung giết người ở trong Nhật Diệu cốc! - Đằng xa, đội trưởng Già La dong binh đoàn là Lauretta gầm lớn một tiếng, lao đến tựa như một ngọn sóng dữ trong biển khơi sóng gió. Sau tiếng gầm rống của Lauretta là tiếng bước chân "thịch thịch" nặng nề đang nhanh chóng từ xa tiến lại.
- Bất hảo, Lôi quái thú đang đến đây, chúng ta lập tức rút lui!- Vị Ma đạo sư Lôi Điện hệ đang đứng trên nóc nhà đột nhiên trầm giọng hô hoán.
- Nhưng còn Gabriel đang ở phía dưới!- Andy với nét mặt lo lắng, sắc mặt ưu tư liếc nhìn về phía dưới sân, vội vàng hô khẽ. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
- Lo sao được nhiều như vậy, bây giờ không đi đợi đến khi Lôi quái thú tới đây thì chúng ta dù muốn chạy cũng không kịp nữa! Đương nhiên, nếu chính bản thân ngươi muốn chết thì ta cũng sẽ không giữ ngươi! - Vị Ma đạo sư Lôi Điện hệ thản nhiên nói một câu như vậy rồi không hề nhìn Andy, sử dụng Phiêu phù thuật vọt lên trên không, hướng về phương xa bay đi.
Andy sửng sốt trong chốc lát, cuối cùng cũng bất đắc dĩ lắc lắc đầu, dậm chân một cái sử dụng Phiêu phù thuật bay theo phía sau Lôi Điện hệ Ma đạo sư biến mất trong màn đêm.
Sau khi Andy cùng Lôi Điện hệ Ma đạo sư kia tung mình bỏ đi, Edwin và Belinda ở trên một tàng cây lớn cách đó không xa cũng không một tiếng động rời đi.
Lúc này, âm khí và tử khí bay lượn lờ ở trong sân đã bị sáu cây thạch trụ thu nạp với một tốc độ rất nhanh chóng. Trong khoảng thời gian cực kỳ ngắn, bên trong sân lại xuất hiện tinh quang. Hiệu quả của trận pháp bị triệt tiêu, ngoài những thi thể nằm đầy trên mặt đất thì chỉ còn lại một mình Gabriel vẫn huy vũ màn kiếm quang như trước.
- Giết chết hắn đi!- Hắc long Gilbert, bỗng nhiên hét to một tiếng, nắm lấy một chiếc chiến phủ từ một thi thể của dong binh ở bên cạnh, gào thét tấn công về phía Gabriel.
Hai người Phoebe và Đặc Lan Khắc Tư cũng biết cơ hội này khó gặp được nên đồng thời huơ vũ khí, dùng tốc độ nhanh nhất xông về phía Gabriel, phối hợp với lực lượng của Tiểu Khô Lâu và Gilbert, phát ra thế công hung mãnh về phía Gabriel.
Uy hiếp của trận pháp vừa tan đi, Gabriel lập tức phản ứng cực nhanh. Chỉ một thoáng dò xét bốn phía một chút, y biết rằng hành động lần này đã hoàn toàn thất bại. Không chần chờ một khắc, Gabriel lập tức động thân tung mình nhảy về phía nóc nhà.
Cũng vào lúc này, đòn tấn công của mấy người Gilbert cùng tới, chỉ thấy Gabriel vung trường kiếm phát ra ngân sắc đấu khí hất phiến đá ở trên nóc nhà tung bay về hướng những đòn công kích từ phía sau.
Những tiếng "đốp đốp" vang lên ầm ầm, chiến phủ đang bay tới chặn đứng phiến đá lại, cốt đao rít lên, chẳng những đánh nát phiến đá mà còn tạo nên mối uy hiếp cực lớn đối với Gabriel. Hắn vũ lộng trường kiếm phát ra một kiếm mang hình cầu, cuối cùng thì cũng hất văng thanh cốt đao của Tiểu Khô Lâu sang một bên.
Tuy vậy, hai làn đầu khí của Đặc Lan Khắc Tư và Phoebe rốt cuộc cũng bay tới trước mặt Gabriel. Chỉ nghe một tiếng hét thê thảm từ trong miệng hắn vang lên, thân hình vốn đang bay nhanh bỗng loạng choạng một cái rồi sau lưng đột nhiên xuất hiện những vết kiếm chém chằng chịt, rõ ràng là đã bị trọng thương. Trong lúc hắn cuống cuồng bỏ chạy, một dòng máu tươi không cầm lại được không ngừng tuôn chảy.
Emily sử dụng Phiêu phù thuật bay lên, vừa mới định ngâm xướng ma pháp Hắc ám hệ giáng cho Gabriel một đòn cuối cùng thì bỗng có một mũi tên lạnh lẽo, cực mạnh không biết từ nơi nào bắn tới. Mũi tên này chẳng những tốc độ mau lẹ mà còn mang theo khí tức lạnh như băng, chưa đến gần mà đã khiến cho thân thể Emily cảm ứng được.
Ma pháp Emily định ngâm xướng ra lại phải ngừng lại, thân hình lập tức bay về phía mái nhà, rồi đột ngột lao thẳng từ trên không trung xuống dưới đất. Tuy nhiên, mũi tên giá lạnh đồng thời ẩn ước sự tàn nhẫn đến kinh người của kẻ bắn vẫn như trước không chịu buông tha, tựa như một tia chớp đoạt mệnh bắn về phía chiếc cổ trắng nõn thon dài của Emily.
Vào thời điểm này, ngâm xướng bất cứ loại ma pháp nào thì cũng đều không kịp nữa rồi. Bọn người Gilbert đều ở trong sân, lại vừa mới phát ra một kích hung mãnh nên vô luận là tốc độ hay đấu khí cũng không thể trong thời gian ngắn cứu được Emily.
Người lén bắn ra mũi tên này, về mặt giải thích và nắm vững thời cơ thì đúng là đã đạt tới cảnh giới đăng phong tạo cực. Mũi tên có dung hợp Băng Hệ ma pháp, tốc độ mau lẹ vượt quá tưởng tượng, hung mãnh ác độc càng khiến cho người kinh hồn vỡ mật.
Cười khẽ một tiếng đầy vẻ tuyệt vọng, giờ khắc này Emily đã hoàn toàn không còn bất cứ hy vọng hay ảo tưởng gì, trong lòng còn sót lại một cái ý niệm: "Ta….. sẽ chết sao?"
Song, thế sự vĩnh viễn không có gì tuyệt đối! Chính vào thời khắc tất phải chết này, một đạo hồng quang xé rách hắc ám hư không, đột nhiên xuất hiện ở bên cạnh Emily, không ngờ vô cùng chính xác đánh trúng vào mũi tên đoạt mệnh này.
Chỉ nghe "Lách cách" một tiếng, mũi tên này vỡ vụn thành mảnh nhỏ, khí tức lạnh băng tức thì không cách nào ngưng tụ được, phút chốc tản ra tứ phía.
Emily đã quanh quẩn một vòng bên Nại Hà kiều, bỗng chốc sự vui sướng điên cuồng như được sống lại sau kiếp nạn ngập tràn trong lòng, sau đó nàng ngưng thần nhìn về phía trước, thấy Lục Ma Phong bay vòng vòng ngay ở trước mặt!
Trong nháy mắt, cảm giác hạnh phúc không gì so sánh nổi, như là sóng lớn cuồn cuộn tràn ngập tâm hồn nàng, giờ khắc này tình yêu nồng nàn của Emily đối với Hàn Thạc quả thật là mênh mông như biển rộng bao la.
- Lần sau thì các ngươi sẽ không may mắn như thế này đâu! – Vang lên tiếng kêu nho nhỏ, trong trẻo lạnh lùng từ rất xa truyền đến. Một bóng người mảnh khảnh nhanh chóng bay đi khỏi nóc nhà bên cạnh, giống như một con thiên nga uyển chuyển nhảy múa trong hồ.
Mấy người Đặc Lan Khắc Tư không thể nén nổi tức giận, ai nấy đều tung mình nhảy lên trên nóc nhà, định bắt lấy nữ thần tiễn thủ cực kỳ nguy hiểm này.
- Không cần đuổi theo! - Đúng vào lúc này, từ trong phòng truyền ra tiếng quát khẽ của Hàn Thạc.
Cửa phòng được mở ra, Hàn Thạc với vẻ mặt âm trầm xuất hiện. Cả người hắn huyết quang rạng rỡ, toát ra một luồng sát khí nồng đậm. Hai con mắt đã chuyển thành màu đỏ, nét mặt tà ác lãnh khốc tới cực điểm, trông tựa như địa ngục tà thần trải qua vạn năm, phá tan gông cùm phủ xuống nhân gian!
Giờ khắc này, mấy người Emily, Đặc Lan Khắc Tư hoàn toàn bị tướng mạo cùng khí thế hiện thời của Hàn Thạc làm kinh hãi, tất cả đều vô tình ngừng ngay lập tức bước chân truy đuổi, tỏ vẻ có chút xa lạ nhìn hắn.
Hàn Thạc bây giờ trên người mang theo khí tức và vẻ mặt quá mức tà ác, hoàn toàn bất đồng so với biểu hiện ngày thường!
Đại Ma Vương

Đại Ma Vương - Chương #212


Báo Lỗi Truyện
Chương 212/1027