Chương 208:Tử Ma Nhãn


Cửa hàng sau khi được Hàn Thạc ra tay bố trí lại, thật sự đã biến thành một nơi cực kì hung hiểm. Nếu không được sự chỉ dẫn của hắn, bất luận người nào cố ý muốn tiến vào đều sẽ bị ma trận công kích. Chỉ cần người đó tâm trí không đủ kiên định, sẽ dẫn đến thần trí rối loạn mà tự tìm đến tử lộ
Cùng ngày hôm đó, cả bọn Phoebe, Emily cùng Gilbert, toàn bộ đều đã quay trở về nghĩ ngơi. Nhìn thấy cái sân quỉ dị, ba người thấp thỏm cả đêm, sợ trong lúc mình ngủ say sẽ gặp phải bất trắc.
Một đêm bình an vô sự trôi qua, đến giữa trưa ngày thứ hai Đặc Lan Khắc Tư sau vài ngày rời đi đã quay trở lại.
Khi Đặc Lan Khắc Tư vừa tiến vào cốc, Harris của Già La dong binh đoàn đã thông báo cho họ đám người Hàn Thạc không thể ngờ rằng đã chuyển đến cái cửa hàng bị nguyền rủa đó.
Đợi đến khi Đặc Lan Khắc Tư bước vào cửa hàng, phát hiện bên trong khuôn viên đột nhiên có thêm sáu cái cột đá âm u tịch mịt. Hắn rốt cuộc không kiềm chế được vẻ kinh ngạc, không biết nơi đây đã xảy ra chuyện gì.
- Ta vừa tới thì nghe được Harris kể lại, tối hôm qua nơi này xuất hiện dị tượng, các người không gặp phải chuyện gì đó chứ? – Vừa đi vào phòng khách của cửa hàng rồi ngồi xuống Đặc Lan Khắc Tư liền hỏi.
Hàn Thạc mỉm cười giải thích:
- Quả thật là cũng gặp phải một chút chuyện nhỏ. Nhưng mà cũng không phải là Tà Thần nguyền rủa gì gì đó, mà là do bản thân ta động tay động chân mà ra thôi, ngươi không cần phải lo lắng chuyện gì cả. Nơi này còn có một gian phòng trống để giành cho ngươi đó!
- Quên đi, ta còn muốn ở một nơi an toàn! Mấy năm trước ta ở Nhật Diệu Cốc đã chứng kiến qua rất nhiều chủ nhân của cửa hàng này vô duyên vô cớ đột nhiên bạo tử thân vong. Mặc dù ngươi nói đã đem mọi nguy hiểm giải trừ đi rồi, nhưng ta còn có chút không an tâm! - Đặc Lan Khắc Tư rõ ràng trong lòng bị ma ám, lúc này khoát tay cười khổ nói
- Tiểu tử này là ai, thật không ngờ lại dám không tin tưởng chủ nhân của ta! – Hắc long Gilbert bị người ta coi là một tên sắc lang biến thái, trong lòng đúng là rất khó chịu, vừa nghe Đặc Lan Khắc Tư sợ bóng sợ gió nhịn không được há mồm quát
- Ngươi là ai? - Đặc Lan Khắc Tư sửng sốt, đột nhiên nhìn sang Gilbert hỏi.
Từ lúc tiến vào đây, Hạt Vĩ Sư mà Đặc Lan Khắc Tư vẫn cưỡi trên mình đã có biểu hiện khác lạ. Nó vốn là một con Hạt Vĩ Sư không sợ trời không sợ đất, nhưng đối với Gilbert lại có có chút e dè, cố gắng tránh xa tiểu hắc long.
Hạt Vĩ Sư là ma thú có linh trí. Đối diện với một siêu cấp ma thú như Hắc long tự nhiên có thể cảm ứng được một cỗ khí tức cường đại. Cho dù Cáp Nhĩ Burt có hoá thành hình người, Hạt Vĩ Sư vẫn như trước không dám dễ dàng lại gần Cáp Nhĩ Burt, đây là một loại sợ hãi do sự chênh lệch về cấp độ.
Là chủ nhân của Hạt Vĩ Sư, Đặc Lan Khắc Tư dĩ nhiên đã cùng với sớm tối ở chung với nó mấy năm rồi, đối với tính nết của nó cũng hiểu rất rõ. Bởi vậy thấy biểu hiện khác thường của Hạt Vĩ Sư, ngay từ đầu hắn đã chú ý tới Gilbert, bây giờ rốt cuộc cũng nhịn không được phải dò hỏi.
- Ta thuộc về bộ tộc Hắc long vĩ đại, là vương giả kiệt xuất nhất trong tương lai của bộ tộc, Gilbert! - Gilbert ưỡn ngực, vẻ mặt cao ngạo, giọng như chuông ngân quát lớn.
- Cũng giống như Hạt Vĩ Sư của ngươi. Hắn là ma sủng của ta, một tên tiểu hắc long dâm tiện háo sắc! - Hàn Thạc phì cười, liếc mắt nhìn Gilbert một cái rồi hướng Đặc Lan Khắc Tư giải thích
Vừa nghe thấy Gilbert không ngờ rằng lại là một con hắc long, Đặc Lan Khắc Tư lộ vẻ khiếp sợ, sau đó nhịn không được cảm khái một câu:
- Thật sự là của ngươi ư, ta tưởng rằng thuần phục được một con Hạt Vĩ Sư đã là một chuyện cực kì đáng tự hào. Không thể ngờ ngươi lại có thể có một con Hắc Long, xem ra ngươi quả nhiên so với ta mạnh hơn một chút!
- Đừng để ý đến chuyện của ta! Chỉ là nhân tiện có được nhờ một lần may mắn, tên Hắc long này tự mình mặt dày muốn quấn lấy ta thôi! - Hàn Thạc nhún vai, rất khiêm nhường nói, sau đó dừng lại một chút, rồi đổi giọng, hỏi Đặc Lan Khắc Tư:
- Được rồi! Ngươi lúc trước rời cốc có gặp phải nguy hiểm gì không, mọi chuyện là thế nào vậy?
Thấy Hàn Thạc nói đến chuyện chính sự, khuôn mặt Đặc Lan Khắc Tư nghiêm lại, trầm giọng nói:
- Yên tâm đi, địa hình của Nhật Diệu Cốc ta còn nắm vững hơn so với Lauretta và Florida. Người bình thường muốn trong phạm vi Nhật Diệu cốc đả thương ta, về căn bản sẽ không phải dễ dàng đâu.
- Ta đi gặp lại một số bằng hữu ngày xưa, đối với việc thành lập dong binh đoàn, bọn họ tỏ ra cực kì hứng thú. Ta đã bố trí người đi tới dong binh hành hội để xin bản hiệu Hồn Diệt rồi! Có lẽ sẽ không bao lâu nữa chúng ta có thể chính thức có được bản hiệu của mình!
Gật gật đầu, Hàn Thạc nói:
- Vậy thì tốt lắm, bây giờ nơi này sẽ là căn cứ của chúng ta. Với năng lực của Florida nhất định sẽ tra ra được vị trí hiện nay. Chúng ta cũng không nên gấp gáp, chỉ cần chờ hắn tới công kích chúng ta là ổn!
Có ma trận bảo vệ, Hàn Thạc vừa hay muốn đem người của Florida là đối tượng để tập luyện. Xem thử cái ma trận này có thần kỳ như lời mà trí nhớ của Sở Thương Lan ghi lại không.
Có điều ngoài ý muốn, đã hai ngày trôi qua, bất luận là người của Florida hay là Edwin đều không hề tới làm phiền hắn. Nhóm người Hàn Thạc, hai ngày nay đều chờ ở nơi này. Chỉ có lúc ban ngày là còn có chút thời gian bận rộn dạo chơi trên đường.
Tài liệu luyện chế Mộc Giáp Thi, rốt cuộc toàn bộ đã thu gom đầy đủ. Phoebe đã lợi dụng thời gian mấy ngày nay, cùng mấy gã thương nhân bàn chút sinh ý, đem hai phần ba số châu báu thuỷ tinh mà Hàn Thạc giao cho để đổi ra được hơn bốn vạn kim tệ. Bốn vạn kim tệ này được Hàn Thạc tuyệt đối tín nhiệm giao phó vào tay Đặc Lan Khắc Tư, tuỳ ý hắn khéo léo lợi dụng bốn vạn kim tệ này kiến lập Hồn Diệt dong binh đoàn.
Ở căn phòng bên trong của cửa hàng, Hàn Thạc yên lặng tu luyện ma công ma pháp. Trong khoảng thời gian hai ngày, một bước cũng không rời cửa hàng.
Sau khi một trận chú ngữ trầm thấp vang lên, ánh mặt trời đang chiếu rọi xuống sân đột nhiên bị đám mây màu xanh đen che khuất. Cả khuôn viên chỉ trong nháy mắt đã chìm vào trong hắc ám.
Đám mây màu xanh đen tà dị này đã thay thế toàn bộ ánh sáng chói chang của mặt thời nhanh chóng lan tràn bao phủ. Chỉ trong chốc lát đã che kín cả khu nội viên, những oan linh bị phong ấn ở bên trong các cột đá, cảm ứng được khí tức mĩ diệu này, tựa hồ đều muốn rục rịch vọng động
Ma pháp Vong Linh Thiên Mạc này, có thể tạo thành tử khí lan tràn, hắc ám sinh vật nằm trong phạm vi bao phủ của Vong Linh Thiên Mạc có thể được đề thăng lực công kích lên rất lớn. Ngược lại, địch nhân một khi bị rơi vào bên trong phạm vi của Vong Linh Thiên Mạc, lực chiến đấu sẽ bị ma pháp này ảnh hưởng làm suy yếu đi.
Đến lúc này, Hàn Thạc đối với một số ma pháp chú ngữ cao cấp chẳng những toàn bộ đều đã nắm vững mà còn có thể vận dụng thành thạo. Với thực lực của hắn lúc này, nếu quay trở về Ma võ học viện Babylon, Hàn Thạc tự tin có thể nhẹ nhàng thông qua việc tiến cấp trở thành cao cấp ma pháp sư
Dựa theo ước định cùng Vaeni, chỉ cần Hàn Thạc tiến vào cấp bậc cao cấp ma pháp sư, có thể đủ điều kiện để cùng nàng kết giao. Vừa nghĩ đến việc có thể lấy được trái tim của Vaeni, Hàn Thạc đã cảm thấy vô cùng phấn khích. Mặc dù hắn bây giờ đã có được trái tim của cả hai mỹ nữ là Emily cùng Phoebe, nhưng mà cảm tình đối với Vaeni, thì cả hai nàng cũng đều không thể thay thế được. Điều này chỉ có thể nói là tình đầu khó phai mà thôi.
Việc tu luyện ma công, Hàn Thạc cũng chưa bao giờ dám ngừng nghỉ. Chỉ có điều đến giai đoạn ma anh này, phải từng chút từng chút bổ sung lực lượng linh hồn để dần dần cường đại lên, chỉ có thể từng bước khắc khổ tu luyện. Cũng không thể nào trong một khoảng thời gian ngắn có thể tìm cách đột phá. Cho nên Hàn Thạc vẫn đang chờ đợi một cơ hội, tìm được một ít linh hồn của vài tên cường giả để bồi bổ nuôi dưỡng ma anh của bản thân.
Vào lúc hoàng hôn hôm nay, đang trong lúc nhắm mắt tu luyện ma công, Hàn Thạc đột nhiên cảm ứng được Tiểu Khô Lâu đang kêu gọi. Thậm chí hắn còn cảm giác được một loại cảm giác lo lắng từ vị diện xa xôi truyền đến.Chính xác là Tiểu Khô Lâu đang kêu gọi không thôi, đang hoảng loạn, giãy dụa tìm cách chạy trốn nguy hiểm.
Từng có một lần kinh nghiệm, Hàn Thạc lập tức biết lúc này đây Tiểu Khô Lâu, nhất định đã gặp nguy hiểm. Không cần suy nghĩ nhiều, Hàn Thạc dựa vào sư liên lạc giữa hai người, lập tức ngâm xướng chú ngữ, cố gắng đem Tiểu Khô Lâu từ vị diện xa xôi, gọi về trước mặt mình.
Sau khi hoàn thành xong ma pháp chú ngữ, khoảng không trước mặt hắn đột nhiên như thể bị một ngọn đao sắc nhọn đâm phá. Một thân bạch cốt thanh khiết, bảy thanh cốt thứ đang kích động, giống như thiểm điện xé rách không khí lao tới.
Nó không đến một mình, bên trong không gian bị xé rách đột nhiên xuất hiện một cột ánh sáng chói loà cao tầm năm sáu thước. Đó là thân ảnh của một kỵ sĩ cầm trong tay hai thanh trường kiếm bản to rất lớn. Một cổ hủ thi khí khổng lồ, từ mặt ngoài của cái bóng to lớn này truyền đến một luồng khí tức tử vong bài sơn đảo hải, khiến cho tâm thần của người khác phải kinh hãi.
Hắc ám sinh vật ở trong dị giới này, chịu sự thúc ước của không gian pháp tắc, vẻn vẹn chỉ có thể lộ ra một cái bóng thật lớn. Sau khi để cho Tiểu Khô Lâu bình tĩnh đứng ở trước mặt Hàn Thạc, không gian bị xé rách chợt khôi phục lại như lúc đầu, cỗ khí tức khổng lồ kia cũng biến mất vô ảnh vô tung.
Tiểu Khô Lâu bình tĩnh đến không ngờ. Tay trái đang cầm cốt đao, tay phải cầm lấy cái bịt mắt kia giật ra. Con mắt trái sau khi mất đi cái bịt mắt chính là Tử ma nhãn được Tiểu Khô Lâu lấy ra từ bên trong pho tượng Đạt Đạt Lạp Ác Ma, hào quang màu tím lóng loáng không ngừng ba động, khiến Hàn Thạc nhìn đến đờ đẫn. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Đột nhiên, một luồng lực lượng khổng lồ thình lình từ Tử ma nhãn trong hốc mắt bên trái của Tiểu Khô Lâu bộc phát. Luồng lực lượng này chỉ trong nháy mắt trào ra ngoài, lấy Tử ma nhãn làm trung tâm, cố gắng xâm nhập vào thân thể của Tiểu Khô Lâu và Hàn Thạc, định chiếm cứ quyền khống chế thân thể của cả hai.
Tình huống này tương tự như lần ở bên trong Thánh địa của Sâm Lâm Cự Ma. Luồng lực lượng đến từ Tử ma nhãn này, hung hăng muốn tàn phá tất cả. Sau khi mở cái bịt mắt ra sẽ đột nhiên phát tác, dường như đây thực sự là một bộ phận thần thức mà Đạt Đạt Lạp Ác Ma đã lưu lại thật sự lưu lại ở bên trong ma vật này.
- Đeo cái bịt mắt vào, mau lên!!- Hàn Thạc cả người không ngừng run rẫy, cảm giác đau đớn đến muốn nứt ra. Tựa như bị mấy thanh đao sắt nhọn xuyên thủng vậy, trong đầu dao động kịch liệt, thình lình quát lớn..
Tiểu Khô Lâu cũng tương tự, té ngửa ra mặt đất không ngừng lăn lộn. Sau khi nhận được mệnh lệnh của Hàn Thạc, cánh tay giơ xương run lẩy bẩy rốt cục cũng đem cái bịt mắt đeo vào.
Thật thần kỳ!!! Luồng lực lượng xâm nhập vào thân thể hai người sau khi đeo cái bịt mắt vào lập tức biến mất vô ảnh vô tung.
Nhưng là khi Hàn Thạc vừa thở dài một hơi xong, vừa lúc nhìn sang Tiểu Khô Lâu, lại thấy con mắt trái của nó bắn ra tử quang. Cái bịt mắt vẫn được hắn dùng để che đậy Tử ma nhãn, thật không thể ngờ rằng lại bị liệt hoả đốt cháy thành những đốm lân tinh. Trong chốc lát đã hoá thành cho bụi tiêu thất.
Đại Ma Vương

Đại Ma Vương - Chương #208


Báo Lỗi Truyện
Chương 208/1027