Chương 172: Luyện chế Âm Ma


Một Phoebe lãnh ngạo cao quý, giờ phút này gương mặt đã trở nên đỏ ửng trông hết sức đáng yêu. Có lẽ đó là do trải qua môt phen thân mật triền miên vừa rồi, thái độ đối xử với Hàn Thạc cũng theo đó phát sinh biến hoá cực lớn.
Nữ nhân chính là như thế, trước khi chưa thổ lộ tình cảm thì thế nào cũng dè dặt băn khoăn, coi thể diện còn lớn hơn sinh mạng. Nhưng mà một khi bọn họ đã bằng lòng, sẽ trao hết lòng dạ rồi bất giác sẽ lấy người đàn ông làm chủ. Cho dù nữ nhân mạnh mẽ với cấp bậc kiếm sư như Phoebe cũng không ngoại lệ.
- Nói đi, tại sao chàng lại biết ta ở đây, vì sao lại lẻn vào thâu hương?
Dịu dàng nép trong lồng ngực rộng lớn của Hàn Thạc, Phoebe ngẩng đầu mỉm cười nhìn hắn hỏi.
Hàn Thạc hít sâu một hơi, tay chân đang nghịch ngợm trên người Phoebe dừng lại, cau mày thuật lại sự tình đã trải qua cho nàng. Chỉ có điều một số chuyện nhạy cảm trong đó hắn lại không hề đề cập đến. Bao gồm thân phận của hắn sau khi gia nhập Ám Mạc, việc nhúng tay vào Thiên Tai giáo hội, cũng không mô tả kỹ càng.
- Nhóm khí tài này, lúc nàng vận chuyển rốt cuộc có biết thứ gì được chuyên chở trong đó không?
Hàn Thạc nhìn Phoebe, hỏi nghiêm túc.
Lắc lắc đầu, Phoebe hơi cau mày lại, trả lời:
- Không biết, chuyện làm ăn buôn bán của những thương hội như chúng ta có đôi khi đích xác phải đảm nhiệm một số mạo hiểm mà phải coi như hoàn toàn không biết gì cả. Chỉ có điều ta không nghĩ sự tình lần này lại có thể liên quan lớn đến vậy.
Xem ra Phoebe quả thực không biết, Hàn Thạc thở phào một hơi trong lòng, trầm ngâm một chút nói với nàng:
- Sư Thứu quân đoàn trưởng có tâm phản loạn, vì sự an nguy của Thương hội Boust, nàng nhất thiết phải hợp tác với chúng ta. Bằng không một khi tầng lớp cao cấp đế quốc biết được hành động lần này lại có sự giúp đỡ của thương hội bọn nàng, e rằng Thương hội Boust có thần thông quảng đại mấy cũng sẽ gặp phải nguy hiểm không thể lường được.
Gật đầu biểu thị đã hiểu, Phoebe ôm hắn, mỉm cười vẻ tin cậy:
- Chàng nói thế nào thì làm thế ấy đi, ta tin chàng sẽ thật tâm giúp đỡ ta.
Phoebe nói như thế chính là đã hoàn toàn tin tưởng Hàn Thạc, điều này khiến cho hắn hơi cảm thấy được tin tưởng mà lo sợ. Nhanh chóng suy xét một hồi, hắn một lần nữa ngưng tụ một giọt bổn mạng tinh huyết, lưu trong một cái bình thuốc nhỏ rồi đưa cho Phoebe nói:
- Trong quá trình vận chuyển, nàng hãy nghĩ biện pháp nhỏ giọt tiên huyết này lên đám khí tài công thành đó.
- Nếu nàng không có biện pháp mở các khí tài đó ra thì cứ nhỏ lên trên bao gói cũng được. Sau đó, ngày mai nàng nghĩ biện pháp cố gắng đi theo, có thể đưa đến chỗ càng xa càng tốt. Làm xong hết thảy cũng không cần vội vàng lập tức rời khỏi Thành Wallen. Ta sẽ tới tìm nàng. Ồ, đúng rồi, trước mắt Candice cũng đang ở trong thành, ở tại một căn lữ quán có chủ tên là Y Liên. Nàng có thể tới tìm cô ta.
- Không thành vấn đề, ta sẽ chiếu theo phương pháp của chàng đi làm thử.
Phoebe vui vẻ đáp ứng, cười khẽ, rồi lấy từ trong không gian giới chỉ ra một đống vật tư tài liệu lớn, đôi mắt sáng giống như hiến vật quý, nhìn Hàn Thạc nói:
- Số tài liệu trong danh sách mà chàng cần này, trên đường ta vận chuyển những thứ giúp Bobby Askey đã giúp chàng mua được hết. Nguồn: http://truyenyy.com
Hàn Thạc cầm danh sách liếc một cái, phát hiện những tài liệu này Phoebe đều căn cứ theo yêu cầu của hắn để luyện chế ra Âm Ma cao hơn Nguyên Ma một cấp mà chuẩn bị. Xem chừng nàng rất để tâm đến những việc của mình, chỉ trong một thời gian ngắn như thế, không ngờ đã giúp mình thu thập đủ tài liệu để luyện chế được Âm Ma.
Kéo Phoebe lại, hôn lên gò má tuyệt mĩ phơn phớt đỏ "chụt" một cái, Hàn Thạc vui mừng nói:
- Hắc hắc! Thật cám ơn nàng!
Ngay lúc này, giọng nói của thị vệ bên ngoài lại vang lên một lần nữa:
- Phoebe tiểu thư! Trời đã sáng rõ, tiểu thư cũng nên thức dậy rời khỏi đây thôi.
- Được, ta đã dậy rồi, sẽ xuất phát ngay đây.
Phoebe cao giọng đáp lời, lúc này mới đẩy Hàn Thạc ra, vừa thẹn đỏ mặt mặc quần áo trong chăn, vừa quở trách:
- Đều tại chàng cả đấy, nội y của ta rách hết rồi. Hứ, chàng đúng là tên ác ôn dã man.
Lại cười đắc ý xấu xa, Hàn Thạc rời mép giường, nói:
- Được rồi! Được rồi! Ta sẽ bồi thường cho nàng. Nàng nhớ kỹ lời ta nói, ta tạm thời rời khỏi đây, thế nhưng rất nhanh sẽ tới tìm nàng.
Nói xong, hắn từ từ thối lui ra ngoài, ngay lúc Hàn Thạc đến chỗ cửa sổ đằng sau, Phoebe bỗng thở nhẹ một tiếng, thấy hắn quay đầu kinh ngạc nhìn mình, mới nhẹ giọng dặn dò:
- Cẩn thận một chút!
- Yên tâm đi!
Hàn Thạc tiêu sái đáp lời, thò đầu ra lợi dụng thời cơ lúc thị vệ kia nháy mắt, thân hình như quỷ mị bắn ra khỏi cửa sổ.
Trước khi trời sáng, Hàn Thạc đã ẩn giấu thân ảnh, lao vùn vụt về cứ điểm Ám Mạc. Về đến nơi, hắn phát hiện ra Chester, xem chừng cũng đang quay về lữ quán.
- Tình huống thế nào?
Vừa nhìn thấy Chester liền hỏi.
- Ta hôn mê trong lữ quán, đến khi tỉnh lại thì Đại Đức Lỗ Y nói chúng ta trúng phải mê dược, việc khác cũng không nói gì thêm.
Chester lộ rõ vẻ mê hoặc, giải thích với Hàn Thạc.
Sự tình phát sinh sau khi Chester hôn mê, Hàn Thạc nói thoáng qua một chút rồi hỏi lại gã:
- Đại Đức Lỗ Y đó có trò chuyện với nữ đoàn trưởng dong binh đoàn kia không? Còn nữa, có đúng là đã đưa Lisa an toàn về rồi không, tình huống trước mắt trong lữ quán thế nào?
- Hình như Đại Đức Lỗ Y đó có trò chuyện một chút với nữ ma kiếm sĩ tên Candice, nhưng hai người trong khi trò chuyện lại cách xa chúng ta, cho nên ta cũng không biết bọn họ đàm luận những gì. Ta đã đích thân giao Lisa cho Lawrence, gã nói trong thời gian ngắn sẽ liên hệ với ngài, trước mắt chủ nhân lữ quán Y Liên đã bố trí lại gian phòng Belinda đang ở, hẳn là sẽ phục hồi như bình thường rất nhanh thôi. Đại Đức Lỗ Y, bao gồm cả người của dong binh đoàn đó, vẫn đang cư ngụ tại đó, chưa rời đi!
Chester trả lời.
- Thì ra là vậy. Đúng rồi, khi ngươi quay về có thấy Emily hay không?
- Không, lúc ta vừa tới chỉ thấy hai cấp dưới của Emily đại nhân phụ trách bảo vệ cứ điểm Ám Mạc, còn không thấy đại nhân ở đó.
Chester hồi đáp.
- Thế này vậy, ngươi ở đây tạm thời cũng không có việc gì, nếu rảnh thì hãy ra ngoài dò la tình hình hiện nay trong thành một chút.
Hàn Thạc cười nói rồi lướt qua Chester đi vào mật thất.
Vào đến nơi, bố trí xong xuôi Truyền Tống trận, Hàn Thạc một lần nữa tiến vào Tử Vong Mộ Địa. Tiểu dâm long Gilbert vừa thấy hắn xuất hiện, lập tức hưng phấn tiến tới, cho rằng hắn muốn dẫn gã ra.
- Hiện tại vẫn chưa đến lúc, bất quá mấy ngày nữa, ta sẽ dẫn ngươi rời khỏi đây, ngươi không cần gấp.
Thấy Gilbert đang hưng phấn xông tới thì câu nói của Hàn Thạc lập như hắt một gáo nước lạnh vào người gã. Tiếp đó mặc kệ tiểu dâm long ồn ào kháng nghị, hắn tới Nguyên Ma quật lần trước đã luyện chế Nguyên Ma.
Luyện chế Âm Ma với Nguyên Ma cơ bản là giống nhau, ngoại trừ phải thay đổi một chút trong trận pháp, đổi tài liệu luyện chế trân quý hơn, thêm vào ba giọt bổn mệnh tinh huyết thì các phương diện khác cũng không có biến hoá gì đặc biệt.
Hít sâu một hơi, Hàn Thạc nhanh chóng lướt qua một số chi tiết cần phải chú ý trong đầu một lượt. Sau đó lấy Lục Ma Phong ra, dùng ý niệm điều khiển Lục Ma Phong bắt đầu cải biến bố trí của Nguyên Ma quật thành hình dạng trận pháp của Âm Ma quật.
Cuối cùng khi Âm Ma quật thành hình, hắn lấy những tài liệu đã nhờ Phoebe thu thập ra, chiếu theo trật tự trận pháp nhất nhất bố trí trong Âm Ma quật. Khi luyện chế Nguyên Ma, chỉ cần mười tám Oán Linh làm vật dẫn, còn Âm Ma lại nhiều hơn gấp đôi, tăng thành ba mươi sáu Oán Linh, song thời gian luyện chế ngược lại được rút ngắn còn mười tám ngày.
Bởi vì ma công Hàn Thạc đã đạt tới Chân Ma chi cảnh có bổn mệnh tinh huyết, hơn nữa Ma Nguyên lực tăng vọt từ lượng đến chất nên muốn trong thời gian ngắn ngủi mười tám ngày, để cho ba mươi sáu Oán Linh chém giết lẫn nhau. Cuối cùng ba Oán Linh mạnh nhất cướp đoạt được ba giọt bổn mệnh tinh huyết của hắn mới có tư cách hấp nạp năng lượng trong Âm Ma quật, được luyện chế thành Âm Ma, có uy lực mạnh hơn rất nhiều so với Nguyên Ma.
Sau khi ba Âm Ma thành hình, chẳng những có được toàn bộ hiệu quả như Nguyên Ma mà sinh mệnh lực bản thân càng thêm mạnh mẽ, xâm nhập vào thân thể một ai đó có thể tiềm phục luôn trong đó, đến thời điểm mấu chốt sẽ cho một kích trí mạng.
Chẳng hạn như một người bị Âm Ma bám vào, thì những gì người này thấy được, cảm giác được có thể bị Hàn Thạc thông qua Âm Ma cảm ứng được đại khái. Bình thường thì ẩn náu ngủ say trong cơ thể người đó, đến lúc hắn gặp nguy hiểm hoặc đang giao chiến thì xuất kỳ bất ý công kích khiến cho hắn không kịp đề phòng.
Có thể giết chết địch nhân là tốt nhất, nếu không chỉ cần đối phương không phải đặc biệt mạnh mẽ, Âm Ma thậm chí có thể tiếp tục ẩn núp trong cơ thể hắn, hoặc là rời khỏi, quay lại cơ thể kí chủ (sinh vật mà vật kí sinh sống trên đó) Hàn Thạc.
Sau khi ba Âm Ma thành hình, còn có thể theo tâm ý của bản thể, trong thời gian ngắn biến hoá thành hình dạng Hàn Thạc, hình thành một ảo ảnh giống hắn như đúc. Nếu ngay lúc Hàn Thạc chiến đấu với người khác, hắn đột nhiên lại có kĩ xảo biến ra ba ảo ảnh, thường là có thể tạo được hiệu quả mê hoặc nhân tâm khiến đối phương không kịp đề phòng, thậm chí có thể xoay chuyển chiến cuộc.
Lúc Hàn Thạc vừa trích bổn mệnh tinh huyết vào, phát hiện ba mươi sát Oán Linh liền điên cưồng chém giết trong Âm Ma quật hòng tranh đoạt ba giọt bổn mệnh tinh huyết đó. Như vậy xem như Âm Ma quật đã vận hành thành công, hắn cũng không tiếp tục lưu lại nữa, chẳng thèm đếm xỉa đến Gilbert đang la lối ầm ĩ, một mình rời khỏi Tử Vong Mộ Địa.
Đại Ma Vương

Đại Ma Vương - Chương #172


Báo Lỗi Truyện
Chương 172/1027