Chương 16: Bọn họ, bọn họ rất nhiều người, đánh ta, cứu... cứu ta với!


Giữa trưa, tại thí luyện trường của Vong Linh ma pháp học viện.
Hàn Thạc vừa quét dọn, trong đầu lại thầm ngẫm nghĩ về lời giảng giải của sư phụ Jean về Vong Linh ma pháp sáng nay, lông mày cau lại hết sức nhập thần.
Một bóng người phục phịch từ cửa đột nhiên xông ra, đến trước mặt Hàn Thạc. Jack thở hồng hộc, vội vã nói:
- Bryan, không xong rồi, Carey với Borg muốn qua đây tìm ngươi tính sổ đó!
Dòng suy tưởng bị cắt đứt, Hàn Thạc có chút bực bội, nhìn vẻ mặt hốt hoảng của Jack, cau mày hỏi:
- Là chuyện gì? Hai tên đần độn Carey với Borg lần trước đã bị ta đánh cho một trận, sao lại muốn tới đây tìm chết vậy!
- Không biết, ta cũng không rõ lắm, chỉ nghe nói bọn chúng sáng nay ăn phải thứ gì, hình như rất là khó chịu, mặt mũi xanh lè, rồi la hét muốn lại cùng ngươi tính sổ, tiểu ma nữ Lisa cũng đang tìm ngươi!
Đưa tay sờ sờ đằng sau lưng, Hàn Thạc cảm thấy còn có một chút đau đớn, bất quá đã đỡ hơn đêm qua rất nhiều. Luồng đấu khí màu xanh sau lưng có lẽ đã bị ma nguyên lực bọc kín, luồng đấu khí đó tựa hồ đang từng chút từng chút một tiêu mất, giúp cho Hàn Thạc cảm thấy có chút yên lòng.
- Là chúng tự mình muốn chết, không thể trách ta được! - Hàn Thạc lạnh lùng quát một tiếng, đưa tay nắm chặt lấy cán chổi, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa.
Thần sắc Jack vẫn còn lo lắng như trước, hắn vặn vẹo tay vội vã nói:
- Bryan, lần này khác hẳn lần trước, Carey và Borg đã đi tìm thêm mấy người giúp, không giống như đám tạp dịch vong linh hệ chúng ta, đều là một lũ vai u thịt bắp, ngươi mau trốn đi!
- Tên Bryan đáng chết, ngươi cũng dám ám toán bọn ta, hôm nay cho ngươi biết tay! - Lẫn giữa tiếng thúc dục vội vã của Jack, tiếng của Carey đã từ bên ngoài truyền vào, âm thanh vừa dứt, một đám người đã bịt kín cửa thí luyện trường.
Tên Carey cùng Borg mặt mũi xanh lè, vừa mới tiến vào cửa, Borg đã la lên một tiếng, ôm chặt lấy bụng, từ trong miệng nhổ ra một vũng nước đen ngòm, từ trong miệng tỏa ra một mùi chua khó tả.
Carey vừa thấy thứ mà Borg nhổ ra, gương mặt vốn xanh lè lại càng khó coi, tựa hồ trong dạ dày cũng rất khó chịu, "ộc ộc" mấy tiếng, đưa tay móc họng, tựa hồ cũng muốn nôn ra, bất quá lại không nôn ra thứ gì.
- Bryan, ngươi để Lisa luyện ra thứ gì cho bọn ta ăn hả, ngươi hại chết bọn ta rồi, hôm nay ta liều mạng với ngươi! - Nôn mửa một trận, Borg thân thể có chút yếu ớt, một tay ôm bụng, một tay chỉ vào Hàn Thạc, oán độc tức giận nói.
Trong lòng thầm cười, Hàn Thạc bất giác im lặng. Lần trước Lisa hỏi mình vì sao đột nhiên trở nên linh hoạt khỏe mạnh như vậy, mình cũng tùy tiện nói lung tung xà bèng mấy thứ để gạt nàng, nào ai biết Lisa lại tin là thật, đem mấy thứ ghê tởm ấy chế ra, xem ra là bắt Borg cùng Carey làm chuột bạch để thí nghiệm, khó trách hai tên này bộ dạng sống không bằng chết.
- Không, ta có làm gì đâu! - Hàn Thạc lắc lắc đầu, vẻ mặt mờ mịt nói, thoạt nhìn ngây thơ vô tội.
- Lisa đã nói với bọn ta cả rồi, ngươi còn dám nói không phải sao. Hôm nay không dạy dỗ ngươi một phen, ta sẽ không rời đi! - Carey đứng bên cạnh giận giữ quát, nhìn mấy tên đồng bọn đứng bên ra hiệu, liền cùng Borg và sáu tên tạp dịch, xắn tay áo lên hung hãn đi đến chỗ Hàn Thạc.
Ngoại trừ Carey cùng Borg, mấy tên tạp dịch kia đều đến từ Hắc Ám hệ, chỉ có điều không phải đều cao to vai u thịt bắp như Jack kể. Cao thì cũng có cao, nhưng đều là gầy gò lấy da bọc xương, không thấy chút thịt bắp nào, mà đám có vai u thịt bắp thì nhìn lại không cao bằng Hàn Thạc. Nói tóm lại cao thì không to, mà to lại không cao, nhìn thoáng qua cũng thấy sức chiến đấu cũng chẳng ra gì.
Siết chặt nắm tay, vẻ mặt của Hàn Thạc vẫn rất ngô nghê, nhưng trong lòng lại đang không ngừng áp chế một cỗ ham muốn, tựa hồ phải đem tất cả bọn người kia đánh gục mới có thể làm dịu đi cỗ dục vọng này.
Cỗ dục vọng này tới cực kỳ đột ngột, chỉ trong chớp mắt đã tràn ngập đầu óc Hàn thạc, tựa như một câu chú ngữ thôi thúc hắn hành động. Cho tới nay, tính cách của Hàn Thạc đều tương đối bị động, rất ít chủ động đi gây hấn kẻ nào, cũng không dám quá mức hung hăng, hay đi gây chuyện, nhưng lúc này đây nếu cùng bọn họ đánh nhau, với sức mạnh cùng tốc độ của Hàn Thạc hiện nay, khả năng sẽ đem sự việc làm lớn ra, Hàn Thạc bản ý có chút không muốn, nhưng lý trí lại không cách nào khắc chế.
Loại cảm giác này hệt như vào lúc trước ở thí luyện trường, khi đối mặt với Lisa đang muốn ra tay, khi đó Hàn Thạc đã vứt bỏ lý trí, tùy theo dục vọng trong lòng mà hành động, sau đó ma nguyên lực bao lấy hòa tan đấu khí của Claude đánh vào trong người.
Giờ đây, tình huống y hệt lúc ấy, ma nguyên lực phía sau lưng Hàn Thạc cũng bao bọc lấy đấu khí của Eric, dục vọng trong nội tâm cũng cực kỳ mãnh liệt.
Xoay người nhìn ánh mắt run rẩy của Jack, Hàn Thạc trên mặt cuối cùng đã không còn một chút nhân hậu, đôi tròng mắt sắc bén như đao, mang theo một tia sáng giết chóc cuồng bạo, đưa cây chổi trong tay cho Jack, Hàn Thạc lãnh khốc nói:
- Cầm lấy nó, ai dám đánh ngươi thì đâm hắn!
Ngừng lại một chút, Hàn Thạc chỉ vào đầu nhọn bằng sắt của cây chổi, lạnh nhạt nói:
- Dùng cái đầu nhọn ấy!
Jack bị hình dạng lúc này của Hàn Thạc làm khiếp đảm, ngơ ngẩn lắp bắp nhìn hắn, hai chân run rẩy. Hiện tại Hàn Thạc biểu hiện ra vẻ lạnh lùng tàn độc, làm gì còn một chút nào của Bryan yếu hèn nhút nhát!
Đưa cây chổi vào tay Jack, Hàn Thạc xoay người, nét mặt lại trở nên thật thà chất phác, ngô nghê sợ hãi hoảng hốt kêu:
- Đừng mà, đừng có đánh ta!
- Đánh ngươi đó! - Sáu tên cùng xông lên, quyền đấm cước đá, nhằm hướng thân thể Hàn Thạc lao đến.
Hai tay ôm đầu, Hàn Thạc đầu tiên là sợ hãi lùi lại né tránh, nhưng khi lùi mới ba bước về bên cạnh người Jack, Hàn Thạc đột nhiên như bị kích thích, gào rống mấy tiếng, nhưng một con trâu mộng bị chọc giận, nhằm thẳng sáu người kia lao đến.
Người đầu tiên là Carey. Mắt thấy Hàn Thạc lại nổi điên, tâm lí từ lần bị đánh đập trước đó khiến hắn chợt run rẩy, chân đã nhấc lên tính đạp lại ngưng trệ trên không, không dám hạ xuống.
Chỉ là, Carey không đạp đến, cũng không đại biểu là Hàn Thạc sẽ tha cho hắn. Hàn Thạc trong lúc lao lên, đã cảm giác được ma nguyên lực phía sau lưng đang vận chuyển cấp tốc, xem ra cũng giống y như lần trước, đã bắt đầu tiêu hóa luồng đấu khí xanh sẫm của Eric để lại.
Lúc này, trong lòng Hàn Thạc chỉ có một ý niệm không thể kiềm nén được, đó là: "Đem tất cả những kẻ trước mắt đánh gục - bất kể sống chết!"
Hai tay vung ra, Hàn Thạc như một tia chớp ôm lấy cái chân đang giơ lên của Carey, sau đó khẽ nhấc, Carey bị hất tung lên té ngược ra phía sau kêu "rầm" một tiếng rơi xuống đất, một tiếng rên đau đớn xé lòng vang lên, hàm răng đã "tiếp xúc thân mật" với mặt đất, khóe miệng đã có chút máu rỉ ra.
Bốn tên được mời đến giúp đỡ Carey và Borg, vừa thấy Hàn Thạc hung mãnh như thế, liền giật thót mình, dáng vẻ cười cợt độc ác đột nhiên ngưng lại, sắc mặt cũng dần trở nên cổ quái.
- Không cần sợ, hắn chỉ có một người, chúng ta có sáu, đấm bừa cũng có thể đánh chết hắn! - Borg vươn cổ, đột nhiên mở miệng nói, không biết từ đâu đã vác một chiếc ghế gỗ bốn chân đến, la hét đập thẳng vào Hàn Thạc.
Borg vừa kêu xong, bốn người kia vừa mới tan mất khí thế đều chấn động, chậm rãi từ bên hông rút ra một cây côn gỗ, theo sau Borg nhằm đầu Hàn Thạc đập xuống. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Không ngờ đám khốn kiếp này đã chuẩn bị tốt thế! Đôi mắt Hàn thạc khẽ nhắm lại, nhìn thấy chiếc ghế từ tay Borg nhanh chóng đập vào mình, đột nhiên hai chân vận lực, nhanh chóng thoát đi.
"Bang!" Chiếc ghế đập mạnh vào đất, bốn chân ghế "rắc" một tiếng lung lay, nhìn không còn chắc như ban đầu. Khẽ kêu "ý" một tiếng, Borg một đòn đánh hụt, trên mặt một phen ngạc nhiên, tựa hồ không nghĩ đến Hàn Thạc cũng có thể tránh thoát được.
"Bốp!" Một quyền lao đến, đánh thẳng vào sống mũi của Borg, làm bắn ra mấy giọt máu tươi. Borg ngửa đầu ra sau, loạng choạng lùi hai bước, đau đớn đến lỏng tay buông cả chiếc ghế mới chộp được.
Cúi đầu cười lạnh một tiếng, Hàn Thạc nhấc cái ghế Borg vừa buông, xoay người ra phía sau nhìn hướng một gã tóc đỏ thân hình thấp chắc nịch đang tính đánh trộm, côn gỗ rít vù vù, nhưng ngay lúc sắp đập trúng vào đầu Hàn Thạc, chiếc ghế bỗng được nhấc lên, mạnh mẽ đánh bật cây côn gỗ.
Một tay nắm cứng lấy chân ghế, ma nguyên lực sau lưng hắn vận chuyển càng lúc càng nhanh. Hàn Thạc có thể cảm ứng rõ ràng được đấu khí bị bao vây kia đang bị tiêu thất trong ma nguyên lực, hai tay sức lực cuồn cuộn không ngừng, Hàn Thạc đưa tay chộp lấy một cái chân ghế, đột nhiên dùng sức bẻ.
"Rắc" một tiếng, cả chiếc ghế bị bẻ ra làm đôi, Hàn Thạc mỗi tay cầm một nửa, chân phải một cước đá ra, trúng ngay giữa bụng tên đánh lén, tên đó sắc mặt liền trắng bệch, đau đớn khụy xuống.
Không chấp nhận dễ dàng buông tha, Hàn Thạc lúc này có một cảm giác vô cùng sảng khoái, chỉ mong thoải mái phát tiết hết ra, hai tay liên tục làm việc, "chát chát", hai nửa chiếc ghế tung bay không ngừng, chỉ nhằm mặt mũi tên kia đánh tới, máu tươi liền sau đó từ trán y tóe ra, nhiễm đỏ cả chiếc ghế Hàn Thạc đang cầm.
- Mau cản hắn lại, cái tên điên đáng chết kia, hắn giết chết Alva mất! - Sống mũi Borg bị một quyền của Hàn Thạc đánh biến dạng, hai dòng máu đỏ chảy ra như suối, khiếp đảm la hét lung tung.
Đến cả Carey cũng gượng gạo đứng dậy, mặc dù trong lòng có chút sợ hãi nhưng vẫn còn run rẩy nhấc cây côn gỗ giấu trong người ra, cùng với mấy tên đồng bọn, nhằm hướng Hàn Thạc xông đến.
"Chát chát chát chát!"
Một loạt tiếng va chạm kịch liệt vang lên không ngừng, Jack đứng bên cạnh quan chiến hai chân đã sớm run rẩy ngã khụy xuống, mặt hiện vẻ không tin nổi, chỉ thấy Hàn Thạc mỗi tay nắm một nửa chiếc ghế, đối mặt với sáu người hợp lực vây công lại không hề sợ sệt, vẻ mặt điên cuồng hung tợn, từ đôi con ngươi kia tỏa ra một luồng lãnh ý rợn người.
Thân thể Hàn Thạc không ngừng di động tránh né, nhưng chiếc ghế cũng không ngừng chuyển động, nhằm thẳng vào mặt mũi của đối thủ đập xuống, một lát sau, sáu kẻ vây công đều là máu huyết đầy mặt.
Giờ phút này, Jack đứng bên cạnh đang hoàn toàn rơi vào trạng thái đờ đẫn, bị thủ đoạn lãnh khốc của Hàn Thạc làm khiếp đảm. Hắn trước giờ chưa từng dám tưởng tượng, có một ngày một kẻ vẫn luôn luôn yếu hèn nhu nhược, ngoan ngoãn nghe lời như Hàn Thạc, lại có thể trở nên hung tàn bạo ngược như vậy.
Trong lúc Jack còn đang đờ đẫn, đấu khí của Eric bị lưu lại sau lưng Hàn Thạc, cuối cùng từ trong quá trình chiến đấu tùy tâm sở dục này, đã bị ma nguyên lực chậm rãi luyện hóa. Đến lúc này, Hàn Thạc trong lòng chợt run, đột nhiên ý thức được mình đang làm chuyện gì, trong lòng bất giác có chút sợ hãi.
- Có tiếng đánh nhau, là chuyện gì, mau đến thí luyện trường xem thử! - Đột nhiên Hàn Thạc nghe thấy tiếng Vaeni từ xa xa vọng lại, sau đó nghe thấy tiếng bước chân nhanh chóng tiếp cận lại gần.
Bọn Carey, Borg trái lại vẫn không hề cảm thấy gì, cả bọn kinh ngạc run rẩy, đầy vẻ sợ hãi cùng khiếp đảm nhìn chính mình, trong tay đều cầm côn bổng, nhưng không ai dám tới gần thêm một bước nào nữa.
Hàn Thạc biết chuyện lần này không nhỏ, trong lòng suy tính cấp tốc, trong lòng khẽ động, đột ngột nhằm hướng cửa thí luyện trường chạy tới, trong lúc chạy Hàn Thạc đem máu thấm trên mặt hai nửa chiếc ghế trong tay bôi loạn lên mặt lên trán, sau đó tiện tay quẳng hai nửa chiếc ghế đẫm máu kia đi, một tay chộp vào vết kiếm thương sau lưng do tay Eric tạo nên hôm qua, dùng lực kéo một cái, vết thương vốn chưa hoàn toàn kết vảy trong chớp mắt lại rách ra, máu tươi tuôn ra thấm đẫm lưng áo.
Tới cửa, Hàn thạc vốn đang chạy cực nhanh bỗng ngừng lại, bất thình lình nằm sấp xuống đất, "gian nan yếu ớt" bò tới phía cửa, đợi khi đám Vaeni xuất hiện, Hàn Thạc chìa ra đôi tay đầy máu, trên trán dưới mũi đều đầy máu tươi, một vẻ vô cùng sợ hãi vừa khóc vừa nói:
- Bọn họ… bọn họ rất nhiều người… đánh ta, cứu... cứu ta với!
Quyển 2

Đại Ma Vương - Chương #16


Báo Lỗi Truyện
Chương 16/1027