Chương 158: Nhất bộ đăng thiên


Bất luận thành thị nào ở Lancelot đế quốc, tổ chức Ám Mạc đều có an bài thành viên, Thành Wallen đương nhiên cũng không phải ngoại lệ.
Hàn Thạc một mình ngồi xếp bằng bên trong một gian mật thất xây bằng đá, chậm rãi tiêu hóa ký ức của gã Vong Linh pháp sư.
Sau đó liên tiếp trong bốn ngày, hắn không hề ra khỏi mật thất một bước, từ từ duyệt qua ký ức trong mấy chục năm của gã Vong Linh pháp sư. Gã này tên là Clayton, đã năm mươi hai tuổi, toàn bộ kinh nghiệm trong năm mươi hai năm đều bị Hàn Thạc nhất nhất chắt lọc tiêu hóa.
Ký ức của gã phong phú đến mức kinh ngạc. Hắn đã từng trải qua hàng chục trận chiến lớn, lĩnh ngộ cả đời của hắn với đẳng cấp ma đạo sư đương nhiên là không thể tầm thường, ngoài ra còn có một ít bí mật về thân phận. Hàn Thạc chọn lọc những gì hữu ích nhất đem hấp thu toàn bộ và bỏ qua một vài chuyện râu ria không quan trọng.
Về thân phận, Hàn Thạc lúc này mới biết được hắn thuộc một tổ chức tên gọi là Thiên Tai giáo hội. Nhiều năm qua hành động của gã đều nhận mệnh lệnh trực tiếp từ thượng tầng của giáo hội, hành động lần này nhằm vào Clark cũng vậy. Bản thân hắn cũng không biết tại sao nhất định phải ám sát Clark.
Ngoại trừ một vài sự tình liên quan đến thân phận, thu hoạch lớn nhất của Hàn Thạc chính là lấy được những hiểu biết về ma pháp từ cấp học đồ đến cảnh giới ma đạo sư, cùng với kinh nghiệm chiến đấu của gã từ lúc bắt đầu đến khi chết
Nếu thế giới này thật sự có cái gọi là " nhất bộ đăng thiên " thì có lẽ ứng với Hàn Thạc lúc này. Kiến thức về ma pháp của gã Vong linh pháp sư chắc chắn sẽ giúp cho Hàn Thạc đạt đến cảnh giới Vong Linh ma đạo sư mà không mất nhiều thời gian, chỉ cần có đủ tinh thần lực thì sẽ lĩnh hội rất nhanh Vong Linh ma pháp cấp cao.
Còn kinh nghiệm mấy chục trận chiến cả đời của Clayton thực sự đã càng làm tăng thêm tầm nhìn, cách ứng phó tình huống trên chiến trường vốn cũng đã dày dạn của Hàn Thạc. Đối với tiền đồ chiến đấu sau này của hắn mà nói, có thể nói là vô hạn lượng. Những nét tinh yếu trên chiến trường vốn phải trả bằng máu và sinh mạng, Hàn Thạc phút chốc nắm rõ dù chưa hề trãi qua. So với loại thu hoạch này, những hiểu biết về Vong linh ma pháp chỉ là một chuyện rất nhỏ.
Sau khi mất bốn ngày thu được những thứ giá trị từ ký ức của Clayton, Hàn Thạc cũng không lập tức rời đi ngay mà ở lại thêm hai ngày để nắm vững học thuật của trung cấp Vong Linh hệ ma pháp sư.
Ra khỏi mật thất, tâm tình của hắn vô cùng thoải mái, đối với lần hành động này càng có phần chắc chắn.
- Ngài rốt cục đã ra, Emily đại nhân có dặn lại, một khi ngài đi ra, lập tức mang ngài đi gặp nàng. - Chester đang đứng thủ hộ trước cửa, thấy Hàn Thạc xuất hiện bèn cung kính nói.
- Này, Chester, sao bây giờ ngươi lại nghiêm túc vậy. Ta nhớ lúc mới biết ngươi, ngươi đâu có như vậy.- Hàn Thạc thấy bộ dạng của Chester liền có chút nghi hoặc.
Từ trước giờ phong cách nói chuyện của y với hắn vốn vô cùng ung dung, tùy ý, bây giờ lại trở nên câu nệ, nói chuyện giống như thuộc hạ với thượng cấp của mình vậy.
- Bryan, trong tương lai ngài sẽ trở thành một đại nhân vật, ta bây giờ chỉ là xưng hô trước một bước mà thôi.- Chester cười mở miệng nói.
Hàn Thạc lắc đầu, nói ngay:
- Cho dù ta có thật sự trở thành một đại nhân vật, nhưng quan hệ giữa chúng ta cũng không nên xa lạ như vậy. - Vỗ vỗ vai Chester vài cái, hắn vui vẻ cười nói thêm:
- Huynh đệ, ngươi nên thoải mái một chút, bộ dạng nghiêm túc của ngươi ngược lại lại khiến ta không thoải mái đâu.
- Được, được, ta biết phải làm thế nào, Bryan, ngươi nhanh lên đi gặp Emily đại nhân, đại nhân có nói qua khi ngươi đi ra, ta phải lập tức mang ngươi đến gặp. - Chester vỗ vỗ vai Hàn Thạc, tựa hồ khôi phục vẻ phóng túng ngày xưa rồi cười ha ha vài tiếng, nhanh chóng dẫn Hàn Thạc đi vào một hành lang sáng rực.
Một lát sau, Hàn Thạc đã đến bên ngoài phòng của Emily. Tới nơi, Chester nháy mắt có vẻ mờ ám với Hàn Thạc, cười hắc hắc rồi lui về một bên, cách xa hắn một khoảng rồi mới dừng lại bên ngoài thủ hộ.
Vốn mấy ngày ở chung, mặc dù Hàn Thạc cùng Emily cũng đã tận lực che dấu quan hệ giữa hai người, nhưng phong cách nói chuyện cùng một vài động tác lộ ra vẻ tình chàng ý thiếp, khiến người ngoài chỉ cần tinh ý một chút là biết. Chester thân là đạo tặc, vốn phi thường thông minh, cơ trí, ở chung cùng hai người vài ngày, tất nhiên sẽ phát hiện ra vài sự mập mờ. Bất quá, cũng vì là kẻ thông minh nên Chester biết nếu cùng Hàn Thạc quan hệ tốt cơ hội thăng tiến của hắn mới rộng mở, nên cho dù trong lòng biết nhưng cũng coi như mắt mở mắt nhắm, không biết gì cả.
Tâm lí Hàn Thạc cũng hiểu được điều này nên nhìn cái nháy mắt của Chester vẫn bình tĩnh, không hề kiêng kỵ đẩy cửa đi vào trong phòng của Emily.
- Là ai? - Emily hô lên kinh hãi, tiếng nước chảy ào ào từ bên trong phòng tắm lọt vào lỗ tai Hàn Thạc,.
Hàn Thạc lập tức động sắc tâm, hắn biết Emily đang tắm trong phòng. Liên tiếp sáu ngày bế quan, thời gian nín nhịn của hắn cũng xem như rất dài rồi. Cười hắc hắc một tiếng, tiện tay đóng cửa phòng, nhanh chóng đi vào phòng tắm của Emily.
Lúc đầu Emily có hơi kinh hoảng nhưng đến khi nghe được tiếng cười hắc hắc của Hàn Thạc, lập tức biết người đến là ai, sắc mặt không khỏi đỏ lên, cơ thể hoàn mỹ đẫm nước lại ngã vào trong bồn nước.
- Người trộm hương đã đến đây. - Hàn Thạc đắc ý cười hắc hắc một tiếng, vận ma công, quần áo trên người hắn bỗng rách toạc, lộ ra thân thể cường tráng, tung người nhảy vào trong bồn, làm bắn lên những bọt nước thật lớn.
- Ác tặc, đáng ghét. - Emily yêu kiều hắt nước, tựa hồ như muốn ngăn cản Hàn Thạc xâm phạm, bất quá chỉ qua mấy lần hô hấp, tiếng mắng của nàng lại biến thành tiếng thở hổn hển câu hồn.
Hồi lâu sau, cả người Emily đột nhiên ưỡn cao, rên lên một tiếng thật cao, dài, lúc này bọt nước trong thủy trì mới từ từ khôi phục bình thường.
- Sướng chết đi được! - Emily thở hổn hển thốt ra một câu, nàng đang nằm úp lên bộ ngực rộng lớn của Hàn Thạc, nũng nịu nói:
- Người xấu, chàng cứ làm cho người ta phải vừa yêu vừa hận.
Hàn Thạc nằm bên cạnh với bộ dạng uể oải nói vẻ khoái trá:
- Mùa đông lạnh lẽo như vậy, ngâm mình tắm trong nước nóng, thật là chuyện thích thú nhất trong đời. À đúng rồi, nàng vội vã tìm ta có chuyện gì?
- Chàng sao lại hỏi như vậy, đương nhiên muốn hỏi chàng mấy ngày hôm nay thu hoạch được những gì rồi? - Ngọc thủ của Emily nhẹ nhàng vô thức vuốt ve sau lưng Hàn Thạc.
Hàn Thạc sảng khoái hít một hơi, đem thu hoạch mấy ngày nay thuật lại tỉ mỉ cho Emily. Nghe xong, Emily lộ vẻ cực kì kinh ngạc, nàng vui mừng nhìn hắn nói:
- Chàng chiếm được kiến thức về Vong Linh ma pháp và kinh nghiệm chiến đấu của hắn, điều này có nghĩa là chỉ cần chàng có đủ tinh thần lực là sẽ nhanh chóng tu luyện đến cấp bậc ma đạo sư.
- Ta nghĩ hẳn là vậy, ta vừa mới thử tu luyện một vài ma pháp trung cấp của Vong linh ma pháp, phát hiện theo đúng như hiểu biết về Vong linh ma pháp của hắn, với thời gian rất ngắn ta đã hoàn toàn nắm vững, không có một chút khó khăn nào. - Hàn Thac gật đầu chắc chắn, trả lời Emily
- Trời ạ, quá thần kỳ, thật không thể tin nổi! - Thấy Hàn Thạc nói như vậy, Emily vui mừng tột độ, không ngừng lặp đi lặp lại mấy câu này, nhìn bộ dáng của nàng xem ra còn hưng phấn hơn cả hắn.
- Tài liệu này là gã Vong Linh Pháp sư lấy được trong mật thất của đoàn buôn nô lệ. Trong đó có ghi chép về việc buôn bán của Bobby Askey, chứng mình là hắn có tham gia vào buôn nô lệ. - Hàn Thạc nói xong, đem kiện tài liệu về nô lệ của gã Vong Linh pháp sư giao cho Emily
Mặc dù không gian giới chỉ của Clayton có bố trí kết giới nhưng vì chiếm được trí nhớ của gã nên Hàn Thạc rất dễ dàng mở được kết giới này. Bên trong có mấy bộ sách về Vong Linh ma pháp, một ít dược phẩm khôi phục tinh thần lực, còn có vài món pháp khí có thể tăng uy lực của ma pháp. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Đương nhiên, điều làm Hàn Thạc hài lòng nhất có lẽ là cây bạch cột pháp trượng mà Clayton sử dụng. Cây bạch cốt pháp trượng này hẳn là chế tạo riêng cho Vong Linh pháp sư. Khi sử dụng cây bạch cốt pháp trượng này phóng thích ra Vong Linh ma pháp, có thể đem uy lực Vong Linh ma pháp của Hàn Thạc tăng lên rất nhiều.
Vốn khả năng của Hàn Thạc phóng ra ma pháp cốt mâu chỉ có thể xuất hiện một cây, nhưng nếu dùng bạch cốt pháp trượng này có thể một lần phóng thích ra hai cây cốt mâu. Ngay cả triệu hóa sinh vật hắc ám, số lượng cũng lớn hơn trước, điều này giống như tinh thần lực được gia tăng.
Cầm trong tay tài liệu Hàn Thạc đưa tới, Emily mừng rỡ đang định nói tiếp, đột nhiên tựa hồ như nhớ lại điều gì đó nhìn chằm chằm vào Hàn Thạc, vội vàng hỏi:
- Chàng mới nói gã Vong Linh pháp sư này thuộc tổ chức gì?
- Thiên Tai giáo hội. - Hàn Thạc ngạc nhiên, không hiểu nàng hỏi lại có ý gì.
Sắc mặt Emily chợt biến đối trở nên trắng bệch, quay sang Hàn Thạc nói vẻ ngưng trọng:
- Việc giết Clayton chàng không nên cho kẻ nào biết. Còn việc Lawrence đang đi tìm chàng, nếu rảnh rỗi chàng cũng nên đi gặp hắn. Chàng bây giờ nên cẩn thận một chút, ta phải lập tức đem sự tình của Thiên Ttai giáo hội báo cáo với thượng cấp.
Dường như sợ mình nói chưa đủ, Emily còn vội vã dặn dò thêm Hàn Thạc vài câu, bảo y ngàn vạn lần không nên đem sự tình của Thiên Tai giáo hội nói với bất kỳ người nào. Sau đó cấp tốc đi thông báo với thượng tầng của Ám Mạc bằng ma pháp kính đặt trong mật thất.
Đại Ma Vương

Đại Ma Vương - Chương #158


Báo Lỗi Truyện
Chương 158/1027