Chương 157:Chiếm giữ linh hồn


Bạch cốt pháp trượng đang chụp trên đỉnh đầu Hàn Thạc không biết từ khi nào đã bay đến chụp thẳng lên đầu gã Vong Linh pháp sư. Gã Vong Linh pháp sư hoảng sợ, không ngừng ngâm xướng Vong Linh ma pháp, cố gắng thu hồi lại cây bạch cốt pháp trượng nhưng đáng tiếc là không được.
Cùng lúc, Lục Ma Phong vụt lao ra, trong phút chốc đã đâm vào ngực gã. Trên đầu gã bỗng nhiên bốc lên một luồng hồng hỏa ma diễm, còn Hàn Thạc đột nhiên lại khoanh chân ngồi xuống, đổi lại nhẹ giọng ngâm xướng Vong Linh ma pháp.
Trong chớp mắt, luồng hồng hỏa ma diễm đã phủ kín cái đầu của Vong Linh pháp sư, bị đốt đến không thành nhân hình, đầu gã cháy đen như một cục than đen thui, không thể nhìn ra ngũ quan được nữa.
Một đoạn ma pháp chú ngữ huyền ảo được Hàn Thạc phát ra. Chỉ thấy hắn phất phất tay, cây bạch cốt pháp trượng liền bắn ra một tấm lưới ánh sáng xanh biếc. Tấm lưới này bao phủ lên đỉnh đầu Vong Linh pháp sư, dường như đang hút lấy thứ gì đó.
Một luồng khí xám từ thân thể Vong Linh pháp sư phiêu hốt bay ra, giống như là linh hồn của kẻ vừa chết. Chiếc lưới màu xanh chậm rãi trùm lên nó, sau đó cùng bạch cốt pháp trượng nhẹ nhàng bay đến trước mặt Hàn Thạc
Đến đỉnh đầu Hàn Thạc, bạch cốt pháp trượng đột nhiên bay vào tay hắn. Còn chiếc lưới mang linh hồn của Vong Linh pháp sư thì theo ba đường miệng, mắt, tai chảy vào trong não hắn.
Biến hóa liên tiếp xảy ra, Emily đứng bên cạnh trợn mắt há mồm, căn bản không biết đã xảy ra chuyện gì. Nàng không thể tưởng tượng nổi Vong Linh pháp sư này mới rồi còn đang đắc ý, trong khoảnh khắc sau linh hồn đã bị Hàn Thạc thu vào.
Chiếc lưới xanh biếc cùng linh hồn gã Vong Linh pháp sư theo thất khiếu chảy vào đại não Hàn Thạc. Hắn vẫn ngồi xếp bằng không nhúc nhích. Bất quá trên mặt hắn biểu lộ nhiều cảm xúc khác nhau, khi thì cười vui, khi thì thống khổ, lúc lại trở nên phẫn nộ.
Trong khi Hàn Thạc vẫn ngồi yên bất động, Tiểu Khô Lâu ban nãy còn đứng yên tại chỗ bỗng lộ ra một chút nghi hoặc. Sau một lúc quanh quẩn xung quanh sân, cầm theo cốt đao từ từ đi tới chỗ trung tâm tế đài, mục tiêu không ngờ chính là Huyết Trì nơi triệu hồi tam nhãn tà thần Anse Dease.
- Mau rời khỏi đó! - Emily biết Tiểu Khô Lâu cùng Hàn Thạc có mối liên hệ thần kì, vừa thấy Tiểu Khô Lâu một mình chạy tới nơi nguy hiểm kia liền hét lớn.
Cái Huyết Trì ở trung tâm tế đàn tà ác kia chính là do vô số máu huyết, thi thể của thương nhân, thị vệ hóa thành. Mặt khác còn được Vong Linh pháp sư kia bỏ thêm thứ gì đó ác độc. Emily e sợ Tiểu Khô Lâu tiến vào, Huyết Trì sẽ xâm hại đến thân thể nó.
Đáng tiếc, Emily không phải là Hàn Thạc, lời nàng nói căn bản không thể tạo thành bất cứ trói buộc nào với Tiểu Khô Lâu. Một tiếng "Mau rời khỏi đó" của nàng không ngờ lại có hiệu quả ngược lại, Tiểu Khô Lâu quay cái đầu lâu bóng loáng lại xoa xoa rồi nhìn nàng hơi nghi hoặc, sau đó thả người nhảy vào bên trong Huyết Trì.
- Trời ạ, chủ nhân đã là một tên điên, đến cả vật triệu hoán cũng là tiểu phong tử!. - Emily giận điên người, không kìm được buột miệng mắng.
Mắng vậy, nhưng nàng vẫn chạy đến tế đàn xem có cách nào trợ giúp Tiểu Khô Lâu. Khi nàng đến được nhìn vào Huyết Trì, liền thấy Tiểu Khô Lâu đang bơi lội bì bõm bì bõm giữa huyết thuỷ giống như một đứa trẻ ngây thơ đang nghịch nước, thuần tuý chỉ từ gương mặt bạch cốt kia, Emily cảm giác được sự vui vẻ.
- Ôi, Tiểu Khô Lâu này rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? - Mắt thấy Tiểu Khô Lâu không việc gì, lại còn như đùa nghịch hăng hái như vậy Emily thực sự cũng không biết nên nói thế nào.
Vừa nãy, tất cả thi thể vừa rơi vào trong Huyết Trì, da thịt cùng máu huyết liền bị hòa tan. Thi cốt cũng chìm xuống vô ảnh vô tung. Nhưng mà Tiểu Khô Lâu từ khi tiến vào đến giờ lại dường như không bị ảnh hưởng gì, điều này làm cho Emily cực kì kinh ngạc. Liên tưởng đến lần đầu tiên gặp Hàn Thạc, Tiểu Khô Lâu này có thể miễn dịch rất nhiều Hắc Ám ma pháp, đuổi theo nàng đến mức gà bay chó chạy, tình cảnh lúc ấy thật hỗn loạn, Emily đành lắc đầu cười khổ, xem bộ dạng nó quả nhiên có một số sự tình không thể giải thích được.
Đột nhiên, cặp mi dài Emily chớp động, hai mắt nghi hoặc chăm chăm về phía Huyết Trì. Sau khi nhìn kỹ, rất nhanh nàng phát hiện ra máu tươi trong Huyết Trì tựa hồ đang từ từ giảm bớt.
Khi mục quang nàng dừng lại trên người Tiểu Khô Lâu, đột nhiên phát hiện bảy thanh cốt thứ sau lưng Tiểu Khô Lâu, không ngờ lại là… tự hấp thu máu tươi trong Huyết Trì. Phát hiện ra hiện tượng kì quái này, Emily chấn động rên rỉ, mở miệng than:
- Trời ạ, rốt cuộc nó là loại ác ma gì vậy!
Trong lúc Tiểu Khô Lâu đang giỡn nước thì máu tươi trong Huyết Trì dần dần bị hút vào bảy thanh cốt thứ trên lưng nó. Khi lộ ra đến đáy thì có rất nhiều bạch cốt ở dưới dường như bị một lực lượng nào đó ảnh hưởng, toàn bộ biến thành cốt phấn dung hợp với lượng máu tươi còn lại, sau đó tất cả cũng đều bị bảy thanh cốt thứ hấp thu.
Quá trình liên tục diễn ra trong nửa giờ, mọi thứ trong Huyết Trì đều bị bảy thanh cốt thứ trên sống lưng Tiểu Khô Lâu hấp thu hoàn toàn. Nhìn xuống dưới Huyết Trì đã cạn trơ, Emily phát hiện bảy thanh cốt thứ sau lưng nó đã chuyển thành màu đỏ như máu, trong màu đỏ yêu dị đó, thỉnh thoảng có tỏa ra huyết quang, thoạt nhìn lộ vẻ sắc bén đáng sợ.
Huyết Trì có hình tứ giác, sau khi cạn khô sâu đến ba thước, trong khi đó Tiểu Khô Lâu chỉ cao có hơn một thước, nó nhìn lên phía trên bờ nơi Emily đang đứng, tựa hồ đang suy nghĩ xem nên làm sao để bò lên.
- Thật sự không có biện pháp đâu. - Emily thở hổn hển nói một câu, đang định thả một sợi dây xuống kéo Tiểu Khô Lâu lên.
Nào biết nàng vừa nói xong, Tiểu Khô Lâu bỗng huy động bảy thanh cốt thứ màu đỏ, lúc lắc từ Huyết Trì bay lên rồi hạ xuống bên cạnh Emily đang ngây ra như phỗng. Tiểu Khô Lâu trước sau đều không liếc Emily đến một cái, lại huy động bảy thanh cốt thứ, bay đến bên cạnh Hàn Thạc vẫn đang ngồi xếp bằng bất động.
- Đáng ghét, ngươi và tên chủ nhân đó đều là thứ hỗn đản!.- Mặc dù Tiểu Khô Lâu không biểu hiện gì ngoài mặt, nhưng Emily có cảm giác được nó đang dương dương tự đắc hướng về phía mình khoe khoang, nhịn không được liền mắng
Sau đó Emily thấy Tiểu Khô Lâu tiếp tục huy động bảy thanh cốt thứ bay vòng quanh căn phòng lớn này.
Lúc đầu còn loạng choạng, chậm chạp sau đó dần trở nên vững vàng, tốc độ càng lúc càng nhanh. Sau đó mắt nàng đuổi theo tung tích của nó, khẽ đảo qua đảo lại.
Ngay lúc này, Hàn Thạc bỗng thở nhẹ một hơi, đột nhiên mở miệng nói:
- Rốt cục cũng xong!
Emily chấn động, thôi không dõi theo Tiểu Khô Lâu, đôi mắt xinh đẹp nhìn sững vào người Hàn Thạc. Đột nhiên nàng giật mình, cực kỳ kinh dị nhìn vào cặp mắt hắn, trong lúc nhất thời không ngờ lại quên hỏi hắn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Chỉ thấy hai mắt Hàn Thạc đột nhiên sáng ngời, giống như hai ngôi sao sáng chói giữa một biển tinh không mênh mông vậy, vừa hiển lộ ra một vẻ thâm thúy mê người lại vừa làm cho người ta có một cảm giác thần bí không thể giải thích.
- Có chuyện gì sao? - Hàn Thạc thấy Emily với vẻ mặt ngây ngốc đang nhìn mình, nhịn không được liền đứng lên, đi tới trước mặt đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt mềm mại của nàng, lên tiếng hỏi.
- Không có, không có gì, chỉ là phát hiện con mắt chàng càng thêm sáng ngời, ngay cả khí chất cũng phát sinh biến hóa nào đó. - Emily lúng túng trả lời, đỏ mặt đẩy tay Hàn Thạc ra.
- Hắc hắc. Nguyên lai chiếm giữ linh hồn tên Vong Linh pháp sư này lại có lợi ích lớn như vậy. - Hàn Thạc mừng rỡ cười to.
Trong lòng Emily cảm thấy hiếu kỳ, bóp mạnh cổ Hàn Thạc như là sắp giết chết hắn, hung hãn hỏi:
- Nói mau, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
- Khụ khụ, được rồi được rồi!
Giải khai hai bàn tay đang nắm cổ mình, Hàn Thạc lúc này mới cười cười giải thích:
- Ta đã nói qua, ta tu luyện vũ kĩ phi thường thần kì, nó chẳng những cường hóa thân thể ta, ngay cả não vực cũng được mở rộng. Vừa rồi, gã kia muốn thông qua ma pháp Linh Hồn Xâm Thực cầm giữ linh hồn ta, chiếm lấy tất cả trí nhớ. Nhưng trong quá trình đó, bởi vì não vực của ta đã mở rộng, đồng dạng chịu ảnh hưởng của Linh Hồn Xâm Thực nên có khả năng cảm ứng được linh hồn cùng toàn bộ trí nhớ của gã.
Dựa theo đạo lý này, loại Vong Linh pháp sư có cấp bậc giống ta, tinh thần lực cùng tốc độ đầu óc xử lý, tuyệt đối không bì kịp với sự tu luyện Linh Hồn Xâm Thực của gã. Người bình thường khi còn chưa rõ ràng tên gã thì đã bị gã chiếm lấy linh hồn cùng trí nhớ.
Đáng tiếc não vực ta đã trải qua sự cường hóa tàn khốc, thần kinh cứng cỏi đến mức gã không thể tưởng tượng được. Tốc độ ta so với hắn càng nhanh hơn, chiếm được linh hồn bên trong cùng trí nhớ, sau đó liền chiếm giữ hết thảy linh hồn hắn. Tất cả mọi chuyện đơn giản là như vậy.
Nghe lời giải thích từ Hàn Thạc, Emily nghẹn họng nhìn hắn trân trân không nói nên lời vì kinh ngạc, vẻ mặt khó có thể tin tưởng, lắc đầu kêu nhỏ:
- Không thể tưởng tượng, thật sự không tin nổi, chàng rốt cuộc là thứ quái vật gì thế?
Ôm Emily vào lòng, Hàn Thạc tươi cười nói:
- Được rồi, được rồi, không nên kinh ngạc như thế, chúng ta cũng nên rời khỏi chỗ này rồi.
Hắn vừa dứt lời, Lục Ma Phong đang cắm ở trước ngực tên Vong Linh pháp sư kia bỗng bay lên rồi trong nháy mắt hạ xuống tay Hàn Thạc. Trên mũi nhọn của nó còn mang theo một đoạn ngón tay đeo không gian giới chỉ, hắn không khách khí cầm lấy luôn.
- Xú tiểu tử, không được bay loạn nữa, xuống đây cho ta. - Hàn Thạc ngẩng đầu nhìn Tiểu Khô Lâu đang bay vòng vòng trong không trung cười quát một tiếng, Tiểu Khô Lâu khoa tay múa chân vui sướng bay lượn đến trước mặt Hàn Thạc, sau đó hạ xuống đất cầm cốt đao múa máy.
- Nó, nó tiến vào Huyết Trì, nghiền toàn bộ máu tươi cùng xương cốt bên trong biến thành cốt phấn, rồi hấp thu hết vào bảy thanh cốt thứ. - Emily sợ Hàn Thạc nhắm mắt không biết sự tình gì liền gấp rút giải thích.
Gật gật đầu, Hàn Thạc cười nói:
- Ta biết, nó không phải là lần đầu tiên lớn mật làm loạn như vậy, chẳng có gì đáng lo lắng cả. Nàng xem, nó bây giờ đã biết bay rồi, không phải tốt lắm sao?
- Chẳng biết chàng đã tạo ra loại ác ma gì, ta phát hiện nó tựa hồ có trí tuệ riêng. Không biết ta có nhầm lẫn hay không, khi ta cười nhạo nó không thể từ Huyết Trì bò lên, nó ngay lập tức bay lên. Thật sự ta có thể cảm nhận được nó đích thực đang dương dương tự đắc khoe khoang về phía ta. Ta cam đoan đấy! - Emily nhìn Tiểu Khô Lâu, liền nhớ đến chuyện vừa rồi, giải thích dồn dập. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
- Ha ha, nàng không nên kinh ngạc như vậy. Thế giới này vốn có nhiều chuyện không thể giải thích. Nàng nói ta hoàn toàn tin tưởng không phải là ảo giác, bởi vì ta cũng từng có cảm giác giống như vậy, bây giờ ta cũng không thể nói chính xác rốt cuộc sự tình là thế nào, bất quá ta suy nghĩ, từ nay về sau nó sẽ không ngừng tiến hóa, nó sẽ cho ta một lời giải thích. - Hàn Thạc không hề kinh ngạc, mỉm cười trả lời.
Emily nghe xong giật mình, một lúc lâu sau mới cười khổ nhìn Tiểu Khô Lâu, rồi lại nhìn sang Hàn Thạc nói vẻ hờn dỗi:
- Thật đúng là hai quái vật.
- Không có gì quái lạ cả, nàng sẽ phải học cách thích ứng với ta thôi. Bởi vì ta nghĩ, những chuyện từ nay về sau khiến kẻ khác kinh ngạc sẽ phát sinh trên người ta càng ngày càng nhiều. - Hàn Thạc ha ha cười to, tâm tình vô cùng vui sướng nói.
- Bryan, tốc độ chàng phát triển nhanh như vậy, thành tựu tương lai khó có thể tưởng tượng, nói không chừng rất nhanh ta sẽ không trợ giúp chàng được nữa. Mà ta chỉ là một góa phụ mà thôi, sau này chàng còn muốn ta nữa không? - Emily nhìn Hàn Thạc, đột nhiên nghĩ đến sự việc sau này, đôi mắt đẹp của nàng nhìn thẳng vào Hàn Thạc một cách không sao nói rõ được, hỏi.
- Đừng có ngốc như vậy, ta và nàng ở cùng một chỗ không phải vì nàng có thể trợ giúp gì cho ta. Cho dù sau này có chuyện gì phát sinh, quan hệ giữa chúng ta cũng sẽ không vì đó mà thay đổi.
Hàn Thạc nhìn Emily say đắm nói, mắt thấy nàng lộ vẻ vui mừng, hắn mới nói tiếp:
- Đi thôi đi thôi, chúng ta trước hết phải rời khỏi chỗ này, những chỗ khác không cần tới nữa, ta nghĩ ta đã lấy được thứ nàng cần rồi.
Hai người không hề dừng lại, nắm tay nhau rời đi. Lợi dụng lúc trời tảng sáng khi tất cả mọi người không để ý, thần không biết quỷ không hay rời khỏi chỗ đó.
Đại Ma Vương

Đại Ma Vương - Chương #157


Báo Lỗi Truyện
Chương 157/1027