Chương 137:Dị động trong vũ hội


o0o
Hàn Thạc khóc cười không xong, bất đắc dĩ chỉ có thể để cho Phoebe kéo đi.
Khi tới sàn nhảy, Hàn Thạc đã thấy đám thương nhân, còn có một số nhân vật quyền quý, tay ôm vòng eo nhỏ nhắn của các tiểu thư phu nhân đang tung tăng khiêu vũ. Hắn bị Phoebe lôi đến cạnh sàn, vẫn còn sững sờ không nhúc nhích, chỉ nheo mắt chú ý bước chân của những người này, mong sao lát nữa sẽ không quá mất mặt.
- Tới đây, ôm eo ta.
Phoebe quay người lại đối diện với Hàn Thạc, ngọc thủ nhỏ nhắn vừa nhấc lên, tay trái đã nằm gọn trong tay phải của hắn. Sau đó tay phải của nàng nắm lấy tay trái của hắn đặt lên vòng eo của mình.
Bàn tay nhỏ bé của Phoebe vừa chạm vào bàn tay to lớn của Hàn Thạc, trong lòng hắn thầm rung động, bàn tay trắng muốt mềm mại như không xương, ấm áp vô cùng, cảm giác cầm rất thoải mái. Hàn Thạc nhịn không được xiết lòng bàn tay của Phoebe vài lần, khiến cho Phoebe cả người run rẩy, gò má bất giác trở nên hồng nhuận.
Trừng mắt với Hàn Thạc, Phoebe gắt nhẹ:
- Không được tác quái!
Rồi bàn tay của Hàn Thạc chạm vào eo lưng của Phoebe, thân thể hai người gần sát, có thể ngửi được mùi vị trên người nhau. Ngay cả trong khi nói chuyện, hơi thở từ miệng mũi đều phả vào mũi đối phương.
- Đi, ta dẫn ngươi khiêu vũ, ngươi bước theo tiết tấu của ta là ổn thôi. - Phoebe không dám nhìn thẳng Hàn Thạc, cúi đầu nhẹ giọng nói một câu, rồi hít một hơi thật sâu, bàn tay nhỏ bé đặt trên vai Hàn Thạc, chậm rãi đi về phía sàn nhảy.
Nương theo tiếng nhạc du dương tuyệt vời, Phoebe có vẻ buông lỏng tâm tư, cũng không tiếp tục tránh né, đôi mắt đẹp nhìn Hàn Thạc thật sâu với vẻ khác thường, thấp giọng giảng giải cho Hàn Thạc yếu lĩnh của bước nhảy.
Bằng vào nhãn lực cùng sự thông tuệ của Hàn Thạc lúc này, sau một phen quan sát vừa rồi, đã hiểu rõ tiết tấu của bước nhảy, lại nghe Phoebe cẩn thận giảng giải một phen, sau đó lại được nàng đưa vài bước, lập tức nắm vững được yếu lĩnh, bước chân từ chỗ vụng về chậm rãi trở nên thuần thục.
Phoebe chính là kiếm sư, thực lực cao cường, sự mềm dẻo cùng linh hoạt của thân thể tự nhiên bất phàm. Mà Hàn Thạc trải qua rèn luyện ma công, cơ năng thân thể về mọi mặt lại càng vượt xa thường nhân, thân thể hai người gần nhau, chốc lát đã phối hợp nhịp nhàng, bước nhảy nhìn lập tức vô cùng hòa hài, động lòng người.
Thân thể áp sát hai tay nắm chặt, hai người phối hợp cực kỳ ăn ý, thường thường chỉ cần Phoebe truyền đến một ánh mắt, Hàn Thạc liền có thể hiểu được ý tứ của nàng, bước chân di chuyển theo Phoebe cùng chậm đến nhanh hay xoay tròn. Loại tư vị tuyệt vời này khiến cho trái tim của Phoebe và Hàn Thạc đồng thời nhộn nhạo một loại cảm giác khác thường.
Một khúc chấm dứt, hai người đều hơi có cảm giác không muốn dừng lại. Sau đó lại một thủ khúc vang lên, Phoebe lại kéo thẳng Hàn Thạc cùng khiêu vũ, hai người phối hợp ăn ý. Tuấn nam mỹ nữ lại diễn vũ khúc đến hoàn mỹ, hấp dẫn được sự chú ý của phần đông ánh mắt.
Trong lòng đang khoan khoái, mắt Hàn Thạc đảo qua. Đột nhiên chú ý tới Emily đang cách đó không xa khiêu vũ cùng lão Hahn. Ánh mắt tràn ngập đố kị, oán hận nhìn Hàn Thạc chăm chú, điều này khiến cho trong lòng hắn thầm nhảy lên, lộ ra một nụ cười khổ hướng về cô nàng.
Thấy Hàn Thạc lúc này mới để ý tới mình, Emily hơi tức giận, hung hăng trừng mắt với hắn, ngầm nói cho hắn biết mình đang thật sự ghen tức đấy.
Lúc này, Hàn Thạc thật sự cũng không có biện pháp gì để giải thích, chỉ có thể cười khổ từ xa xa với Emily. Trong lúc này, mấy người phục vụ từ ba phương hướng xuất hiện, ánh mắt của bọn họ sắc bén, bước chân nhanh chậm nhịp nhàng, như đang che dấu điều gì đó.
Vốn dĩ Hàn Thạc cũng không để ý, có điều cái lỗ tai linh mẫn dường như trong tiếng nhạc du dương đã nghe được một tiếng đinh đang cực kỳ yếu ớt. Loại thanh âm này giống như là đồ ngọc châu báu va chạm với sắt thép sinh ra.
Trong lòng hơi động, vẻ mặt Hàn Thạc căng thẳng, ánh mắt không tự chủ được bắt đầu nhìn kỹ mấy người phục vụ vừa mới xuất hiện. Lúc này mọi người đang yên lặng chìm đắm trong những bước nhảy, mấy người bưng khay rượu xuất hiện, có vẻ hơi đột ngột. Mấy người khác mặc dù ánh mắt bình tĩnh, nhưng luôn luôn vô tình ngó về phía lão Hahn đang trong sàn nhảy, mơ hồ còn có hàn quang hiện ra.
Theo quan sát của mình, Hàn Thạc đã thấy mấy người đó từ mấy phương vị đang từ từ hội tụ về một hướng. Mà án theo những bước nhảy của Emily cùng lão Hahn, bọn họ trong chốc lát đã di chuyển tới chỗ mấy người phục vụ, từ ánh mắt mấy người đó, hắn mơ hồ cảm thấy không ổn.
Tâm ý vừa động, Hàn Thạc nghiêng mặt, đưa môi tới sát tai Phoebe. Đang trầm mê trong những bước nhảy, Phoebe thoáng chốc cảm ứng được động tác của hắn, phương tâm liền rối loạn, khuôn mặt đỏ bừng lan xuống cả cổ.
Chỉ thấy Phoebe đầu tiên là hơi né cổ sang trái một chút, tựa hồ muốn kéo giãn khoảng cách giữa môi Hàn Thạc và cổ nàng, tiếp đó Phoebe ngẩng nhanh đầu lên lén liếc hắn, phát hiện Hàn Thạc đang nhíu mày lại, điều này làm cho trong lòng nàng càng bối rối.
Do dự một chút, Phoebe tựa hồ đã hạ quyết tâm, ngầm trừng mắt với Hàn Thạc, cổ cũng không tránh né nữa mà giữ nguyên tư thế, mắc cỡ đỏ mặt như là đang đợi cái gì đó.
- Mấy người phục vụ kia tựa hồ muốn gây bất lợi với lão Hahn cùng Emily phu nhân, vừa rồi ta còn chọc cười ông ấy. Bây giờ nàng cùng ta đồng thời di động đến, ta còn thiếu lão Hahn một phần nhân tình. - Hàn Thạc rốt cục đã kề sát môi bên tai Phoebe, nhẹ nhàng nói.
Đầu tiên là thân thể run rẩy đang tràn ngập chờ mong, nhưng sau khi nghe được lời nói của Hàn Thạc, thân thể Phoebe đang mềm mại đột nhiên trở nên cứng ngắc, phương tâm hiện lên một chút thất vọng, kéo ánh mắt hắn tỏ ý mình đã hiểu.
Nhìn thấy ánh mắt của Phoebe, Hàn Thạc phối hợp rất ăn ý, hiểu được toàn bộ. Gật gật đầu hắn không nói gì thêm, cùng Phoebe ngầm ăn ý thay đổi bước nhảy, thình lình đổi vị trí, bước rất nhanh tới chỗ lão Hahn cùng Emily.
Đối với Hàn Thạc mà nói, làm như vậy đương nhiên không phải vì trả lại cho lão Hahn nhân tình gì đó, mà hoàn toàn là bởi vì Emily. Emily đang khiêu vũ với lão Hahn, thấy hắn nháy mắt không ngừng với mình, tưởng rằng hắn chột dạ nên định giải thích gì đó, thở hổn hển trừng mắt với Hàn Thạc, quay đầu đi không hề nhìn lại hắn nữa, tựa hồ lúc này lửa giận đã bốc lên đầu.
Mắt thấy nguy cơ tới gần, Hàn Thạc phút chốc càng thấy tỉnh táo. Ánh mắt ngưng tụ trên mấy người phục vụ, suy ngẫm thời cơ cùng lộ tuyến bọn họ động thủ trong đầu một cách rõ ràng, tính toán chuẩn thời điểm bọn họ sẽ động thủ.
Đến lúc Emily cùng lão Hahn rốt cục cũng đã tới bên,
Bàn tay Hàn Thạc ôm eo Phoebe thình lình vận lực, bước chân chợt gia tăng tốc độ hướng tới Emily.
Cùng lúc đó, mấy tên phục vụ đã chờ rất lâu, ánh mắt vừa rồi còn bình hoà khí chất chợt biến đổi. Một cỗ khí tức lạnh lẽo từ trên người bọn chúng tản mát ra. Tay bưng khay rượu đột nhiên giương lên, ném mạnh cái khay về phía Emily cùng lão Hahn, bọn chúng cũng đồng thời phát động. Chuỷ thủ lóng lánh hàn quang, nhanh như thiểm điện đâm thẳng tới hai người.
Đang nương theo những bước nhảy với tiếng nhạc du dương, sắc mặt Emily cùng lão Hahn đột nhiên đại biến, nhưng, nhưng đến khi bọn họ kịp phản ứng thì công kích trí mạng đã gần trong gang tấc. Một thanh chủy thủ đâm thẳng tới Emily, bốn thanh còn lại nhằm vào lão Hahn, tổng cộng năm sát thủ hành động nhanh nhẹn. Ra tay sạch sẽ nhanh gọn, vừa nhìn liền biết là tay lão luyện đã kinh qua huấn luyện khắc khổ.
Một tiếng rú bén nhọn vang lên giữa tiếng nhạc du dương rất chói tai. Lục Ma Phong theo tâm ý Hàn Thạc nhanh như chớp từ trong tay áo bắn ra. Mục tiêu trực chỉ chuỷ thủ đang đâm tới Emily.
Hàn Thạc cùng Phoebe phía sau xoay tròn rất nhanh vừa lúc tới bên cạnh lão Hahn. Dưới tình huống thích khách không kịp phản ứng, dũng mãnh lao nhanh vào bốn người đang vây công lão.
Hàn Thạc và Phoebe sớm đã có phòng bị. Hai người đồng thời ra tay chống đỡ. Hàn Thạc sử dụng chủy thủ được ải nhân rèn ngăn trở một kích, Phoebe sử trường kiếm xoay tròn làm hai thanh chủy thủ bỗng nhiên bị đại lực đánh bay lên trời. Thừa dịp, Hàn Thạc phía sau lưng va mạnh một cái, cố gắng đẩy lão Hahn ra khỏi nguy hiểm. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Ngoài dự liệu của Hàn Thạc, cú va chạm mạnh cũng không đẩy được lão Hahn ra. Chỉ thấy nửa thân trên của lão thoáng lung lay một chút, đại thủ quơ một cái đã bắt được khay rượu đang bay tới, sau đó ném về phía sau. "Đang" Một tiếng vang lớn, ngăn trở nốt thanh chủy thủ cuối cùng đâm tới.
Hàn Thạc với Phoebe đột nhiên lao ra ngăn chặn được ba thanh chuỷ thủ đâm về phía lão Hahn đã làm rối loạn hoàn toàn kế hoạch của thích khách. Năm tên liếc mắt với nhau, cũng không tiếp tục xuất thủ nữa, trên sàn nhảy rú lên the thé như quỷ khóc khiến chúng nhân vội vàng tránh né, rồi nhanh chóng rút lui ra bên ngoài.
Lão Hahn cùng Phoebe, một người nhìn chằm chằm mọt tên thích khách, lập tức đuổi theo, Hàn Thạc nhân lúc lão Hahn cùng Phoebe hành động liền chạy chạy vội đến bên Emily, nắm lấy tay nàng, thấp giọng nói:
- Nàng không sao chứ?
- Không sao, nhanh đuổi theo sát thủ đi! - Emily không hổ là cấp cao Ám Mạc, không lộ ra chút hoảng loạn nào, lập tức quát nhẹ với Hàn Thạc.
- Mặc kệ chuyện của ta, chỉ cần nàng không có việc gì là tốt rồi, những việc khác với ta không liên can! - Hàn Thạc lắc lắc đầu, tiện tay với lấy chén Đảo Mãn tửu, đứng tại chỗ không nhúc nhích nhìn Emily chậm rãi uống rượu, cũng không có ý định động thân.
- Chàng, tên tiểu quỷ xấu xa đáng ghét!
Ý tứ trong lời nói của Hàn Thạc, rõ ràng là đặt an nguy của Emily lên hàng đầu, những việc khác hắn không quản. Emily nghe hắn nói như vậy, trong lòng vừa tức giận hắn không nghe lời, lại vừa cảm động trước sự quan tâm của hắn, yêu kiều oán trách một câu.
Lúc này, sàn nhảy đã sớm nháo nhào, đám thương nhân đột nhiên gặp phải kì biến, toàn bộ đều kinh hoàng thất thố bỏ chạy ra quảng trường bên ngoài, cũng không có bất luận kẻ nào chú ý tới cuộc nói chuyện giữa Hàn Thạc cùng Emily.
Mắt thấy người trên sàn nhảy càng lúc càng ít, Hàn Thạc cùng Emily mới chạy ra phía ngoài. Khi tới cửa, một tiếng rít vang lên, Lục Ma Phong lướt qua đám người đang hoảng loạn chạy trốn, bỗng nhiên rơi vào lòng bàn tay hắn, nháy mắt liền biến mất không thấy tung tích.
- Tên vừa mới ám sát nàng đã chết rồi! - Hàn Thạc thu hồi Lục Ma Phong lại, tỉnh bơ nói với Emily.
Lục Ma Phong vừa rồi bay ngược lại quay về, phi hành sát mặt đất, người bên ngoài trong lúc hoảng loạn tự nhiên không phát hiện ra. Chỉ có điều đi cùng Hàn Thạc, Emily mắt mở trừng trừng nhìn Lục Ma Phong thần kỳ tự động bay trở về, sau đó giấu kín trong tay áo hắn, lúc này kinh hãi đến trợn mắt há hốc mồm.
- Vũ khí chàng sử dụng, rốt cuộc là thứ gì thế? - Không dám tin tưởng nhìn Hàn Thạc, thanh âm Emily hơi run rẩy trả lời.
Lục Ma Phong có thể tuỳ theo tâm ý của mình bay lượn, biểu hiện trên thế giới này, tự nhiên có thể dùng mấy chữ quỷ thần khó lường để hình dung. Emily có biểu hiện chấn động như vậy, cũng là chuyện bình thường.
Mỉm cười thần bí, Hàn Thạc tiêu sái giải thích:
- Cái đó và vũ kĩ ta tu luyện có quan hệ, không tiện giải thích nhiều với nàng, nàng chỉ cần biết vũ khí của ta đích xác có chút bất đồng, vậy là đủ rồi.
- Tiểu tử xấu xa, trên người chàng rốt cuộc còn ẩn giấu bao nhiêu bí mật? - Đôi mắt đẹp của Emily liên tục hiện ra những tia sáng kỳ dị, ngưng tụ lên người Hàn Thạc, vô cùng tò mò hỏi.
Nhún nhún vai, Hàn Thạc mỉm cười không nói, bộ dạng cao thâm mạc trắc, làm cho Emily nghiến răng kèn kẹt, hận không thể đương trường vứt bỏ nghi thái mà cắn hắn một miếng.
Trong lúc Hàn Thạc cùng Emily thấp giọng nói chuyện, cảnh tượng hoảng loạn cũng dần dần được khống chế. Trong chốc lát, mấy người từ các phương hướng phân biệt quay về, Phoebe cùng lão Hahn, kể cả tài chính đại thần Ibra đang có phần bối rối, còn có Lawrence thần sắc âm trầm.
- Chạy thoát một tên, số còn lại tự sát, từ trên người bọn chúng không tìm ra bất luận đầu mối gì. - Khi Phoebe tới, đầu tiên là kinh ngạc nhìn Hàn Thạc cùng Emily, sau đó mới nói khẽ với hắn.
Trước khi đám Phoebe quay về, Hàn Thạc cùng Emily đã giãn ra một đoạn khoảng cách, thần sắc cũng đều khôi phục như bình thường, không có bất cứ biểu hiện nào đặc biệt, bởi vậy Phoebe mặc dù kỳ quái Hàn Thạc tại sao không truy đuổi sát thủ mà ngược lại ở cùng chỗ với Emily, nhưng cũng không hỏi gì nhiều.
- Tiểu tử, đa tạ ngươi xuất thủ bang trợ, đã cứu ta và Emily. - Lão Hahn tới sau, tán dương cười nói với Hàn Thạc.
- Không nên khách khí, coi như ta vừa mới trả lại ngài phần nhân tình trước. Ha ha, cái này cho dù lão tiên sinh ngài có thật sự hẹp hòi, cũng hẳn là sẽ không tiện tìm ta gây phiền toái rồi. - Hàn Thạc nháy mắt với lão Hahn, trêu chọc nói.
Lời này vừa nói ra, lão Hahn cười to sang sảng ha ha, nói với Hàn Thạc:
- Thú vị, thật sự một tiểu tử thú vị!
Đại Ma Vương

Đại Ma Vương - Chương #137


Báo Lỗi Truyện
Chương 137/1027