Chương 122:Lo nghĩ cho ngươi


Đập vào mắt Duke là cảnh xương cốt trắng hếu vung vãi khắp nơi, chính diện là một kiến trúc kì vĩ. Trong thoáng chốt, hắn vụt hiểu đây chính là Tử Vong Mộ Địa trong truyền thuyết. Phát hiện này làm hắn mừng rỡ đến ngây ngốc, lập tức quên phắt đi chuyện chính mà chỉ lo nhìn loạn bốn phía.
Emily thì ngược lại. Nàng vừa tiến vào Tử Vong Mộ Địa thì chuyện đầu tiên là phi ngay đến trước mặt Hàn Thạc lo lắng hỏi:
- Ngươi không sao chứ?
Người thường từ trên cao như vậy rơi xuống chắc chắn sẽ bị thương, nhưng với Hàn Thạc thì đương nhiên là ngay cả một cọng tóc cũng chẳng mất. Hắn bình thản lắc đầu, nhìn chằm chặp vào Phong hệ ma đạo sư Duke ở đằng kia.
Duke đang hưng phấn nhìn quanh, thấy Cao Cấp Kiếm Sĩ Eric đi đến bên cạnh thì liền mừng rỡ nói:
- Đây là Tử Vong Mộ Địa, tuyệt đối không sai, thật không ngờ chúng ta thật sự có thể vào được trong này.
- Duke tiên sinh, chúng ta tìm lâu vậy cũng không có chút manh mối, thật không ngờ quang mang xanh biếc từ trên kẻ kia vừa phát thì kết giới của Tử Vong Mộ Địa lập tức mở ra, thật sự quá kỳ lạ a! - Eric nhìn Hàn Thạc rồi hạ giọng nói khẽ.
Duke gật đầu:
- Không sai, người này xem chừng có điểm quái lạ. Hơn nữa, quang mang xanh biếc vừa rồi làm cho ta có cảm giác rất quen thuộc, hình như là phát ra từ Hắc Ám Chi Đồng!
Vừa nghe xong Eric giật mình kinh sợ, kêu lên:
- Có thể như vậy thật sao?
Ở đằng kia, Hàn Thạc tay vẫn nắm chắc Lục Ma Phong, miệng niệm một loại chú ngữ ma pháp. Từ hư không thất sí Tiểu Khô Lâu cầm cốt đao xuất hiện, sau đó liên tiếp hiện ra ba Cương Thi chiến sĩ cầm mộc côn. Cả đám đứng thành hàng ngang che chắn trước mặt Hàn Thạc và Emily.
- Kết giới của Tử Vong Mộ Địa là do ngươi mở ra phải không? - Emily định thần lại, sau đó hồi tưởng tình huống lúc trước, rồi nghi hoặc hỏi Hàn Thạc.
Hàn Thạc gật đầu, mặt âm trầm, lên tiếng:
- Không sai. Tử Vong Mộ Địa là do một vật gì đó trên người ta mở ra. Chuyện kể ra dài dòng, để sau đi. Giúp ta giết chết Duke hai người bọn chúng đã.!
Emily cũng không hỏi thêm điều gì. Nàng khẽ vung ma pháp trượng lên, khuôn mặt lộ ra sát khí, hướng về Phong hệ ma đạo sư Duke.
- Không thể ngờ hắn lại là một gã Vong Linh Ma pháp sư, xem ra không dễ đối phó đâu!
Eric đã giao thủ với Hàn Thạc, cảm giác được thực lực của Hàn Thạc so với hắn cũng không thua kém. Bây giờ lại thấy đám Cương Thi chiến sĩ cũng được triệu hồi ra đó, bất giác cau mày nói.
- Với thực lực chúng ta mà ngươi phải sợ sao. Cứ giết sạch bọn chúng đi đã rồi khám phá bí mật nơi này sau!
Duke hừ khẽ vẻ coi thường, thân thể nhẹ nhàng bay lên. Eric không nói gì thêm, chỉ hơi sững người một chút rồi theo Duke vọt tới.
Emily ngâm xướng một tràng du dương. Liền đó ma pháp trượng trong tay nàng bỗng phát ra vài luồng khí màu đen uốn éo như những con rắn bay tới cuốn lấy Duke. Hắn vừa thấy những luồng khí này, sắc mặt trở nên vô cùng nghiêm trọng. Một đạo Long Quyển Phong bỗng dựng lên, cuốn theo cả xương trắng dưới mặt đất. Nó xoáy tròn di chuyển về phía mấy luồng khí màu đen, hút toàn bộ những luồng khí này vào trong.
Emily hừ lạnh một tiếng. Quay sang nói với Hàn Thạc một câu "Cẩn thận!", rồi cũng nhẹ nhàng bay lên, huơ cây ma pháp trượng trong tay phải kịch chiến với Duke trên không trung.
- Chúng ta cũng không nên nhàn rỗi chứ.
Hàn Thạc nhếch miệng cất tiếng cười dài, tâm ý phát xuất mệnh lệnh Tiểu Khô Lâu dẫn theo ba gã Cương Thi chiến sĩ hướng phía Eric. Đồng thời hắn phóng ba nguyên ma theo dõi sát sao toàn bộ chiến trường.
- Ngươi cho rằng ba Cương Thi và một Khô Lâu có thể chống chọi được ta sao?
Eric khinh thường quát khẽ một tiếng, trường kiếm trong tay phát ra đấu khí màu xanh thẫm. Thân thể hắn to lớn kềnh như một chiếc máy ủi, vừa di chuyển đã làm cho bụi đất bay mù, vọt thẳng về phía Hàn Thạc.
Trong lòng không ngừng cười lạnh, Hàn Thạc sử dụng tinh thần lực điều khiển Cương Thi chiến sĩ và Tiểu Khô Lâu cản hắn lại. Tiểu Khô Lâu vốn có tốc độ nhanh như thiểm điện, nhưng bị Hàn Thạc tận lực khống chế nên lúc này cũng chậm chạp giống như Cương Thi chiến sĩ. Eric vọt nhanh tới, đấu khí màu xanh thẫm tạo thành một vầng sáng bao phủ một Cương Thi chiến sĩ.
Chỉ nghe tiếng xương cốt vỡ nát phát ra từ thân thể Cương Thi chiến sĩ. Đấu khí mầu xanh thẫm của Eric đã chấn nát thân hình nó thành mấy đoạn. Đắc thủ ngay đòn đầu tiên nhưng Eric không hề tỏ ra chủ quan, thân hình hắn hơi nghiêng, nhanh nhẹn lướt qua hai mộc côn đang đập xuống của hai Cương Thi chiến sĩ còn lại. Trường kiếm đâm ra từ một góc độ khó tin, phá vỡ cổ của một Cương Thi chiến sĩ khác làm nó ngã vật xuống.
Hai đòn giải quyết hai đối thủ, Eric có chút chủ quan. Chiến trường giờ chỉ còn lại Tiểu Khô Lâu cầm cốt đao cùng một Cương Thi chiến sĩ cuối cùng. Tiểu Khô lâu động tác cứng ngắc giơ cao cốt đao trong tay phải đâm về phía Eric. Lần công kích này, Eric căn bản không để trong lòng, tùy tiện giơ kiếm chống đỡ.
Đột nhiên, tốc độ cốt đao đâm tới vốn chậm chạp khác thường lại đột nhiên vụt nhanh gấp hơn chục lần. Thân thể Tiểu Khô Lâu vốn cứng ngắc lờ đờ bỗng trở nên linh hoạt khiến cho Eric trố mắt đứng nhìn, trường kiếm trong tay phải vừa mới ngóc lên, còn chưa kịp chém ra thì cốt đao đã đến sát người, đâm thẳng vào vùng ngực hắn.
Eric sợ mất vía lùi lại nhưng đã chậm, chỉ nghe "roẹt" một tiếng, một miếng thịt lớn trên ngực đã bị chém đứt ngọt. Hắn kêu lên một tiếng đau đớn, không thể tin nổi sợ hãi thốt lên:
- Sao lại có thể thế được. Đây là Khô Lâu chiến sĩ gì vậy?
Đáng tiếc Tiểu Khô Lâu dường như không nghe thấy, sau khi đâm trúng một đao liền bám theo như hình với bóng tiến đến áp sát hắn. Không chờ Eric ổn định cước bộ, Tiểu Khô Lâu đã ở ngay trước mặt hắn. Trong khi hắn đang ngưng tụ đấu khí vào thanh trường kiếm thì bảy thanh cốt thứ trên lưng Tiểu Khô Lâu đã đồng thời phóng ra, bay thành một hình vòng cung rồi tất cả cắm chính xác vào người Eric.
Bảy thanh cốt thứ đâm thủng vào cổ, trán, tim của Eric, khiến đấu khí hắn vừa mới ngưng tụ chưa kịp phóng ra thì thân thể đã thẳng đờ rồi đổ gục xuống. Đến lúc chết hắn vẫn còn giữ nguyên vẻ kinh hoàng trên mặt.
Đang giao chiến bên kia nhưng Duke và Emily vẫn thỉnh thoảng liếc sang. Đến khi bọn họ thấy Eric bị trúng bảy thanh cốt thứ chết thảm thì đều lấy làm kinh hãi.
Duke thì lo lắng còn Emily thì mừng rỡ.
Lần trước, Emily đã từng thấy qua sự thần kỳ của Tiểu Khô Lâu. Dưới sự truy đuổi của hắn thì ngay cả một ma đạo sư Hắc Ám hệ như nàng cũng phải bó tay bất lực. Sự linh hoạt và tốc độ lúc ấy của Tiểu Khô Lâu đã sớm khắc sâu vào tâm khảm của nàng. Lần này lại thấy thêm thủ đoạn giết người độc đáo của hắn khiến nhận thức về sự thần bí trong con người Hàn Thạc lại tăng thêm một bậc.
Duke giao chiến với Emily vốn đã có chút chật vật. Hắn vẫn hi vọng Eric xử lý xong Hàn Thạc thì sẽ có thêm người trợ giúp. Không ngờ Eric vào sinh ra tử cả trăm trận mà chỉ trong nháy mắt đã thảm tử. Hàn Thạc thì vẫn đứng đó chưa buồn nhúc nhích, điều này làm cho Duke lập tức có chút hoảng sợ.
- Sao, muốn chạy hả? Hôm nay, ngươi còn nghĩ đến việc chạy thoát được sao?"
Qua nguyên ma chú ý thấy Duke ánh mắt vừa lóe ra một chút sợ hãi, Hàn Thạc chầm chậm bước tới, nhếch miệng mỉa mai.
Duke sắc mặt khó coi, trừng mắt nhìn Hàn Thạc:
- Muốn chết!
Ma pháp trượng của hắn vung lên, vô số mảnh xương vỡ sắc nhọn bỗng nhiên sắp xếp thành hàng trên không bắn về phía Hàn Thạc. Chúng lao đi rất nhanh, tạo ra âm thanh xé gió chói tai, thoạt nhìn có uy thế cực kỳ kinh người. Emily vừa thấy Hàn Thạc bị công kích, còn muốn khẩn trương hơn cả hắn, vội ngâm xướng một đoạn Hắc Ám ma pháp.
Đòn tấn công còn chưa kịp đến trước mặt Hàn Thạc thì một huyệt động đen kịt bỗng xuất hiện trên không trung. Tất cả các mảnh xương vỡ bay đến chỗ ấy đều bị lực hút của Hắc Ám huyệt động đó hút vào trong toàn bộ.
Không thấy đòn công kích tiếp theo mà chỉ thấy Duke tung mình ra sau. Hóa ra là kế giương đông kích tây, lợi dụng sự quan tâm của Emily với Hàn Thạc để hắn rảnh tay chạy trốn.
Đáng tiếc hắn đã tính sai, Tử Vong Mộ Địa dễ vào khó ra. Hắc Ám Chi Đồng đã được Hàn Thạc sớm bỏ vào không gian giới chỉ. Không có nó, hắn cho dù là một Phong hệ ma đạo sư cũng vô phương mở kết giới.
"Bộp" một tiếng, đầu của Duke đã va phải kết giới. Cú va chạm làm kết giới phát ra một quang mang xanh biếc làm Duke lảo đảo. Hắn không thể tiếp tục duy trì Phiêu Phù thuật được nữa, rơi thẳng từ trên không xuống đất. Xương vỡ lập tức cắm phập chi chít lên người hắn.
- Ngươi ráng chịu đau đi!
Hàn Thạc cười lạnh bước tới, theo sau là Emily và Tiểu Khô Lâu.. Hắn kéo mặt nạ che mặt xuống, nói:
- Đã lâu không gặp, Duke tiên sinh thân ái!
Duke đang gào thét đau đớn, ngẩng đầu thấy được khuôn mặt thật của Hàn Thạc thì kinh sợ nói:
- Tại sao lại là ngươi, ta còn nhớ đã từng gặp ngươi khi ở trong ma vũ học viện Babylon, ngươi không phải chỉ là tên đệ tử nhập môn của Vong Linh Hệ sao?
Hàn Thạc gật đầu:
- Không sai, chính là ta.
Nói xong thò tay lấy Hắc Ám Chi Đồng ra cầm trong lòng bàn tay khẽ dụng lực làm cho nó phát sáng lên, rồi nói tiếp:
- Cái tên tiểu tạp dịch lần trước đã phát hiện ra tung tích các ngươi ở khu mộ trên hậu sơn của ma vũ học viện Babylon cũng là ta. Hắc hắc, Hắc Ám Chi Đồng do Dylan chôn ở dưới đất, cuối cùng cũng bị ta đào được, các ngươi không thể ngờ được rằng ta lại không chết. Chuyện trước giờ lại tái diễn, chỉ là thay ngôi đổi chủ mà thôi!
- Thì ra là Hắc Ám Chi Đồng là bị ngươi chiếm được, khó trách thân thể ngươi vừa mới phát sáng lên thì kết giới của Tử Vong Mộ Địa liền được mở ra! - Duke bỗng nhiên tỉnh ngộ thốt lên.
Lại xuất hiện thêm ba Cương Thi chiến sĩ nữa. Tổng cộng bốn Cương Thi cùng với Tiểu Khô Lâu chậm rãi đi về phía Ma Đạo sư Duke. Ở vòng ngoài Hàn Thạc cầm sẵn cây cung, mũi tên lăm lăm ngắm vào Duke, Emily thì ngâm xướng một đoạn chú ngữ ma pháp Hắc Ám hệ. Đợt công kích cuối cùng cũng phát động, đầu tiên là Tiểu Khô Lâu huy vũ cùng lúc một lúc bảy thanh cốt thứ nhắm thẳng Duke.
Duke sử dụng Phong Nhận gạt phải đỡ trái, bảy thanh cốt thứ tạm thời chưa uy hiếp tính mạng của hắn. Chỉ là vòng vây do bốn Cương Thi chiến sĩ cùng Tiểu Khô Lâu cứ từ từ áp sát làm cho hắn cảm thấy áp lực ngày càng trầm trọng.
Đến khi Hàn Thạc bắn tên thì hắn thực sự luống cuống. Từng mũi tên cứ lạnh lùng bay tới, một mũi trúng vào bắp đùi rồi xuyên tiếp qua bắp đùi bên kia làm cho hắn ngã nhào trên mặt đất. Không đợi Hàn Thạc lấy ra Lục Ma Phong, Emily đã dùng Hắc Ám ma pháp chụp lên người Duke. Trong chốc lát cả người hắn khói bốc lên mù mịt, rồi biến thành một trong những bộ xương trắng trong Tử Vong Mộ Địa.
Tiểu Khô Lâu bước tới gần, tháo lấy không gian giới chỉ từ trên xương ngón tay của hắn cùng với túi tiền trên người Cao Cấp Kiếm Sĩ Eric đưa cho Hàn Thạc.
Emily cặp mắt sáng lên, soi mói nhìn chằm chằm vào hành động Tiểu Khô Lâu. Nàng sửng sốt một lúc lâu, cuối cùng không nhịn được, hỏi Hàn Thạc vẻ cực kỳ tò mò: - Ngươi có thể nói cho ta biết hay không, Tiểu Khô Lâu chiến sĩ thần kỳ này rốt cuộc là cái gì?
- Ha ha, cũng không có gì, chỉ là được ta sử dụng phương pháp bí mật luyện chế ra nên mới có những điều thần kỳ như vậy!
Sờ sờ đầu lâu bóng loáng của Tiểu Khô Lâu, Hàn Thạc vừa cười cười nhận lấy chiến lợi phẩm mà nó đưa đến vừa tùy tiện trả lời.
Emily hung hăng trừng mắt lườm Hàn Thạc một cái, thở dài nói:
- Ngươi rốt cuộc còn có bao nhiêu chuyện gạt ta, tại sao ngươi có Hắc Ám Chi Đồng, tại sao ngươi có thể được luyện chế Khô Lâu chiến sĩ thần kỳ như vậy. Còn nữa, ngươi là một tiểu vong linh ma pháp sư, không thể ngờ lại có vũ kỹ không tầm thường, rốt cuộc là chuyện gì đây?
Chuyện đến nước này thì cũng cần có chút giải thích. Tất cả những chuyện xảy ra trong vong linh hệ, kể cả việc phát hiện ra Tử Vong Mộ Địa Hàn Thạc đều nói cho Emily biết. Riêng về phương pháp luyện chế Tiểu Khô Lâu và Ma công thì Hàn Thạc vẫn như trước, tuyệt nhiên không đề cập tới.
Emily nghe xong cực kỳ chấn động. Trong khi nàng còn đang suy nghĩ, Hàn Thạc bắt đầu lục soát đồ đạc của Phong hệ ma đạo sư Duke và Eric.
Lục lọi một lúc lâu, Hàn Thạc phát hiện Eric là một tên nghèo mạt rệp, bên trong túi tiền không có bất cứ một vật gì có giá trị. Duke thân là ma đạo sư hẳn là có chút khá hơn, nhưng hắn lại bố trí Ma pháp kết giới ở bên trong không gian giới chỉ. Hàn Thạc căn bản không thể phá bỏ kết giới để đoạt lấy vật phẩm.
Qua một hồi lâu, Emily vẻ mặt nghiêm chỉnh, nhìn Hàn Thạc hỏi:
- Về chuyện ngươi lấy được Hắc Ám Chi Đồng, có thể tùy ý ra vào Tử Vong Mộ Địa trừ ngươi và ta ra còn có ai biết nữa không?
- Không có bất cứ kẻ nào khác biết. - Hàn Thạc chăm chú nhìn Emily, do dự một chút rồi hỏi:
- Nàng định làm như thế nào?
- Đã như vậy thì phải tiếp tục giữ kín bí mật này. Dù sao Duke cùng Eric cũng đã chết, kẻ truy đuổi mà tổ chức phái tới cũng vậy.Chuyện này giờ coi như được bịt kín. Từ nay về sau Tử Vong Mộ Địa cũng là bí mật mà ngươi được hưởng một mình, là cơ sở để ngươi rèn luyện bản thân từ đó dần dần khống chế U Ám sâm lâm trong tay.
Emily nhìn Hàn Thạc thật sâu, thấp giọng nói.
Ngạc nhiên sửng sốt một hồi, Hàn Thạc mỉm cười, ôm lấy Emily kéo vào trong ngực, cười hì hì nói:
- Không hổ là lão bà của ta, ta còn nghĩ rằng nàng sẽ bắt ta đem bí mật của Tử Vong Mộ Địa cống hiến cho tổ chức cơ đấy!
Tức giận trợn mắt nhìn Hàn Thạc, Emily nói:
- Ta lại còn không biết tâm tư của ngươi sao. Nếu ngươi muốn đem bí mật nói cho tổ chức thì đã làm như vậy từ lâu rồi, làm gì còn có thể chờ tới bây giờ chứ. Ta hiểu được Tử Vong Mộ Địa này đối với ngươi có ý nghĩa như thế nào. Với quan hệ hiện giờ của chúng ta, đương nhiên là phải lo nghĩ cho ngươi chứ.
Hàn Thạc nghe xong thật sự có chút cảm động, thầm nghĩ đàn bà quả nhiên là loại sinh vật bất chấp lý lẽ. Một khi thể xác và tinh thần của các nàng đã bị nắm giữ thì sự kiên định trước đó đều có thể sụp đổ tan tành. Theo lời nàng mà suy thì có nghĩa là giữa tổ chức Ám Mạc và Hàn Thạc, Emily nghiêng về hướng lựa chọn Hàn Thạc. Nếu có một ngày Hàn Thạc và Ám Mạc xảy ra xung đột, xem chừng nàng có thể vì hắn mà chống lại tổ chức.
- Được rồi, nàng nói mục đích lúc này là điều tra tung tích của lô vũ khí kia. Ta đã dùng sâm lâm Cự ma đánh cướp lô hàng này, vậy có có ảnh hưởng đến nhiệm vụ của nàng hay không?
Thấy Emily lo nghĩ cho mình như vậy, Hàn Thạc suy nghĩ một chút, đột nhiên nhớ lại chuyện nàng đã nói lần trước cất tiếng hỏi.
Không ngờ vừa nghe xong mặt mày Emily sáng bừng, nàng hớn hở cười một tràng khanh khách, tình ý tràn trề nhìn Hàn Thạc nói:
- Tiểu tử hư đốn, ngươi rốt cục cũng hiểu và suy nghĩ cho ta, thật tốt!
Hàn Thạc tức cười, hồi tưởng lại trước đến giờ đích xác chưa từng suy nghĩ cho Emily, từ đầu chí cuối đều chỉ lo nghĩ cho bản thân. Nàng nói như vậy thì Hàn Thạc liền hiểu được bản thân có chút vô ý, lúng túng cười có vẻ hơi xấu hổ.
- Ngươi không cần quá lo lắng về chuyện này. Kỳ thật lần bảo vệ lô hàng này trong lòng ta đã có tính toán sẵn. Kế hoạch của ta là vô thanh vô tức đoạt lấy hàng hóa qua mắt thương hội. Giờ lô hàng hóa đã bị cướp mất, nhưng cũng có rất nhiều người của Mạch ĐịchVăn thương hội chạy thoát. Bọn họ nhất định sẽ phải nghĩ biện pháp chuộc lại số hàng hóa do sâm lâm Cự ma đánh cướp được. Nếu có người giao dịch với sâm lâm Cự ma để thu mua lại những hàng hóa bọn chúng đánh cướp được, cho bọn chúng xử lý theo đúng lệ thường. Cũng tính như là ngươi giúp ta đỡ đi một chút bận rộn rồi. Đến khi bọn họ lấy lại được hàng thì vẫn phải đưa đến chỗ của ta, sẽ không ảnh hưởng đến đại cục.
Emily nhìn Hàn Thạc, mỉm cười nói. Nguồn: http://truyenyy.com
Hàn Thạc gật đầu, nói:
- Không thành vấn đề, chờ ta trở lại đế quốc lấy một ít lương thực, rồi sẽ quay trở lại U Ám sâm lâm. Đến lúc đó ta sẽ cùng sâm lâm Cự ma nói chuyện, nhất định sẽ không ảnh hưởng đến kế hoạch của nàng.
- Được rồi, dù sao ngươi cũng không mở được không gian giới chỉ của Duke, chi bằng giao cho ta đi. Ta sẽ tìm người phá kết giới để mở xem, rốt cuộc có cái gì bên trong đó?
- Ừ, vậy nàng cầm cũng được.
Hàn Thạc rất sảng khoái đem không gian giới chỉ của Duke đưa cho Emily. Vừa đưa xong hắn chợt nhớ ra còn có cái không gian giới chỉ xinh xắn lấy được lần trước của Juna. Emily về cấp bậc ma đạo sư cao hơn Juna một cấp, về lý thuyết là sẽ mở được kết giới do Juna bố trí.
Suy nghĩ vậy hắn liền lấy luôn cái không gian giới chỉ của Juna đưa cho Emily nói:
- Chiếc không gian giới chỉ này cũng bị bố trí kết giới, là do một cao cấp ma pháp sư làm ra. Ta nghĩ, nàng hẳn là có thể mở được.?
Emily cầm chiếc không gian giới chỉ từ Hàn Thạc cũng không nói gì thêm, hít sâu một hơi, ngưng tụ tinh thần lực.
Chiếc không gian giới chỉ màu xanh biếc đột nhiên lóe lên kèm theo một luồng ma pháp ba động mãnh liệt. Đến một mức độ nhất định lại đột nhiên mờ dần đi. Qua một hơi thở nhẹ, trong tay Emily hiện ra mấy thứ đồ vật gồm một ít quần áo lót của phụ nữ, một cái tinh tạp, một quyển sách Thủy hệ ma pháp, ngoài ra còn có băng thuốc quấn miệng vết thương và một số đồ linh tinh khác.
Nhìn sững vào mắt Hàn Thạc vẻ lạ lẫm, Emily hỏi:
- Không nghĩ ngươi lại là một kẻ nhẫn tâm không biết thương hoa tiếc ngọc, tại sao người phụ nữ này lại chết trong tay của ngươi?
Hàn Thạc không trả lời ngay mà đảo bới đống đồ trong tay Emily. Qua một lúc thấy cũng không có cái gì có giá trị, hắn lấy lại cái không gian giới chỉ rồi cười nói:
- Một con đàn bà dâm đãng phản bội ta, ta giận quá đã giết chết ả, một chuyện rất bình thường thôi mà.
- Hừ! Ta không tin ngươi! - Emily nói.
- Phải rồi, ta còn có hai ngày nữa là đến thời gian phải về báo cáo tổ chức. Vậy chúng ta mau rời khỏi đây thôi. Về thân phận và lai lịch của ta, ngươi hẳn là đều đã biết. Trước tiên ngươi cứ đi lo công việc của mình đi. Sau này muốn tìm ta, với thân phận của ngươi chắc không khó khăn gì.
Hàn Thạc cũng không dây dưa, tùy ý đem ra một cái cớ chấm dứt câu chuyện.
- Được rồi, ngươi mặc dù là một tiểu quỷ không trung thực, nhưng ta muốn tìm ngươi quả thật cũng không khó. Cuối cùng hỏi lại ngươi một vấn đề, giữa hai cái tên Bryan và Hàn Thạc, ta phải gọi ngươi thế nào?
Emily hỏi.
- Gọi là Hàn Thạc đi, đây chính là người đã truyền thụ cho ta vũ kỹ, còn đặt cho ta một cái tên mới. Từ nay về sau ta muốn ngươi gọi ta bằng tên này! - Hàn Thạc suy nghĩ một chút rồi trả lời.
Sau đó hắn dẫn Emily đi khắp Tử Vong Mộ Địa quan sát một vòng. Chứng kiến sự kỳ bí của Tử Vong Mộ Địa Emily kinh ngạc cảm thán mãi không thôi. Xem xong, hai người thông qua ma pháp Truyện Tống Trận ở trung tâm rời khỏi Tử Vong Mộ Địa.
Đại Ma Vương

Đại Ma Vương - Chương #122


Báo Lỗi Truyện
Chương 122/1027