Chương 117: Đoạt hết cho ta


- Odyssey, chúng ta đã gặp nhau tại nơi này, vậy cũng từ nơi này chia tay đi !
Đến chỗ lúc trước mà bọn Odyssey và hắn ngẫu nhiên gặp gỡ, Hàn Thạc mỉm cười nhìn cả bọn nói.
Hắn đưa ra đề nghị như vậy kể cũng hợp tình hợp lý. Chỗ này ở gần nơi ở của sâm lâm cự ma, có chuyện gì cũng có thể kêu bọn chúng một tiếng, hơn nữa qua mấy ngày thương thế trên người hắn cũng đã chuyển biến tốt. Về phần Odyssey, nhờ vào công dụng thần kỳ của tinh huyết xà phát quái cũng đã khỏi hẳn.
Thiên hạ có buổi tiệc nào mà không tàn. Chỉ là qua mấy lần sinh tử, song phương bất giác nảy sinh tình cảm. Cả bọn đến giờ xem như cũng qua cơn nguy hiểm, Odyssey nghe Hàn Thạc nói vậy cũng gật đầu có chút bất đắc dĩ nói:
- Đã như vậy chúng ta chia tay ở đây, hy vọng sau này còn có thể gặp lại.
Cả bọn lưu luyến chắp tay nói lời từ biệt với Hàn Thạc và Đặc Lan Khắc Tư rồi hướng phía ngoài U Ám sâm lâm rời đi.
Chờ đến khi nhóm Odyssey sáu người khuất dạng Đặc Lan Khắc Tư mới quay sang Hàn Thạc nói:
- Với thể trạng của ngươi bây giờ, ta nghĩ cũng không cần phải bảo vệ nữa. Có lẽ ta nên rời đi.
Nhìn Đặc Lan Khắc Tư lắc lắc đầu, Hàn Thạc cười:
- Ngươi không thể đi.
- Tại sao ?
- Thương hội Medivh đả thương ta thê thảm như vậy, đương nhiên là không thể bỏ qua. Một khi gã thổ hệ cao cấp ma pháp sư Ryan kia còn chưa chết trong tay ta thì làm sao dập tắt được nộ hỏa trong lòng. Hắc hắc, ta phát hiện thời gian gần đây, hạt vĩ sư của ngươi thường biến mất một lúc. Ngươi không phải là đã phát hiện ra tung tích của đám người thương hội Medivh, hơn nữa còn đang tính toán đối phó bọn chúng phải không ?
Đặc Lan Khắc Tư nghe xong ngạc nhiên nói:
- Xem ra ngươi trên người quả nhiên là có quá nhiều bí mật, dường như bất cứ việc gì đều không thể gạt được ngươi. Không sai, ta có kế hoạch đối phó đám người thương hội Medivh. Ta đã dò xét qua tình hình, bọn chúng có một ma đạo sư làm thủ lĩnh, ngoài ra còn có rất nhiều trợ thủ. Ta tính toán cũng chỉ lén lút động thủ, tuyệt đối không dám chính diện giao phong. Thương thế ngươi từ trận chiến trước chưa lành hẳn, tốt nhất nên đứng ngoài, vì vậy ta đã không nói với ngươi.
Hàn Thạc trầm ngâm nhìn Đặc Lan Khắc Tư môt lúc lâu rồi mới mở miệng:
- Ta có biện pháp đối phó đám người đó, cũng biết bọn họ nhất định sẽ đi qua đây. Trong cả bọn, ta chỉ e ngại tên ma đạo sư nên để dành phần ngươi, việc còn lại cứ giao cho ta giải quyết.
- Người điên à, đoàn của bọn chúng hộ vệ tùy tùng đếm sơ cũng khoảng một trăm người, lực lượng như vậy không thể xem nhẹ. Trong đó có đến sáu, bảy mươi các loại hộ vệ chức nghiệp, ngươi nghĩ chỉ một mình ngươi có thế đối phó với nhiều người như vậy sao?
Đặc Lan Khắc Tư trố mắt nhìn Hàn Thạc. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Hàn Thạc chỉ mỉm cười với vẻ bí ẩn:
- Ngươi không cần phải lo nhiều, chờ đến lúc đó ngươi sẽ hiểu tại sao ta có thể đối phó với bọn họ. Việc trước mắt ngươi cứ theo sát Medivh thương hội kia đi, không lâu nữa đâu, ta sẽ cho ngươi thấy, bọn chúng sẽ phải trả một cái giá thật đắt.
Nói xong không đợi Đặc Lan Khắc Tư hỏi tiếp hắn cười dài rồi nhanh chóng rời đi, để lại Đặc Lan Khắc Tư với vẻ mặt hoang mang.
Hàn Thạc đi thẳng tới chỗ thánh địa của sâm lâm cự ma. Tới nơi hắn triệu hồi Tiểu Khô Lâu lệnh cho bọn cự ma canh giữ nơi đây lấy chiếc bè tre ra thả xuống sông. Xong xuôi cả đám xuống bè tiến về nơi cư ngụ của sâm lâm cự ma
Tiểu Khô Lâu vừa xuất hiện thì cả thị tộc cự ma lập tức náo loạn. Một cự ma chạy đến trước mặt Hàn Thạc nhìn kỹ rồi xoay người chạy vào trong, chắc là đi báo cáo. Một lát sau lão mục sư vẻ mặt hưng phấn lập cập chạy ra, quỳ xuống trước mặt Tiểu Khô Lâu lớn tiếng lễ bái.
- Đạt Đạt Lạp đại thần ra lệnh cho các ngươi, tất cả chuẩn bị vũ khí. Người chuẩn bị dẫn các ngươi đi thực hiện một vụ làm ăn lớn, đánh cướp một đại thương hội chuẩn bị đi ngang qua đây.
Hàn Thạc ngẩng cao đầu, kẻ cả ra lệnh.
Vừa nghe nói việc cướp bóc, tất cả sâm lâm cự ma vô luận là lão nhân hay trẻ con đều lập tức hưng phấn. Cả bọn một tay khua vũ khí, một tay quay quay chiếc túi lớn đeo bên người ầm ĩ thét lớn lên. Xem ra chủng tộc này việc cướp bóc là thiên tính, bất luận là kẻ nào cũng đều không thể thay đổi được.
- Đa tạ Đạt Đạt Lạp đại thần, đa tạ Đạt Đạt đại thần đã chỉ dẫn!
Lão mục sư vẻ sung sướng đến cùng cực, xoay người chạy đến một cự ma thủ lĩnh cường tráng đứng đường xa liến thoắng phân phó.
Tên thủ lĩnh nghe xong giơ cao trường mâu tập hợp mọi người. Đội hình sắp xếp đâu ra đấy, các sâm lâm trẻ tuổi xếp thành một hàng dài, còn các chiến sĩ liệp thủ cự ma và mục sư kết hợp thành các đội riêng biệt. Trong thoáng chốc gần năm sáu trăm sâm lâm cự ma đã tập trung đầy đủ chờ hiệu lệnh xuất phát.
Thấy bọn họ toàn bộ đã chuẩn bị xong xuôi, Hàn Thạc gật gật đầu cũng không nói gì thêm, để Tiểu Khô Lâu hạ đạt mệnh lệnh. Tiểu Khô Lâu hùng hổ cùng sâm lâm cự ma thủ lĩnh kia bước lên một chỗ cao, tay cầm cốt đao chém mạnh vài cái tạo không khí, cả bọn lập tức giơ cao vũ khí hưởng ứng, khí thế bừng bừng.
Đeo trên mặt một cái bịt mắt, dáng vẻ nghênh ngang, Tiểu Khô Lâu lúc này quả thực là có vài phần phong phạm của cường đạo. Lão mục sư thét lớn ra lệnh, một cái kiệu đưa đến trước mặt, Tiểu Khô Lâu theo lệ cũ tự nhiên chui vào. Hàn Thạc lấy ra một chiếc ma pháp bào màu đen trùm kín cả đầu và thân, rồi dẫn cả đoàn quân đi về con đường mà đoàn người của thương hội Medivh sẽ phải đi qua.
Hàn Thạc cẩn thận như vậy là có lý do. Sâm lâm cự ma xú danh đã vang xa từ lâu, cùng bọn họ cướp bóc, sau này bị người ta phát hiện chắc chắn sẽ có phiền toái. Vốn hắn quyết định chia tay nhóm người Odyssey sớm như vậy cũng vì biết bọn họ còn quá nhân từ. Đối với việc cướp bóc này không có tác dụng, ngược lại còn đánh mất đi hình tượng của bản thân hắn trong lòng bọn họ.
Nhờ quan sát của nguyên ma, Hàn Thạc nắm rất vững vị trí đoàn người thương hội Medivh hiện tại nên hắn tự tin dẫn theo năm sáu trăm sâm lâm cự ma tiến vào sơn cốc. Khi tất cả đã vào trong, các cự cự ma có kinh nghiệm bắt đầu triển khai bố trí cạm bẩy cùng các tảng đá lớn làm chướng ngại vật ngăn cản lối đi. An bài xong, các sâm lâm cự ma nấp vào các bụi cây ven đường, bọn chúng da màu xanh lá cây nên chìm lấp vào trong bụi cây thành một khối, nếu không nhìn kỹ rất khó phát hiện được tung tích.
Đặc Lan Khắc Tư cưỡi hạt vĩ sư đi cách sau đoàn người của thương hội một khoảng cách xa. Thủ lĩnh đoàn này là một ma đạo sư nên hắn cũng không dám manh động, tuyệt đối tuân theo căn dặn của Hàn Thạc lúc trước.
Nữa giờ sau, đoàn người do địa long không lồ mở đường dần dần xuất hiện. Địa long thở phì phò phì phò đi trước, hàng hóa trên thân không ngừng lắc lư. Các loại chức nghiệp thị vệ đi tuần tra theo sau, ánh mắt cảnh giác dò xét xung quanh, trong đó có hai người Hàn Thạc rất quen mặt. Hắn nhận ra ngay là hai kẻ đã tập kích mình tại đầm lầy.
Trong đoàn người, ngoài hai con địa long còn có một vài con lạc đà cực kỳ lớn thì còn có mấy thương nhân y phục hoa lệ đi ở giữa, bao quanh là các hộ vệ nhìn có vẻ khá lão luyện. Cũng khó trách ngay cả Đặc lan Khắc Tư cũng không dám khinh địch.
Đoàn người bình an đi vào tới giữa sơn cốc. Đột nhiên nhóm đi trước cảm thấy đất dưới chân như đang chuyển động, chưa kịp định thần đã thấy bản thân ở dưới đáy hỗ bẫy. Hai bên sườn núi loạn thạch ầm ầm rơi xuống chặn kín lối đi. Từng loạt trường mâu từ hai đầu ào ạt phóng tới ghim chặt cả đoàn tại chỗ không cho tiến thoái.
Tiếng hò reo vang dội đột nhiên từ bốn phương tám hướng truyền đến. Các sâm lâm cự ma mặt mày sát khí đằng đằng, trên thân đeo vật ngụy trang, cả bọn năm sáu trăm người nhất loạt ào ra vây kín lấy bọn người của thương hội Medivh.
- Đạt Đạt Lạp, Đạt Đạt Lạp.
Lúc này các sâm lâm cự ma đã thấy mồi săn trước mặt quả nhiên là giá trị phi thường. Bọn chúng dĩ nhiên cho là Đạt Đạt Lạp đại thần ban ơn, không tự chủ được hét váng lên Lão mục sư cung kính quỳ mọp phía trước cổ kiệu Tiểu Khô Lâu dùng một loại chú ngữ cổ xưa tạ ơn.
- Đáng chết, là sâm lâm cự ma ghê tởm.
Từ đoàn người Medivh thương hội đột nhiên vang ra đủ lọai tiếng oán hận. Mắt thấy sâm lâm cự ma số lượng khổng lồ vây quanh, mấy chiếc xe cả trước lẫn sau đều bị phá hủy, e là lành ít dữ nhiều rồi.
Hai bên kiếm bạt cung dương, tình thế cực kỳ căng thẳng. Đột nhiên lúc này xảy ra dị biến. Một mỹ phụ tướng mạo quyến rũ, vóc dáng đẫy đà, chậm rãi bước ra từ phía sau một cỗ kiệu. Nàng mặc một cái ma pháp bào hoa lệ, tay cầm một ma pháp trượng xung quanh khảm rất nhiều bạo thạch chứng tỏ thân phận là ma đạo sư. Mỹ phụ cười tươi, nhẹ nhàng đi tới khẽ hô:
- Này, có người nào có thể nói chuyện hay không?
- Sứ giả, ngươi có muốn nói chuyện với cô ta không?
Lão mục sư đang còn lễ bái Tiểu Khô Lâu, nghe tiếng hô liền xoay người nhìn vào Hàn Thạc toàn thân phủ kín bởi mà pháp bào màu đen đang đứng khuất bên góc kiệu hỏi.
- Đến hỏi nàng muốn làm gì ? Hàn Thạc gật đầu.
Nghe Hàn Thạc mệnh lệnh lão mục sư bên cạnh có thủ lĩnh cự ma hộ vệ bước tới cách mỹ phụ môt khoảng khá xa hỏi vọng:
- Nữ tử nhân loại xấu xí kia, ngươi có lời gì muốn nói ?
Mỹ phụ đang tươi cười nghe thấy lão mục sư nói một câu sắc mặt lập tức trầm xuống Bất quá trong chốc lát lại khôi phục bình thường, nụ cười tiếp tục nở trên môi nói:
- Chúng ta là người ở thương hội Medivh, ta biết các người là sâm lâm cự ma cường đại, cho nên muốn cùng các ngươi thương lượng. Chúng ta nguyện ý xuất ra một vạn kim tệ, hy vọng có thể an toàn rời khỏi đây. Ngươi xem, nhân số chúng ta cũng không phải là ít, xảy ra giao tranh các ngươi cũng sẽ có tổn thương, ngươi nghĩ như thế nào ?
- Nữ tử nhân loại xấu xí kia, ngươi chả lẽ không biết lòng tham của chủng tộc chúng ta luôn rất lớn sao ?
Lão mục sư tự đắc nhìn mỹ phụ, thanh âm lạnh lùng ương ngạnh nói.
Bên này Hàn Thạc nhìn liếc qua. Hắn thấy thân thể mỹ phụ này thướt tha, tướng mạo diễm lệ, tràn ngập mùi vị của nữ nhân thành thục. Đối với nam tử bình thường mà nói, nàng hẳn nhiên là có một lực hấp dẫn mãnh liệt. Đáng tiếc lão mục sư bọn họ là sâm lâm cự ma, khiếu thẩm mỹ của loài người cùng bọn họ căn bản không cùng một dạng. Trong mắt Hàn Thạc nàng là tiên nữ hạ phàm, trong mắt lão thành ngược lại, đồng nghĩa với xấu xí.
Nghe cái điệp khúc "nữ tử nhân loại xấu xí kia" mỹ phụ hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế bản thân. Nhưng ánh mắt nàng đã trở nên lạnh lẽo, nhìn chằm chằm lão mục sư hỏi lại:
- Như vậy, các người muốn thế nào ?
Lão mục sư ngực ưỡn lên, đang định mở miệng, đột nhiên nhớ ra Hàn Thạch đang ở kia đành ậm ừ:
- Chúng ta phải thương lượng một chút.
Nói xong, lão đi nhanh lại phía Hàn Thạc. Lúc này hắn đang đứng khuất sau mấy cự ma chiến sĩ to lớn, vì vậy phía đối phương không thể nhìn thấy hắn. Tới nơi lão mục sư hỏi nhỏ:
- Sứ giả, chúng ta nên làm gì bây giờ ?
Nhíu mày nhìn ra xa, Hàn Thạc thấy Ryan đang lấp ló ở đằng sau. Máu huyết hắn lập tức sôi trào, hơn nữa thương hội Medivh này cũng là buôn lậu chuyên nghiệp, cùng thương hội Boust của Phoebe có chút bất hòa. Bởi vậy, chỉ do dự một lúc Hàn Thạc lạnh giọng:
- Không có thương lượng cái gì cả, dựa theo quy cũ trong tộc toàn bộ đều lấy hết cho ta, kẻ nào phản kháng giết sạch.
Lão mục sư cặp mắt sáng bừng nói:
- Sứ giả anh minh, sứ giả anh minh.
Sau đó lão quay lại chỗ bọn cự ma chiến sĩ đang bao vây, hướng cự ma thủ lĩnh gật gật đầu mấy cái.
Sâm lâm cự ma thủ lĩnh vung mạnh trường mâu, hú lên một tiếng vang dội. Sâm lâm cự ma chiến sĩ bốn phương tám hướng dũng mảnh tiến ra, mục sư ở phía sau gia trì ma pháp, hung hãn liều mạng xông tới thị vệ thương hội.
- Chết tiệt, sâm lâm cự ma này quá tham lam, cùng bọn chúng liều mạng vậy.
Bên trong thương hội truyền ra tiếng phẫn nộ.
Lúc này vẻ tươi cười trên mặt mỹ phụ thành thục kia cũng đã biến mất, một đoạn chú ngữ ma pháp được ngâm xướng lên đồng thời ngọc thủ huy vũ ma pháp trượng. Một đám khí hôi thối màu nâu từ trong ma pháp trượng xuất ra, sau đó ở giữa không trung hóa thành một cái đầu ác ma nhằm đám cự mà chiến sĩ lao đến hòng cuốn chúng đi.
Đại Ma Vương

Đại Ma Vương - Chương #117


Báo Lỗi Truyện
Chương 117/1027