Chương 113:Tàu lượn


Thêm vài đòn công kích của mọi người, xà phát quái cuối cùng cũng nằm bất động trên mặt đất. Qua vài khắc cũng không thấy cựa quậy gì thêm, Đặc Lan Khắc Tư nhảy phắt lên trên xác của nó, một kiếm bổ đôi đầu quái xà. Sau đó hắn vẻ mặt mừng rỡ, từ trong đầu moi ra mấy thứ vật phẩm trân quý.
Mọi người xúm cả vào xem, thu hoạch bao gồm một viên nhất cấp ma thú tinh hạch, cùng với tinh sắc huyết dịch quý giá có công dụng thần kỳ, tất thảy đều được Đặc Lan Khắc Tư moi ra sạch sẽ. Đến khi Hàn Thạc từ xa chạy tới thì mọi chuyện đã kết thúc, ngay cả thi thể xà phát quái cũng đã được vứt gọn vào trong hố bẫy sâu.
Đến sau cùng là hai nữ tinh linh. Đứng bên miệng hố nữ tinh linh xinh đẹp kia vẻ mặt lộ rõ nghi ngờ, nàng hết nhìn ngược lại nhìn xuôi cái xác của Xà phát quái rồi lẩm nhẩm:
- Tên gia hỏa xấu xí này làm sao lại có tiếng kêu êm tai như vậy nhỉ?
- Angelina, hay là muội về trước đi, chúng ta còn có việc khác cần làm.
Ni Á nhíu mày, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của tiểu tinh linh lo lắng nói.
- Muội không về. Ni Á tỷ tỷ, tỷ để cho muội ở lại cùng các ngươi đi. Chơi đùa với người này còn vui hơn với ông nội.
Angelina cười ngọt ngào, lắc đầu nói một cách hồn nhiên.
Phía bên kia, Hàn Thạc cũng vừa đến nơi, Đặc Lan Khắc Tư liền lấy ma thú tinh hạch cùng với huyết dịch trân quý đựng trong một chiếc bình nhỏ màu trắng đưa cho hắn rồi nói:
- Ta giữ lại mười giọt tinh huyết của xà phát quái, những thứ còn lại ngươi phân chia cho mọi người đi.
Hàn Thạc nhận lấy những thứ Đặc Lan Khắc Tư đưa cho rồi hỏi hắn:
- Odyssey cần phải dùng bao nhiêu giọt tinh huyết mới có thể khôi phục hoàn toàn?
- Ta nghĩ chỉ cần năm giọt tinh huyết của xà phát quái là có thể trợ giúp Odyssey khỏi hẳn. Tinh huyết này có tác dụng thần kỳ, chẳng những có thể tăng tốc độ trị thương, mà còn có thể nối liền chân tay gãy. Nếu ai đó bị chặt đứt tay chân, chỉ cần có tinh huyết của xà phát quái là có thể làm chỗ chân tay liền lại như cũ, vì thế nên tinh huyết của Xà phát quái phi thường trân quý.
Đặc Lan Khắc Tư trịnh trọng giải thích cho Hàn Thạc.
Hàn Thạc gật đầu, lấy ra một cái bình thuốc tương tự, trút sang một nửa bình tinh huyết của xà phát quái, sau đó đem nửa bình tinh huyết còn lại kèm thêm nhất cấp ma thú tinh hạch đưa cả cho Aphra, nói:
- Mấy thứ này là phần mọi người đáng được hưởng. Đợi khi chuyện này xong xuôi, cô hãy đem phân chia cho mọi người.
Aphra kinh ngạc nhìn Hàn Thạc:
- Cho chúng ta ngần này chẳng phải là nhiều quá sao. Ta nghĩ, tinh huyết và ma thú tinh hạch của xà phát quái, chúng ta chỉ cần một thứ là đủ rồi. Sự thực là trong cuộc chiến vừa qua, hai người các ngươi xuất lực nhiều nhất, chúng ta chỉ là bổ trợ mà thôi.
- Cứ nhận lấy đi đã. Chúng ta còn hợp tác lâu dài mà, nếu ngươi còn nghi ngờ thì đợi đến khi gặp Odyssey hỏi hắn cũng được. Lúc trước, Odyssey đã từng phân phó, tạm thời mọi việc đều nghe theo lời ta, nhớ không?.
Ma thú tinh hạch của xà phát quái có thể chế thành một nhạc cụ thần kỳ, cũng có thể tao ra thanh âm mê hoặc nhân tâm như xà phát quái. Nếu mang bán, chắc chắn là giá sẽ cực kỳ cao. Nhưng trong lòng Hàn Thạc đã có tính toán sẵn. Mục đích của hắn từ trước đến giờ vẫn là trái Dagmar. Vì thế vật phẩm trên người Xà phát quái cho dù là khá trân quý, nhưng đối với Hàn Thạc cũng không có tác dụng trực tiếp gì. Hắn hành động rộng rãi như vậy chính là tính toán bỏ nhỏ lấy lớn, hy vọng sau này tìm được trái Dagmar thì có thể có cơ hội lấy được số lượng trái Dagmar nhiều nhất.
- Giờ Xà phát quái đã bị giết chết nhưng ở bên trong đầm lầy vẫn còn có một số thực vật ăn thịt người, còn thêm độc khí lan tràn khắp đầm. Theo truyền thuyết, trái Dagmar chỉ sinh trưởng trong khu vực có thực vật ăn thịt người. Các ngươi cũng đừng đẩy qua đẩy lại nữa, tất cả tập trung nghĩ biện pháp tìm trái Dagmar đi.
Đặc Lan Khắc Tư nhắc nhở Hàn Thạc..
Hàn Thạc gật đầu, không nói gì thêm, đi thẳng về phía đầm lầy. Khi đến gần bên bờ đầm, Hàn Thạc tiện tay nhặt một hòn đá nhỏ gần đó, ném ra xa giữa mặt đầm. Hòn đá rơi xuống nước, trong nháy mắt đã chìm sâu không tăm tích.
Gặp tình cảnh vậy cũng chẳng biết làm sao. Trước mắt cũng chỉ có thể dùng nguyên ma dò xét tình hình. Gọi mấy nguyên ma ra, Hàn Thạc giữ vẻ mặt bình tĩnh ngồi xuống, tập trung tinh thần điều khiển ba nguyên ma phi hành bên trong đầm lầy rộng lớn, cố gắng tìm kiếm nơi tồn tại của trái Dagmar.
Khi mấy người Đặc Lan Khắc Tư tới nơi, nhìn Hàn Thạc vẻ mặt buồn bực, thấy bọn hắn đến cũng không thèm nói tiếng nào, khoanh chân ngồi bệt dưới đất, ngay cả mắt cũng nhắm lại, thì đều cảm giác có chút gì đó kì quặc.
- Ni Á tỷ tỷ, cái tên xấu xa này làm sao vậy? - Nữ tinh linh xinh đẹp Angelina ngạc nhiên nhìn Hàn Thạc, cất tiếng vui vẻ hỏi Ni Á.
Ni Á thì cũng giống như mọi người, nghe Angelina hỏi vậy, cũng chỉ biết lắc đầu:
- Ta cũng không biết, nhưng Hàn là từ trước đến giờ cũng chưa từng thấy hắn thất bại, ta nghĩ chuẩn bị có thêm chuyện thần kỳ gì đó rồi.
Trong cả đoàn, Đặc Lan Khắc Tư là người hiểu rõ hơn ai hết trên người Hàn Thạc có ẩn chứa rất nhiều bí mật. Thực hư ra sao hắn cũng không biết rõ, nhưng chỉ qua những gì Hàn Thạc biểu lộ cũng đã khiến hắn thân là một kiếm sư cũng vạn phần cố kỵ Nên vừa thấy biểu hiện này của Hàn Thạc liền lập tức chú mục vào, mong tìm ra chút manh mối.
Đáng tiếc, mặc dù Đặc Lan Khắc Tư có thực lực siêu phàm cũng vô dụng. Hắn đối với với viêc nhận biết đấu khí và ma pháp lực thì không thành vấn đề, nhưng lúc này trên người Hàn Thạc hai thứ đó tuyệt nhiên không có nên cũng đành ngồi chờ..
Sục sạo một hồi, nguyên ma khi bay qua một khóm thực vật ăn thịt người rậm rạp trên một cồn đất bùn mầu đỏ thẫm, đột nhiên phát hiện một gốc cây có nhân dạng.
Gốc cây này nhìn qua không khác gì cơ thể người, cũng đầy đủ mặt mũi và tứ chi. Khác biệt ở chỗ từ lưng trở xuống thì đâm rễ như thực vật thông thường cắm sâu vào bùn lầy. Ở trên cùng mọc ra ba cái trái giống như đầu người trọc lóc. Hình dạng ba cái đầu giống hệt như những gì miêu tả về trái Dagmar.
Hàn Thạc hít mạnh một hơi rồi mở mắt ra. Hai mắt sáng lên đầy vẻ hưng phấn nói:
- Cây Dagmar ở giữa đám thực vât ăn thịt người, có hình dạng giống hình con người, trên cùng là ba trái cây rất giống hình đầu người
- Thấy được rồi thì làm sao. Chúng ta đâu có năng lực hái được nó giữa đám bùn đất kia đâu chứ?" Aphra thoạt đầu vui mừng, nhưng liền sau đó vẻ mặt lại ủ rũ mà than thở.
- Đúng vậy. Không một ai trong số chúng ta ở đây đạt tới cấp bậc ma đạo sư, căn bản chẳng thể có biện pháp phi hành trên mặt đầm. - Gordon cũng bất lực than vãn.
Nhìn Hàn Thạc đang trầm tư, Đặc Lan Khắc Tư suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Hàn, bên trong đầm đầy rẫy các loại côn trùng có độc, trong không khí còn có sương độc mạn tính, thông thường nếu có ai bất cẩn lạc vào thì cơ hội sống sót trở ra là rất hy hữu. Ta nghĩ biện pháp duy nhất là lợi dụng cái cây to bên bờ đằng kia, nhờ vào phản lực của nó hất mạnh thân mình thì có thể bay qua vùng trung tâm đầm lầy trong một khoảng thời gian ngắn. Nhưng ta cũng không dám chắc được phản lực của cái cây này có đủ để đưa một người qua đến bờ đối diện hay không. Mặt khác, thời gian bay qua trung tâm ao đầm chỉ trong nháy mắt, trong thời gian ngắn như vậy vừa tiếp cận trái Dagmar, lại phải chịu công kích của thực vật ăn thịt người mà vẫn hái được trái Dagmar thì quả thật rất khó tin.
Nghe xong, Hàn Thạc vẫn cau mày trầm mặc. Một lát sau, hắn bỗng mỉm cười, nhìn chằm chằm vào nữ tinh linh Angelina. Bộ dạng giống như là một con sói gian manh với thỏ trắng bé nhỏ, dịu dàng hỏi:
- Tinh linh xinh đẹp đáng yêu, lúc nãy không phải là ngươi thi triển phong nhận của phong hệ ma pháp đánh ta sao?"
Ni Á lập tức kéo giật Angelina đang có chút hoảng sợ ra sau lưng, bộ dạng giống như đang đóng vai gà mẹ che chở cho gà con, nhìn Hàn Thạc với vẻ lạ lùng, nói:
- Ngươi không phải là để bụng chuyện lúc nãy rồi có ý định trả thù muội ấy chứ? Angelina trong tộc tinh linh chúng ta có thân phận cao quý, ta khuyên ngươi tốt nhất không nên trêu chọc vào, mà ta cũng sẽ không cho phép ngươi làm vậy.
- Người cười híp mắt thì không phải là người tốt, ông nội nói với muội như vậy. Muội nhìn nụ cười của hắn thì đã có cảm giác rất khó chịu rồi. Hắn nhất định không phải là người tốt đâu.
Angelina trốn ở sau lưng Ni Á, trừng mắt liếc Hàn Thạc mà phụng phịu nói.
Hàn Thạc lắc đầu cười khổ, quay sang nói với Ni Á:
- Ngươi nghĩ đi đâu vậy? Ta chỉ muốn xác định nếu Angelina đúng là một phong hệ ma pháp sư thì sẽ nhờ giúp một việc nho nhỏ.
Ni Á lúc này mới thở một hơi dài, sau đó xoay người âu yếm nhìn Angelina, mỉm cười nói:
Hắn không phải người xấu đâu. Muội vừa mới thi triển ra phong nhận ma pháp, vậy muội là phong hệ ma pháp sư cấp bậc nào?
- Muội mới đạt trung cấp mà thôi, chưa thể bay được. Các ngươi đừng bắt ta đi hái cái trái cây kia đấy, ta sẽ ngã mất!
Angelina hét thất thanh một tiếng, giậm mạnh chân, thân hình bỗng chốc lơ lửng trên không.
Chỉ thấy mặt cô nàng đã đỏ ửng lên, quẫy quẫy hai cái trên không, rồi ngã oạch xuống đất. Sau đó hướng về mọi người dang tay tỏ ý bất lực. Vốn cô nàng sợ mọi người chưa tin nên thể hiện thực tế luôn..
- Ách, ta chỉ muốn lát nữa ngươi thi triển một chiêu lệ phong thuật trung cấp mà thôi. Có nhất thiết phải biểu diễn cho chúng ta xem như vậy để chứng minh không có khả năng không? - Hàn Thạc dở khóc dở cười nhìn tiểu tinh linh cổ quái này.
Angelina đang vỗ vỗ phủi bụi trên người, nghe vậy lập tức ưỡn bộ ngực nhỏ đầy vẻ thách thức nói:
- Nguyên lai chỉ cần lệ phong thuật hả, Angelina ta đáp ứng giúp ngươi một lần. Ngươi định làm như thế nào?
Bọn Đặc Lan Khắc Tư mấy người cũng xúm lại vây quanh Hàn Thạc, tò mò chờ câu trả lời của hắn.
Hàn Thạc vẻ mặt ngưng trọng, chăm chú nhìn Angelina, trầm giọng nói:
- Lát nữa, khi ta từ cành cây bật ra, ngươi lập tức hướng về phía ta thi triển lệ phong thuật, cần nhớ kỹ là phải làm ngay khi ta rời khỏi cành cây, thời điểm phải thật chính xác. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
- Hàn, ngươi thật sự định làm như vậy sao? Phản lực của cành cây căn bản không thể đẩy ngươi đến bờ bên kia được, cho dù có lệ phong thuật trợ giúp, cũng không thể được. Mặt khác lệ phong thuật chỉ làm tăng tốc độ bay cho ngươi, thế thì ngươi càng ít cơ hội hái được trái Dagmar. Ta khuyên ngươi tìm kiếm biện pháp khác đi!
Đặc Lan Khắc Tư nhíu mày ngăn cản.
Hàn Thạc kiên nghị lắc đầu, nói với Đặc Lan Khắc Tư:
- Không cần nói nữa, ta sẽ không làm như vậy nếu không nắm chắc. Các ngươi yên tâm, ta còn có bí quyết khác".
Nói xong mấy câu này, trước sự kinh ngạc của mọi người, Hàn Thạc lấy từ trong không gian giới chỉ ra một cái lều vải, dùng Lục Ma Phong rạch mấy nhát, rồi lấy tiếp một ít dây thừng chắc chắn buộc chặt lại.
Hoàn thành xong Hàn Thạc mỉm cười nói:
- Ta chế thành một thứ dụng cụ thô sơ, có nó trợ giúp, có thêm lệ phong thuật thúc đẩy, ta chắc chắc vượt qua ao đầm này được, hơn nữa tốc cũng khá chậm!
- Hàn, Đây là cái quái gì vậy? Ngươi nói nó có thể trợ giúp ngươi lướt qua ao đầm, thật sự khó tin a!
Aphra nghi hoặc nhìn đồ vật trong tay Hàn Thạc, nói vẻ không tin tưởng.
- Cái này gọi là tàu lượn, nó có thể đấy.
Hàn Thạc cầm lều vải đã được cải biến thành một cái tàu lượn đơn giản, từ từ leo lên cái cây cao lớn nhất ở bờ đầm dưới cái nhìn nghi hoặc của tất cả mọi người.
- Ngươi thật sự quyết định rồi sao?
Đặc Lan Khắc Tư mặc dù có chút nghi ngờ, nhưng biết Hàn Thạc có nhiều điểm thần kỳ mà hắn không thể nhìn thấu được nên cũng không nói thêm.
Hàn Thạc đứng trên ngọn cây, nắm chắc lấy một cành có độ đàn hồi cao nhất. Sau đó hỏi vọng xuống:
- Ta đã sẵn sàng. Angelina, cô đã sẵn sàng chưa?
Angelina kiêu hãnh gật đầu, nói một cách cực kỳ tự tin:
- Không có vấn đề, ngươi có thể bắt đầu được rồi!
Đại Ma Vương

Đại Ma Vương - Chương #113


Báo Lỗi Truyện
Chương 113/1027