Chương 109:Hiểu biết lẫn nhau


Mặc dù cái tên Đặc Lan Khắc Tư này nổi tiếng khó chơi, bất quá hắn vẫn luôn giữ gìn danh dự. Sau khi hắn thề độc Hàn Thạc cũng không làm khó hắn nữa.
Thương thế Đặc Lan Khắc Tư rất nặng, hắn không thèm để ý tới Hàn Thạc nữa, gắng gượng lấy từ trong không gian giới chỉ ra một chút băng gạc và thuốc trị thương, run rẩy lẩy bẩy mà bôi lên trên miệng vết thương, sau đó cắn răng chịu đau băng vết thương lại.
- Thương thế của ngươi trông có vẻ rất nặng, phải bao lâu mới khôi phục lại được? - Xem bộ dáng Đặc Lan Khắc Tư, Hàn Thạc nhíu mày nói.
Tức giận hừ một tiếng, Đặc Lan Khắc Tư nói:
- Thương thế của ta cũng là do ngươi làm ra, người còn nói nữa hả? Bất quá ngươi yên tâm đi, thương thế của ta bây giờ thoạt nhìn nghiêm trọng, nhưng lại không thương tổn đến gân cốt nên rất dễ dàng khôi phục, huống chi thứ nước thuốc ta vừa mới bôi lên là ta thu nhặt được từ các dược thảo thần kỳ của U Ám sâm lâm mà chế ra, đối việc khép miệng và làm lành vết thương rất hữu hiệu, chỉ cần chờ đấu khí của ta lại khôi phục thì ta sẽ không trở thành gánh nặng của ngươi nữa.
Gật đầu, Hàn Thạc nói:
- Vậy là tốt rồi, bây giờ chúng ta quay lại.
- Chờ một chút!
Đặc Lan Khắc Tư hét lên một tiếng, sau đó ánh mắt ngưng tụ trên mặt Hàn Thạc, rồi mới nghi hoặc hỏi:
- Ngươi có thể cho ta biết, tại sao ta vừa đến lều của các ngươi, ngươi lại có thể phát hiện được ta, vô luận ta trốn ở chỗ nào, đều có thể bị phát hiện ra? Cả chiêu Phược Long Trảm của ta có thể dùng đấu khí khiến địch nhân không thể động đậy được, nếu thực lực không cao hơn ta thì chỉ có thể tùy ý để ta chém giết, tại sao vũ khí của ngươi còn có thể tự động bay lên bảo vệ toàn thân ngươi?
- Xin lỗi, hai việc này ta không thể nói cho ngươi được, duy nhất có thể nói là từ nay về sau ngàn vạn lần không nên cố gắng thử đánh lén ta, nếu làm như vậy là ngươi tự chuốc lấy khổ thôi. - Hàn Thạc nhún vai, nói với Đặc Lan Khắc Tư.
Vốn Đặc Lan Khắc Tư cũng không cho rằng Hàn Thạc sẽ nói ra bí mật của bản thân, kỳ thật lần này lên tiếng chỉ là muốn Hàn Thạc khẳng định, chỉ cần Hàn Thạc không có phủ nhận hai việc này thì nói lên được rằng trên ngươi hắn có dấu cái gì đó thần kỳ, Đặc Lan Khắc Tư muốn biết cũng chỉ là điểm này.
Gật đầu tỏ vẻ hiểu được, Đặc Lan Khắc Tư nói:
- Nếu tại U Ám sâm lâm bất kỳ kẻ nào đều không thể đánh lén được tới ngươi, vậy thì thực lực của ngươi ở chỗ này ít nhất đề cao hơn vài thành, xem ra lúc này đi tìm trái Dagmar quả thật là có chút khả năng thành công đây.
Hành trình theo đường cũ trở về so với lúc đi tốn gấp năm lần thời gian, vì đi trên đường do ảnh hưởng thương thế của Đặc Lan Khắc Tư nên tốc độ giảm rất nhiều. Bất quá Đặc Lan Khắc Tư kiên quyết cự tuyệt việc Hàn Thạc dìu đi, cố chấp mà kiên trì tự mình đi.
Hai người cứ thế mà đi, trên đường Hàn Thạc thông qua Đặc Lan Khắc Tư hiểu rõ rất nhiều chuyện bên trong của U Ám sâm lâm. Đi từ sáng sớm mãi cho tới xế chiều, rốt cuộc mới về lại chỗ cũ.
Lều của đám Odyssey vẫn còn đó, bọn họ cũng không rời đi nơi này, lúc Hàn Thạc cùng Đặc Lan Khắc Tư xuất hiện, mấy kẻ mạo hiểm toàn bộ như gặp đại địch. Từng người đều đem vũ khí cầm chắc trong tay chỉ về phía Đặc Lan Khắc Tư.
- Mọi người buông vũ khí đi, y sẽ không có bất kỳ uy hiếp gì đối với chúng ta nữa đâu. - Hàn Thạc đi tới, nghiêm trang khuyên bảo mọi người không cần tiếp tục giương cung bạt kiếm.
Mọi người vừa nghe Hàn Thạc nói như vậy, lại nhìn thấy Đặc Lan Khắc Tư cả người nhếch nhác, do dự một chút mới thu vũ khí trong tay về, cao cấp ma pháp sư thủy hệ Aphra kinh ngạc hỏi:
- Hàn, đây là chuyện gì?
- Chờ một lát rồi hãy nói, Odyssey thương thế thế nào rồi? - Hàn Thạc cau mày hỏi Aphra. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Nhìn sắc mặt tái nhợt Đặc Lan Khắc Tư với vẻ bất thiện, Aphra mở miệng nói:
- Không lo lắng về tính mạng, nhưng mà bị Hạt Vĩ Sư đập một cú, trên ngực có một vết móng thật sâu khiến chảy máu đầm đìa, bây giờ cả người hắn vẫn cứng đờ. Ta nghĩ nếu có khôi phục lại thì vết thương trong ngực cũng sẽ ảnh hưởng tới thực lực của y. Hắn hiện giờ vừa mới nghỉ ngơi.
Trong khi Aphra kể lại, mấy người khác đều dùng ánh mắt tràn đầy oán hận, tại trên người Đặc Lan Khắc Tư quét tới quét lui, tựa hồ tùy thời đều định tiếp tục rút vũ khí ra, tặng cho Đặc Lan Khắc Tư một cú đau đớn.
- Hàn, ngươi có thể nói cho chúng ta biết tại sao ngươi lại đem tên này dẫn tới? A, ta biết rồi, là ngươi bắt sống hắn, định đích thân hành quyết hắn trước mặt Odyssey sao? - Gordon nhìn chằm chằm Hàn Thạc, trầm giọng nói.
Bởi vì đội trưởng Odyssey bị thương, những người này đều khó có thể che dấu thù hận đối với Đặc Lan Khắc Tư, từ trong ngữ khí của bọn họ, Hàn Thạc có thể cảm thấy được nội tâm phẫn nộ của bọn họ. Nếu không phải Hàn Thạc vừa mới ngăn chặn bọn họ, có lẽ Đặc Lan Khắc Tư vừa mới xuất hiện, lập tức sẽ bị mấy người đang trong lòng đan tràn ngập phẫn nộ này trả thù mất.
Nhưng mà bây giờ Hàn Thạc phải nhờ Đặc Lan Khắc Tư dẫn hắn đi tìm trái Dagmar, vì thế nên không thể để cho những người này thương tổn hắn. Hàn Thạc nhìn Gordon vẫn đang âm trầm, do dự một chút, rồi đem sự tình trải qua giải thích một lần.
Sau khi Hàn Thạc nói xong, Gordon thé thé cười lạnh một trận, sau đó lớn tiếng nói:
- Đi tìm cái con mẹ nó trái Dagmar, bây giờ Odyssey bị thương nặng như thế, cái mà chúng ta muốn bây giờ đã không phải là trái Dagmar, mà là tánh mạng của tên hung thủ đáng chết này.
- Hàn, ngươi muốn có được trái Dagmar, hay là vì Odyssey báo thù? - Tinh linh cung tiễn thủ Ni Á ở phía sau đột nhiên lạnh mặt nhìn Hàn Thạc rồi thản nhiên hỏi.
Còn lại mấy tên mạo hiểm giả khác, ánh mắt tụ tập trên người Hàn Thạc, giống như đang chờ đợi đáp án từ hắn. Lúc này Hàn Thạc đột nhiên cảm thấy rất đau đầu, hắn không ngờ tới thương thế của Odyssey lại nặng đến thế, càng thêm không ngờ tới sự quan tâm của những người này đối với Odyssey, rõ ràng nhiều hơn so với trái Dagmar.
Trong lòng Hàn Thạc, vốn cũng không coi những người này trở thành đồng bạn tin cậy, đi cùng bọn họ cũng chỉ thuần túy là vì trái Dagmar. Bây giờ xảy ra chuyện làm Hàn Thạc cảm thấy có chút ngoài ý muốn, đối với tình cảm của bọn họ với Odyssey thêm vài phần cảm động, bất quá bởi vì lúc trước đã đáp ứng Đặc Lan Khắc Tư, nên Hàn Thạc nhất thời cũng không biết phải xử lý như thế nào.
Thân là nhân vật chính, Đặc Lan Khắc Tư từ đầu đến giờ vẫn yên lặng không nói, trong ánh mắt không có chútbối rối, ngược lại rất bình tĩnh dò xét mọi người. Đột nhiên mở miệng nói:
- Xem ra mọi người tựa hồ không hoan nghênh ta, bất quá thương thế của Odyssey, ta đã có biện pháp vãn hồi, không biết có ai nguyện ý tín nhiệm ta hay không?
Câu này vừa nói ra, không chờ những người khác nói gì, Hàn Thạc lập tức mở miệng: - Ngươi có thể giúp được Odyssey?
Gật đầu, Đặc Lan Khắc Tư khẳng định:
- Vết thương của Odyssey là do Hạt Vĩ Sư làm ra, Hạt Vĩ Sư là đồng bọn của ta, ta tự nhiên biết sau khi bị nó đánh trúng phải cứu chữa như thế nào.
- Đi theo ta!
Hàn Thạc sớm đã cảm ứng được hơi thở của Odyssey, không nói nhiều, dẫn Đặc Lan Khắc Tư vén một lều vải lên, lộ ra bên trong là Odyssey, sắc mặt hắn tái nhợt, thân thể hư nhược.
Nhuyễn giáp trên ngực Odyssey bị thủng một lỗ lớn, bây giờ đã được băng lại kỹ càng, nhìn không ra thương thế bên trong rốt cuộc thế nào. Sau khi Đặc Lan Khắc Tư cùng Hàn Thạc đi vào, Aphra với Gordon cũng đi đến, mấy người còn lại vây xung quanh lều, cẩn thận phòng ngừa Đặc Lan Khắc Tư manh động.
- Cởi lớp băng ra. - Vừa đi vào, Đặc Lan Khắc Tư mở miệng phân phó.
Khi Đặc Lan Khắc Tư nói có biện pháp trợ giúp Odyssey, mọi người cũng không nói gì thêm, dường như chuẩn bị nhìn xem Đặc Lan Khắc Tư sẽ làm gì rồi sẽ quyết định hành động tiếp theo.
Gordon vẫn trầm mặc không nói, bất quá lại đi tới bên cạnh Odyssey, đầu tiên là lay tỉnh Odyssey, sau đó mới mở lớp, lộ ra trên ngực một vết thương đáng sợ sâu đến tận xương.
- Hàn, đã xảy ra chuyện gì? - Odyssey nghi hoặc hỏi.
- Không nên cử động, cũng không nên nói chuyện, chờ thương thế ngươi ổn định rồi ta sẽ giải thích cho ngươi! - Hàn Thạc tới gần Odyssey, hạ giọng nói một câu như thế.
Lúc này, Đặc Lan Khắc Tư lấy ra một bình thuốc từ không gian giới chỉ, đổ ra một chút bột phấn màu đỏ, chậm rãi bôi tại trên miệng vết thương của Odyssey, thản nhiên mở miệng giải thích:
- Đuôi của Hạt vĩ sư có chứa chất độc gây tê và làm cứng cơ thể, trên móng cũng có chất kịch độc như thế, bất quá không mãnh liệt như ở đuôi. Phấn mà ta bôi cho ngươi có thể giải trừ độc tính trên móng của Hạt Vĩ Sư, tăng tốc độ kéo da non của vết thương.
- Trên ngực hắn bị thương nặng như vậy, cho dù có khôi phục lại toàn bộ, từ nay về sau cũng sẽ ảnh hưởng thực lực của hắn. - Sắc mặt Gordon dịu đi một chút, bất quá vẫn nhìn Đặc Lan Khắc Tư với vẻ căm hận.
- Nếu tìm được trái Dagmar, tại đầm lầy nhất định gặp được con xà phát quái. Máu tươi của ma thú cấp một xà phát quái có tác dụng thần kỳ đối với vết thương, chỉ cần giết chết xà phát quái lấy được máu của nó, rồi bôi lên vết thương, ta cam đoan vết thương của hắn sẽ không lưu lại một chút hậu hoạ nào, sau đó vết thương sẽ khép lại nhanh hơn.
Liếc nhìn Gordon, Đặc Lan Khắc Tư thản nhiên giải thích.
Nhìn Gordon một chút, lại nhìn Aphra, Hàn Thạc bình tĩnh nói:
- Ta nghĩ chúng ta cần hắn giúp để tìm được xà phát quái, mọi người thấy thế nào?
Aphra cùng Gordon liếc nhìn nhau, đồng thời gật đầu.
( xà phát quái: dạng như medusa )
Đại Ma Vương

Đại Ma Vương - Chương #109


Báo Lỗi Truyện
Chương 109/1027