Chương 108: Chế trụ cường địch


Cho dù bị thương, tốc độ chạy trốn của Đặc Lan Khắc Tư vẫn rất nhanh. Mấy bụi cây tươi tối bị gãy nát chẳng tạo ra ảnh hưởng gì với hắn.
Chỉ có điều sau khi Đặc Lan Khắc Tư bị thương hình như không thể đưa tốc độ của hắn phát huy đến mức cao nhất. Hàn Thạc vận thể lực đến trạng thái tối cao, nhờ vào sự giám thị của ba con nguyên ma, vẫn giống như là âm hồn bất tán bám theo phía sau Đặc Lan Khắc Tư. Khoảng cách giữa hai người không ngừng được kéo sát lại.
Trên đường bỏ chạy, mũi tên cắm ở trên mông đã sớm được rút ra. Đặc Lan Khắc Tư vốn định xử lý vết thương một chút nhưng khi nhận thấy Hàn Thạc truy kích phía sau, cũng không còn cách nào khác chỉ có thể dẹp bỏ ý niệm xử lý vết thương, cũng không quan tâm đến miệng vết thương vẫn đang chảy máu, liều mạng chạy trốn như trước.
Cứ như thế, người thì đuổi kẻ thì chạy, một mạch giằng co cả mấy chục phút. Đặc Lan Khắc Tư với sức chịu đựng kinh người vẫn ráng cắn răng kiên trì Mỗi khi Hàn Thạc xuất hiện trong tầm mắt của y, y đều có thể phát ra tiềm lực đề cao thêm tốc độ, cố gắng bỏ lại Hàn Thạc ở phía sau.
Đáng tiếc vì Hàn Thạc tu luyện ma công, tính cách vốn mềm yếu, dưới sự gột rửa của bao lần trải qua thử thách thống khổ, đã sớm rèn luyện ra tính kiên nhẫn không thôi. Sự ương ngạnh của ý chí lực đã vượt xa tưởng tượng của Đặc Lan Khắc Tư. Từ đầu đến cuối Hàn Thạc vẫn truy đuổi, tốc độ không có chậm lại dù chỉ một giây, ngược lại giống như là một người thích truy đuổi, càng đuổi càng mạnh mẽ.
Mặc dù Đặc Lan Khắc Tư rất quen thuộc với địa thế gần đó, bất quá bị nguyên ma của Hàn Thạc bám chặt trên người y, giống như có một đôi mắt của chim ưng bay lượn trên không quan sát hết thảy, dù cho Đặc Lan Khắc Tư sử dụng hết bản lĩnh của mình vẫn không thể dựa vào việc quen thuộc địa thế mà bỏ rơi Hàn Thạc được.
Rốt cục, giằng co gần cả nửa ngày người đuổi ta chạy, Đặc Lan Khắc Tư lại đổ máu quá nhiều nên cuối cùng nhận ra cứ chạy như vậy cũng không phải là một biện pháp tốt. Vì không thể dứt bỏ Hàn Thạc, cộng thêm thương thế của hắn không thể kịp thời xử lý, trong lúc vận động thì tốc độ máu chảy lại càng nhanh hơn, khiến cho Đặc Lan Khắc Tư lần đầu bị hoa mắt một khoảng thời gian ngắn.
Cuối cùng Đặc Lan Khắc Tư dừng chân dựa vào một cây đại thụ, lấy tay lau vết máu ở khóe miệng, thở hỗn hễn nhìn Hàn Thạc cũng đang từ từ từng bước tiến tới, liền mở miệng hổn hểnnói:
- Thì ra theo tới đây chỉ là một mình ngươi, ta thấy ngươi chính là muốn tự tìm cái chết rồi."
Hàn Thạc thở dốc ra hai hơi, trái tim vì chạy bộ nên đập thình thịch kịch liệt, từ từ mới bình tĩnh khôi phục lại vẻ bình thường. Hàn Thạc nắm Lục Ma Phong trong tay, vẻ mặt không biểu cảm, lạnh lùng nhìn chằm chằm Đặc Lan Khắc Tư. Hàn Thạc cũng không vội vã tiếp cận Đặc Lan Khắc Tư, bước chân đi vô cùng thong thả.
Mặc dù Hàn Thạc biết Đặc Lan Khắc Tư đã bị thương nặng, nhưng một gã kiếm sư cho dù bị thương nặng tới mức nào thì vẫn là một kẻ cực kỳ nguy hiểm, chỉ cần một lần sơ suất có thể tạo thành đòn đả kích trí mạng cho bản thân mình. Chính là vì Hàn Thạc không dám đoán chắc thương thế của Đặc Lan Khắc Tư nặng tới mức nào, cho nên dù con mồi dừng lại, hắn ngược lại vẫn không dám lập tức bắt đầu động thủ.
- Nếu ngươi không có bị thương, ta cùng với ngươi giao đấu thật là không hề có một chút cơ hội nào, bất quá với tình huống bây giờ, xem ra ngươi không còn năng lực làm gì được ta.
Khi cách Đặc Lan Khắc Tư chỉ có mười lăm thước thì Hàn Thạc đột nhiên dừng lại, ánh mắt dò xét một vòng trên người Đặc Lan Khắc Tư rồi mở miệng thản nhiên nói.
Vừa nói xong những lời này, Hàn Thạc lại lấy ra cung nỏ ra, nạp một mũi tên rồi chuẩn xác nhắm ngay Đặc Lan Khắc Tư, định lấy tên nỏ phóng ra để kiểm tra tình huống thân thể lúc này của Đặc Lan Khắc Tư.
- Chẳng lẽ ngươi chỉ dám ở xa xa mà thử ta sao? Nếu ngươi giống như lần trước thì hẳn là không do dự xông lên thì mới phải chứ. - Đặc Lan Khắc Tư dán lưng vào cây đại thụ, cặp mắt lãnh đạm nhìn chăm chú từng động tác của Hàn Thạc rồi khinh thường mở miệng nói.
- Ngươi cho rằng ta là kẻ ngốc hay ngươi là kẻ ngu đây? Ngươi nên biết rằng bây giờ vai trò của chúng ta đã đổi ngược rồi. Giờ đây ngươi là con mồi còn ta là thợ săn, muốn chơi trò gì thì tùy ý ta thôi.
Hàn Thạc không thèm để ý đến lời nhạo báng của Đặc Lan Khắc Tư. Khi mũi tên đã chuẩn hắn liền quyết đoán bắn tới.
Giữa bóng đêm đen kịt, đầu mũi tên phát lên một tia hàn quang, tiếng rít xé không đột nhiên vang lên, như một tia chớp bắn về phía ngực của Đặc Lan Khắc Tư.
Đối mặt với mũi tên vừa bắn ra, Đặc Lăn Khắc Tư trên vẻ mặt không có bất kỳ vẻ gì dị thường, cơ hồ ngay lúc tiếng xé gió vừa mới phát ra thân thể hắn liền bay lên trên không. Mũi tên "bùng" một tiếng hung hăng cắm ngập vào ngay chỗ Đặc Lan Khắc Tư vừa dựa trên cây đại thụ. Đặc Lan Khắc Tư né được một kích, thân thể nhảy lên cao vài mét, nhanh nhẹn lướt qua khoảng cách mười lăm thước, không ngờ trong nháy mắt đã tới trước mặt của Hàn Thạc, tốc độ đã nhanh vượt ra ngoài sự tưởng tượng của Hàn Thạc.
Đấu khí màu trắng sữa trong chốc lát liền tràn ngập cả tầm mắt của Hàn Thạc, giống như là bị vây ở giữa một cơn lốc xoáy, thân thể Hàn Thạc đã bị màu trắng sữa đấu khi bao phủ, cơ thể trong nháy mắt trở nên căng thẳng, tựa hồ nhúc nhích một chút đều khó khăn, chỉ có thể trơ mắt nhìn đấu khi bao phủ lấy chính mình.
Thân thể tuy không thể nhúc nhích, nhưng Ma Nguyên Lực trong cơ thể lại lưu chuyển thống khoái không có trở ngại. Tâm ý tương thông, Lục Ma Phong liền rời tay bay ra, đột nhiên gào thét bay lượn vòng quanh thân thể Hàn Thạc. Chung quanh thân người Hàn Thạc thoáng chốc liền được quang mang của Lục Ma Phong tỏa ra bao phủ lấy.
Tiếng vũ khí chạm nhau kịch liệt từ xung quanh Hàn Thạc vang lên, nương theo tiếng vũ khí giao tranh là tiếng hét phẫn nộ của Đặc Lan Khắc Tư. Khi màng nhĩ của Hàn Thạc chấn động tới mức gần điếc thì tất cả âm thanh đã hoàn toàn biến mất, thân thể cứng ngắc không nhúc nhích được đã dường như đã khôi phục như bình thường.
- Không thể nào, điều này sao có thể được! Dưới một chiêu công kích Phược Long Trảm của ta, tại sao vũ khí của ngươi vẫn có thể đỡ được, ngươi rốt cuộc là ai?
Thân thể vừa mới khôi phục tri giác, Hàn Thạc lập tức nghe được tiếng gào thét kinh hãi của Đặc Lan Khắc Tư.
Ngưng mắt nhìn, Hàn Thạc đột nhiên phát hiện Đặc Lan Khắc Tư bây giờ sắc mặt tráng bệch, trong tay vẫn cầm kiếm bản to, trên mũi kiếm đã bị mẻ rất nhiều, ắnh mắt của y cứ một mực dò xét trên người Hàn Thạc và kiếm bản to, vẻ mặt khó có thể tiếp nhận, trong miệng không ngừng nói:
- Không thể nào!
Quần áo trên người Hàn Thạc toàn bộ rách bươm giống như chỉ là vải quấn ở trên người, tầng ngoài của cơ thể lộ ra từng vết xước thật dài, bên trong lộ ra máu thịt đỏ tươi. Lục Ma Phong giống như bị quăng đi, rơi xuống xa xa vẫn không nhúc nhích, bất quá trên bề mặt vẫn không bị mẻ chút nào.
- Không có cái gì là không có khả năng!
Lợi dụng lúc Đặc Lan Khắc Tư đang tâm trạng thất thường, Hàn Thạc đột nhiên hét lên một câu như, sau đó mạnh mẽ xuất ra một quyền.
Mãi đến khi một quyền này đấm tới trước mặt thì Đặc Lan Khắc Tư mới đột nhiên phản ứng, giơ thanh kiếm bản to nay đã thành hình răng cưa, hướng về phía quyền đầu của Hàn Thạc mà chặn lại.
"Đang" một tiếng giòn tan vang lên, quyền tay phải của Hàn Thạc tê rần, bất quá thân thể Đặc Lan Khắc Tư lại loạng choạng. Trong lòng vui vẻ, Hàn Thạc xem chừng chiêu Phược Long Trảm vừa mới thi triển hẳn là đã khiến đấu khí của Đặc Lan Khắc Tư hao phí không còn bao nhiêu. Vì vậy hắn lập tức áp sát thân Đặc Lan Khắc Tư, một trận quyền đấm cước đá điên cuồng oanh tạc tới.
Tại U Ám sâm lâm, Đặc Lan Khắc Tư có tiếng là khó dây vào, bây giờ thân thể liên tục bị thương nặng, mà ngược lại đã trở thành kẻ yếu. Bị Hàn Thạc liên tục công kích rồi bị đánh liên tục thối lui, mãi tới đòn cuối cùng mới đờ người, ngã lật ngửa ra sau.
- Chờ một chút!
Ngay lúc Hàn Thạc cầm lấy Lục Ma Phong, định nhân cơ hội chấm dứt tính mạng Đặc Lan Khắc Tư, y bổng nhiên mở miệng ngăn cản, sau đó nhìn chằm chằm Hàn Thạc mà nói:
- Vô luận ngươi tới Hắc Ám sâm lâm vì cái gì, ta đều có thể trợ giúp được ngươi. Kỳ thật chúng ta vốn không có cừu hận gì mà hóa giải không được cả. Chỉ là vì chiến lợi phẩm trên người con rồng hai đầu mà thôi. Thứ này thật cũng không phải rất trân quý
Đặc Lan Khắc Tư vừa nói xong như thế, Hàn Thạc cẩn thận nghĩ một cái thấy chính xác như thế. Lúc trước Hàn Thạc sở dĩ động thủ đúng là vì không muốn bị người khác đe dọa uy hiếp, bây giờ phải giết chết Đặc Lan Khắc Tư cũng là ngăn chặn khả năng Đặc Lan Khắc Tư có thể trả thù về sau. Thật sự mà nói, Hàn Thạc cùng Đặc Lan Khắc Tư kỳ thật căn bản cũng chả có thâm cừu đại hận gì.
Hàn Thạc đi tới trước mặt Đặc Lan Khắc Tư, Lục Ma Phong trong tay thình lình tàn nhẫn đâm xuống bồn lần, trong tiếng hét thê lương không khác gì heo bị chọc tiết cuả Đặc Lan Khắc Tư, Hàn Thạc lãnh khốc thu hồi lại Lục Ma Phong. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Lục Ma Phong đâm xuống bốn lần, phân biệt ra chỗ yếu hại trên hai tay hay chân Đặc Lan Khắc Tư, mặc dù không đến nỗi tạo thành vết thương trí mạng, cũng sẽ không ảnh hướng đến tu vi và thực lực sau này của Đặc Lan Khắc Tư. Nhưng mà trong một khoảng thời gian ngắn Đặc Lan Khắc Tư tuyệt đối không có cơ hội tạo thành bất kỳ uy hiếp gì cho Hàn Thạc.
- Thành thật xin lỗi, bởi vì ngươi tương đối nguy hiểm nên ta cho rằng như vậy mới an toàn một chút.
Hàn Thạc nhún vai tự nhiên nói, dừng một chút, rồi mới nhìn chằm chằm Đặc Lan Khắc Tư đang căn răng chịu đau, mỉm cười mở miệng nói:
- Ta nghĩ bây giờ chúng ta có thể nói chuyện vui vẻ rồi, nếu ta không giết ngươi, ngươi có thể giúp được gì cho ta?
- A….., xem ra trong Hắc Ám sâm lâm lại có thêm một tên thợ săn ma thú lãnh khốc rồi, ha ha ha!
Ban đầu Đặc Lan Khắc Tư rên rỉ đau đớn một chút, sau đó cả người nhũn cả ra, không thể ngờ lại bối rối phá lên cười, chỉ có điều hắn bây giờ hình dạng nhếch nhác, kèm thêm mái tóc bốc khói đen thui nên vẻ mặt nói lên một sự khó coi không thể diễn tả bằng lời.
- Nếu muốn giữ mạng, ngươi phải thành thật với ta một chút, nói cho ta biết ngươi có thể giúp được ta cái gì? - Hàn Thạc nhìn về phía Đặc Lan Khắc Tư, mỉm cười tra hỏi.
- Vậy ta cần hỏi trước về mục đích ngươi vào sâu trong U Ám sâm lâm, rốt cuộc là vì cái gì?
Thần sắc Đặc Lan Khắc Tư không hề có chút sợ sệt, mặc dù trong miệng vẫn than đau nhức nhưng vẻ mặt lại rất bình tĩnh.
Hàn Thạc tuy giật mình nhưng lại nghĩ cũng không cần phải giấu giếm, trực tiếp mở miệng nói:
- Ta là vì trái cây Dagmar mới đến đây, ngươi có thể trợ giúp ta lấy được loại quả này không?
- Ta ở trong Hắc Ám sâm lâm đã nhiều năm, bất kỳ truyền thuyết gì cũng đều từng nghe nói qua một chút. Ta biết chút ít về vị trí của trái cây Dagmar. Ta có thể dẫn ngươi đến nơi đó, nhưng mà có thể tìm được quả Dagmar hay không, ta cũng không có nắm chắc lắm. Nếu ngươi buông tha ta lần này, ta có thể đáp ứng toàn lực trợ giúp ngươi, sau này sẽ không tiếp tục truy cứu lại chuyện này. Chỉ cần ngươi nghe qua danh hiệu của Đặc Lan Khắc Tư ta, hẳn nên biết là ta nếu đã hứa hẹn thì chưa bao giờ không có thực hiện!"
Đặc Lan Khắc Tư nhìn Hàn Thạc, trịnh trọng hứa hẹn mà nói.
- Giao hẹn chứ!
Hàn Thạc gật gật đầu, dứt khoát trả lời.
Đại Ma Vương

Đại Ma Vương - Chương #108


Báo Lỗi Truyện
Chương 108/1027