Chương 103: Trái cây Dagmar


- Di, vị bằng hữu này đang một mình đi mạo hiểm tại U Ám sâm lâm hả? - Kiếm sĩ đến gần một chút, rồi cất giọng hỏi.
Hàn Thạc đã sớm phát hiện sáu người này, Tiểu Khô Lâu được hắn thu về vì không muốn bại lộ thân phận vong linh pháp sư của mình, sau khi nghe tiếng của kiếm sĩ, hắn mới ngẩng đầu lên, gật đầu nói:
- Không sai.
Ưng thân nữ yêu đang bay lượn, gào thét trên cao, vừa thấy sáu kẻ mạo hiểm này cùng Hàn Thạc gặp mặt, không dám tiếp tục thử thách tính kiên nhẫn của Hàn Thạc nên bay cao hơn một chút, quan sát động tĩnh từ trên không.
Sáu tay mạo hiểm là tổ hợp gồm ba chiến sĩ, hai pháp sư, một cung tiễn thủ; cung tiễn thủ là một nữ tinh linh, ba gã nam chiến sĩ gồm có một gã chiến sĩ cao cấp, hai kiếm sĩ trung cấp, một nam ma pháp sư trung cấp và một nữ ma pháp sư cao cấp.
Lúc trước, khi tham gia đợt thi kiểm tra của học viện, Hàn Thạc đã biết cách phân chia đẳng cấp và dấu hiệu của ma pháp công hội cùng kiếm sĩ.
Ma pháp sư dựa theo thực lực cao thấp, sẽ thêu một cây ma pháp trượng nhỏ tinh xảo ở phía trên vai của ma pháp bào, từ ma pháp sư sơ cấp bắt đầu có một hình ma pháp trượng, mỗi một cấp bậc cao hơn có thể có ma pháp trượng nhiều hơn. Kiếm sĩ và kỵ sĩ cũng áp dụng cùng hình thức phân loại, chỉ có điều hình thêu mà kiếm sĩ sử dụng là kiếm, còn kị sĩ thì dùng hình chiến mã mà thôi. Nguồn: http://truyenyy.com
Mấy kẻ mạo hiểm, kiếm sĩ, ma pháp sư này xem ra đều được ma pháp công hội cùng kiếm sĩ công hội chứng nhận, cho nên quần áo bọn họ đang mặc đều có ký hiệu chứng nhận cho thực lực của bọn họ, Hàn Thạc chỉ nhìn qua là có thể dễ dàng nhìn ra thực lực của bọn họ như thế nào.
Thực lực của sáu người cũng không tính là yếu, nhưng nếu muốn đi sâu vào bên trong U Ám sâm lâm thì có vẻ vẫn còn hơi yếu, cũng khó trách tại sao ưng thân nữ yêu sau khi phát hiện sáu người vẫn còn dám đi theo bọn họ. Nếu trong nhóm bọn họ có một ma đạo sư có thể bay lên trời, vậy con ưng thân nữ yêu dám chắc sẽ cao chạy xa bay, không còn dám đi theo bọn hắn tìm kiếm cơ hội.
- Ta gọi là Odyssey, bọn họ đều là bằng hữu của ta. Vừa rồi ta thấy ngươi cũng nhận ra được hành động của ưng thân nữ yêu, rất xin lỗi ngươi, bởi vì con ưng thân nữ yêu này mục tiêu vốn là chúng ta, chỉ có điều hắn vì phát hiện ngươi đi một mình nên lúc này mới chuyển mục tiêu sang ngươi.
- Ưng thân nữ yêu là ma thú cấp ba, hơn nữa lại có thể bay lượn tại bầu trời nên quả thật rất khó đối phó. Nếu ngươi không ngại, có thể đi cùng chúng ta, bảy người chúng ta nếu cùng đi, ưng thân nữ yêu hẳn là không dám hạ xuống tác quái.
Kiếm sĩ cao cấp Odyssey nhìn Hàn Thạc thành khẩn nói.
Hàn Thạc lắc đầu mỉm cười cự tuyệt:
- Không được, ta thấy các ngươi hình như muốn đi sâu vào bên trong U Ám sâm lâm, nhưng ta lại muốn ra ngoài, chúng ta vốn không cùng đường nên có lẽ không làm phiền các ngươi.
- Làm sao được? Nếu ngươi đi một mình, ưng thân nữ yêu nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi. Ta cho rằng ngươi nên đi cùng chúng ta, nếu không ngươi sẽ gặp nguy hiểm rất lớn, thậm chí có thể vì thế mà mất đi tính mạng!
Nữ ma pháp sư cao cấp Aphra nhẹ giọng nói.
Aphra vừa nói như thế, mấy người khác cũng khuyên bảo Hàn Thạc, bất quá hắn cũng không đồng ý cùng đi với bọn họ. Sáu người này tuy thực lực không yếu, nhưng chỉ có tên cung tiễn thủ có thể tạo thành một chút phiền toái đối với ưng thân nữ yêu. ưng thân nữ yêu vốn bay lượn trên không, một khi lại bay vút lên cao thì các kiếm sĩ không hề có uy hiếp với nó. Ma pháp cũng không có hiệu quả bởi vì khoảng cách quá xa.
Nhưng Hàn Thạc lại có lục ma phong và cường nỏ. Hơn nữa Tiểu Khô Lâu với cốt đao, cốt thứ lại có thể bắn ra. Nếu ưng thân nữ yêu không biết tốt xấu dám tiến tới công kích, chờ đợi nó sẽ là trận phản kích đau đớn từ Hàn Thạc và Tiểu Khô Lâu đem lại. Bởi vậy Hàn Thạc cũng không e ngại ưng thân nữ yêu, nên mới cự tuyệt lời mời của sáu mạo hiểu giả, lựa chọn đi một mình.
- Hì hì, cám ơn sự quan tâm của các người, bất quá ta nghĩ ưng thân nữ yêu nếu muốn ăn ta không thể dễ dàng như vậy.
Hàn Thạc mỉm cười trả lời, cầm hai con cá nướng, một mình bỏ đi theo hướng bọn họ vừa đến, không thèm để ý tới đám mạo hiểm giả trẻ tuổi nữa.
Nhìn Hàn Thạc bình tĩnh rời đi, sáu mạo hiểm giả trẻ tuổi ngẩn người, Odyssey mở miệng nói:
- Chúng ta đứng đằng xa mà nhìn, nếu y thật sự có phương pháp đối phó ưng thân nữ yêu, chúng ta sẽ rời đi, nếu không thì chúng ta sẽ giúp hắn, miễn cho y bất hạnh bị ưng thân nữ yêu ăn thịt.
- Đội trưởng, người nay đã cự tuyệt chúng ta, chúng ta có nên làm như vậy không? - Kiếm sĩ trung cấp Gordon có chút không tình nguyện, buồn bực nói.
- Mục tiêu của ưng thân nữ yêu vốn là chúng ta, bởi vì chúng ta đi đến phía này nên mới tạo thành phiền toái cho người khác, ta nghĩ chúng ta nên gánh vác trách nhiệm này.
Odyssey giáo huấn Gordon, rồi chỉ huy những người này đi theo Hàn Thạc nhưng vẫn giữ khoản cách xa.
Sau khi đi khoảng năm phút, ưng thân nữ yêu vẫn đang xoay quanh Hàn Thạc rốt cuộc đã có hành động. Từ trên cao, nó bay thẳng xuống, khi sắp đến đỉnh đầu Hàn Thạc, đột nhiên rít lên, kiên nhẫn khiêu khích hắn.
Chỉ có điều Hàn Thạc còn kiên nhẫn hơn nó, hai tay thoạt nhìn tuy trống trơn nhưng kỳ thật Lục Ma Phong đã tùy thời chuẩn bị phá không bay ra, cường nỏ ở bên trong không gian giới chỉ cũng đã được chuẩn bị thỏa đáng, chỉ cần ưng thân nữ yêu dám tới gần một khoảng cách nhất định, Hàn Thạc không ngại dùng một chiêu giết ngay ma thú cấp ba này.
Về nhóm sáu kẻ mạo hiểm đang theo dõi từ xa, Hàn Thạc cũng đã thấy rõ ràng, đối với ý tốt của bọn họ hắn cũng không để ý, bình thản đi tới tử vong mộ địa.
Sau hai ba lần dò xét, ưng thân nữ yêu rốt cuộc không thể tiếp tục kiên nhẫn, lại bay xuống lao về phía Hàn Thạc, móng vuốt co quắp lại, nhanh chóng tiếp cận đầu Hàn Thạc.
Trong nháy mắt, một mùi tanh tưởi xộc vào mũi, lan khắp thân của Hàn Thạc, nếu người thường ngửi phải mùi tanh tưởi này sẽ bị hoa mắt choáng váng một lúc. Bất quá với thân thể cường hãn dẻo dai vốn được rèn luyện không biết bao nhiêu lần, Hàn Thạc căn bản không bị ảnh hưởng, nhưng vẫn thuận theo tâm ý của ưng thân nữ yêu, giả vờ lảo đảo, trông giống như một người không cẩn thận đột nhiên bị té ngã trên mặt đất.
- Không ổn! Hắn bị mùi hôi thối trên người ưng thân nữ yêu làm ngất xỉu, bây giờ rất nguy hiểm, chúng ta cần phải lập tức cứu hắn!
Ma pháp sư cao cấp Aphra đột nhiên thét lên, sau đó sáu kẻ mạo hiểm không hề ẩn nấp nữa, từ trong bụi cây chạy ra, cung tiễn thủ luống cuống tay chân bắn vài mũi tên vào ưng thân nữ yêu.
Nhưng vào lúc này, ưng thân nữ yêu vẫn chưa thật sự hạ xuống, dường như đang tìm cơ hội thích hợp, nó vẫn bay cách mặt đất bảy, tám mét. Đột nhiên nó bay về phía Hàn Thạc nhanh như một tia chớp, đôi thiết trảo chộp vào đầu Hàn Thạc, tựa hồ muốn bóp nát đầu hắn.
Khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh, Hàn Thạc làm phạm vi cử động của cơ thể càng rộng hơn, khi móng vuốt của ưng thân nữ yêu đã tới gần đầu của hắn, thân hình Hàn Thạc đột nhiên dừng phắt lại, nhanh chóng ngã ra phía sau. Bởi vậy móng vuốt vốn định chụp vào đầu hắn liền chụp hụt vào khoảng không.
Lúc này ưng thân nữ yêu rít lên một tiếng quái dị, cố gắng thử một lần nữa, Lục Ma Phong xen lẫn hồng mang đột nhiên phá không bay ra, mang theo lực đạo nóng rực và mãnh liệt vô cùng, giáng vào người ưng thân nữ yêu tạo thành tiếng nổ vang rền.
Kêu lên một tiếng trầm thấp thê lương, ưng thân nữ yêu giãy dụa đập cánh cố gắng nhanh chóng rời khỏi mặt đất. Lúc này, Hàn Thạc cầm cường nỏ, bắn vào chiếc cổ dài của nó.
Thân hình ưng thân nữ yêu tỏa ra ánh hồng mang, tiếng kêu thống khổ không ngừng vang lên. Sau khi nó không thể cân bằng thân hình, không hề để ý đến công kích chí mạng đang tới gần, mũi tên mạnh mẽ bắn xuyên qua cổ làm nó ngã ầm xuống đất, đầu ngửa lên trời.
- Aaaa, trời ạ, hắn đã bắn chết ưng thân nữ yêu!
Odyssey kiếm sĩ đang từ phía xa nhanh chóng chạy tới, đột nhiên phát hiện thân hình to lớn của ưng thân nữ yêu rơi xuống đất, không khỏi kêu lên kinh hãi, xem chừng có hơi bất ngờ.
Mặt khác mấy người đang niệm chú ngữ hoặc đang định bắn tên cũng ngừng lại, nhìn ưng thân nữ yêu đang yếu ớt giãy dụa, vẻ mặt đều hiện lên sự kinh ngạc.
Theo tâm ý của Hàn Thạc, Lục Ma Phong sau khi đi vào trong cơ thể của ưng thân nữ yêu, dùng ma diễm của Huyền Băng Ma Diễm Quyết đốt cháy bên trong cơ thể của ưng thân nữ yêu, mặc dù không có bất kỳ làn khói nào nhưng thân thể của ưng thân nữ yêu nhanh chóng cháy khét, mùi khét thậm chí còn truyền đi ra rất xa.
Đứng lên phủi sạch tro bụi trên người, Hàn Thạc đi tới xác ưng thân nữ yêu, hắn nín thở và triệu hồi lục ma phong, lấy ra tinh hạch từ trên người ưng thân nữ yêu rồi chặt đứt hai thiết trảo thu vào trong không gian giới chỉ.
Kỳ thật, ma thú cấp ba cũng không dễ dàng đối phó như vậy, nếu không sáu tên mạo hiểm kia cũng không vì vậy mà đau đầu. Ưng thân nữ yêu vẫn dựa vào mùi hôi có thể làm chết người, cộng thêm ưu thế về độ cao nên làm gì cũng thuận lợi.
Đáng tiếc lần này nó lại gặp Hàn Thạc, hai ưu thế của nó căn bản không có được bất kỳ tác dụng nào, cuối cùng lại thành đối tượng cho Hàn Thạc lợi dụng, kèm thêm sự sắc bén vô cùng của lục ma phong, có thể tùy theo tâm ý của hắn mà phóng xuất, mới nhanh chóng tạo thành kết cục thảm khốc của nó.
- Bằng hữu, ngươi quả nhiên rất lợi hại, xem ra chúng ta lo lắng là thừa rồi. - Odyssey rốt cuộc từ xa xa đi tới trước mặt Hàn Thạc, cười hề hề.
Mấy người này mặc dù cũng không giúp được gì, bất quá thông qua nguyên ma Hàn Thạc đã nghe thấy rõ ràng lời nói và hành động của bọn họ, hiểu được mấy người này cũng không tệ. Thấy đội trưởng Odyssey vừa nói như vậy, Hàn Thạc mỉm cười gật đầu nói:
- Kỳ thật ta cũng chỉ là may mắn mà thôi, thực lực chân chính của ta còn không bằng ngươi.
- Hì hì, ngươi quá khiêm tốn rồi. - Odyssey hiển nhiên cũng không tin tưởng lời nói của Hàn Thạc, khách khí đáp lại một câu.
- Đội trưởng, y đã không còn nguy hiểm, ta nghĩ chúng ta nên tiếp tục đi sâu về phía Nam của U Ám sâm lâm, đi tìm "trái Dagmar". - Gordon đi tới, thúc giục.
- Ai, thật sự không biết "trái Dagmar" mà chúng ta đang tìm kiếm liệu có tồn tại hay không, một loại trái cây giống như bộ não người, ta cũng chưa từng nghe qua!- Ma pháp sư cao cấp Aphra thở dài.
Hàn Thạc đang định từ biệt bọn họ, nghe Aphra vừa nói như thế, cũng không vội rời đi, nghi hoặc nhìn Aphra hỏi:
- "trái Dagmar" này là thứ gì vậy, sao lại giống não người, thật sự là không thể tin được, ngươi có thể nói cho ta nghe không?"
- Về chuyện "trái Dagmar", ta đều là nghe đội trưởng Odyssey nói, hắn cũng biết khá rõ. - Aphra thân thiện cười nói với Hàn Thạc, chỉ về Odyssey.
Odyssey mỉm cười nói:
- Ngươi có hứng thú đối với "trái Dagmar" sao? Trong truyền thuyết Dagmar chính là một ác ma thích ăn óc người, tại chỗ chôn hắn sẽ có thể xuất hiện một loại trái kỳ quái, loại trái lớn cỡ nắm tay, trên vỏ có xuất hiện hoa văn màu nâu đậm, rất giống với não người.
Nghe nói "trái Dagmar" có một sức mạnh thần kỳ, nếu người bình thường ăn thì đầu óc sẽ hỗn loạn phát điên, bất quá nghe nói trái "Dagmar" nếu vào tay dược sư có thể chế ra một loại dược vật phi thường trân quý, lúc này đây chúng ta đúng là tiếp nhận được ủy thác đến U Ám sâm lâm tìm được "trái Dagmar."
Nghe Odyssey nói xong, Hàn Thạc thầm mừng rỡ, trong trí nhớ của Sở Thương Lan lưu lại có nói đến một loại trái cây tên là "
thánh não quả", loại trái cây này có tác dụng giúp não bộ phát triển mãnh liệt, có thể làm cho một người bình thường biến thành người điên, nhưng nếu là người tu ma như Hàn Thạc luyện đến giai đoạn "Tố Hồn", sau khi ăn loại "thánh não quả" này, dựa vào sự giúp đỡ của ma công có thể đề cao tu vi rất nhiều.
Hàn Thạc vốn căn bản không có suy nghĩ sẽ ăn "
thánh não quả", bởi vì Hàn Thạc cho rằng trên thế giới này hẳn là không có khả năng tồn tại "thánh não quả", nhưng mà qua Odyssey miêu tả về "trái Dagmar", đúng là giống y như tác dụng của "thánh não quả".
Một loại trái cây có thể tăng lên cảnh giới trước mắt của Hàn Thạc, lại có thể tìm được, loại hấp dẫn này đối với Hàn Thạc căn bản là không thể kháng cự, hắn không cần phân vân, đợi Odyssey vừa dứt lời liền nói thẳng:
- Nếu các ngươi không ngại, ta muốn cùng các ngươi đi tìm trái "
Dagmar" này?
Hàn Thạc vừa nói như thế, bọn Odyssey nhìn nhau, đều cảm thấy bất ngờ, họ không hề nghĩ đến hắn sẽ có đề nghị này.
Đại Ma Vương

Đại Ma Vương - Chương #103


Báo Lỗi Truyện
Chương 103/1027