Chương 1: Từ trong phần mộ bò ra!


- Vận khí của ngươi tốt lắm. Ngoại trừ phi hành gia thì ngươi là người đầu tiên không phải chi tiền mà vẫn có thể đi tham quan mặt trăng! - Một người tướng mạo hung ác, mặc một chiếc trường bào màu xanh lục như y phục diễn hí kịch bao bọc bởi lớp quỷ khí dày đặc, vẻ mặt lão già cười âm hiểm nhìn một thanh niên bị một cái lồng màu tím trong suốt mỏng như cánh ve vây lại.

Thanh niên này cỡ hai mươi tuổi, phía dưới người mặc một cái quần lót hoa hòe sặc sỡ, tướng người trung bình, để lộ thân trên gầy gò, lại phơi ra cái vẻ mặt xấu xí như thể cả thế giới đều thiếu tiền hắn mà không trả. Hắn ngồi trong cái lồng tím kia lo lắng nhìn đông nhìn tây.

- Tốt cái gì mà tốt, lão già ngươi bị bệnh thần kinh à, mang ta tới nơi này, rốt cuộc là muốn thế nào hả?

Hàn Thạc vốn đang thấy nóng trong người vì ngày hè oi bức, ở nhà vừa tính đi dội nước lạnh thì một đạo bạch quang lóe qua. Cái quần lót của hắn còn chưa kịp lột xuống thì đột nhiên trước mặt liền xuất hiện lão già quái dị này. Lão gia hỏa này chỉ nhìn chằm chằm hắn và nói một câu "ngày sinh tháng đẻ tốt lắm", sau đó không giải thích gì thêm, quắp theo hắn nhảy ra từ cửa sổ tầng mười. Lúc đó Hàn Thạc lập tức sợ quá liền ngất xỉu.

Đợi đến khi Hàn Thạc tỉnh lại, đột nhiên phát giác chung quanh đều hôn ám, hoang vu, tịch mịch, mặt đất ghồ ghề lồi lõm như da thịt của một người bị phỏng lửa nghiêm trọng, rồi sau đó mới được cho biết nơi này là mặt trăng.

Chắc vì tác dụng của cái lồng màu tím kia mà có thể ở trên mặt trăng, và dù cách nhau bởi cái lồng này nhưng liên lạc giữa Hàn Thạc và quái nhân trước mặt không ngờ không hề có trở ngại gì. Kỳ dị chính là bên trong cái lồng tím kia lại có đầy đủ dưỡng khí, khiến Hàn Thạc không cần phải lo lắng về việc lập tức bị nghẹt thở chết.

- Cũng không cần biết tại sao. Cứ đợi ta quyết chiến với ba người kia, truy cầu đột phá của quy tắc trói buộc thiên địa, tranh đoạt đỉnh điểm của ma đạo – Thiên Ma chi cảnh. Bất quá ba người kia đơn đả độc đấu thì đều không phải là đối thủ của Sở Thương Lan ta. Nhưng nếu nói chuyện liên thủ hiện giờ thì ta cũng không nắm chắc mười thành.

- Vì để đề phòng vạn nhất, cho nên ta mới tìm ngươi, kẻ có cùng ngày sinh tháng đẻ như ta. Nếu ta bất hạnh bại trận mà chết, thì có thể dựa vào món ma thuật huyền bí nhất của Ma môn, đem thần thức của ta nhập vào người ngươi. Đến lúc đó ta sẽ có thể trở lại, mượn thân thể của ngươi để khôi phục. - Sở Thương Lan nhìn chòng chọc Hàn Thạc rồi từ từ giải thích tỉ mỉ, nhưng trong cặp mắt mang những tia vằn máu kia của hắn lại loé lên quang mang chẳng tốt lành gì.

- Ặc… Ngươi đem cái thần thức gì đó nhập vào trong thân thể ta, vậy… còn ta sẽ ra sao? - Hàn Thạc nghe đến đầu óc choáng váng mà cũng không rõ ý của Sở Thương Lan nói rốt cuộc là gì, nhưng bản năng vẫn nắm bắt được điểm mấu chốt nên mới mở miệng hỏi.

Sở Thương Lan ngạc nhiên, cười âm hiểm nói như thể là chuyện đương nhiên:
- Thân thể ngươi thuộc về ta thì ngươi đương nhiên là chết rồi…

- ĐKM nó!
- Hàn Thạc nổi giận chửi rủa liên hồi, cũng bất kể là mình có bị ai mang lên bàn mổ xẻ lấy thịt hay không. Từ miệng Hàn Thạc bắn ra như đạn pháo, đem tổ tông mười tám đời nhà Sở Thương Lan ra bắt đầu chửi rủa, thay đổi đủ cách ân cần thăm hỏi kỹ càng với nhiều vẻ khác nhau, từng nguời thân một của hắn.

- Tiểu tử, ráng giữ lấy cơ hội cuối cùng này của ngươi. Ngươi cứ tận tình chửi đi! Vốn là nếu ta thắng, cũng tính sẽ lưu lại một mạng này của ngươi. Thế nhưng giờ ta quyết định cho dù ta có thắng, cũng sẽ tống tiểu tử nhà ngươi xuống dưới hoàng tuyền!

Sở Thương Lan bị Hàn Thạc chửi rủa điên cuồng muốn bể đầu ra, vốn lúc đầu còn thản nhiên, khí độ tựa hồ còn rất khá. Nhưng qua nửa tiếng đồng hồ, thấy Hàn Thạc vẫn còn chưa dừng, không ngờ càng chửi càng ác độc, cuối cùng khuôn mặt xanh rờn, không nhịn nổi âm trầm gầm lên một tiếng.

Tiếng gầm này vừa nổi lên, Hàn Thạc lập tức tắt lửa, trầm mặc một hồi rồi hai tay điên cuồng đập vào cái lồng tím trong suốt kia, miệng thì kêu gào khóc lóc:
- Anh hùng… đại hiệp… ta biết sai rồi. Ngươi thả ta ra đi. Ngươi làm kiểu này là phạm pháp a. Sở công an sẽ bắt ngươi. Hiện tại khoa kỹ phát triển mạnh lắm, ngươi có chạy đến mặt trăng cũng vô dụng thôi a!

- Ma Môn làm việc tùy ý thích, chưa bao giờ cố kỵ pháp luật của phàm gian. Sở Thương Lan ta tung hoành thiên hạ nhiều năm, người giết so với người từng gặp còn nhiều hơn, bây giờ không phải vẫn còn sống phây phây đây sao?

Sắc mặt Sở Thương Lan âm hiểm, trầm giọng nói. Sau khi giải thích câu này, sắc mặt khẽ thay đổi, nhìn về phía bên trái, tự lẩm bẩm:
- Rốt cuộc đến rồi!

Sau đó Sở Thương Lan chỉ tay phải về phía Hàn Thạc. Cả người hắn ôm theo cái lồng tím, cùng nhau bắt đầu bay lên, rồi theo động tác của Sở Thương Lan, bị bắn đi xa một cách mãnh liệt như thể một cái lò xo bị bung ra. Mãi cho tới khi lọt vào một cái rãnh trũng thì mới có thể ngừng được đà bắn.

Sau đó Hàn Thạc phát hiện cả người hắn đều không động đậy được, miệng không cách nào phát ra tiếng. Ngoại trừ trí óc còn suy nghĩ được, hai tai không bị điếc, mắt có thể nháy nháy, đã không còn làm được chuyện gì khác bên trong cái lồng tím.

- Ba vị đến trễ rồi. Hôm nay ta cùng ba người đại chiến, hy vọng ba vị có thể tận sức, chết đi cũng đừng oán trách ta!

- A di đà phật.

- Vô lượng thiên tôn.



Hàn Thạc mặc dù không thể động đậy, nhưng có thể bởi vì cái lồng màu tím kia, không ngờ lại nghe được mấy câu đàm thoại từ xa. Nhưng chỉ nghe được đến mấy chữ "A di đà phật, Vô lượng thiên tôn" còn khúc sau thì nghe không được rõ. Trong lòng lại hiểu là sợ rằng ít nhất đến đây có một hòa thượng và một đạo sĩ, bởi vì hòa thượng cùng đạo sĩ nói chuyện trên truyền hình, đều mở đầu bằng thứ này.

Chiếu theo những gì Sở Thương Lan vừa nói thì cho dù lão cuối cùng thắng hay là bại thì Hàn Thạc cũng đều xong đời.

Hàn Thạc sinh ra tại thành phố YZ, sau khi tốt nghiệp trung học trường nghề, thì chui vào một trường đại học hạng hai. Sau khi tốt nghiệp đại học lại không giống mấy người khác đi tìm việc làm mà cứ thử hết thứ này đến thứ kia trên mạng internet, từ làm website đến mở tiệm bán hàng trên mạng, nhưng lại không kiếm được tiền bạc gì. Từ đầu tới đuôi chỉ là một tên nghiện máy tính, mà lại là một tên nghiện máy tính vô dụng, tiền đồ mờ mịt, chẳng có gì tốt.

Quậy phá trên mạng đã lâu, cả cái đầu của Hàn Thạc đều chứa tư tưởng tà ác, nhưng vì cả ngày chỉ ở lỳ trong nhà nên hồ sơ pháp lý lại vô cùng ngon lành. Hơn nữa cha mẹ Hàn Thạc lại chẳng phải là tỷ phú hay là người chức cao quyền quý, cho nên hắn cũng tự biết mình, trước giờ không dám đem mấy cái ý tưởng tà ác trong đầu biến thành hành động hiện thực.

Đã hai mươi tuổi rồi mà cho tới giờ chẳng nên tích sự gì. Cha mẹ hắn sắp đặt hôn nhân cho hắn một lần, nhưng người ta chê hắn lưu manh phóng đãng, không có nghề nghiệp nghiêm chỉnh – cho nên tan vỡ.

Gần đây dưới áp lực của cha mẹ, bất đắc dĩ phải chuẩn bị một bản lý lịch tìm việc, để tìm một việc làm đàng hoàng. Nào biết còn chưa kịp cải tà quy chánh thì lại gặp ngay cái chuyện lỡm thế này.

Nghĩ đến tính mạng sắp kết thúc ngay đây, đầu óc Hàn Thạc trở nên trì trệ dần, lần đầu mới cảm giác được cả cuộc đời của hắn chẳng có gì, chẳng những không đạt được công việc gì, cũng chưa làm được chuyện gì thật đắc ý, ngay cả đàn bà con gái, cũng chưa hề được leo lên.

- Haizz, số ta thật là tệ a. Ta đã chuẩn bị làm một con người mới rồi, vì sao lại không cho ta một cơ hội. Nếu lần này không chết, ta nhất định sẽ đem các tư tưởng tà ác trong đầu, lôi từng cái ra làm hết, sẽ không để ai xem thường, sẽ không còn chuyện dám nghĩ không dám làm, sẽ không còn…

Hiện giờ có thể làm việc chỉ còn cái não của hắn. Hàn Thạc ngoài việc suy nghĩ miên man, thật sự không thể làm được chuyện gì khác. Càng nghĩ càng hối hận, càng nghĩ càng bi phẫn.

Đột nhiên từ xa truyền đến một tiếng động cực lớn như trời long đất lở. Trong tiếng ầm ầm lại vọng đến tiếng cười thét điên cuồng của Sở Thương Lan.

Nhưng qua một hồi, Sở Thương Lan đột nhiên lớn tiếng hét:
- Hèn hạ.

Sau đó lại nghe một tràng tiếng nổ kinh thiên động địa. Động tĩnh cực mạnh kia khiến chỗ của Hàn Thạc không ngừng chấn động, liền sau đó lại nghe thấy một tiếng quát lớn:
- Sở Thương Lan, ngươi lần này chết chắc rồi.

- Ồ, đây là Ma thức độn thể! Hắn định dùng thứ ma thuật này. Gần đây khẳng định có dấu một tên ma chủng!

- A di đà phật, vì thiên hạ chúng sinh, lần này cho dù lão nạp phải chết, cũng không thể để thứ ma đạo như hắn thành công. A di đà phật, Đại Tịch Diệt chú!

- Hòa thượng, không nên a…

Lại nghe một tràng tiếng nổ lớn, sau đó một đạo hắc quang nhanh chóng bắn về phía Hàn Thạc. Hắc quang lóe sáng như thể lưu tinh, bên trong lại mơ hồ ẩn hiện thứ gì đó, như là một chất lỏng đang vặn vẹo lóe sáng.

- Thiện tai, thiện tai. Viên Không đại sư xả thân ngăn cản ma thuật. Chúng ta cuối cùng có thể yên tâm rồi. Từ nay về sau, Sở Thương Lan khó có thể làm nguy hại đến thế ngoại tu chân giả nữa!

Hàn Thạc chỉ nghe được một câu cuối cùng đó. Sau đó, một đạo hắc sắc quang mang dũng mãnh nhập vào trong cái lồng màu tím. Trong đầu tựa hồ có vật gì lạ chui vào. Rồi một tiếng ầm vang lên, Hàn Thạc đau đớn đến thấu tâm can, cảm giác ngũ tạng lục phủ toàn bộ bể nát, lập tức mất đi ý thức.Hàn Thạc chỉ nghe được một cái thanh âm cuối cùng, sau đó hắc sắc quang mang tựu dũng mãnh tiến vào tử sắc cương tráo, trong đầu tựa hồ có vật khác thường tiến đến, theo sau một tiếng ầm ầm nổ mạnh, Hàn Thạc đau nhức đến tê tâm liệt phế, cảm giác lục phủ ngũ tạng đã toàn bộ bị bể nát, lúc này mất đi ý thức.
Không biết đã qua bao lâu Hàn Thạc mới mở được cặp mắt cay xè ra, cảm giác được cả người đau muốn chết, hơn nữa trong đầu lại càng đau hơn. Dường như là một cơn nhức đầu nghiêm trọng. Trong đầu tựa hồ tràn ngập đủ thứ loạn xạ.

Nhìn khắp chung quanh chỉ thấy đều là hôn ám, từng đống xương trắng hếu dày đặc trải lộn xộn tứ tán. Ở phía xa còn có một chút thứ chất gì đó đen đen dính dính, mùi thúi bốc lên khiến người ngửi chỉ muốn buồn nôn lập tức.

- Ài, thật sự là chết rồi. Đây khẳng định là địa ngục hoàng tuyền rồi!

Tâm trạng của Hàn Thạc nguội lạnh như tro tàn, cứ nghĩ ta trẻ vậy mà đã chết, thật sự là xui xẻo, cả cuộc đời trước coi như phế bỏ, chỉ mong mau chóng đầu thai làm người mới, mạng sống sau này sẽ không theo gót kiểu này nữa.

Trong lúc Hàn Thạc còn đang suy nghĩ những thứ này thì đột nhiên đầu chợt thấy đau đớn nghiêm trọng. Sau khi ôm đầu la hét một hồi thì cảm giác mình dường như biết rất nhiều thứ.

- Bryan… Bryan… Bryan là ai?

Sau nửa giờ đồng hồ…

Hàn Thạc choáng váng đầu óc, nghĩ đến mấy chuyện mượn thể hoàn hồn trên truyền hình, sao lại phát sinh trên người mình. Hơn nữa hắn không ngờ lại hoàn hồn lên thân thể một người ngoại quốc. Chủng ma thuật gì đó của cái lão bệnh thần kinh Sở Thương Lan, có phải lầm lần rồi hay không?

Ánh mắt của Hàn Thạc đã từ từ thích ứng với bóng đen hôn ám. Hắn cử động tay chân, đưa cánh tay phải lên nhìn. Cổ tay đã không còn cái mụn ruồi đen, mà lại có một vết thẹo dài dài dữ tợn đáng sợ, như một con giun đang quằn quại giãy dụa trên cánh tay của hắn khiến Hàn Thạc vừa nhìn thấy liền có cảm giác sợ điếng người.

Thân thể này không phải là của hắn, Hàn Thạc sửng sốt, sau đó mới biết hắn thật sự đã mượn thể hoàn hồn rồi…

Bryan mặc dầu đã chết, nhưng Hàn Thạc không biết vì sao, không ngờ lại biết quá khứ của gã này. Sau này Hàn Thạc mới biết hắn không những đã mượn thể hoàn hồn mà còn không phải là hoàn hồn tới Mỹ quốc, Anh quốc hay một quốc gia Tây phương nào đó.

Một thế giới xa lạ tên là Csia đại lục, một quốc gia xa lạ gọi là đế quốc Lancelot – là một đại lục kỳ lạ bị một dị tộc dùng kiếm cùng ma pháp hoành hành.

Cha mẹ Bryan mất sớm, lúc chết thì hắn chỉ mới mười tuổi, liền bị thúc bá của hắn bán làm nô bộc cho đám buôn trẻ em. Bọn buôn trẻ em làm nô lệ này liền bán lại Bryan cho ma vũ học viên Babylon, từ đó về sau cuộc đời Bryan trở nên đen tối.

Bryan chết trước khi mười sáu tuổi, trong ma vũ học viện Babylon được phân vào Vong Linh hệ hèn kém nhất làm tạp dịch.

Sáu năm nay, công việc của hắn chính là giúp đỡ các học sinh của Vong Linh hệ, đem các đầu lâu, xương cốt, cương thi các thứ phế phẩm sau khi thử nghiệm thất bại, chuyển vào bên trong khu mộ phần này. Ngoại trừ công việc chủ yếu này, một mớ các việc lặt vặt linh tinh như bưng trà, đổ nước, quét đất, diệt trùng, cũng đều do hắn phụ trách.

Còn nữa, học sinh Vong Linh hệ còn bắt hắn để thử năng lực tác chiến với khô lâu hay thực thi quỷ, hay là thử nghiệm một số vong linh pháp thuật lên người hắn.

Bryan nhu nhược nhát gan, trải qua thời gian sáu năm này, sinh hoạt sống không bằng chết, cả người đều đầy vết thương, ăn toàn thứ bánh mì khó nuốt, làm toàn những việc chẳng ra sao. Đám học sinh Vong Linh hệ tỉ thí ma pháp với các hệ khác bị thua, liền đem Bryan ra để luyện tập.

Một thiếu niên mười sáu tuổi bị hành hạ trong sáu năm, chuyện này đối với một đứa trẻ có phải là một đối đãi tàn khốc hay không?

Có rất nhiều lần Bryan nghĩ tới chuyện tự sát kết liễu sinh mạng, nhưng hắn nhu nhược, ngay cả dũng khí để tự sát cũng không có, nên cứ phải ráng chống thế này, lẳng lặng chấp chận thống khổ trong suốt sáu năm trời.

Cuối cùng thì hôm trước, bị tiểu ma nữ Lisa của Vong Linh hệ, triệu hoán một linh hồn xâm nhập cấp "Oán Linh" mới chết. Lúc lâm tử, Bryan không hề có chút thống khổ, chỉ có một tâm trạng vui sướng vì được giải thoát.

Bryan đã phải chuyển đám thi thể cùng đầu lâu xương cốt bị bể nát hết sáu năm, đến cuối cùng lại bị một tên tạp dịch khác quẳng tới đây như đám phế phẩm tại cái nơi mộ phần mà hắn thường hay quăng phế vật này.

Hàn Thạc vốn tự cho cả cuộc đời của mình đủ đen tối, nhưng so với Bryan thì Hàn Thạc đột nhiên cảm thấy mũi hơi cay xè. Đây là lần đầu hắn mới nhận ra những năm qua đã rất là hạnh phúc.

Hiểu rõ được quá khứ của Bryan, mũi của Hàn Thạc như cay lên, thanh âm khẽ nghẹn ngào, thấp giọng ta thán:
- Thế giới này, sao lại có người ngu ngốc như ngươi, một thiếu niên nhu nhược như vậy! Bryan, ta chiếm hữu thân thể của ngươi, ta nên vì ngươi làm chút chuyện gì chứ hả?

Đột nhiên Hàn Thạc cảm ứng được một tia như dịch thể đang di chuyển nhè nhẹ ở trong thân thể mình. Lúc này, đầu hắn chợt đau điếng, một đoạn ký ức đột ngột xuất hiện. Tia dịch thể này từ từ vận chuyển quanh người hắn. Mà ngay lúc này, Hàn Thạc trở nên khá trì trệ, khi đầu bị đau đớn liền biết thêm được một số chuyện, mà không biết cách nào lại đến từ lão già điên Sở Thương Lan.

Tu ma có chín cảnh giới, phân biệt ra làm Cố Thể, Thác Mạch, Tố Hồn, Chân Ma, Thị Huyết, Phân Ma, Túng Dục, Cửu Biến, Thiên Ma. Ma giả giết người tùy theo sở thích bản thân, có thể muốn làm gì thì làm, không để ý tới bất kỳ đạo đức luật pháp nào, chỉ truy cầu thực lực tuyệt đối.

Một khi thành ma, có thể có được tuyệt thế thần thông di sơn đảo hải, thông thiên triệt địa.

Không biết ngồi mất bao lâu, Hàn Thạc mới biết được bao nhiêu chuyện mà từ trước tới giờ chưa hề tưởng tượng ra nổi. Hơn nữa Hàn Thạc có thể khẳng định, chủng ma thuật cuối cùng của Sở Thương Lan, khẳng định đã xảy ra vấn đề. Linh hồn của bản thân lão đã mất đi, nhưng ký ức của tất cả ma công gì đó mà lão ta tu luyện đều lưu lại toàn bộ cho mình.

Cái tia đang chuyển động trong cơ thể hắn hẳn nhiên là ma nguyên cơ sở trọng yếu nhất của tu ma giả, là căn bản của hết thảy việc tu luyện ma công. Theo ký ức có được từ Sở Thương Lan, tu ma giả muốn ngưng tụ thành ma nguyên, ít nhất cần ba, năm năm thời gian mới có thể làm được, nhưng Hàn Thạc những chuyện trước đó chẳng biết tí gì, thứ gì cũng không biết làm, nhưng trong cơ thể lại thật sự tồn tại một tia ma nguyên như vậy. Mặc dù yếu nhược đến tội nghiệp, nhưng Hàn Thạc biết đích xác thứ đó là ma nguyên.

Hàn Thạc nghĩ thầm, cái lão già bệnh thần kinh Sở Thương Lan mặc dù dự tính tìm hắn làm quỷ chết thế, nhưng không ngờ, cuối cùng lại khiến hắn bị tống đến một cái thời không xa lạ thế này. Đủ thứ công pháp tu ma lộn xộn trong đầu của hắn, khẳng định là từ Sở Thương Lan trước khi chết lưu lại.

Đối với cái thế giới xa lạ này, mặc dù Hàn Thạc thông qua tên Bryan tội nghiệp mà hiểu được một chút, nhưng Bryan chỉ là một tên tạp dịch nhu nhược tại ma vũ học viên Babylon, hiểu biết của gã cũng rất giới hạn. Vì cuộc sống sau này, Hàn Thạc bắt đầu yên lặng, miên man suy ngẫm.

Bryan chết đi, Hàn Thạc chiếm cứ thân thể của hắn. Hiện giờ Hàn Thạc chính là Bryan, mà Bryan thì lại bị bán cho ma vũ học viên. Đây là một dấu ấn thân phận vĩnh viễn. Ở cái thế giới xa lạ này, trừng phạt đối với kẻ nô bộc rất tàn nhẫn và khủng bố. Bởi thế Hàn Thạc không thể bỏ chạy, cũng không nhất định sẽ thoát được. Hơn nữa Hàn Thạc không có tiền – ngay cả một cắc bạc cũng không có.

Cẩn thận cân nhắc rất lâu, cuối cùng Hàn Thạc quyết định trở về ma vũ học viên Babylon, chỉ có tại nơi đó, hắn mới có thể thay đổi thân phận nô bộc của chính mình, ngoài ra cũng có thể vì tên Bryan đáng thương đã chết kia mà làm một chút chuyện.

Cả người Hàn Thạc đau muốn chết (Bryan khi chưa chết, trên người có rất nhiều vết thương cũ). Vừa chuẩn bị đứng lên, liền cảm giác được cả người đau điếng, nhịn không được hét lên một tiếng "ai da" thật lớn, rồi lại đặt mông ngồi xuống.

Đối với việc Sở Thương Lan cưỡng ép bắt hắn đi, Hàn Thạc không có một chút hảo cảm nào. Thế giới sinh hoạt của Sở Thương Lan, Hàn Thạc cũng rất xa lạ, chẳng biết tí gì. Nhưng bất quá từ trong ký ức lưu lại của Sở Thương Lan, Hàn Thạc biết tu luyện ma công ngay từ đầu cần có thân thể khang kiện khoẻ mạnh, luyện đến về sau thì càng có thể phi thiên độn địa, bài sơn đảo hải, không gì không làm được.

Mặc dù Hàn Thạc cảm giác được Sở Thương Lan có chút điên điên cuồng cuồng, nhưng rõ ràng là hắn có thể đem theo Hàn Thạc, trưc tiếp bay đến mặt trăng, lại khiến Hàn Thạc ngấm ngầm có chút tin tưởng về tính chân thật của những thứ được miêu tả lại trong ma công liên quan đến phi thiên độn địa.

Trong cơ thể của Hàn Thạc có một tia ma nguyên yếu nhược. Hắn liền nảy sinh ý nghĩ vì gia tăng thêm chút cơ hội sinh tồn, hãy tạm thời thử một lần. Hàn Thạc bắt đầu nhớ lại những khẩu quyết khó hiểu lắt léo trong công pháp tu ma, án chiếu theo pháp quyết của tầng thứ nhất "Cố Thể", bắt đầu liều mạng tập trung lực lượng tinh thần hòng khống chế tia ma nguyên yếu nhược kia.

Hàn Thạc tập trung tinh thần, dựa theo "Cố Thể" pháp quyết, bắt đầu khống chế tia ma nguyên yếu nhược kia. Kết quả phát hiện nó quả nhiên như lời của Sở Thương Lan -- trong lòng nghĩ đến chỗ nào, ma nguyên liền chạy đến chỗ đó.

Trong lòng vui vẻ, Hàn Thạc thầm nghĩ: "Sở Thương Lan mặc dù xem ra có phần điên điên cuồng cuồng, nhưng không ngờ công pháp tu ma lưu lại, lại thật sự có điểm tác dụng." Nghĩ đến đây, hắn lại bắt đầu nín thở, ngưng thần, bắt đầu vận chuyển tia ma nguyên yếu nhược kia trong cơ thể.

Đợi đến khi bụng của Hàn Thạc kêu "ột ột" hắn mới tỉnh lại, cũng không biết là đã tu luyện bao lâu rồi. Hàn Thạc cảm giác được đau đớn trên người đã giảm đi nhiều, thân thể cũng có một chút khí lực. Vừa tu luyện một chút xíu, mà lại có hiệu quả cỡ này. Tên bệnh thần kinh Sở Thương Lan kia không biết đã tu luyện bao lâu, khó trách ngay cả mặt trăng cũng dám đi tới. Hàn Thạc có thể tưởng tượng được khi lão chưa chết thì rốt cuộc mạnh mẽ cường bạo tới cỡ nào.

Vừa ngưng tu luyện, Hàn Thạc liền nhận ra một điểm quái dị - tia ma nguyên kia, sau khi Hàn Thạc ngưng tu luyện, nó lại không vận chuyển giống theo quy luật án chiếu theo pháp quyết "Cố Thể" ghi chép lại, mà trong da thịt, xương cốt, hai chân, hai tay, xương đầu toàn thân Hàn Thạc, bất kỳ chỗ nào cũng chạy tới.

Cảnh giới tầng một "Cố Thể" đúng là một thứ phương pháp cấu tạo rèn luyện thân thể, đúng là quá trình để làm cho da thịt, xương cốt trở nên cứng cáp mạnh mẽ hơn. Cảnh giới thứ nhất "Cố Thể" này, ngoại trừ dần dần khổ công tu luyện ma nguyên, để người mới nhập môn tu ma trở nên mạnh mẽ, còn lợi dụng các phương pháp không ngừng đả kích nhục thể, khiến nhục thể không ngừng bị thương tổn. Sau khi ma nguyên được rèn luyện, nội ngoại mới có thể bắt đầu tu luyện càng nhanh hơn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

- Công pháp tu ma này, quả thật là tự ngược đãi bản thân a! Nhưng Bryan vẫn luôn làm mấy cái chuyện này, nói không chừng khi trở về ma vũ học viên, ta có thể luyện càng nhanh hơn. Nhìn mấy cái thứ Bryan làm, không phải cả một điểm lợi ích cũng không có a!

Hàn Thạc cảm khái, định trước tiên sẽ rời nơi này. Vừa nghĩ đến chuyện này, Hàn Thạc đột nhiên cảm giác được mình cứ ở lại trong mộ phần này thì thật là rất ngu xuẩn. Chung quanh toàn là mùi khó ngửi, khiến hắn cũng chịu không được.

Ánh sáng le lói, hôn ám chiếu trên đỉnh đầu. Căn cứ theo ký ức của Bryan, Hàn Thạc biết được phía trên có một cái động lớn để liệng xương cốt, đầu lâu bể nát. Vừa đứng lên liền cảm thấy cả người đau nhức, vết thương trên người lớp lớp, hành hạ của sáu năm đã sớm khiến thân thể của Bryan trở nên vô cùng hư nhược. Ăn thì toàn là thực phẩm loại tồi, đương nhiên chỉ có thể làm một túi da bọc xương, người cũng chỉ cao có một mét sáu mấy.

Hàn Thạc kéo lê cái thân thể của hắn, tiến lên đám rêu xanh, nỗ lực bò lên trên. Bò được một hồi, ngã năm sáu lần, Hàn Thạc rốt cuộc mới bò ra khỏi mộ phần. Nhìn ánh trăng trên trời rọi xuống mặt đất, ánh bạc rải khắp bãi tha ma, tự đáy lòng Hàn Thạc lại nảy sinh niềm vui của người được tái sinh.

Cảm giác được ma nguyên trong người vẫn còn đang vận hành, trong lòng Hàn Thạc tự an ủi lấy mình. Lần này hắn gặp đại nạn không chết, khẳng định sẽ có hồng phúc về sau. Lần này hắn ra được khỏi đây là nhờ vào một điểm – bí cấp tu luyện ma công do Sở Thương Lan lưu lại cho hắn, thực hiện những tham vọng mà từ trước tới giờ hắn chưa hề dám tưởng tượng tới.

Nhưng Hàn Thạc lại không biết, một tia ma nguyên do Sở Thương Lan lưu lại trong cơ thể hắn, không những trợ giúp hắn "Cố Thể" mà cũng là một mầm mống. Mầm mống này vừa cải biến thân thể của hắn, vừa thay đổi rất nhiều cách suy nghĩ của hắn. Đầu óc hắn trước đây tràn đầy tư tưởng tà ác, nhưng chưa hề dám áp dụng. Nhưng cái mầm mống tà ác này, lại khiến hắn cho dù muốn khống chế bản thân, cũng chưa chắc khống chế được.
QUYỂN 1: TIẾT TỬ

Đại Ma Vương - Chương #1


Báo Lỗi Truyện
Chương 1/1027