Chương 646: Biến cố ngoài ý muốn (2)




Trong nội tâm của Đỗ Hà xuất hiện một ý niệm, bước nhanh chạy lên trên đài cao dựng trước doanh, từ đài cao ba mét nhìn ra xa, doanh trại của Hầu Quân Tập xa xa đúng là lâm vào biển lửa, thế lửa ngập trời, cháy hơn dặm.

Tiết Nhân Quý, Phòng Di Ái, Tịch Quân Mãi nghe thế cũng chạy tới.

- Đây là tình huống gì?

Cũng giống như La Thông, Tiết, Phòng, Tịch Quân Mãi tam tướng cũng vẻ mặt mờ mịt.

Trên mặt Đỗ Hà xuất hiện nụ cười, vui vẻ vạn phần nói:

- Tuy không có thể xác định, nhưng ta có thể nói, đây là thời điểm chúng ta tiến công tốt nhất.

Nghe được hắn nói như thế, mọi người cũng giật mình.
La Thông lo lắng nói:

- Nếu như tiến công đúng là hơi mạo hiểm một chút, Đại tổng quản ra lệnh cho chúng ta đảm nhiệm tiên phong, liên tục dặn dò, không thể tiến hành dã chiến với Hầu Quân Tập. Chúng ta tùy tiện xuất kích, vạn nhất lọt vào quỷ kế của Hầu Quân Tập, vậy cũng không ổn...

Tiết Nhân Quý gật đầu nói:

- Phóng hỏa tự đốt quân doanh, dụ quân ta xuất chiến, cũng không phải là không được.

Đỗ Hà cười thần bí nói:

- Các ngươi nói cũng không phải không có lý, nhưng đó cũng không phải là quỷ kế của Hầu Quân Tập. Hầu Quân Tập tự cho mình rất cao, hắn căn bản sẽ không vì một trận chiến bại với chúng ta, hoàn toàn không xét chuyện sau khi chiến bại. Hiện tại bọn chúng vừa mới lui lại, còn chưa lui về quân doanh, chính là kế sách tìm thắng lợi trong bại cục, nhưng cũng không có khả năng áp dụng ngay. Ta không có đoán sai, tập kích quân doanh Hầu Quân Tập chính là Khế Bật Hà Lực... Khế Bật Hà Lực được ta phái đi dạ tập đại quân Tiết Duyên Đà sau lưng Hầu Quân Tập, căn cứ tính toán thời gian, song phương vừa vặn ăn khớp...

Khế Bật Hà Lực lãnh binh ra khỏi doanh, chư tướng cũng biết, nhưng nhiệm vụ của hắn là gì không ai rõ ràng. Đỗ Hà với tư cách đại tướng, cũng không cần phải nói quyết định của mình cho bọn họ nghe, cũng không cần phải nói. Cho nên bọn họ cũng không rõ ràng mục đích của Khế Bật Hà Lực đi ra ngoài.

Lúc này mới biết được, trong mắt sáng ngời.

Loại dạ tập lớn mật này, không ngờ chính là chiến thuật cao minh.

Liên hợp cao thấp, Tiết Nhân Quý là người có phản ứng đầu tiên:

- Tướng quân nói phải, Khế Bật Hà Lực tướng quân dạ tập thành công quay trở về, phát hiện chiến sự đánh kịch liệt, tự chủ lựa chọn đánh quân trại Hầu Quân Tập?

- Không sai...

Đỗ Hà tự tin nói:

- Khế Bật Hà Lực tướng quân chính là một đại danh tướng, là người có chủ kiến của mình. Hầu Quân Tập dùng trọng binh đánh quân ta, ở phía sau trống không, lúc này tập kích, tất nhiên sẽ có hiệu quả. Lúc này không đánh, còn đợi lúc nào...

Nên ngừng không ngừng, nên đánh không đánh, không phải là hắn.

Đỗ Hà quyết đoán đưa ra mệnh lệnh xuất kích:

- La Thông, Tiết Nhân Quý, Tịch Quân Mãi, các ngươi đi lĩnh trọng binh của mình, theo ta giết địch. Phòng Di Ái, Thác Bạt Vô Song cùng những chư tướng khác thủ vững doanh trại, không thể có bất kỳ thư giãn.

...

Đúng như Đỗ Hà nói, công kích doanh trại Hầu Quân Tập chính là Khế Bật Hà Lực.

Khế Bật Hà Lực sau khi thành công dạ tập, phản hồi quân doanh, trên đường về nhìn thấy hỏa diễm ngập trời, tiếng giết nổi lên bốn phía, lúc này biết rõ Hầu Quân Tập đang suất lĩnh quân đánh doanh trại, có suy nghĩ này trong đầu. Vừa bắt đầu hắn xua quân đánh đường lui của Hầu Quân Tập, làm cho Hầu Quân Tập đầu đuôi không được chiếu cố, để giải vây cho quân doanh, nhưng rất nhanh Khế Bật Hà Lực liền buông tha cho suy nghĩ ngu xuẩn này.

Khế Bật Hà Lực là một đại tướng có mưu trí, hắn từng làm tướng quân dưới trướng của Hầu Quân Tập, biết rõ Hầu Quân Tập lợi hại, cũng biết tác chiến phong cách của hắn. Hầu Quân Tập không xuất chiến thì thôi, ở hậu phương quan sát cuộc chiến, đợi đến lúc đối phương xuất hiện lỗ thủng, hắn sẽ đích thân suất lĩnh binh mã, xé rách lỗ thủng đó rộng ra, trực tiếp đưa địch vào tử địa, ký ức khi đột kích Cao Xương và Tây Đột Quyết vẫn còn mới mẻ trong đầu của hắn. Nguồn: http://truyenyy.com

Trận chiến ấy Hầu Quân Tập suất lĩnh ba vạn khinh kỵ binh truy kích tám trăm dặm, đối mặt với tám vạn kỵ binh Tây Đột Quyết đang nghỉ ngơi. Hắn chính là tướng quân lĩnh dẫn năm ngàn kỵ binh xung phong, còn một tướng khác dẫn hai vạn quân theo sau, mà Hầu Quân Tập dẫn năm ngàn kỵ binh ở phía sau xem cuộc chiến. Chiến sự lúc đầu bất lợi, nhưng lập tức Hầu Quân Tập bắt lấy sơ hở bên cánh trái của Tây Đột Quyết, dùng năm ngàn quân tấn công sơ hở bên cánh trái của đối phương.

Đối phương hai vạn cánh quân bên trái, đối mặt với công kích của Hầu Quân Tập nhanh chóng chiến bại, trực tiếp trở thành cát vụn, cánh quân bên trái rung chuyển, ảnh hưởng toàn quân, Hầu Quân Tập giống như con sói nhìn chằm chằm, đem sơ hở nho nhỏ, xé rách thành vết thương trí mệnh, làm cho toàn quân của đối phương liên tục lộ ra sơ hở.

Kế tiếp ba vạn kỵ binh bôn tập tám trăm dặm quân lính mỏi mệt, giống như đánh chó, đem tám vạn kỵ binh nổi tiếng dũng mãnh của Tây Đột Quyết, đánh hoa rơi nước chảy.

Khế Bật Hà Lực cơ hồ có thể khẳng định, Hầu Quân Tập dẫn binh mã nhìn chằm chằm vào một nơi nào đó, cùng đợi Đỗ Hà lộ ra sơ hở. Nếu hắn công kích hậu quân Tiết Duyên Đà, Hầu Quân Tập sẽ không quan tâm, do đó xuất kích.

Khế Bật Hà Lực tự hiểu lấy mình, hắn phi thường tinh tường, mình không phải đối thủ của Hầu Quân Tập. Đây không phải hắn e sợ chiến, không dám đánh. Mà là sự thật, hắn không muốn hi sinh không có ý nghĩa. Hắn dẫn quân đi một vòng lớn, phát động tập kích bất ngờ, huyết chiến một giờ, sau đó dẫn quân trở về, thể lực không còn thừa bao nhiêu.

Vốn cũng không phải là đối thủ của Hầu Quân Tập, dưới loại tình huống này can thiệp vào, sẽ làm cho toàn quân bị diệt.

Vì vậy, hắn nghĩ đến điển cố vây Nguỵ cứu Triệu, tấn công địch chỗ khác cứu chỗ này.

Hắn cũng không phải Chư Cát Lượng, có thể tính toán được Đỗ Hà có thể đánh lui Hầu Quân Tập, cho nên nghĩ cách làm cho Hầu Quân Tập lui lại, dẫn binh tập kích bất ngờ quân doanh của Hầu Quân Tập.

Hầu Quân Tập điều đại quân ra tuyền tuyến, cho nên quân doanh biến thành điểm yếu nhất.

Khế Bật Hà Lực tập kích quân doanh, cho nên quân doanh không kịp làm gì, trong quân doanh binh mã không tới ba ngàn, cũng không làm gì được bốn ngàn người của Khế Bật Hà Lực, bọn họ chiếm ưu thế tập kích bất ngờ, hoàn toàn đè nặng quân coi giữ, hơn phân nửa doanh trại quân đội đều bị Khế Bật Hà Lực công chiếm.

Khế Bật Hà Lực không biết Hầu Quân Tập sẽ tới giúp, cho nên không để lại đồ vật hữu dụng cho Hầu Quân Tập, cũng không đem tâm lực đặt lên tàn binh xung quanh, mà đốt sạch quân doanh, mới nhanh chóng rời đi.

...

Hầu Quân Tập thu thập tàn binh, phản hồi nơi trú quân, biểu lộ phiền muộn muốn chết.

Kỳ thật lần này công thủ chiến, so nhân số thương vong, Đỗ Hà chưa hẳn chiếm ưu thế tuyệt đối.

Tuy một phương Tiết Duyên Đà, phía trước doanh, đông doanh đều công thủ chiến kịch liết, trả giá nhất định quá lớn. Nhưng hắn xuất kích, trực tiếp đánh cả đông doanh, cho nên lui quân kịp thời, quân chủ lực cũng không bị tổn thương gì.

Một trận chiến này nghiêm khắc mà nói là đánh ngang, Đỗ Hà xem thấu công kích của Hầu Quân Tập, phía trước doanh vãn giết sách lược tiến công của Hầu Quân Tập. Mà Hầu Quân Tập cũng không cho hắn sắc mặt, linh hoạt đem chủ lực tiến công đông doanh, đánh cho tàn phế thủ vệ đông doanh. Đòn sát thủ của Đỗ Hà làm cho Hầu Quân Tập tốn công vô ích, nhưng Hầu Quân Tập kịp thời lui lại, cho nên Đỗ Hà không cách nào mở rộng chiến quả.

Đây chính là trận chiến đặc sắc của cây kim so với cọng râu.

Nhưng mà hắn bị Đỗ Hà đánh lui, đây là sự thật.

Hắn tung hoành cả đời, không thua trận nào, hôm nay lại thua một hậu sinh vãn bối, mà hậu sinh vãn bối lại là sinh tử cừu địch với hắn, hắn làm sao nuốt nổi cục tức này chứ?

Thực tế cuối cùng bại trong tay Phòng Di Ái, càng làm cho hắn giống như ăn phải con ruồi.

Nhưng Đỗ Hà có uy danh bên ngoài, thua cũng không tính là mất mặt.

Nhưng Phòng Di Ái, một không có danh khí gì, lại là thiếu gia ăn chơi, mà hắn công không mà về, thật sự là không cách nào tiếp nhận nổi.

Càng làm cho hắn phiền muộn chính là, lại thất bại trong tay của đám người mới.

Mạch Đao Quân có rất lực công phòng cực mạnh, nhưng năng lực công thủ cực mạnh này lại triệt tiêu tốc độ làm đại giá. Kỵ binh của hắn không cách nào dây dưa, nếu tiến công nơi khác, như vậy cũng có thể tránh được kết quả hiện giờ.

Thế một đại tướng thân kinh bách chiến như hắn lại không thể ngờ được... Hắn phạm sai lầm lớn nhất, khinh địch.

Hắn nghĩ đến chuyện làm thế nào vãn hồi mặt mũi, đưa mắt con mắt nhìn thẳng, nhìn quân doanh của mình, ánh lửa đầy trời.

Đại Đường Đạo Soái - Chương #646


Báo Lỗi Truyện
Chương 646/768