Chương 601: Sát



Lô Tử Kiến, Lô Tử Thiên bị Hắc y nhân đột nhiên xông ra lại càng hoảng sợ, muốn lên tiếng nhưng đã thấy ngân quang như dải lụa lướt qua, trên cổ mát lạnh rồi máu tươi vọt ra, yết hầu đã lộ toang hoác.

Trước khi chết, trong mắt Lô Tử Kiến, Lô Tử Thiên đều xuất hiện một tia mê mang khó giải.

Cho dù là chết rồi thì bọn họ cũng không biết tại sao phải chịu tai họa bất ngờ này, dù đến Diêm vương điện có oán cũng không có chỗ đi tố.

Đỗ Hà dùng khăn đen che mặt không thấy dung mạo nhưng ánh mắt bắn lên lạnh lẽo.

Nhìn Lô Tử Kiến, Lô Tử Thiên ngã trong vũng máu, hàn ý trong mắt Đỗ Hà giảm xuống, trở thành một tia bất đắc dĩ, thở dài nói:

- Có lẽ ta vĩnh viễn không cách nào đến được cảnh giới của sư phụ.

Đỗ Hà chưa bao giờ cho là mình là tặc, chỉ thừa nhận mình là trộm.

Không hỏi mà lấy, coi là tặc, hỏi mà lấy coi như là trộm.

Trộm cũng có đạo, đạo cũng có quy củ của mình, điểm thứ nhất là không tổn hại sinh mạng người khác.

Bởi vì đạo tặc không phải là sát thủ, lại càng không là thích khách, hắn chỉ là lấy vật, mà không làm chuyện sát nhân.

Giang hồ là cái gì?

Vấn đề này không ai có thể giải đáp, nhưng giang hồ ý nghĩa giết chóc, ý nghĩa sát lục, ý nghĩa một đầu không đường về.

Sở Lưu Hương là dị loại trong đó, lúc hắn ở giang hồ chưa từng giết qua bất luận một người, dù là người xấu, hắn cũng sẽ không động thủ đi giết mà giao cho quan phủ để cho quan phủ xử lý.

Loại làm này tựa hồ có chút ngốc, nhưng Sở Lưu Hương mỗi lần gặp gỡ loại tình huống này, đều rất thong dong nói:

- Ta chỉ có thể bắt ngươi, cũng không thể chế tài ngươi, bởi vì ta không phải là pháp luật, cũng không phải thần, ta cũng không có quyền lực chế tài ngươi! Người trong quan phủ tuy không biết có cao thượng hay không nhưng bọn họ đại biểu pháp luật cùng quy củ, vô luận người nào đều phải tôn trọng!

Chúng ta miệt thị chỉ là rất ít người lợi dụng quy củ, loại quy củ này tự nhiên không đáng tôn kính, nhưng đạo đức cùng chính nghĩa, vô luận bất luận kẻ nào cũng không nên khinh thị. Có lẽ đợi đến lúc rất nhiều năm về sau, người nghĩ như vậy càng ngày càng nhiều. Mọi người tự nhiên sẽ biết rõ, võ công cũng không thể giải quyết hết thảy, bởi vì trên đời không ai có quyền lực đoạt đi tính mạng người khác!

Trong giang hồ, Sở Lưu Hương có thể làm được điểm này thật sự không dễ dàng.

Đỗ Hà đã từng nghĩ tới như hắn, nhưng kết quả thủy chung không cách nào làm được.

Nhất là đối mặt loại tình huống này, càng làm hắn không thể không thống hạ sát thủ.

Bởi vì nhất thời mềm lòng kết cục không cách nào đoán trước. Lô Tử Kiến, Lô Tử Thiên đã hoàn toàn không tính là một người mà là động vật máu lạnh bị tẩy não.

Bọn hắn tính toán rất cao minh, người có lòng đều phát giác mâu thuẫn giữa Lý Thừa Càn cùng Lý Thế Dân. Lý Thừa Càn an bài tử sĩ ở Đông Cung, không khó tưởng tượng mục đích. Tuy Hầu Quân Tập đã khiến cho Lô Tử Thiên mất đi địa vị đệ nhất mưu sĩ nhưng hắn thủy chung vẫn có phân lượng trong lòng Lý Thừa Càn. Có hắn cản trở bên cạnh Lý Thừa Càn thì tỷ lệ thành công vẫn cực lớn.

Nếu Lý Thế Dân ngộ hại, hậu quả kế tiếp liền nghiêm trọng rồi.

Cục diện quần long vô thủ tất nhiên sẽ dẫn tới phân tranh.

Nguyên một đám hoàng tử có dã tâm sẽ chiêu binh mãi mã trong lãnh địa để giết tặc tử, phân cao thấp để lấy được ngôi vị.

Đại Đường vương triều lại một lần nữa lâm vào nguy cơ.

Trước mắt Đại Đường rất cường đại không giả, nhưng bởi vì mới lập quốc gia, có rất nhiều nhân tố bất an tiềm ẩn, nếu sinh biến loạn thì hậu quả như thế nào là chuyện khó có thể đoán trước.

Chính thức khiến cho Đỗ Hà để ý vẫn là Tiết Duyên Đà ở phía bắc và Tùng Tán Kiền Bố ở phía nam.

Tiết Duyên Đà Lĩnh Di Nam không tính là thiên kiêu hùng tài đại lược thảo nguyên nhưng tay cầm 30 vạn kính lữ thảo nguyên, nếu xem chuẩn thời điểm Đại Đường loạn lạc sẽ mang lại cho Đại Đường tổn thương và đả kích trầm trọng. Tùng Tán Kiền Bố là hùng tài vĩ lược một đời anh kiệt, trong lịch sử hắn từng phát triển một quốc gia nhỏ yếu trở thành bá chủ phía nam, năng lực không phải bàn cãi. Tuy hắn để cho Đỗ Hà treo đầu dê bán thịt chó khiến hắn lưỡng bại câu thương với Nam Chiếu.

Nhưng theo tin tức mới nhất từ Thanh Hải truyền đến thì Tùng Tán Kiền Bố đã cùng Nam Chiếu nghị hòa.

Tùng Tán Kiền Bố dù sao cũng không phải quân vương bình thường, hắn tín nhiệm Lộc Đông Tán nên dụng binh đánh Nam Chiếu nhưng qua một năm đã cảm thấy mình đi sai cờ nên rất lý trí dùng ngoại giao vãn hồi cục diện.

Tùng Tán Kiền Bố dã tâm thật lớn, nếu như Đại Đường sinh động loạn, hắn không có lý do gì không nhân lúc cháy nhà đi hôi của.

Khi đó trong Đại Đường có động loạn, ngoài có Tiết Duyên Đà 30 vạn cường binh, còn có Tùng Tán Kiền Bố hơn mười vạn tinh duệ. Trong thế cục ác liệt này, Đại Đường chưa chắc sẽ vong, nhưng tất nhiên sẽ trả giá thê thảm.

Về phần môn phiệt sĩ tộc, bọn họ có quyền thế, mặc dù thiên hạ loạn làm một đoàn, vẫn có thể vững như bàn thạch.

Vì lợi ích gia tộc, bọn họ hoàn toàn không thấy ngàn vạn dân chúng Đại Đường sinh tử tồn vong.

Đối với thái độ này, Đỗ Hà chỉ có thể áp dụng một loại phương thức để diễn tả phẫn nộ trong lòng của hắn.

Chính là đoạt mạng hai người mới có thể phá hủy kế hoạch của bọn hắn.

Sát nhân, đối với Đỗ Hà mà nói, sớm đã không xa lạ gì rồi.

Người trên chiến trường chết trên tay hắn, không có một ngàn, cũng có 800, nhưng khi đó ngươi chết ta sống, không có bất kỳ đạo nghĩa, cũng không có dư địa lựa chọn. Hôm nay bị hắn giết lại là hai văn sĩ trói gà không chặt.

Điều này Đỗ Hà chưa bao giờ làm.

Nhưng hắn không thẹn với lương tâm. Truyện Tiên Hiệp - TruyệnYY.com

Đỗ Hà lấy lại [Lan Đình tập tự] trên bàn, nhìn qua hai thi thể rồi biến mất trong màn đêm.

Trong Ngu phủ, Đỗ Hà dưới ánh trăng thưởng thức tự thiếp đệ nhất thiên hạ, cũng có chút tâm động nhưng vẫn trả lại chỗ cũ, hơn nữa lưu thư tỏ vẻ có người giả danh hắn ăn trộm. Hắn vì danh tiếng nên vật quy nguyên chủ.

Tin tức tìm được [Lan Đình tập tự] khiến Trường An dấy lên phong ba không nhỏ.

Nhưng tin tức phát hiện thi thể Lô Tử Kiến, Lô Tử Thiên rất nhanh bao phủ lên tin tức [Lan Đình tập tự].

- Năm thế gia Thôi Lô Lý Trịnh Vương đại khái bài danh theo thực lực. Thế lực của Lý Trịnh Vương không sai biệt nhiều, hoặc có tranh luận. Nhưng hai nhà Thôi Lô hoàn toàn xứng đáng thứ nhất, thứ hai.

Lô Tử Kiến với tư cách gia chủ thế gia thứ hai, với tư lịch nhất lão tiền bối trong giới văn sĩ, vẫn dùng thân phận đại nho ra trước màn, cái chết của hắn khiến sĩ lâm nhân sĩ chấn động.

Có bi thống, có kinh hãi, có khiếp đảm.

Có bốn người có thể đoán được hung thủ, theo thứ tự là Lý Thái, Đỗ Sở Khách, Thôi Trung Bình, Trịnh Thiên Phàm.

Bọn họ đều biết [Lan Đình tập tự] nằm trong tay Lô Tử Kiến nhưng giờ nó đã được trả lại cho Trí Vĩnh, cùng lúc Lô Tử Kiến, Lô Tử Thiên chết ở trong nhà, không khó đoán ra là người nào sát nhân cướp vật. Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán, không có bất kỳ căn cứ.
Mặc dù có căn cứ, bọn họ cũng không dám nói, càng không thể nói.

Địa vị năm thế gia trong giới văn sĩ hết sức quan trọng, mà giới văn sĩ lại là nơi bọn họ tiềm ẩn thực lực. Để giới văn sĩ biết [Lan Đình tập tự] trong tay Lô Tử Kiến sẽ có rất nhiều phản ứng bất lợi.

Bốn người bọn họ không nói, tự nhiên không có người nghĩ tới Đạo Soái.

Đỗ Hà hành tung quỷ dị, chưa bao giờ để lại manh mối, lại một lần nữa khiến Đại Lý Tự, quan sai nha dịch châu phủ đau đầu.

Lý Thế Dân cũng lòng dạ hiểm độc. Lô Tử Kiến, Lô Tử Thiên có địa vị hết sức quan trọng trong Lô gia. Hai người bọn họ chết đi khiến Lô gia sẽ tiến vào thời kỳ khủng hoảng, sẽ rất có lợi cho hắn.

Loại đại án này, Lý Thế Dân cũng không hỏi đến. Có thể tìm được hung phạm đương nhiên là tốt, tìm không thấy cũng không việc gì, không đáng theo đuổi.

Thượng ty đã như vậy, cấp dưới dĩ nhiên cũng không hăng say, chuyện đi vào ngõ cụt.

Những ngày này, Đỗ Hà một mực cân nhắc chuyện Lý Thừa Càn. Tuy hắn đã giết Lô Tử Kiến, Lô Tử Thiên, tạm thời giải trừ nỗi lo về sau, nhưng chỉ là trị phần ngọn, nguy cơ chính thức tiềm ẩn vẫn còn. Hắn nhớ mang máng trong lịch sử, Đỗ Hà là thân tín của Lý Thừa Càn, một tên nóng đầu, vào lúc mấu chốt đem ra chủ ý cho Lý Thừa Càn, nói cái gì thiên hạ có biến, nên thành tựu nghiệp lớn, bức bách Lý Thế Dân thoái vị, truyền ngôi cho Lý Thừa Càn.

Cụ thể như thế nào?

Rất đơn giản, bảo Lý Thừa Càn giả bộ bệnh, phụ tử liên tâm, Lý Thế Dân tất nhiên tới thăm, sau đó cưỡng ép khống chế.

Biện pháp này đơn giản, nhưng xác thực có thể thực hiện.

Bởi vì là có tâm tính vô tâm, Lý Thế Dân là một vị hoàng đế tốt, đồng thời cũng là một người cha tốt. Đương nhiên lời này sẽ có người cảm thấy không ổn, nhưng đây là quan điểm của Đỗ Hà.

Trước hết phải định nghĩa thế nào là người cha tốt, Đỗ Hà cho rằng với tư cách làm cha, chỉ cần bảo vệ con của mình, quan tâm hắn, để ý hắn, cái này vậy là đủ rồi. Xác thực thân là Hoàng Đế, Lý Thế Dân không có khả năng như người cha khác, có thể thường xuyên tâm sự chơi đùa với con của mình. Nhưng với tư cách là con của Hoàng Đế, bọn họ trời sinh là Vương gia, hưởng thụ cuộc sống thường nhân vĩnh viễn không thể có, điều này nói thế nào?

Lý Thế Dân tìm cho Lý Thừa Càn tiên sinh tốt nhất, tạo hoàn cảnh tốt nhất, vì tiến bộ của hắn mà cao hứng, vì phản nghịch của hắn mà đau đầu, vì hắn làm xằng bậy càng nổi trận lôi đình.

Nếu Lý Thế Dân không thèm để ý Lý Thừa Càn, há lại sẽ như thế?

Thiên hạ không có không phải cha mẹ, Lý Thừa Càn nếu là giả bộ bệnh, Lý Thế Dân chắc chắn sẽ đến thăm.

Nếu không vì Lý Hữu làm phản để cho Lý Thế Dân nhận ra dụng tâm của Lý Thừa Càn, có lẽ lịch sử đã được sửa.

Tuy trong lịch sử, Đỗ Hà đã thua nhưng ngay cả một tên như vậy cũng có thể nghĩ ra biện pháp này, với tài trí của Hầu Quân Tập sao không thể?

Sự hiện hữu của bọn hắn, thủy chung là một đại uy hiếp.

Cũng là căn nguyên đau đầu của Đỗ Hà, việc này quá mức nghiêm trọng nhưng hắn lại không thể trực tiếp nói cho Lý Thế Dân, nói con ngươi ý đồ làm lại chuyện Huyền Vũ môn hoặc con ngươi nuôi bao nhiêu bao nhiêu tử sĩ, tính toán một chút thế nào.

Nói không có bằng cứ, hoàn toàn là hành vi muốn chết.

- Thế nào mới có thể lưỡng toàn tề mỹ?

Đỗ Hà thầm hỏi.

Đại Đường Đạo Soái - Chương #601


Báo Lỗi Truyện
Chương 601/768