Chương 480: Hai ngày, hai ngày sau đó (tt)




Đỗ Hà trầm tư suy nghĩ, cũng không tiếp tục ăn cơm, đây là một cơ hội, nếu xử lý được tốt có thể dễ dàng giải quyết được hết thảy vấn đề, nếu xử lý không tốt sẽ làm đả thảo kinh xà, gặp nguy hiểm thất bại trong gang tấc, hắn trầm mặc thật lâu nói:

- Vậy thái độ làm người của Hạ La Cốt như thế nào?

Vũ Mị Nương lắc đầu nói:

- Vậy thì không biết, muốn được đến tình báo xác thực muội cần thêm thời gian!

- Hai ngày!

Đỗ Hà trực tiếp cấp ra kỳ hạn:

- Chỉ có hai ngày thời gian!

Vũ Mị Nương nhẹ nhàng thở ra, nói:

- Hai ngày là đủ rồi, nhưng Đỗ lang thật có thể xác nhận trong hai ngày thời gian Kết Xã Suất sẽ không hành động sao?

- Nhất định sẽ không!

Trong giọng nói của Đỗ Hà tràn ngập khẳng định, tự tin cười nói:

- Ta có thể kết luận, thời gian hành động của hắn chính là tối ngày mốt, cũng chỉ có khi đó mới có cơ hội duy nhất ra tay!

Hai ngày!

Chân chính quyết thắng ở hai ngày sau đó.



Sưu!

Một tiếng rít vang lên, ba mũi tên bắn ra, ghim vào hồng tâm cách đó ba trăm bước, hơn mười người vây xem đều vang lên một trận hoan hô.

- A Sử Na Kết Xã Suất không hổ là thần xạ thủ đệ nhất của Đột Quyết chúng ta, tuyệt kỹ Tam Tiễn Liên Châu cũng chỉ có đại nhân mới có thể nắm giữ thuần thục như thế!

- A Sử Na Kết Xã Suất đại nhân quả nhiên tiễn pháp vô địch, đừng nói là đệ nhất Đột Quyết, ta xem đệ nhất Đại Đường, đệ nhất thiên hạ cũng có thể!

- Đại hội đi săn ngày mai sẽ bắt đầu! A Sử Na Kết Xã Suất đại nhân nhất định có thể tranh được đệ nhất, đem Đường nhân giẫm nát dưới chân!



Tiếng ngựa hí vang rền, đều nói Hán Đường nhân thích nịnh nọt, nhưng công phu nịnh nọt của người Đột Quyết còn vượt hơn cả người Đường triều, không cần so sánh.

A Sử Na Kết Xã Suất cũng không lộ ra vẻ vui sướng khi được người tâng bốc, gương mặt vẫn xanh mét, trong lòng không cách nào tiêu tan mối sỉ nhục hôm nay đã gặp phải.

Cây cung trong tay kéo căng cứng, ánh mắt nhìn trừng hồng tâm trên tấm bia, trong loáng thoáng hồng tâm biến thành khuôn mặt tươi cười của Đỗ Hà, hàn quang trong mắt chợt lóe, quát khẽ:

- Chịu chết đi!

Mũi tên như sao băng chuẩn xác ghim vào hồng tâm, mũi tên xuyên qua hồng tâm, chỉ lộ ra nửa đuôi tên.

Tiếng hoan hô lại vang lên.

Nhìn thấy hồng tâm, A Sử Na Kết Xã Suất vẫn không phản ứng, chỉ nói:

- Sỉ nhục hôm nay, là con cháu của Y Lợi Khả Hãn cao quý, chảy xuôi máu huyết của thần lang, là hậu nhân của A Sử Na hoàng tộc, A Sử Na Kết Xã Suất nhất định sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời!

Là một người thiên chấp cuồng về chủng tộc, hắn không thể chịu đựng được mình bị bại bởi người Đường triều vô năng đáng xấu hổ.

Nhất là Đỗ Hà, người này đã từng lấy sáu ngàn binh mã đánh bại bảy vạn đại quân Tây Đột Quyết, là một tên đê tiện tiểu nhân khiến Đột Quyết bọn hắn phải hổ thẹn.

Hai chữ "báo thù" tràn ngập tâm linh của hắn.

Đúng ngay lúc này có một người nói:

- Kỳ thật muốn chứng minh mình mạnh hơn Đỗ Hà, muốn báo thù cũng không khó khăn!

A Sử Na Kết Xã Suất quay đầu lại, người nói chuyện là trí nang của hắn, được gọi Cáp Khắc Đa.

Kết Xã Suất bước lên hai bước kéo Cáp Khắc Đa nói:

- Nói xem ngươi có ý kiến gì hay?

Cáp Khắc Đa khoảng năm mươi cân, bị hắn nhấc lên, hai chân lơ lửng đong đưa, gian nan nói:

- Khiêu chiến…người Đường triều thượng vũ, ngươi ngang nhiên khiêu chiến, nếu hắn không đón sẽ rất tổn hại đối với hình tượng của hắn. Nếu hắn tiếp nhận đại nhân có thể dùng quả đấm của mình báo thù, giẫm nát hắn dưới chân.

Kết Xã Suất nghe vậy trong mắt chợt sáng ngời, mừng như điên cười nói:

- Chủ ý hay, thật là ý kiến hay! Hừ, biện pháp đơn giản như vậy ta vì sao không nghĩ ra? Hắn nhục nhã ta ngay trước mặt mọi người như thế, ta sẽ cho hắn phục lạy cầu xin tha thứ ngay trước mặt mọi người!

Hắn xoa tay múa chân, càng nghĩ càng hưng phấn, chỉ cảm thấy lực lượng toàn thân không chỗ nào phát tiết, đi tới trước cọc gỗ xem cọc gỗ như Đỗ Hà mà đánh.

Phanh, phanh, phanh…

Những tiếng nổ vang lên liên tiếp.

Đột nhiên hắn hét lớn một tiếng, một quyền mãnh lực đánh thẳng lên cọc gỗ, "răng rắc" một tiếng, cọc gỗ trực tiếp bị một quyền của hắn đánh gãy thành hai đoạn.

Một lần điên cuồng phát tiết khiến đáy lòng của hắn cảm thấy thật khoan khoái.

Lúc này một Đột Quyết binh đi tới cạnh giáo trường, dùng Đột Quyết ngữ nói:

- A Sử Na Kết Xã Suất đại nhân, người đã đến đông đủ!

Hàn mang trong đôi mắt màu lam của Kết Xã Suất lóe ra:

- Đi, chúng ta đi hội họp!

Hắn mang theo nhóm người kia đi về lều trại của hắn.

Trong doanh trướng tụ tập hơn bốn mươi người, những người này cùng hắn đều hướng về cuộc sống tại thảo nguyên, bọn hắn căm thù Đại Đường, hi vọng có thể thoát ly khỏi sự thống trị của Đại Đường, trở về thảo nguyên.

A Sử Na Kết Xã Suất đi vào, nhìn những người trong lều nói:

- Các ngươi vẫn còn nhớ rõ vinh quang ngày xưa của Đột Quyết chúng ta! Nhớ năm xưa lãnh thổ Đột Quyết hướng đông kéo tới chỗ mặt trời mọc, hướng nam nằm ở giữa vùng mặt trời mọc, hướng tây là nơi mặt trời lặn, hướng bắc là đêm khuya chiếm lĩnh, nơi đó thuộc về chúng ta, có những quốc thổ mà chúng ta từng chiếm hữu, chiến thắng biết bao nhiêu là Khả Hãn. Chúng ta làm cho địch nhân cường đại phải quỳ gối, làm cho địch nhân cao ngạo phải cúi đầu…Nhớ tới Lý Uyên, Lý Thế Dân ngay bờ Vị Thủy đối mặt đại quân Đột Quyết chúng ta, còn không phải hèn mọn hướng chúng ta cúi đầu? Nếu không phải có người Đột Quyết chúng ta trợ giúp, chỉ bằng đám phế vật của Lý gia kia dựa vào cái gì ngồi trên thiên hạ? Chính là Lý Thế Dân đê tiện, người Đường triều đê tiện cướp đi hết thảy, bọn hắn không phải đối thủ của người Đột Quyết chúng ta, liền âm thầm trù hoạch đánh lén, khiến cho chúng ta cường đại như vậy phải tự giết lẫn nhau, cuối cùng để cho bọn hắn chiếm được thiên hạ này, chiếm được thảo nguyên của chúng ta!

A Sử Na Kết Xã Suất dùng thanh âm như mê hoặc lòng người nói.

Những người đứng trong trướng ánh mắt chẳng khác gì tín đồ điên cuồng, trong mắt đỏ rực như máu, cả đám người đều tức giận mắng lên, mắng chửi người Đường triều đê tiện.

Cả đám người đều mắng Lý Thế Dân đê tiện, không nghĩ tới vì sao Lý Thế Dân lại có thể thành công. Chỉ một kế nho nhỏ lại khiến cho Đột Quyết cường đại chia năm xẻ bảy, về phần Khả Hãn bị bắt đến Đại Đường đã chịu nhục nhã đủ mọi cách.

Không thể phủ nhận lúc Đại Đường vừa lập quốc, quả thật từng được Đột Quyết trợ giúp qua, cũng không phủ nhận chuyện Lý Thế Dân chính là bị buộc rơi vào đường cùng cúi đầu với Đột Quyết, là một nỗi sỉ nhục.

Nhưng ở Trinh Quán bốn năm, ngay thời khắc Đại Đường diệt Đột Quyết, Đột Quyết Khả Hãn Hiệt Lợi ở trước mặt Lý Thế Dân, Lý Uyên khiêu vũ chọc cười đầy nhục nhã.

Sỉ nhục ngày xưa lúc đó đã không còn là sỉ nhục.

Không có lần cúi đầu ngày đó, làm sao cảm nhận được huy hoàng hiện tại của Đại Đường?

Đương nhiên tất cả chuyện này đều bị nhóm người Đột Quyết trong trướng hoàn toàn xem thường như không nhớ tới.

Hư vinh chật hẹp làm bọn hắn đắm chìm trong sự cường thịnh ảo tưởng ngày xưa.

Kết Xã Suất lại nói tiếp:

- Tất cả thiên hạ này vốn là của người Đột Quyết chúng ta, là con cháu của Y Lợi Khả Hãn, có nghĩa vụ từ trong tay người Đường đoạt lại hết thảy thuộc về chúng ta!

Lời này vừa thốt lên, hơn bốn mươi người lại lần nữa hô to, tỏ vẻ cần phải từ Đường triều đoạt về hết thảy của mình. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

Một cự hán Đột Quyết lớn tiếng nói:

- A Sử Na Kết Xã Suất đại nhân cứ hạ lệnh đi, chỉ cần ngươi ra lệnh một tiếng, Ma Duyên Hổ ta nguyện ý cho người Đại Đường chảy khô cạn máu huyết trên người!

Kết Xã Suất vội nói:

- Đừng nóng vội, là dũng sĩ có lực lượng mạnh nhất của tộc ta, lực lượng của ngươi không thể bỏ qua. Đường triều mấy ngày trước phòng thủ rất chặt chẽ cẩn thận, quân tốt thủ vệ sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn nên chúng ta không có bao nhiêu cơ hội đắc thủ. Trời tối ngày mốt là ngày cuối cùng của cuộc đi săn lần này, hai ngày nữa ở thời khắc cuối cùng, tinh thần cảnh giác của bọn hắn lơi lỏng, đây mới là cơ hội động thủ của chúng ta…Hiện giờ ta đã là Tả Kiêu Vệ tướng quân, mấy ngày nay các ngươi cứ ở yên nơi đây chờ thời cơ đến!

Hai ngày!

Còn có hai ngày!

A Sử Na Kết Xã Suất nghĩ tới điều này, tâm tình càng thêm kích động.

Nhưng hắn lại không hề biết tất cả chuyện này đã sớm nằm trong dự liệu của Đỗ Hà.

Đại Đường Đạo Soái - Chương #480


Báo Lỗi Truyện
Chương 480/768