Chương 472: Thần Câu tặng anh hùng



Dưới trướng Đỗ Hà hiện có năm viên Đại tướng, phân biệt là La Thông, Tịch Quân Mãi, Phòng Di Ái, Vương Đức Chính, Tiết Nhân Quý.

La Thông, Tịch Quân Mãi là tướng tài, Phòng Di Ái, Vương Đức Chính là dũng tướng đấu tranh anh dũng, bọn họ ở dưới trướng ai đều có hiệu lực như nhau. Đỗ Hà biết bọn họ đều có bản lĩnh, sử dụng bọn họ có thể dễ sai khiến, có thể phát huy sở trường của bọn họ, đối với bọn họ mà nói, có thể xuất lực trên tay mình hơn xa xuất lực dưới trướng những tướng quân khác.

Tiết Nhân Quý và bốn người này lại khác nhau, Tiết Nhân Quý là suất tài, là loại thống soái có thể chỉ huy thiên quân vạn mã. Một người như vậy, nếu sử dụng như một tướng quân trong tay mình thì thật sự quá phí phạm nhân tài.

Vì vậy khi gia nhập Tả uy vệ, Đỗ Hà biết Tiết Nhân Quý là một hùng ưng sắp giương cánh bay cao, Tả uy vệ chỉ là khởi điểm để hắn bay lên.

Tiết Nhân Quý trong lòng vạn phần cảm kích, nói:

- Có thể được tướng quân coi trọng như vậy, Tiết Nhân Quý muôn lần chết cũng khó báo ơn tri ngộ của tướng quân. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

Đỗ Hà mỉm cười, hắn tương trợ Tiết Nhân Quý, lại há mong hắn báo đáp!

Doanh trướng trong thú liệp trường Cao Lăng nối liền không ngớt, tinh kỳ như biển.

Doanh trướng Đỗ Hà đặt gần hoàng doanh bởi Lý Thế Dân tận lực an bài. Bằng không hắn phải đóng trại ngoại vi hoàng doanh để thủ hộ.

Lúc này đây tuy không phải chinh chiến nơi sa trường, nhưng hành quân lập doanh đều căn cứ theo quân quy binh pháp.

Lý Thế Dân vốn là hoàng đế trên lưng ngựa, hành quân bày binh bố trận, đương thời chỉ có một mình Lý Tĩnh có thể sánh ngang. Nhưng bởi thân là hoàng đế, thực khó có thể tiếp tục chém giết địch trên chiến trường, chỉ có thể xem chiến báo. Lúc này cho hắn cơ hội hiện tại, sao có thể không phát huy sở trường, đích thân hạ lệnh chỉ huy bố doanh.

Doanh trại của Lý Thế Dân nằm tại trung tâm doanh trại quân đội, giống như tổng bộ chỉ huy tác chiến, trong trại có gần mười doanh trướng, hoàng trướng của hắn ở bên trong, doanh trướng của các vương tử công chúa và cận vệ ở bên ngoài.

Lấy doanh địa làm trung tâm, Thiên Ngưu Vệ phân làm bốn điểm, với trận thế hình tròn vây quanh doanh địa, dựng doanh trướng, bất luận kẻ nào muốn tiến vào trung quân đều phải vượt qua doanh trại quân đội phụ trách nhiệm vụ bảo đảm an toàn trung quân của bọn họ.

Tiếp đến là chỗ ở của các công khanh đại thần, bọn họ ở cùng đám Thiên Ngưu Vệ còn lại, phân làm tám điểm, bốn điểm Thiên Ngưu Vệ bao quanh hình thành trận thế hình tròn lớn hơn nữa.

Về phần những người khác, ví như Đỗ Hà và tả uy vệ A Sử Na Xã Nhĩ, tả kiêu Vệ Quân phân làm mười sáu điểm, tám điểm lại bao quanh hình thành trận thế hình tròn bảo vệ bên ngoài.

Trung tâm doanh trại còn lưu lại khoảng đất lớn để thiết lập chuồng ngựa và sân rộng để luyện tập cưỡi ngựa bắn cung, giúp người đi săn giãn gân giãn cốt, lại còn tỷ thí cưỡi ngựa, bắn cung luyện kiếm vô cùng náo nhiệt.

Toàn bộ doanh trận giống như chúng tinh củng nguyệt bao quanh trung quân, có thể khiến doanh trại trùng trùng điệp điệp lại càng liên miên không ngớt.

...

Địa thế thú liệp trường Cao Lăng bằng phẳng, bình nguyên rộng lớn, vô số nguy hiểm, nhưng dưới sự bố trí của Lý Thế Dân, doanh trại trở thành vài trận thế hình tròn, bản thân hắn chiếm không gian tâm trận, các doanh trại quân đội khác tương hỗ lẫn nhau quay quanh tâm trận.

Tiến dễ công, lui dễ thủ!

Dưới tình hình không chiếm địa lợi, toàn bộ doanh trại quân đội để Lý Thế Dân sắp xếp ngăn nắp, phần bản lĩnh này thực sự hiếm có, khiến người ta kinh ngạc.

Đỗ Hà đi tới chỗ cao nhìn toàn bộ doanh trại quân đội, trong lòng tán thán không thôi, chỉ đơn thuần nhìn cách bố trí doanh trại này, dĩ nhiên có thể cảm giác được thao lược trong lòng chủ nhân không phải chuyện đùa, trong lòng âm thầm thán phục nói:

- Thảo nào nhạc phụ đại nhân có thể được tôn là hoàng đế trong chiến tranh, chỉ cần phần bản lĩnh bố trí doanh trại này, ta còn kém xa, xem ra ta cần nỗ lực nhiều hơn mới được.

Tiết Nhân Quý bên cạnh hắn lại càng hơn thế, suy nghĩ trừng lớn con ngươi, chỉ cảm thấy trận doanh này Lý Thế Dân bố trí cao thâm thần bí, ảo diệu không thể nhìn ra:

- Quả thực bệ hạ dùng binh như thần, trận thế ảo diệu này khiến người ta không thể hiểu thấu then chốt trong đó.

Đỗ Hà ngây người, liếc mắt quái dị nhìn Tiết Nhân Quý, trận thế này Lý Thế Dân bố trí cũng cao siêu, nhưng không đến mức không thể hiểu, thấy Tiết Nhân Quý nhíu mày khổ tư, thực sự khó hiểu, không nói chuyện phiếm nữa, hắn dừng lại một chút, trong lòng liền bừng tỉnh.

Không phải ai trời sinh cũng biết hành quân chiến đấu, chính mình như vậy, Tiết Nhân Quý cũng như vậy.

Lý Thế Dân dụng binh như thần, chỉ có Lý Tĩnh mới có thể sánh ngang. Hắn tỉ mỉ bố trí trận thế, đương nhiên không phải người bình thường có thể hiểu, chính mình đã được Lý Tĩnh, Lý Tích chỉ dạy, trong lúc nói chuyện Lý Thế Dân cũng chỉ dạy chính mình một chút, cộng thêm chính mình có chút kinh nghiệm tòng quân, phối hợp với thiên phú quân sự, tự nhiên dễ dàng nhìn thấu trận thế này.

Còn Tiết Nhân Quý hoàn toàn không có vận may như vậy, đạt được ba đại tài quân sự chỉ điểm, với thiên phú quân sự cực mạnh của hắn có thể hắn nhìn thấu rất nhiều binh pháp thao lược, nhưng trên thực tế hắn chỉ là chú chim non chưa từng trải qua chiến trường. Không có bất cứ kinh nghiệm tác chiến nào, đột nhiên chứng kiến doanh trại Lý Thế Dân bố trí, không thấu hiểu sự huyền diệu trong đó là chuyện bình thường.

Mọi thành công cần phải trải qua quá trình dài, tuy Tiết Nhân Quý vẫn là Tiết Nhân Quý, nhưng một người mới sinh ra, bình thường chỉ là lý luận suông không có bất cứ kinh nghiệm thực chiến nào, một người trải qua trăm trận chiến kinh nghiệm phong phú, đương nhiên chênh lệch giữa hai người lúc này không phải một điểm.

Thanh âm của Tiết Nhân Quý vang lên bên tai:

- Làm sao tướng quân ngây người như vậy?

Đỗ Hà cười ha hả nói:

- Không có gì, ngươi nhìn doanh trại này liền một chỗ giống như cái gì? Không cần nhìn toàn diện, hãy nhìn từng chỗ từng chỗ!

Tiết Nhân Quý nhìn về phía xa xa, rất lâu sau nói:

- Có phần như bánh xe! Đúng... Chính là bánh xe!

Hắn dường như tỉnh ngộ, tầm mắt không nhìn toàn bộ doanh trại, khi thì nhíu mày, khi thì vùi đầu khổ tư.

Đỗ Hà bên cạnh không quấy rầy, chỉ cười cười nhìn toàn bộ bố cục doanh trại.

- Đúng rồi...

Trải qua thời gian hơn nữa nén hương, Tiết Nhân Quý vỗ tay cao giọng nói:

- Ta đã hiểu, hóa ra là vậy. Trận thế này hiện ra hình dạng trục xe, nếu ở vào thế thủ thì có thể vận chuyển tương trợ lẫn nhau kéo dài không dứt, khiến người ta mất phương hướng, trước sau bị song phương giáp công. Nếu tại thế tiến công thì bốn mặt nở hoa, hình tròn dễ dàng vận chuyển, binh mã các nơi có thể tập hợp hoặc phân tách trong khoảng thời gian ngắn nhất. Tiến thêm một bước chính là công, lùi một bước chính là thủ. Công thủ kết hợp, quả nhiên rất cao minh.

Đỗ Hà cười nói:

- Không chỉ như vậy, điểm quan trọng nhất của trận thế này chính là tâm trận. Tâm trận giống như trục xe, là điểm then chốt, cũng là điểm quan trọng nhất. Tâm trận bất động, toàn bộ doanh trại giống như sống, có thể dựa vào tính cơ động của trận thế này, căn cứ theo tình hình quân địch mà biến trận. Chỉ cần đại tướng tại tâm trận có thể dò xét tình hình quân địch, hiểu ý địch, như vậy trấn giữ doanh trại vô cùng thuận lợi.

Tiết Nhân Quý sở hữu thiên phú quân sự xuất sắc không thua kém gì Đỗ Hà, chỉ là chưa từng tiếp xúc mới có cảm giác mê man, nghe Đỗ Hà giải thích, tất cả bừng tỉnh, trong lòng hiểu rõ, gật đầu lia lịa.

Đột nhiên Tiết Nhân Quý kinh ngạc nói:

- Bệ hạ di chuyển, vậy muốn đi đâu?

Đỗ Hà đưa mắt nhìn ra phía xa, quả thực trông thấy toàn bộ doanh trại đều di chuyển, tập tụ thành dòng người vây quanh Lý Thế Dân.

Trong lúc kinh nghi, bỗng dưng La Thông từ phía xa chạy tới:

- Thanh Liên, bệ hạ tựa hồ nói ra suy nghĩ của chính mình, để chúng ta đến bình nguyên một hồi.

- Vậy chúng ta đi thôi!

Đỗ Hà phỏng chừng nói rõ ý định, lúc này cùng Tiết Nhân Quý và La Thông đi tới phía dòng người. Đi tới chỗ đất trống cách doanh trại năm trăm dặm, hơn ba nghìn người đi săn bắn vây thành vòng tròn chờ Lý Thế Dân phát biểu.

Đỗ Hà dẫn theo La Thông, Tiết Nhân Quý tới bên cạnh ba nữ tử Trường Nhạc, Lý Tuyết Nhạn, Vũ Mị Nương.

Ba nữ tử trông thấy hắn đều mỉm cười ngọt ngào.

Thân phận Trường Nhạc vô cùng cao quý, lại là nữ nhi Lý Thế Dân yêu quý nhất, vị trí của nàng gần Lý Thế Dân nhất, vì vậy Đỗ Hà nhìn Lý Thế Dân trên đài cao thấp giọng nói:

- Bệ hạ muốn làm gì đây?

Trường Nhạc liếc mắt nhìn phụ thân trên cao nói:

- Ta còn chưa kịp gặp phụ hoàng, cụ thể thế nào ta không rõ lắm, nhưng nghe nói hình như đại hội săn bắn bắt đầu tổ chức một hoạt động gì đó, để tăng thêm chút bầu không khí.

Đại Đường Đạo Soái - Chương #472


Báo Lỗi Truyện
Chương 472/768