Chương 27 : Trẫm phục ngươi




Nhìn thấy bộ dạng của Lý Thế Dân, trong lòng Đỗ Hà biết được mình suy đoán không sai.

Dù sao Lý Thế Dân cũng là nhân vật gặp qua đại cảnh đời, chỉ một lát đã khôi phục bình tĩnh, nhìn Đỗ Hà gật đầu nói:

- Đúng như lời ngươi nói, kỵ binh của Đại Đường ta thiếu khuyết nghiêm trọng. Gần đây trẫm luôn luôn vì chuyện này mà phiền nhiễu, nhưng không biết ngươi làm sao nhìn ra được?

Đỗ Hà thong dong cười nói:

- Kỳ thật chuyện này vốn không tính là vấn đề, Trung Hoa chúng ta từ xưa tới nay chính là dân tộc nông canh, dân chúng lấy trồng trọt làm chủ yếu, không thiện cưỡi ngựa bắn cung, chỉ là Đại Đường chúng ta hưng thịnh chuyện chinh chiến hơn một chút mà thôi. Lý thúc thúc, ngài nghĩ lại cuộc sống của dân chúng Đại Đường, từ lúc sinh ra, thơ ấu đọc sách đi học hoặc làm việc nhà, hoặc làm nghề nông, thành gia lập nghiệp sau đó trở thành phủ binh, vào ngày mùa thì xuống đồng canh tác, khi nhàn rỗi lại nhập phủ huấn luyện. Cả đời bọn họ có được bao nhiêu thời gian học tập cưỡi ngựa bắn cung đây? Trừ phi là những dũng sĩ vốn yêu thích cưỡi ngựa bắn cung, nếu không người bình thường lại có ai lại dùng thời gian vốn đã ít ỏi lại đi luyện tập? Vì vậy muốn đoán trúng điểm này cũng không có gì kỳ quái!

Lý Thế Dân đồng ý gật gật đầu, đạo lý Đỗ Hà nói ra thật đơn giản dễ hiểu, nhưng cũng là chân lý đích thực suốt ngàn năm không thay đổi.

Ngoại tộc lại không giống như chúng ta, bọn họ là dân du mục, mỗi người đều trưởng thành trên lưng ngựa, lại giỏi cưỡi ngựa bắn cung. Cho dù trời sinh ngu ngốc nhưng nếu để cho hắn cưỡi ngựa suốt mấy mươi năm cũng có thể trở thành kỵ binh nhất lưu, điểm ấy chính là chênh lệch lớn nhất giữa dân tộc chuyên nông canh như chúng ta cùng dân tộc du mục như bọn họ!

Điều này chính Lý Thế Dân cũng hiểu được rõ ràng, cho nên hắn vì thế mà luôn phiền lòng.

Bởi vì không ai hiểu được tầm quan trọng của kỵ binh giống như hắn.

Lý Thế Dân là vương giả trời sinh, là trời sinh thống soái.

Khi Lý Thế Dân mười tám tuổi, hắn đã bắt đầu tham gia tranh giành thiên hạ, suất lĩnh quân đội Lý Đường nam chinh bắc chiến.

Lý Thế Dân đánh giặc luôn có một đặc điểm, trong ổn cầu thắng, tính trước làm sau. Mỗi khi giao chiến cùng địch nhân, phần lớn Lý Thế Dân ngừa thủ là chủ yếu, đem bản thân mình dựng thế vững chắc sau đó mới tìm cơ hội khiêu chiến tiến công.

Ở thời điểm tiến công, Lý Thế Dân còn có một đặc điểm. Hắn thích để đại quân tiến lên chém giết, sau đó chính mình dẫn một chi quân đội tự mình đột kích đánh vỡ trận doanh của địch quân.

Chi quân đội kia chính là Huyền Giáp quân uy chấn thiên hạ.

Trong "Tư Trị Thông Giám" có ghi chép về Huyền Giáp quân:

Tần vương Thế Dân tuyển ngàn kỵ binh tinh nhuệ, tạo ra y giáp màu đen, chia làm tả hữu đội, khiến Tần Thúc Bảo, Trình Tri Tiết, Uất Trì Kính Đức, cùng Trưởng Tôn Địch chia nhau thống lĩnh. Mỗi cuộc chiến, Thế Dân suất lĩnh Huyền Giáp quân làm tiên phong, thừa cơ tiến công, sở hướng vô địch, địch nhân kinh hãi. Tần vương Thế Dân từng dẫn Huyền Giáp quân đánh Vương Thế Sung, Vương Thế Sung đại bại, trảm sáu ngàn người, Vương Thế Sung phải bỏ chạy.

Đoạn văn tự này tuy rằng rất ngắn, nhưng sức chiến đấu cùng tác dụng của Huyền Giáp quân đã hiển lộ rõ. Cơ hồ mỗi cuộc chiến Lý Thế Dân đều làm gương cho binh sĩ, chính hắn mặc một thân huyền giáp, suất lĩnh kỵ binh giống như mây đen áp thẳng trận doanh kẻ địch, thanh thế bức người, hơn nữa Huyền Giáp quân là quân tinh nhuệ, cơ hồ không gì không phá nổi.

Ngoài ra chiến dịch huy hoàng nhất của Đại Đường đối với ngoại tộc chính là cuộc chiến do Lý Tĩnh suất lĩnh quân đội diệt Đột Quyết.

Trinh Quán ba năm tám tháng, Đường Thái Tông tiếp nhận đề nghị của Đại Châu đô đốc Trương Công Cẩn quyết định đánh Đột Quyết, lệnh Binh Bộ thượng thư Lý Tĩnh làm Định Tương Đạo Hành quân tổng quản, để Trương Công Cẩn làm phó, phát ra thế công quân sự cường đại. Lại nhâm mệnh Tịnh Châu đô đốc Lý Tích, Hoa Châu thứ sử Sài Thiệu, Linh Châu đại đô đốc Tiết Vạn Triệt làm tổng quản các lộ quân, chỉ huy hơn mười vạn quân đội phân đường đánh Đột Quyết.

Tháng giêng năm thứ tư Trinh Quán, gió lạnh thấu xương, Lý Tĩnh suất lĩnh ba ngàn kỵ binh tinh nhuệ mạo hiểm hàn lạnh từ Mã Ấp xuất phát, hướng Ác Dương Lĩnh thẳng tiến. Hiệt Lợi Khả Hãn hoàn toàn không thể ngờ được Đường quân thình lình tấn công, binh tướng chỉ biết ngơ ngẩn nhìn nhau, cực kỳ hoảng sợ. Bọn họ phán định nếu Đường quân không khuynh quốc tràn đến, Lý Tĩnh quyết sẽ không một mình xâm nhập, vì thế Lý Tĩnh dọ thám biết được tin tức này, mật lệnh gián điệp ly gián tâm phúc Kỳ Tâm Phúc, khiến Thân Tín Khang Tô Mật phải tiến đến đầu hàng. Lý Tĩnh lập tức tiến công Định Tương, được màn đêm che giấu, vừa công vào trong thành, bắt được con của Tùy Tề Vương Dương Giản là Dương Chính Đạo cùng Nguyên Dương Đế Tiêu hoàng hậu, Hiệt Lợi Khả Hãn hốt hoảng bỏ trốn về Thích Khẩu.

Chiến dịch kia trực tiếp quyết định thắng bại của cuộc đại chiến, tuy rằng về sau Hiệt Lợi Khả Hãn nhiều lần kháng cự, như từ đầu tới cuối vẫn chỉ là vô ích.

Cuộc chiến kia tuy quy công ở tài năng quân sự quỷ thần của Lý Tĩnh, nhưng công hiệu của ba ngàn kỵ binh thật rõ ràng không thể nghi ngờ.

Kỵ binh dùng tốt, chỉ cần ba ngàn liền có thể quyết định thắng bại, nhưng nếu có ba vạn, hoặc ba mươi vạn, chẳng lẽ không phải sẽ vô địch thiên hạ?

Cho nên Lý Thế Dân luôn luôn rất xem trọng việc phát triển kỵ binh, mà Đại Đường cũng vì thế trở thành vương triều duy nhất không thiếu ngựa của các triều đại lịch sử. Trong lịch sử ghi chép lại, chỉ nói về Lũng Tây, Lý Thế Dân đã nuôi quân mã khoảng bảy mươi vạn con, mỗi khi xuất chinh trong Đường quân không dám nói mỗi kỵ binh có được mấy con ngựa luân lưu, nhưng mặc dù chỉ là binh tốt mỗi người cũng được phân một chiến mã, dùng để cưỡi đường xa.

Vì vậy Đại Đường vương triều không thiếu chiến mã, chỉ thiếu chính là kỵ sĩ biết cưỡi ngựa, là kỵ sĩ có thể vì Đại Đường vương triều chinh chiến thiên hạ.

- Ngươi đã hiểu được điểm này, không biết lại có biện pháp gì giải quyết hay không?

Tận đáy lòng Lý Thế Dân cũng không ôm bao nhiêu hy vọng, chỉ là bọn họ tán gẫu tới đây nên hắn chỉ thuận miệng hỏi thăm.

- Biện pháp tốt thì không có…Nhưng biện pháp ngu xuẩn lại có một!

Đỗ Hà đã có dự tính trong lòng, thần bí nở nụ cười.

Ban đầu trên mặt Lý Thế Dân còn hiện lên một tia tiếc nuối, nhưng khi nghe đến cuối cùng cũng lộ ra một tia chờ mong:

- Biện pháp ngu xuẩn thì ngu xuẩn vậy, dù sao so với không có biện pháp còn tốt hơn!

- Lý thúc thúc có biết môn mã cầu không?

Đỗ Hà hỏi lại một câu.

- Tự nhiên là biết, trong "Danh Đô Thiên" của Tào Thực có thơ viết: "Liên kỵ kích cúc nhưỡng, xảo tiệp thôi vạn đoạn". Khi trẫm có thời gian rảnh rỗi cũng sẽ chơi đùa, cảm thấy thật thú vị, rất khảo nghiệm thuật cưỡi ngựa.

Lý Thế Dân nói xong, trong mắt đột nhiên sáng ngời, dĩ nhiên đã hiểu được dụng ý của Đỗ Hà, vui vẻ nói:

- Ý ngươi muốn nói đem môn mã cầu mở rộng ra?

- Lý thúc thúc anh minh uy phong, Đỗ Hà bội phục!

Đỗ Hà cũng vỗ nhẹ mông ngựa Lý Thế Dân, cười nói:

- Ưu thế của dân tộc du mục chúng ta hoàn toàn không thể so sánh. Nhưng chúng ta có thể mạnh mẽ mở rộng môn mã cầu, làm môn mã cầu đi vào ngàn gia vạn hộ, mỗi người đều học, mỗi người đều chơi, dần dà dân chúng tất nhiên sẽ tinh thông cưỡi ngựa, làm sơ huấn luyện là có thể làm kỵ binh. Làm như thế có lẽ sẽ so ra còn kém hơn dân tộc sống trên lưng ngựa, nhưng ít ra vẫn có được cơ sở tốt, không đến nỗi ngay cả lưng ngựa cũng không lên được!

Lúc này Lý Thế Dân trầm ngâm, ngón tay gõ nhẹ lên bàn có nhịp điệu, phát ra "đông đông đông" tiếng vang.

Chủ ý này quả thật không tệ, nhưng có vấn đề rất lớn. Đầu tiên ngựa trong nhà dân chúng đa số là loại ngựa thấp bé dùng cày ruộng, thứ hai mã cầu dù sao cũng chỉ là trò chơi, muốn khiến cho nó thịnh hành cả Đại Đường, nói dễ hơn làm!

Lý Thế Dân không hổ là Lý Thế Dân, chỉ sau thoáng tự hỏi hai vấn đề đều hỏi ở ngay mấu chốt.

- Việc này nói khó thật rất khó, nói đơn giản lại tương đối đơn giản!

Trong lòng Đỗ Hà đã sớm suy tính ra phương án. Truyện Tiên Hiệp - TruyệnYY.com

- Mau nói đi!

Ngữ khí Lý Thế Dân có chút hưng phấn.

Đỗ Hà cười nói:

- Mấu chốt trong chuyện này chính là trên người Lý thúc thúc, chỉ cần ngài ra mặt tổ chức một đại hội thi đấu môn mã cầu, truyền lệnh khắp cả Đại Đường, làm cho họ chiêu cáo thiên hạ kêu gọi những đội mã cầu cùng nhau tiến hành trận đấu, làm mỗi một địa phương tinh tuyển ra hai đội bóng, sau đó đến Trường An tiến hành trận chung kết, người xuất sắc sẽ được Lý thúc thúc tự mình ban phần thưởng, hơn nữa còn là phần thưởng hậu dày. Lấy phương pháp thi đấu thể thao này làm môn mã cầu dung nhập vào trong sinh hoạt của dân chúng, trở thành một bộ phận sinh hoạt không thể thiếu của bọn họ!

Đỗ Hà thao thao bất tuyệt cùng Lý Thế Dân giảng lên toàn bộ tiến trình đại hội thi đấu môn mã cầu, khi gặp chỗ xúc động còn hoa chân múa tay vui sướng diễn tả, kể rõ cấu trúc cả một cuộc thi là như thế nào.

Lý Thế Dân nghe đến trợn mắt há hốc mồm, không khỏi vỗ bàn tán dương.

Cuối cùng lại cảm khái nói:

- Hiền chất a, ngươi thật là một thiên tài, trẫm phục ngươi!


Đại Đường Đạo Soái - Chương #27


Báo Lỗi Truyện
Chương 27/768