Chương 116 : Cắt đất bồi thường



Đỗ Hà thấy Lý Thế Dân đã hiểu được ý của hắn, càng nói càng thêm hăng say.

- Ngoài ra bọn hắn suất lĩnh mười vạn binh sĩ xâm nhập Đại Đường chúng ta, hủy ruộng đồng, ý đồ chiếm lĩnh châu thành, gây nên vô số tội ác, làm người tức giận. Cho nên yêu cầu bọn hắn trả lại cho chúng ta một ít thổ địa, cắt nhường một ít địa phương cho chúng ta xem như bồi thường, có gì không được? Trong lịch sử loại chuyện này vẫn thường xuyên nhìn thấy thôi!

Ban đầu Lý Thế Dân còn tưởng rằng Đỗ Hà chỉ muốn lừa bịp tiền, đáy lòng cười thầm, hành động của Đỗ Hà tuy là bỏ đá xuống giếng, nhưng không thể không xem là một diệu chiêu.

Thổ Phiên vốn không giàu có, gần mười vạn đại quân bỏ mình càng làm bọn hắn nhận lấy đả kích vô cùng trầm trọng, nếu như buộc bọn hắn phải đền món tiền lớn chắc chắn sẽ làm bọn họ lâm vào khốn cảnh, lại càng làm cho họ khó thể đông sơn tái khởi.

Nhưng về sau khi nghe Đỗ Hà nhắc tới thổ địa, hắn mới bắt đầu động dung.

Ở thời kỳ Xuân Thu Chiến Quốc, chuyện cắt đất cầu hòa thường xuyên diễn ra. Từng quốc gia thậm chí còn đem thành trì lấy ra trao đổi cũng không phải là chuyện lạ, còn có ghi chép Tần Thủy Hoàng bởi vì Hòa Thị Bích thậm chí nguyện ý cắt nhường mười lăm tòa thành trì cho Triệu quốc.

Nhưng từ sau khi thiên hạ nhất thống, chuyện cắt đất bồi thường đã dần dần ít đi.

Ở thời kỳ Đường triều, cơ hồ đã không còn chuyện cắt đất. Muốn thổ địa, chỉ có thể nhờ vào thực lực chiếm đánh, không có người nào nguyện ý chịu cắt nhường lãnh thổ.

Cho nên Lý Thế Dân cũng không đoán được Đỗ Hà có một chiêu này, liền động dung đứng dậy.

Hắn là nhân vật cao minh như thế nào, theo suy nghĩ của Đỗ Hà lại nghĩ tiếp, dĩ nhiên đã hiểu được hết thảy. Mình đã cũng Tượng Hùng quốc đạt thành hiệp nghị, âm thầm trợ giúp Tượng Hùng đối phó Thổ Phiên.

Theo hắn biết Tượng Hùng quốc có mười lăm vạn binh sĩ, mà Thổ Phiên có hai mươi lăm vạn, cho nên Tượng Hùng vẫn luôn bị Thổ Phiên áp chế. Nhưng hôm nay Thổ Phiên đã bị diệt mười vạn binh lực, quốc lực cũng theo đó tiêu hao thật nhiều, tình hình song phương liền biến thành ngang ngửa.

Tuy Thổ Phiên có vị quốc vương tài trí mưu lược kiệt xuất, nhưng đối mặt thực lực chênh lệch, tăng thêm chuyện Lý Thế Dân thiên vị, Thổ Phiên còn muốn áp chế Tượng Hùng cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Nếu như mình ở hậu phương gây thêm một ít áp lực cho Thổ Phiên, Thổ Phiên thậm chí sẽ gặp phải khả năng bị diệt vong.

Cho nên có thể khẳng định, vì tránh cho tình thế ác liệt như vậy phát sinh, chỉ cần mình dùng thủ đoạn cứng rắn bắt buộc Thổ Phiên cắt nhường lãnh thổ, tỷ lệ Thổ Phiên thỏa hiệp rất lớn.

Như thế liền lấy được kỳ hiệu không chiến mà xua đuổi được người.

Chỉ là thổ địa của Thổ Phiên cằn cỗi xa xôi, hoàn cảnh bất lợi với sự sinh tồn của dân chúng Đại Đường, đáng giá cho mình làm vậy sao?

Nói trắng ra là, Lý Thế Dân có hùng tâm, nhìn lãnh thổ con đường tơ lụa Tây Vực, nhưng lại chướng mắt với thổ địa bất lợi với sinh tồn của người Trung Nguyên như Thổ Phiên.

Lý Thế Dân đem lòng nghi hoặc nói với Đỗ Hà. Đọc Truyện Online Tại http://truyenyy.com

Đỗ Hà nhìn Lý Thế Dân như nhìn người ngu ngốc, nói:

- Lý thúc thúc, ngài không biết a! Hôm nay Thổ Phiên chiếm cứ Thanh Hải của Thổ Cốc Hồn, ngài có biết Thanh Hải giàu có thế nào không?

Lý Thế Dân đều đem tâm tư đặt ở Tây Vực, đối với Thanh Hải cũng không hiểu biết tỉ mỉ, chỉ biết rõ thời hậu kỳ Tây Hán từng có Tây Hải quận tại Hồ Bắc Thanh Hải, thời Tùy triều bắc bộ Thanh Hải cũng là lãnh thổ của bọn họ, nhưng bởi vì xa xôi hơn nữa còn nằm trên cao nguyên nên cũng không được xem trọng.

Năm đó Lý Tĩnh suất quân đại phá Thổ Cốc Hồn, từng chiếm lĩnh qua Thanh Hải, nhưng bởi vì khí hậu nơi đó không thích hợp với người Đại Đường, cho nên trả lại cho Thổ Cốc Hồn, lại để Thổ Cốc Hồn tiếp tục quản lý.

Không bao lâu, Thổ Phiên xâm phạm, chiếm lĩnh Thanh Hải, sau khi đánh lui Thổ Phiên, bởi vì bệnh phản ứng cao nguyên, Đường quân cũng không truy kích, cho nên Thanh Hải vẫn nằm trong tay Thổ Phiên.

Hắn đối với thổ địa này cũng không xem trọng nên không hề để ý.

Về phần chủ nhân Thổ Cốc Hồn, đã không còn thực lực đoạt lại Thanh Hải mất rồi.

Đỗ Hà nghiêm túc nói:

- Kỳ thật khối bảo địa Thanh Hải cũng không thua gì Giang Nam của chúng ta, thậm chí còn muốn vượt hơn!

- Không thể nào!

Lý Thế Dân đối với chuyện này là chắc chắn, trung tâm kinh tế Đường triều còn chưa di chuyển qua Giang Nam, nhưng Giang Nam lại thừa thãi gạo, muối, vật tư…đều là những đồ vật mà Đại Đường không thể thiếu.

- Trên Thanh Hải vậy mà còn giàu có hơn Giang Nam?

- Thật sự làm người ta không cách nào tin nổi!

- Ta nghe sư phụ ta nói Thanh Hải thuộc khu chăn nuôi cao nguyên, thảo nguyên rộng lớn, thảo mộc súc vật tươi tốt, thích hợp nhất là chăn nuôi, là một khối bảo địa phong thủy mà dị tộc chăn nuôi khát vọng nhất. Ngoài ra sơn mạch cảnh nội cao ngất hùng vĩ, địa hình đa dạng, sông ngòi tung hoành, sông hồ bày bố như bàn cơ, còn có nhiều ruộng muối.

Đỗ Hà hiểu rõ về Thanh Hải là nhờ trí nhớ trong đầu về kiếp trước, hắn đã từng đến Tây Tạng du lịch mười ngày, Thanh Hải hồ là nơi danh lam thắng cảnh, hướng dẫn du lịch từng đem Thanh Hải hồ giới thiệu rõ ràng rành mạch, làm khách du lịch thật mở rộng tầm mắt.

Nghe được từ "ruộng muối", Lý Thế Dân động dung đứng lên, thấp giọng hô:

- Chuyện này là thật?

Đối với việc Đỗ Hà nói cao nguyên chăn nuôi hắn cũng không có bao nhiêu cảm tưởng, Đại Đường vốn dùng nông canh làm chủ, lấy một khối thổ địa thích hợp chăn nuôi làm được gì?

Nhưng nghe đến ruộng muối, hắn lại không thể không xem trọng.

Quan Trung thiếu muối, toàn bộ muối đều phải thông qua Kinh Hàng Đại Vận Hà từ Giang Nam vận chuyển đến, ngàn dặm đường xa xăm, hao phí nhân lực vật lực không cần nói cũng biết.

Nếu như Thanh Hải thật có được nhiều ruộng muối, như vậy liền có thể giải quyết được khốn cảnh thiếu muối của Quan Trung, càng không cần phải vạn dặm vận chuyển muối như trước kia.

- Không sai!

Đỗ Hà có thể khẳng định điểm này, hắn nhớ rất rõ ràng, bởi vì Thanh Hải hồ là hồ nước mặn nổi tiếng.

Kỳ thật Thanh Hải hồ quý giá xa xa không chỉ như vậy, còn có vô số cầm thú săn liệp, tài nguyên khoáng sản đứng vị trí đầu não trong cả nước. Chỉ là trí nhớ của Đỗ Hà không sâu sắc về việc này, không dám xác định có chính xác hay không.

Nhưng ruộng muối cũng đã đủ làm Lý Thế Dân động tâm rồi!

- Lý thúc thúc, để Thổ Phiên cắt nhường Thanh Hải còn có một diệu dụng! Người của chúng ta bởi vì không thói quen khí hậu cao nguyên, cho nên không có phương pháp xử lý tốt Thổ Phiên, nhưng chỉ cần chúng ta tới Thanh Hải, phái quân đội trú quân, không hơn nửa năm quân tốt sẽ thích ứng khí hậu nơi đó, đến lúc đó quân đội chúng ta cũng không cần e ngại cao nguyên phản ứng! Nếu như Thổ Phiên dám càn rỡ, nhất định làm cho bọn hắn có đến mà không có về.

Đỗ Hà tiếp tục dụ hoặc, bất luận góc độ viễn trường hay lợi ích trước mắt, có thể bắt buộc Thổ Phiên nhượng ra Thanh Hải đây đối với Đường triều mà nói tuyệt đối là trăm lợi mà không một hại.

Lý Thế Dân trầm ngâm một lát, đột nhiên bộc phát ra một trận cười to:

- Bị ngươi nói động tâm, cứ quyết định như thế. Thanh Hải trẫm muốn định rồi, thật sự không được thì cự tuyệt yêu cầu nghị hòa của Thổ Phiên, cùng Tượng Hùng trước sau giáp kích, mạnh mẽ bắt lấy Thanh Hải!

Gặp Lý Thế Dân đã quyết định, Đỗ Hà cũng nhẹ nhàng thở ra, cao giọng tán thưởng hoàng thượng thánh minh.

Về tới Thái Quốc Công phủ, phát hiện Đỗ Như Hối còn chưa ngủ mà đang chờ hắn, thấy hắn trở về liền lôi kéo hắn kêu hắn giải thích hàm nghĩa của câu nói trước khi đi.

Đỗ Hà chỉ có thể đem chuyện cắt đất bồi thường nói lại cho Đỗ Như Hối nghe qua.

Đỗ Như Hối nghe được râu ria đều vểnh lên, hừ một tiếng:

- Chủ ý này thật đủ tổn hại, nhưng còn rất thú vị!

Hắn chỉ cho một lời đánh giá như vậy, cũng không biết là khoa trương hay chê bai Đỗ Hà.

Hôm sau, Lý Thế Dân thay đổi thái độ thân mật ngày hôm qua, thái độ trở nên nghiêm khắc khi gặp sứ giả Thổ Phiên.

Biểu hiện ra ngoài không còn là Đại Đường vương triều tha thứ nhân đức, mà là thái độ của một nước chiến thắng đối đãi một nước chiến bại.


Đại Đường Đạo Soái - Chương #116


Báo Lỗi Truyện
Chương 116/768