Chương 25: Tinh phách linh thú


Lửa trại bùng lên, tia lửa ấm áp chiếu rọi thân thể mềm mại của Đường Thiên Nhi, nhưng nàng ngược lại cảm thấy lạnh lẽo, cái lạnh đó, đến từ Linh Lộ mà Mục Trần miêu tả cho nàng nghe.

    - Xem ra Linh Lộ không tốt đẹp như ta nghĩ, còn may ta không bị chọn, chứ không e răng xương cốt cũng không còn.

    Đường Thiên Nhi run run nói, tim đập gấp gáp. Nàng thật tưởng tượng không nổi, một nơi mà ngay cả lòng tin cũng không hề tồn tại, thì phải nơm nớp lo sợ đề phòng như thế nào?

    - Vốn không là cái chỗ tốt đẹp gì.

    Mục Trần cười nhạt, ngẩng đầu lên nhìn thấy Mạc sư đang đập tay thu hút chú ý của mọi người. Đông đảo đệ tử đều đưa mắt nhìn qua.

    - Bắc Linh Nguyên tu hành đã chính thức bắt đầu, ở đây sẽ là doanh trại của chúng ta, ngày mai các ngươi từ đây xuất phát vào Bắc Linh Nguyên tu hành, chính diện giao phong với linh thú. Do đó hôm nay ta có vài điều nhắc nhở mọi người. Linh thú chia làm ba cấp cao - trung - sơ, bên ngoài Bắc Linh Nguyên phần lớn đều là linh thú sơ cấp, nhưng ta nghĩ các ngươi cũng phải liên thủ mới mong đối phó được chúng nó.

    Mạc sư đảo mắt nhìn quanh, giọng nói trầm trầm quanh quẩn những chiếc lều trong doanh trại, mỗi đệ tử đều im lặng và chú ý lắng nghe. Bọn họ đều hiểu rõ, đây không phải là một đợt diễn tập hay cái gì đại loại như thế, mà là chiến đấu chân chính, sơ ý một chút là trở thành thịt tươi trong miệng linh thú ngay tức khắc.

    - Linh thú sơ cấp có thực lực ước chừng Linh Động cảnh, trung cấp là Linh Luân cảnh, linh thú cao cấp lại có thể so với cường giả Thần Phách cảnh. Sâu trong Bắc Linh Nguyên này có linh thú cao cấp, ta khuyến cáo các ngươi, tuyệt đối không được phép đi quá sâu vào Bắc Linh Nguyên!

    Giọng nói của lão đã chuyển thành nghiêm khắc, mỗi lời nói đều như sắt đá. Linh thú cao cấp ở sâu trong Bắc Linh Nguyên, ngay cả lão muốn đối phó cũng rất phiền toái, những đệ tử non nớt thường ngày quen chăn ấm đệm êm trong học viện, chẳng khác nào cừu non không sức phản kháng.

    Mọi người gật gù liên tục như gà mổ thóc, chẳng tên nào đủ can đảm lấy cái mạng nhỏ ra đùa. Đừng nói đến linh thú cao cấp, ngay cả linh thú trung cấp, bọn họ cũng không do dự vắt giò lên cổ mà biến cho xa.

    - Lần này tu hành, ba tiểu đội có thành tích tốt nhất sẽ nhận được mỗi thành viên một quả Uẩn Linh đan.

    Mạc sư dịu giọng trở lại, ánh mắt nhìn các đệ tử mang theo nét cười vui vẻ, nói tiếp:

    - Để đạt thành tích cao nhất, cần phải hợp tác thật nhuần nhuyễn với đồng đội. Thực lực hiện tại của các ngươi chỉ có hợp tác mới có thể thong dong thoải mái ở cái nơi hỗn tạp Bắc Linh Nguyên này!

    - Yes, sir, ma'am!

    Đệ tử lúc nhúc đồng thanh trả lời.

    - Sau khi liệp sát linh thú, không nên quên thu hoạch tinh phách, linh phách sơ cấp sẽ không khiến những cường giả Thần Phách cảnh chú ý, chỉ dùng để đánh giá thành tích của các ngươi.

    Mục Trần khẽ gật đầu, cường giả Thần Phách cảnh có năng lực luyện hóa tinh phách, nhưng với thực lực của họ, những linh thú sơ cấp tầm thường dĩ nhiên chẳng có gì hấp dẫn.

    - Mạc sư, ngài cũng là cường giả Thần Phách cảnh, ngài luyện hóa thú phách gì a?

    Có đệ tử tò mò cất tiếng hỏi, đối với cường giả Thần Phách cảnh, năng lực luyện hóa thú phách hấp dẫn như vậy, dĩ nhiên khiến các đệ tử rất hứng thú.

    Mạc sư nghe vậy, hơi do dự một chút, chợt một tay kết ấn, một cỗ linh lực mạnh mẽ trong cơ thể bùng lên, kim quang ngưng tụ sau lưng, hóa thành một con kim cự lang ngửa đầu hú vang. Bên ngoài bộ lông kim cự lang dường như có thêm những hoa văn như sấm sét, uy vũ bất phàm.

    - Wow... Woa.... Ui chu choa!...

    Trong doanh trại liên tiếp vang lên những tiếng xuýt xoa kinh ngạc và hâm mộ, thậm chí doanh trại tây viện bên kia nghe thấy lạ cũng đưa mắt nhìn qua, rồi cũng rung động cảm thán nhìn kim cự lang sau lưng Mạc sư.

    Tịch sư bên này vừa thông báo quy định xong nhìn thấy thế, bĩu môi. Thân thể run run, linh lực cường đại bộc phát ra, sau lão xuất hiện một cự sư tử màu đen, trên lưng hắc cự sư kia có một cái mai rùa màu xám.

    Mọi ánh mắt của các đệ tử đều bị thu hút bởi hai tinh phách linh thú được hai cường giả Thần Phách cảnh triệu hồi ra, hấp dẫn vô cùng, lực lượng này đủ khiến nhiều người thèm rớt nước mắt, à không nước miếng.

    - Ta luyện hóa tinh phách linh thú cao cấp Kim Lôi Lang, địa bảng Vạn Thú Lục xếp hạng thứ 382, Tịch sư luyện hóa tinh phách linh thú cao cấp Thạch Quy Sư, địa bảng Vạn Thú Lục xếp hạng 390.

    Mạc sư nhìn thấy Tịch sư xung động, cũng mỉm cười vung tay lên, cự lang tiêu tán đi mất.

    - Linh thú lợi hại uy dũng thế mà trên địa bảng xếp hạng hơn 300 gần 400 kia đấy? Vậy những linh thú xếp hạng top 100 thì chẳng phải càng biến thái hơn sao? Còn những linh thú huyền thoại của thiên bảng Vạn Thú Lục... chắc phải có thực lực nghịch thiên...

    Nhiều đệ tử sợ hãi than thầm không thôi, địa bảng xếp hạng 300 đã lợi hại đến thế, thiên bảng còn khủng bố hơn nhiều a!

    - Có thể được xếp vào 100 vị trí đầu của địa bảng Vạn Thú Lục, đều là những linh thú không hề đơn giản. Thực lực của chúng siêu việt rất xa cường giả Thần Phách cảnh, có thể sánh với cường giả Tam Thiên cảnh. Do vậy chúng nó thường được gọi là thiên cấp linh thú, hay ngắn gọn là thiên thú.

    Nói tới đó, Mạc sư đột nhiên liếc nhìn Mục Trần. Hắn hiểu ngay ý của lão, vì cha hắn luyện hóa Viêm Long Điêu kia, chính là linh thú hạng 85. Nghĩa là Viêm Long Điêu hẳn đã đạt tới trình độ thiên thú. Bình thường mà nói, cường giả Thần Phách cảnh muốn luyện hóa tinh phách linh thú thực lực cao hơn hẳn bản thân, là một chuyện cực kỳ khó khăn hiếm gặp. Mà Mục Phong cha hắn có thể, vốn là một đại cơ duyên. Cũng vì thế mà chiến lực của Mục Phong đặt trong Bắc Linh cảnh chín vị vực chủ, tuyệt đối là tam cường.

    Dù sao tiến vào Thần Phách cảnh, bản lĩnh lớn nhất chính là luyện hóa tinh phách linh thú, một chiến lực không nhỏ, dĩ nhiên ai luyện hóa được linh thú càng mạnh, chiến lực càng cường hãn.

    - Về phần những sinh vật trong thiên bảng Vạn Thú Lục.....

    Lão dừng lại một chút, liếc mắt nhìn bọn trẻ, cười xòa:

    - ....e rằng những nhân vật siêu cấp chí tôn của Đại Thiên thế giới, cũng không dám ra tay đắc tội với chúng.

    - Thôi, cũng khuya rồi, các ngươi tạm nghỉ, sáng sớm ngày mai khởi hành, tiến vào Bắc Linh Nguyên!

    Mạc sư cũng cảm thấy nói đã đủ, ra lệnh cho những thiếu niên thiếu nữ còn đang hưng phấn không thôi phải giải tán.

    Mọi người nghe thấy, mới đem theo chút hưng phấn còn lại kia lục tục bước về lều. Mục Trần cũng về lại lều của hắn, nhắm mắt tu luyện, lại tiếp tục thử luyện ra Sâm La Tử Ấn đạo thứ hai.

    Một đêm yên tĩnh trôi qua.

    Sáng sớm, mặt trời chiếu những tia nắng đầu tiên xuống những tán lá, trong doanh trại những đệ tử đã chuẩn bị chu đáo, sắc mặt hào hứng phấn khích nhìn vào cánh rừng rậm mênh mông trước mặt.

    Mục Trần đứng cạnh Đường Thiên Nhi, ánh mắt quét qua chung quanh, chợt nhìn thấy Đàm Thanh Sơn xa xa. Bên cạnh tên kia, không ngờ là Mặc Lĩnh, cái điệu này hai người đó là một đội a. Điều đó khiến Mục Trần cũng thoáng kinh ngạc, Mặc Lĩnh thực lực vốn có Linh Động cảnh hậu kỳ, nếu muốn tìm người lập tổ đội, dĩ nhiên có không ít lựa chọn tốt hơn Đàm Thanh Sơn nhiều.

    - Mục Trần, ngươi và Thiên Nhi một đội à? Ha ha ha, ta đi cùng Thanh Sơn. Hắn là người mới, mà chỗ này hơi nguy hiểm, cũng nên chiếu cố hắn một chút.

    Mặc Lĩnh cũng đã nhìn thấy Mục Trần, cùng Đàm Thanh Sơn tiến qua cười nói.

    Mục Trần mỉm cười gật đầu, nghe lời nói của Mặc Lĩnh, có vẻ như tên đó muốn tạo quan hệ giao hảo với hắn. Xem ra chiếu cố Đàm Thanh Sơn chỉ là cái cớ, hơn phân nửa là vì muốn kết giao với mình.

    - Cũng nhờ Mặc Lĩnh học trưởng suy nghĩ chu đáo.

    Mục Trần cười nói, đối với Mặc Lĩnh cũng không có ác cảm, kết giao cũng không có vấn đề.

    Hai người cười nói với nhau một chút, đột nhiên ngưng lại. Bên phải cả bọn, từng toán người đột nhiên tách ra, vài bóng dáng quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt của Mục Trần. Người dẫn đầu, chính là kẻ tháng trước bị hắn đánh bại ở viện thí, Liễu Dương.

    Liễu Dương nhìn chằm chằm Mục Trần, ánh mắt rất thâm độc. Trận đối chiến viện thí đó ảnh hưởng danh tiếng của hắn không nhỏ. Khi tiến vào thiên giới, tuy có đại ca Liễu Mộ Bạch che chở, nhưng nhiều kẻ vẫn ngầm cười nhạo sau lưng, khiến cho hắn tràn ngập căm giận trong lòng.

    Mục Trần chỉ liếc Liễu Dương một cái rồi nhìn sang bên cạnh hắn. Một thanh niên dáng người cao ráo cường tráng, kẻ kia cũng đang dùng ánh mắt thích thú nhìn Mục Trần.

    - Ngươi là Mục Trần kia ư? Gần đây danh tiếng vang dội a.

    Thiếu niên áo vàng tủm tỉm cười, vẻ lơ đãng hỏi.

    - Trần Thông, các ngươi muốn gì?

    Mặc Lĩnh nhìn thấy hai kẻ này, mày ưng nhíu lại, trầm giọng nói.

    Mục Trần sắc mặt lại bình tĩnh. Trần Thông? Cái tên này ở Bắc Linh Viện cũng khá là nổi tiếng, tuy kém Liễu Mộ Bạch một chút, nhưng cũng xếp thứ ba tổng bảng Bắc Linh Viện, thực lực Linh Động cảnh hậu kỳ, giống như Mặc Lĩnh là đối tượng trọng điểm bồi dưỡng của viện.

    - Trước kia đều tự mình uy phong tác quái, sao bây giờ phải dẫn theo người mới dám đến?

    Mục Trần liếc Liễu Dương một cái, cười nói.

    Nghe hắn chế nhạo, sắc mặt Liễu Dương giận đến xanh mét, âm lãnh cất tiếng:

    - Cứ tự đắc đi, đừng cho chúng ta gặp ngươi trong Bắc Linh Nguyên, bằng không thì tự chịu!

    Mục Trần cười, lắc đầu:

    - So với đại ca của mình, ngươi kém thật sự quá xa.

    - Ha ha ha, quả nhiên kiêu ngạo a, làm quen chút đi? Ta là tây viện Trần Thông, từ lâu đã muốn biết người duy nhất ở Bắc Linh cảnh có tư cách tham gia Linh Lộ.

    Kia Trần Thông vươn tay ra, cười khinh khỉnh.

    - Chúng ta đi.

    Mục Trần mỉm cười, lười để ý tới hai tên này, lách qua bên cạnh Trần Thông, chợt dừng lại một chút, nhìn về một bên không xa, một thân ảnh áo trắng anh tuấn, Liễu Mộ Bạch thản nhiên nhìn bên này.

    Hai ánh mắt giao nhau, mơ hồ có hàn ý lưu động trong không gian, khiến cho những đệ tử chung quanh như ngậm tăm.

    - Nếu thấy ta không vừa mắt, thì tự tới đi, đừng có đưa tới mấy kẻ này, thật là ngứa mắt.

    Mục Trần nhẹ nhàng cười, không hề dừng lại, dẫn nhóm Đường Thiên Nhi rời khỏi doanh trại, nhanh chóng tiến vào Bắc Linh Nguyên.

    Liễu Mộ Bạch híp mắt nhìn Mục Trần đã đi xa, ánh mắt xẹt qua một tia sắc bén.

    - Tên khốn!

    Liễu Dương nghiến răng nghiến lợi.

    Trần Thông nhếch miệng cười, ánh mắt cũng khẽ nheo lại.

    - Không sao, cứ cho hắn tự đắc chút đi, trong Bắc Linh Nguyên sẽ có cơ hội gặp, lúc đó nếu không ai nhìn thấy, ta sẽ dạy dỗ hắn nên biết chữ lễ phép viết như thế nào, thật là là một tiểu tử không biết kính trọng học trưởng a.

Đại Chúa Tể - Chương #25


Báo Lỗi Truyện
Chương 25/1451