Chương 22: Tử Ấn phát uy


Giọng nói đều đều của Mục Trần vang vọng trong huấn luyện trường, không gian xao động với một chút ồn ào chợt im phăng phắc, mọi ánh mắt kinh ngạc trong huấn luyện trường đều đổ dồn vào tên thiếu niên mới bước vào thiên giới đông viện không lâu này.

    Không ai ngờ được, Mục Trần lại chủ động khiêu chiến La Thống luận bàn, chẳng lẽ hắn không biết người kia thiên tân vạn khổ tìm cơ hội bứng rễ hắn sao? Vậy mà còn dám chủ động tìm hắn kiếm chuyện?

    - Thiên Nhi, Mục Trần bị làm sao vậy? La Thống kia đâu có dễ mà đụng tới.

    Mặc Lĩnh vừa đến bên cạnh Đường Thiên Nhi, sắc mặt cũng khó hiểu nhìn bóng lưng Mục Trần.

    Đường Thiên Nhi lắc đầu, tuy trong mắt cũng có chút lo lắng, nhưng vẫn chưa lộ ra gương mặt, chỉ cười nhạt trả lời:

    - Không việc gì đâu, hắn rất có chừng mực.

    Mặc Lĩnh cũng chỉ nhăn nhở gật đầu, luận bàn kiểu này đều hợp quy định, hắn có muốn giúp cũng không phải phép, chỉ có thể hy vọng Mục Trần có chút tài cán, chứ không La Thống kia nhất định không bỏ qua cơ hội tốt thế này để hạ nhục đối phương.

    - Ha ha ha.

    Dưới ánh mắt toàn bộ nhân thủ đông viện tại huấn luyện trường, La Thống cũng bất ngờ run rẩy một chút, khuôn mặt vốn âm trầm lại càng thêm lạnh giá, giọng cười cũng tràn ngập hàn ý truyền ra.

    - Xem ra ngươi ở thiên giới vài ngày, đã nghĩ bản thân là sầu riêng chín cây rồi sao, muốn rớt xuống cho ta u đầu ư?

    La Thống đứng dậy, ánh mắt âm trầm soi mói Mục Trần.

    - La Thống học trưởng nói gì vậy, ta chỉ đơn thuần muốn luận bàn một chút mà thôi.

    Mục Trần mỉm cười ôn hòa nói:

    - Hơn nữa học trưởng tiếp người mới luận bàn, không phải là chuyện thiên kinh địa nghĩa lẫm liệt hay sao? Khi nãy Khương Lập học trưởng mới nói đó thôi....

    Khương Lập bên cạnh nghe thấy Mục Trần lôi hắn vào, sắc mặt bỗng dưng mất tự nhiện, bất quá vẫn hung hăng liếc tên kia, trong lòng thầm nghĩ

    "Tên này cũng điên quá hay sao mà dám trực tiếp đối đầu La Thống? Còn nghi ngờ La Thống có thực lực Linh Động cảnh hậu kỳ ư?"

    La Thống nhìn khuôn mặt khôi ngô mang theo nụ cười của Mục Trần, trong lòng cũng bốc lửa hừng hực, nét cười bình thường kia đối với hắn chẳng khác nào đang nhạo báng, hắn khẽ nhếch mép cười lạnh

    - Ngươi đã có yêu cầu, dĩ nhiên học trưởng ta đây phải đáp ứng thôi, cũng tốt, cũng tốt. . .

    Hàn quang càng đậm, La Thống đã không thèm che giấu. Bên ngoài cơ thể, linh lực chậm rãi quấn quanh tràn ra, dao động linh lực mạnh mẽ lan đi.

    Đệ tử chung quanh cũng vội tránh qua, tránh khỏi tai bay vạ gió.

    Mục Trần vươn tay:

    - Mời.

    La Thống cũng không chút khách khí, sắc mặt âm trầm, linh lực trong cơ thể không hề khống chế gào thét tuôn ra, bước từng bước, thân hình nhanh như sóc tung một quyền, tạo thành tiếng động khí nổ hỗn loạn trầm đục, hung hăng tấn công Mục Trần.

    "Bùm!"

    Mọi người nhìn thấy La Thống khí thế hung mãnh, trong lòng đều giật mình. Cái này không phải luận bàn a, La Thống này muốn hạ gục Mục Trần đây mà.

    Mục Trần nhìn La Thống xé gió xông đến, lại không có dấu hiệu tránh né. Linh lực u tối quấn quanh nắm tay, tư thái chuẩn bị ngạnh kháng với La Thống.

    Hắn muốn thử, xem thực lực Linh Động cảnh hậu kỳ, đến tột cùng có thể mạnh mẽ ra sao.

    "Uỳnh!"

    Tiếng va chạm vang vọng, hai quyền đối cứng, hai cỗ linh lực chạm nhau bùng nổ khí lãng bốc lên lốc xoáy.

    Xoáy khí quét qua, hai thân ảnh cũng chấn động, Mục Trần lui lại mấy bước, La Thống chỉ lui một bước. Dĩ nhiên chính diện đối đầu La Thống vẫn chiếm thượng phong.

    La Thống ổn định hai chân, ánh mắt khẽ nheo lại, bàn tay truyền đến nhức nhối râm ran. Tuy linh lực của Mục Trần không mạnh mẽ được như hắn, nhưng hai luồng linh lực va chạm, nếu không phải hắn khẽ nghiêng một chút, thật đúng là sẽ bị linh lực đen bá đạo kia của Mục Trần đánh tan nát.

    Dễ hiểu, linh lực mà Mục Trần tu luyện về mặt chất lượng tốt hơn hắn một chút.

    - Dù linh lực của ngươi có phẩm chất lợi hại ra sao, ngươi vẫn kém một bậc, ta vẫn thừa sức ép chết ngươi!

    La Thống là Linh Động cảnh hậu kỳ, Mục Trần chỉ là trung kỳ, tuy khoảng cách chỉ một bậc, nhưng chênh lệch trong đó đủ để nghiền nát hắn.

    - Cha ngươi chẳng lẽ không dạy dỗ ngươi, nếu không đủ năng lực thì chịu nhục một chút có phải hơn không? Còn dám chủ động tiến lên, thật là muốn kiếm hoa trên mặt à!

    Mục Trần nghe thấy cũng nhẹ nhàng cười:

    - Lúc ta học ẩn nhẫn, ngươi còn đang ngờ nghệch làm một đệ tử ngoan ngoãn trong học viện đó. Vả lại, ẩn nhẫn là dành cho những đối thủ tạm thời chưa đủ khả năng chiến thắng. Chỉ đáng tiếc, ngươi không được ta liệt vào danh sách đó.

    - Ta hôm nay sẽ cho ngươi biết, khinh người phải trả giá ra sao!

    Ánh mắt La Thống thoáng hiện nét hung ác, vươn song chỉ, chỉ hóa kiếm khí. Linh lực ám thanh sắc điên cuồng tuôn ra, tập trung tại ngón tay như mũi kiếm ẩn hiện, dao động sắc bén toát ra.

    - Đại La Kiếm quyết?

    Vài đệ tử nhìn thấy mũi kiếm xanh xanh ở đầu ngón tay La Thống, ánh mắt biến đổi kinh hô ra tiếng.

    - La vực Đại La Kiếm quyết à?

    Mục Trần cũng khẽ liếc mắt qua mũi kiếm xanh kia, linh cấp hạ phẩm, Đại La Kiếm quyết. Đây chính tuyệt kỹ thành danh của La vực chủ, không ngờ La Thống cũng đã luyện thành. Bất quá xem bộ dáng này, dĩ nhiên hỏa hầu còn chưa tới đâu, nhưng ở trình độ Linh Động cảnh này cũng đã khá lợi hại.

    "Phốc!"

    La Thống không cho Mục Trần nhiều thời gian suy tư. Ánh mắt lạnh lẽo phóng người ra, ngón tay như trường kiếm cắt qua không khí, đâm một kích cực mạnh vào Mục Trần.

    Kiếm phong đi qua, không khí như bị xé rách.

    Mục Trần gắt gao nhìn mũi nhọn hung bạo sắc bén, khiến cả người căng thẳng, tai phải nắm chặt.

    Linh lực ám hắc từ trong cơ thể vận chuyển, không ngừng quán chú vào tay phải, hắc ấn trong lòng bàn tay mờ ảo dần dần hiện rõ.

    Dao động linh lực mãnh liệt lan ra.

    Quang mang hắc ám mạnh mẽ từ bàn tay Mục Trần bùng nổ, trong tay hắn là một mặt trời đen ngòm. Cái loại dao động dày đặc này khiến kẻ khác kinh hãi.

    "Phốc!"

    Mục Trần dẫn một chân xuống đất, thân hình cũng lao ra như báo săn mồi. Đối mặt với thế công sắc bén của La Thống, hắn vẫn không hề tránh né, cảnh tượng trước mặt khiến không ít người kinh ngạc không thôi.

    - Muốn chết!

    La Thống quát lên chói tai, mũi kiếm xanh không chút tạm dừng, nhanh như chớp chỉ vào cổ họng Mục Trần.

    Nắm đấm ngập trong hắc quang, một quyền đánh ra mặt trời đen va chạm chính diện cùng mũi kiếm xanh.

    "Uỳnh!'

    Linh lực cuồng bạo gào thét lan ra, mặt đất cũng khẽ run rẩy, ánh mắt đệ tử xung quanh chăm chú giai điểm va chạm của hai công kích.

    - Phá!

    Hàn ý lóe ra trong mắt, linh lực không hề giữ lại trút ra, hắc ấn trong tay chấn động mãnh liệt, xuất hiện trước nắm đấm, nện lên mũi kiếm xanh.

    "Choang!"

    Hắc ấn đánh ra, mũi kiếm xanh đột nhiên vang lên một tiếng vỡ nhỏ, đệ tử xung quanh tròn mắt nhìn vết nứt lan nhanh trên thân kiếm.

    "Bang bang bang!"

    Mũi kiếm xanh cuối cùng đã hoàn toàn vỡ nát, gương mặt La Thống kinh hãi, chật vật tránh né bắn lui.

    Mục Trần vẫn chưa truy kích, lật tay lại, hắc ấn biến mất, dao động trong sân chậm rãi tiêu tán. Chung quanh chợt trở nên im ắng, những ánh mắt đổ dồn về thân ảnh gầy gầy đều mang vẻ bất khả tư nghị, Mục Trần chẳng những chống đỡ thế công lợi hại nhất của La Thống, mà còn đánh vỡ đẩy lui chính diện.

    - Không thể được...

    Khương Lập, Đằng Dũng trợn mắt há mồm không tin cảnh tượng trước mắt, La Thống thực lực Linh Động cảnh hậu kỳ, lại bại trận trong tay Linh Động cảnh trung kỳ Mục Trần?

    - Cái này...

    Mặc Lĩnh cũng mặt mày cứng ngắc, trong lòng kinh nghi bất định.

    "Hô!"

    Đường Thiên Nhi khẽ thở dài, hai bàn tay nắm chặt cũng thả lỏng ra. Người này quả là lợi hại đó.

    - La Thống học trưởng, đa tạ!

    Mục Trần chắp tay hướng La Thống khẽ cười. Ánh mắt thoáng liếc qua bàn tay, hắc ấn dù đã nhạt đi rất nhiều, nhưng uy lực Sâm La Tử Ấn tuyệt đối không ngừng lại ở phàm cấp thượng phẩm, có lẽ vì có yêu cầu cao với phẩm chất bá đạo của linh lực, nên mới bị xếp vào hạng phàm cấp.

    Chẳng qua Sâm La Tử Ấn tiêu hao linh lực cũng không nhỏ, thế công khi nãy của hắn hao hết phân nửa linh lực trong khí hải. Dù nói rằng lần đầu tiên khống chế nên không được hoàn mỹ, nhưng tiêu hao này so với linh quyết linh cấp hạ phẩm bình thường cũng không kém.

    La Thống sắc mặt xanh mét, hắn hiển nhiên cũng không ngờ tới kết quả này, nhất thời cũng không nói được. Trước đó Mục Trần công kích hung hãn làm hắn chấn động, khiến hắn cảm nhận một khí tức nguy hiểm cực độ.

    - Linh quyết kẻ này có lại lợi hại đến thế, chẳng lẽ đều là do cha hắn cấp cho?

    La Thống nghiến răng nghiến lợi thì thào. Đại La Kiếm quyết này hắn tu luyện cũng một thời gian mới được kết quả như thế, không ngờ vẫn không đánh bại được Mục Trần mới chân ướt chân ráo bước vào thiên giới. Kẻ này còn có bao nhiêu thủ đoạn như thế?

    Mục Trần cũng chẳng để ý đến La Thống đang miên man suy nghĩ, mục tiêu chấn động toàn trường đã đạt được, hắn nghĩ sau này kẻ kia sẽ khiêm nhường trước mặt hắn một chút, nên phủi tay xoay người bước xuống.

    - Mục Trần, ngươi đến đây.

    Ngay lúc đó, một tiếng nói nhàn nhạt đột ngột vang lên, khiến hắn hơi giật mình. Quay đầu lại, chỉ thấy Mạc sư không biết từ khi nào đứng cách đó không xa.

    Mục Trần ngẩn người, ánh mắt giao nhau cùng Đường Thiên Nhi một chút, thoáng do dự rồi bước đến dưới ánh mắt khó hiểu của những đệ tử xung quanh.

    Mạc sư dẫn đầu đi trước, đến cạnh một rừng cây yên tĩnh mới dừng lại. Lão xoay người, hai mắt chớp chớp, thanh âm dần nghiêm khắc:

    - Ngươi tu luyện Sâm La Tử Ấn?

Đại Chúa Tể - Chương #22


Báo Lỗi Truyện
Chương 22/1445