Chương 18: Trúc Cơ


Vui mừng rộn ràng trong lòng Mục Trần, dĩ nhiên bất thình lình đột phá ngoài dự đoán khiến hắn rất vui. Vốn hắn nghĩ muốn đột phá đến cảnh giới Trúc Cơ, Đại Phù Đồ quyết ít nhất cũng còn cần thêm 10 ngày tu luyện nữa....

Hưng phấn vui mừng quanh quẩn trong lòng Mục Trần một lúc lâu, rồi dần bình tĩnh lại, hắn cũng không dám chậm trễ, vội tập trung tâm thần, tinh tế cảm nhận cảnh giới kỳ diệu này.

Trong khí hải, linh lực u tối đang sôi trào. Trong cái không gian sôi trào nhộn nhạo đó, Mục Trần cảm thấy rõ độ hùng hậu của linh lực nhanh chóng được tăng cường. Mục Trần cũng thấy rõ thân thể hắn đang bộc phát ra một lực hút rất mạnh, tham lam cắn nuốt thiên địa linh khí, được Đại Phù Đồ quyết luyện hóa, trở thành tia linh lực u tối dũng mãnh tiến vào khí hải.

Cảm giác thoải mái khi trong khí hải linh lực được tăng cường nhanh chóng lan ra khắp cơ thể Mục Trần.

Bên trong Mục Trần, linh quyết đột phá tạo ra dao động dữ dội, thì bên ngoài cũng vì dao động đó mà xôn xao hẳn lên. Mọi người đều có thể cảm thấy rõ ràng hấp lực cường đại là từ thể nội của Mục Trần bộc phát ra, lấy một khí thế như cường đạo cướp giựt linh khí trong tu luyện trường.
Động tĩnh ngay lập tức khiến mọi người chú ý, vô số ánh mắt kinh ngạc đều nhìn về phía Mục Trần. Truyện Tiên Hiệp - TruyệnYY.com

- Chuyện gì vậy?
- Là do tên Mục Trần đó, hắn đang làm cái gì?
- Hấp thu thật bá đạo, sao hắn lại hấp thu thiên địa linh khí mãnh liệt như thế, không sợ no chết à?
. . .

Những âm thanh rung động bàn tán xôn xao, khuôn mặt mọi người đều kinh nghi bất định, dĩ nhiên ai cũng lần đầu tiên gặp phải tình huống này.

- Mục Trần.

Đường Thiên Nhi cũng mở to mắt, lo lắng gọi Mục Trần.

- Không cần hốt hoảng.

Giọng nói bình tĩnh của Mạc sư truyền ra, khiến những âm thanh bàn tán kia cũng nhỏ lại, khiến cho phần lớn đệ tử cũng an tĩnh hơn. Ánh mắt Mạc sư quay nhìn Mục Trần, hơi cau mày nói:

- Đây là hắn tu luyện linh quyết có đột phá, cũng không đáng ngại.

- Tu luyện linh quyết đột phá?

Đông đảo đệ tử lại thêm lần nữa sửng sốt. Linh quyết đột phá lại có thanh thế to lớn như thế, rốt cuộc hắn tu luyện linh quyết phẩm cấp gì a? Xem cái thanh thế này, ít ra cũng là linh cấp trung phẩm ư?

Khương Lập, Đằng Dũng cũng thất kinh nhìn Mục Trần đang tạo ra động tĩnh kinh hoàng, trong mắt cũng lộ rõ sợ hãi. Tuy cả hai cũng ở Linh Động cảnh trung kỳ, nhưng lại cảm nhận một áp lực thật lớn từ Mục Trần.

- Hừ, xem ra cha hắn cũng lao tâm chuẩn bị một công pháp linh quyết có giá a.

La Thống hừ lạnh nói, lời nói tràn ngập ghen tị không cam. Linh quyết mà hắn tu luyện cũng không yếu, linh cấp hạ phẩm. Nhưng xem ra so với linh quyết màMục Trần đang tu luyện, có vẻ chênh lệch không nhỏ.

Việc này khiến La Thống cực kỳ tức giận. So với Mục Trần, hắn dường như không bao giờ hơn được mặt nào cả, ngoại trừ... tuổi.

Mạc sư chăm chú nhìn Mục Trần đang tham lam hấp thụ linh khí, trong lòng cũng bất giác cảm thán. Hắn cũng cảm thấy Mục Trần tu luyện linh quyết công pháp không bình thường, nhưng dù sao cũng không nông cạn như La Thống, linh quyết công pháp càng cao cấp, càng khó tu luyện, muốn đột phá lại càng khó khăn khổ ải. Mục Trần tu luyện linh quyết này nhất quyết chưa tới một tháng, lại có thể đột phá, thiên phú này. . . khá lợi hại.

- Đúng là xứng đáng có tư cách tham gia Linh Lộ.

Mạc sư cười, mặc dù phí mất một năm ở Linh Lộ, nhưng với thiên phú của Mục Trần, muốn đuổi theo cũng không phải ngoài khả năng. Xem ra tây viện Liễu Mộ Bạch, cũng đã có đối thủ .

Tu luyện trường náo động, Mục Trần dĩ nhiên không thể biết. Vì hắn còn đang chìm sâu trong cảm giác kỳ diệu khi linh quyết đột phá. Linh khí xâm nhập thể nội hóa thành linh lực mạnh mẽ chui vào khí hải, cái cảm giác tràn ngập này, thực khiến Mục Trần vui vẻ thoải mái cười không ngớt.

Tâm thần Mục Trần đang ngụp lặn trong khí hải, vốn lúc trước chỉ có những đợt linh lực nhè nhẹ dao động, hiện nay cũng đã có một quy mô nhất định, lượn lờ quấn quanh một chỗ, như tinh vân u tối, thần bí khó lường.

Trên luồng linh lực, một tờ giấy đen lặng lẽ lơ lửng, tùy ý linh lực cuốn lấy, không hề có động tĩnh, là một vật chết.

"Vù"

Bất chợt một tiếng động thoáng qua từ sâu trong tâm linh khiến lòng hắn run rẩy, tâm thần tập trung soi quét thể nội, đột nhiên phát hiện trong cơ thể có những đốm đen u tối. . .

"Ào ào."

Linh lực trong khí hải như bị dẫn động, như chủ động rời khỏi khí hải, vận chuyển theo kinh mạch. Khi linh lực xuyên qua những đốm đen đó, mơ hồ tạo cho Mục Trần cảm giác linh lực bị đốm đen đó hút đi.

- Chuyện gì đây?

Biến cố khiến Mục Trần kinh hãi, những đốm đen xuất hiện đột ngột, dường như hoàn toàn không chịu hắn khống chế, thậm chí ngay cả dò xét hắn cũng không dò xét được.

- Vì Đại Phù Đồ quyết?

Ý niệm nhanh chóng đảo quanh trong lòng, linh quang chợt lóe, biến cố này dĩ nhiên có quan hệ tới cảnh giới Trúc Cơ của Đại Phù Đồ quyết.

- Những đốm đen này....

Tâm thần đảo qua những điểm đen thần bí trải rộng khắp thân thể. Sau một lúc lâu, trong lòng đột nhiên chấn động mãnh liệt. Hắn phát hiện những cái đốm đen đông đảo liên tiếp kia, có vẻ giống... Linh Mạch?

Linh Mạch?

Từ đó hiện ra trong trí óc, khiến trong lòng Mục Trần như sóng cuộn biển gầm. Hắn biết rõ, bản thân không có sẵn Linh Mạch, thậm chí nhân cấp Linh Mạch thấp nhất cũng chưa từng có được. Hắn cũng thử kiểm chứng, nhưng những đốm đen kia cứ trơ ra, rốt cuộc là là cái gì?

Khi trong lòng còn đang nghi hoặc khiếp sợ, những đốm đen nọ đã lặng lẽ biến mất. Bất kể Mục Trần cảm ứng cách nào cũng không thấy được một chút, cứ như chưa bao giờ tồn tại.

- Sao lại như vậy. . .

Mục Trần thì thào trong lòng, u mê không hiểu. Sau đó hắn cẩn thận phân tích lại, những thứ vừa rồi tuyệt đối không phải ảo giác. Trong nơi sâu của cơ thể, dường như có giấu cái gì đó, mà cái thứ cất giấu rất kỹ này có vẻ có liên hệ tới Đại Phù Đồ quyết.

- Đại Phù Đồ quyết. . . là mẹ?

Mục Trần chấn động, Đại Phù Đồ quyết là do mẹ hắn để lại. Nói vậy, việc này khó tránh khỏi có quan hệ đến mẹ. Trong cơ thể hắn chắc chắn có gì đó được mẹ cất giấu rất kỹ.

- Sao mẹ phải làm vậy?

Mục Trần suy nghĩ hồi lâu, chẳng thể nào có đáp án. Ký ức về mẹ quá ít, chỉ là một hình bóng dịu dàng mơ hồ tồn tại. Tuy vậy, một nơi nào đó trong huyết mạch có cảm ứng cũng khiến Mục Trần tin tưởng một chút, mẹ sẽ không bao giờ gây hại cho hắn.

Nghĩ tới đó, Mục Trần cũng dần bình tĩnh lại. Dù đoán không ra, cũng cứ tin rằng không có gì nguy hiểm là được.

Những chuyện khác, chờ có dịp về nhà lại hỏi lão tía một chút. Hắn cũng cảm thấy việc này lão tía cũng biết một chút, bất quá còn giấu chưa nói ra cho hắn thôi.

Nghĩ thông suốt, Mục Trần cũng kéo tâm thần ra, đưa linh lực u tối thu vào khí hải, rời khỏi trạng thái tu luyện, chậm rãi mở mắt.

Vừa mở mắt ra, Mục Trần đột nhiên cảm thấy kỳ quái, ánh mắt chung quanh đều đang tập trung vào mình, hắn cũng sửng sốt.

- Sao vậy?

Mục Trần ngạc nhiên nhìn những người đang tập trung vào hắn, nghi hoặc hỏi.

Những đệ tử chung quanh nghe hắn hỏi, thần tình trở nên cổ quái. Mi tạo ra cái động tĩnh lớn như thế còn hỏi chúng ta sao vậy?

- Mục Trần, ngươi không sao chứ?

Đường Thiên Nhi lo lắng nói, giản lược kể lại tình hình lúc nãy.

- Không có việc gì.

Mục Trần lúc này mới khẽ giật mình, cười lắc đầu. Hôm nay linh quyết đột phá, có lẽ cũng có liên hệ tới Tụ Linh trận. Bình thường muốn đạt tới Trúc Cơ, còn cần không ít thời gian. Tụ Linh trận cấp 3, quả nhiên hữu dụng a.

- Khóa trình tu luyện hôm nay chấm dứt, thời gian tới tự các ngươi sắp xếp.

Mạc sư thấy Mục Trần tỉnh lại, cũng gật đầu một cái rồi thông báo với mọi người.

- Vâng!

Chúng đệ tử đều cung kính đáp lời.

Mạc sư khoát tay, không dừng lại, nhưng cứ chậm chạp thong thả bước ra ngoài.

Mạc sư vừa đi, không khí tu luyện ở quảng trường cũng thả lỏng đi, tiếng cười đùa nói chuyện lại râm ran, bất quá không ít người thỉnh thoảng nhìn về phía Mục Trần.

Có lẽ vì động tĩnh hắn tạo ra trước đó khiến người khác rung động. Tuy Mạc sư đã đi mất, nhưng La Thống, Khương Lập cũng không tiếp tục kiếm chuyện với hắn, lại tỏ ra kiêng dè nhìn hắn, rồi bỏ đi.

- Chúng ta cũng đi thôi.

Mục Trần đứng dậy phủi tay, nói.

- Đi đâu?

Đường Thiên Nhi hỏi.

- Đi xem linh quyết thất.

Mục Trần nhìn về phía bên cạnh tu luyện trường, mỉm cười:

- Có vài bộ công kích linh quyết bên đó ta cũng có hứng thú, hiện giờ cũng đủ tư cách tu luyện rồi...

Đại Chúa Tể - Chương #18


Báo Lỗi Truyện
Chương 18/1520