Chương 1562 - Sức mạnh của sinh linh


bắc thương đại lục.

bắc thương linh viện hôm nay đều là một mảnh kinh hoàng hỗn loạn, tất cả học viên sắc mặt trắng bệch nhìn ma lưu ngập trời như đổ úp xuống, trong mắt tràn đầy vẻ sợ hãi nồng nặc.

đối với cái loại sức mạnh đó, cho dù là thiên chí tôn như bắc minh long côn cũng đều cảm thấy sợ hãi, vô lực cực kỳ.

hắn cùng thái thương viện trưởng liếc mắt nhìn nhau, khổ sờ nói:

- Không ngờ bắc thương linh viện ta vừa mới tránh qua một kiếp, hôm nay lại bị tai nạn bao phủ...

Thái thương viện trưởng thở dài nói:

- Đây là tai kiếp của toàn bộ đại thiên thế giới, khó có thể tưởng tượng, nếu để cho thiên tà thần được như ý, đại thiên thế giới sẽ thương vong thảm trọng thế nào

bên cạnh, đám người đường thiên nhi, lý huyền thông, ôn thanh tuyền nghe vậy, đều là nội tâm nặng nề vô cùng.

- vào giờ phút này, đối mặt với tai kiếp như thế, bọn ta cũng không thể tránh khỏi, nhưng dù là châu chấu đá xe, cũng phải để cho ngoại vực tà tộc kia biết được, đại thiên thế giới ta, cũng không phải là không có chút huyết tính nào!

trầm thương sinh nắm chặt tay, hoàng kim trường thương thoáng hiện ra, chợt tiếng quát đột nhiên vang lên.

Dưới tiếng quát của trầm thương sinh, vô số học sinh bắc thương linh viện đang sợ hãi hoảng hốt dưới kia dường như cũng tìm được một tia an ủi cùng chủ tâm cốt, ngay sau đó gầm thét lên tiếng.

- Chúng ta đồng loạt ra tay, cho dù chết, cũng phải ngăn cản một chớp mắt!

Nếu tử vong đã tới trước mắt, vậy vì sao không liều mạng đánh một trận, tổng thể vẫn tốt hơn ngồi chờ hủy diệt đi.

bắc minh long côn, thái thương viện trưởng nhìn cảnh này, cũng không nhịn được mà cười lớn một tiếng, nói:

- Tốt, vẫn là người trẻ tuổi có nhiệt huyết, mấy lão già chúng ta ngược lại kéo chân sau, đã như vậy, để chúng ta liều bộ xương già này, cùng các ngươi bảo vệ bắc thương linh viện!

trong cơ thể 2 người bốc phát ra 2 dải ánh sáng linh lực cường đại trước tiên, xuông thẳng tới cuồn cuộn ma lưu đang chảy xuống kia

uỳnh uỳnh!

trong tiếng thét đầy trời, bắc thương linh viện, từng đạo linh quang bộc phát, đi theo phía sau bắc minh long côn cùng thái thương viện trưởng, hóa thành ánh sáng linh lực phô thiên cái địa, đánh về phía dòng ma lưu đang muốn tiêu diệt đại lục.

mà sau bắc thương linh viện, trên những địa phương khác của bắc thương đại lục, cũng vào lúc này chợt bộc phát ra vô số đạo linh lực quang hồng, hiển nhiên cũng là những người khác bên trong tuyệt vọng, không cam lòng chờ chết, triển khai phản kích.

thiên la đại lục.

- Tất cả mọi người, cùng nhau xuất thủ, bảo vệ Mục Phủ ta!

Thanh âm trong trẻo của mạn đà la cùng cửu u vang vọng toàn bộ Mục Phủ, nhất thời có vô số tiếng hét lớn vang lên.

thanh âm các nàng vừa dứt, liền đi đầu xuất thủ, dải linh lực bàng bạc phóng lên cao

soạt soạt!

theo sát phía sau, là ức vạn đạo linh quang, thanh thế cuồn cuộn, xông về phái diệt thế ma lưu.

cùng lúc đó, trên những đại lục khác của đại thiên thế giới, dưới áp lực tử vong bao phủ, tất cả mọi người đều gạt bỏ sợ hãi, bắt đầu đồng tâm hiệp lực, dốc sức đánh một trận cuối cùng.

giờ khắc này, có thể thấy được trên khắp đại thiên thế giới, trên tất cả các đại lục, đều bộc phát ra linh lực hồng lưu, đối kháng với ma lưu.

- Khặc khặc, châu chấu đá xe, tự tìm đường chết

mà đối mặt với sự phản kháng này, bên trong từng đạo ma lưu, mơ hồ có tiếng ma khiếu châm chọc của thiên tà thần truyền ra, chớp mắt sau đó, linh lực hồng lưu cùng ma lưu đánh vào nhau.

cỏ điều, va chạm trong nháy mắt, nội tâm của tất cả sinh linh đều trở nên băng hàn xuống, bởi vì bọn họ thấy, nơi ma lưu đi qua, vô số đạo linh lực hồng lưu liền giống như hạt mưa rơi vào trong biển rộng, trong khoảnh khắc biến mất sạch sẽ, ngay cả ngăn cản ma lưu một chớp mắt cũng không làm được.

- chênh lệch lại lớn như vậy sao...

bắc thương linh viện, trầm thương sinh nhìn cảnh này, cũng không khỏi hốc mắt muốn nứt ra, toàn bộ bắc thương linh viện lúc này đều tĩnh mịch, dũng khí của tất cả học viên đều vào thời điểm lúc trước tiêu hao sạch sẽ.

- Cho rằng dựa vào nhiều người là có thể ngăn cản ta? Đúng là si tâm vọng tưởng!

Trong ma lưu, tiếp tục truyền ra tiếng cười châm chọc của thiên tà thần, dáng vẻ như vậy, tựa như muốn đem tất cả quả đắng lúc trước của mục trần, toàn bộ trả lại trên người sinh linh đại thiên thế giới này.

cả tòa đại lục không còn tiếng hít thở, trong mắt tất cả mọi người tràn đầy nồng nặc tuyệt vọng.

- a? ta ngược lại cho rằng, đồng tâm hiệp lực, cho dù là con kiến hôi, nếu hội tụ chung một chỗ, cũng có thể tỏa sáng chói mắt

. Mà trong lúc tất cả mọi người đều tuyệt vọng, đột nhien, có một tiếng cười thanh lãng vang lên trong thiên địa này.

soạt!

ánh mắt mọi người chợt nâng lên, sau đó bọn họ mừng như điên nhìn thấy, trên bầu trời, linh quang ngưng tụ, dần dần hóa thành một thân ảnh, rõ ràng chính là mục trần

- Mục trần học trưởng!

Trong bắc thương linh viện, vô số học viên nhất thời bộc phát ra tiếng hoan hô đinh tai nhức óc.

dĩ nhiên không chỉ ở bắc thương đại lục, trên những đại lục khác bị ma lưu dính đến trên khắp đại thiên thế giới, lúc này đều có thân ảnh Mục Trần xuất hiện, thanh âm tương tự vang lên.

- Phủ chủ!

trên thiên la đại lục, vô số cường giả Mục phủ nhìn thân ảnh kia, cũng bộc phát ra tiếng hoan hô, trong khoảnh khắc ấy, sĩ khí dâng cao.

- Toàn bộ sinh linh đại thiên thế giới nghe ta hiệu lệnh, xuất thủ lần nữa, để cho thiên tà thần này biết sức mạnh của sinh linh đại thiên thế giới ta!

. Thanh âm của Mục Trần vang vọng bên tai mỗi người.

vô số người hai mặt nhìn nhau, lúc trước bọn họ đã từng xuất thủ, nhưng kết quả lại tương đối khiến người ta tuyệt vọng.

có điều, lúc này uy vọng của Mục Trần đã lên tới cực điểm, cho nên sự xuất hiện của hắn cũng xua tan đi sự sợ hãi cùng vô lực của vô số sinh linh, vì thế, một khắc sau, bắt đầu có thưa thớt dải linh lực phóng lên cao.

uỳnh uỳnh!

mà sau khi có thưa thớt dải linh lực xuất hiện, yên tĩnh trong nháy mắt, chợt toàn bộ thiên địa rung chuyển, chỉ thấy ức vạn đạo linh lực hồng lưu đột nhiên phỏng lên cao, mênh mông cuồn cuộn.

Trên mỗi tòa đại lục, tất cả mọi người đều thúc giục linh lực, bất kể mạnh hay yếu, đều phóng lên cao.

Mục trần đứng trên bầu trời đại lục thấy vậy, khẽ mỉm cười, chợt một tay kết ấn, nhất thời vô số đạo linh lực hồng lưu hội tụ về phía hắn, cuối cùng xuyên thẳng qua thản thể hắn.

ầm ầm!

có điều, khi vô số đạo linh lực hồng lưu xuyên qua thân thể hắn, sau đó tất cả linh lực lúc này đều xuất hiện biến hóa, biến thành một loại năng lượng khác.

Rõ ràng là Chiến Ý!

- Thiên tà thần, hôm nay sẽ để ngươi biết một chút, sức mạnh ý chí của ức ức sinh linh đại thiên thế giới ta!

. Thanh âm của Mục Trần vang dội thiên địa, nhất thời vô biên vô tận chiến ý hồng lưu phóng lên cao, biến thành một con chiến ý cự long nhìn không thấy cuối, gầm thét lên, xông về phía ma lưu.

vào giờ phút này, trên từng tòa đại lục của đại thiên thế giới, khung cảnh đều y hệt nhau.

uỳnh!

Mà dưới vô số ánh mắt khẩn trương gắt gao, chiến ý hồng lưu cùng ma lưu một lần nữa đụng nhau, toàn bộ thế giới dường như vào giờ khắc này đều kịch liệt run rẩy lên.

chiến ý hồng lưu cùng ma lưu một lần nữa va chạm, có điều lần này, ma lưu không còn có được hiệu quả dễ dàng bẻ gãy nghiền nát như lúc trước nữa, ngược lại dưới mênh mông chiến ý trùng kích, không cách nào hạ xuống thêm nữa.

mà về phần chiến ý hồng lưu thì càng trở nên bền bỉ, từng bước tiến lên, ma lưu bắt đầu hội bại, bị chiến ý hồng lưu ăn mòn thôn diệt...

- aaaa! Mục Trần, ngươi đáng chết!

tiếng gầm tức giận của thiên tà thần từ vô số ma lưu truyền ra.

- Đáng tiếc, hôm nay kẻ chết, chỉ có thể là ngươi!

. Mục Trần ánh mắt băng hàn, chợt hít sâu một hơi, thân hình mãnh liệt bay ra, cũng hỏa thành một đạo linh quang rơi vào trong mênh mông chiến ý hồng lưu kia.

uỳnh!

cỏ mục trần gia nhập, chiến ý hồng lưu nhất thời tăng vọt, chiến ý cự long gầm thét, long chủy chợt phun ra chiến ý long tức, vào giờ phút này, cứng rắn đánh nát cuồn cuộn ma lưu.

- Mục Chủ! Mục Chủ!

Khung cảnh này, nhất thời khiến cho từng tòa đại lục, bạo phát ra tiếng hoan hô kinh thiên.

trong hư không linh ma đại lục, viêm đế cùng võ tổ thấy màn này, trong mắt cũng lộ ra một tia cảm thán, nói:

- Lấy sinh linh làm binh, đây là thủ đoạn của chiến trận sư...

bọn họ lại là thiếu chút nữa quên mất, Mục Trần đã từng là một vị chiến trận sư.

Chỉ có điều, chiến trận sư bình thường chỉ có thể nắm trong tay quân đội có hạn. nhưng Mục Trần hiện tại lại có thể dùng toàn bộ sinh linh đại thiên thế giới làm binh, cái sức mạnh đó thật vượt quá tưởng tượng.

Trong lúc toàn bộ đại thiên thế giới bộc phát ra tiếng hoan hô, về phía ngoại vực tà tộc lại là quân tâm rung chuyển, trên mặt của tất cả mọi người đều xuất hiện vẻ khủng hoảng.

trên đại thiên thế giới, vô số đạo ma lưu vỡ vụn, trong đó mơ hồ truyền ra thanh âm giận dữ cùng không cam lòng của thiên tà thần.

- Vực ngoại tà tộc, lui!

theo thanh âm của thiên tà thần truyền tới, bên phía ngoại vực tà tộc hoàn toàn hỗn loạn, chỉ thấy từng vết rách không gian hiện lên, tất cả mọi người đều điên cuồng trốn xuống hạ vị diện.

- Chư quân đại thiên thế giới nghe lệnh, toàn lực đuổi giết, đuổi toàn bộ lũ ngoại vực tà tộc này ra khỏi đại thiên thế giới chúng ta!

. Viêm đế, Võ Tổ thấy ngoại vực tà tộc hội bại, nhất thời giận dữ quát lên.

- Rõ!

Trên linh ma đại lục, vô số cường giả gầm thét lên tiếng, một khắc sau, vô số đạo quang ảnh phô thiên cái địa bắn ra.

ai nấy đều thấy được, ưu thế của tràng diệt thế tai kiếp này bắt đầu nghiêng về phía đại thiên thế giới bọn họ.

Viêm Đế, Võ Tổ quay đầu nhìn Mục Trần ngồi xếp bằng phía trước, lúc này hắn cũng giương đôi mắt.

- Khí tức của thiên tà thần toàn bộ biến mất, hẳn là muốn chạy trốn rồi

. Mục Trần nói.

Viêm đế, võ tổ giật mình, nói:

- Không thể để hắn chạy trốn, nếu không tương lai nhất định sẽ có đại họa

Thiên tà thần quá mức nguy hiểm, hơn nữa thực lực mạnh mẽ, nếu mặc kệ cho hắn rút đi, sẽ gieo xuống mầm họa lớn cho đại thiên thế giới.

MỤc trần cũng gật đầu một cái, nói:

- Gây sóng gió trên đại thiên thế giới ta mấy vạn năm, làm sao có thể để hắn bình yên rút lui?

Mục Trần sắc mặt lãnh túc, xòe bàn tay ra, nhất thời không gian xung quanh vỡ vụn, vô số đạo chiến ý hồng lưu gào thét tới, cuối cùng hội tụ trên đầu ngón tay Mục Trần, tạo thành một viên quang cầu lớn chừng trái nhãn.

Bên trong quang cầu tựa như hàm chứa một thế giới, chỉ là hội tụ trong đó chính là chiến ý của ức ức sinh linh đại thiên thế giới.

- Đi!

Mục Trần búng ngón tay ra, viên quang cầu kia đập nát hư không, hỏa thành một đạo quang lưu, gào thét đi.

Đại Chúa Tể - Chương #1564


Báo Lỗi Truyện
Chương 1564/1565