Chương 15: Phá Linh châu


Biến hóa trên lôi đài như chớp nhoáng, đến khi mọi người có thể định thần nhìn rõ lại, đã thấy Liễu Mộ Bạch xuất hiện cạnh Liễu Dương, thần tình cũng kinh ngạc, chuyện gì thế này?

Mục Trần lại không để ý đến gương mặt trơ như đá của Liễu Mộ Bạch, hồng quang trong tay tiêu tán đi, lộ ra một hạt châu như trái nhãn đỏ rực. Bề mặt viên châu khắc đầy những hoa văn khó hiểu, bên trong nó là nguồn linh lực như thủy triều cuồng bạo vận động.

- Phá Linh châu. . .

Mục Trần vuốt ve hạt châu bóng loáng rực lửa kia, cười nhạt, trong nụ cười mang theo một chút lạnh lẽo. Phá Linh châu này không phải là món đồ dùng để tu luyện, mà là một thứ linh khí có sức phá hoại rất lớn. Một vài cường giả đạt đến trình độ nào đó có thể áp sức linh lực cường đại vào trong hạt châu nho nhỏ này, người sử dụng chỉ cần một ít linh lực rót vào thúc giục, cũng đủ bộc phát một công kích cường đại kinh khủng.

Chế tạo Phá Linh châu cần một kim loại gọi là Linh Kim. Giá của thứ kim loại này khá cao, hơn nữa chế tạo Phá Linh châu cần khống chế linh lực cực kỳ chính xác, xác suất thất bại cực cao, do đó Phá Linh châu cũng khá hiếm, giá cả đắt đỏ. Khỏa Phá Linh châu này trong tay Mục Trần, cứ xem trình độ ngưng tụ linh lực, ném vào một cường giả Linh Luân cảnh cũng tạo thành thương thế không nhỏ.

Liễu Dương này, là muốn giết người a.

- Trả lại cho ta!

Liễu Dương lúc này cũng tỉnh lại, sắc mặt càng tái thêm. Hắn biết bản thân đã phạm vào quy đinh, một khi bị phạt ắt khó mà thoải mái, nên hung hăng trợn mắt vươn tay ra với Mục Trần.

- Đại ca, lấy lại cái đó đi, đừng để hắn có chứng cớ...

Nghe được Liễu Dương nói, thần quang trong mắt Liễu Mộ Bạch lóe lên. Dù sao thân phận bọn họ cũng không thấp, nếu Mục Trần không cứ chứng cớ trong tay, việc này cũng dễ dàng vượt qua.

- Ngươi còn lộn xộn nữa, khỏa Phá Linh châu này có lẽ nổ trên mặt ngươi đó.

Liễu Mộ Bạch vừa muốn ra tay, Mục Trần lại cười lớn, hai ngón tay kẹp chặt khỏa Phá Linh châu kia cất lên một câu rùng mình.

- Chuyện này do Liễu Dương lỗ mãng, ngươi trả Phá Linh châu cho hắn, làm người nên lưu lại một đường lui, đối với mọi người đều tốt đẹp, không phải sao?

Liễu Mộ Bạch thần tình nghiêm trọng nhìn Mục Trần chậm rãi nói.

Mục Trần mỉm cười từ chối cho ý kiến.

- Sao thế này?

Mạc sư cũng đã phóng lên lôi đài, nhìn ba người trầm giọng quát.

Liễu Dương nhìn thấy Mạc sư xuất hiện, sắc mặt trắng nhách, rồi lại hung tợn nhìn Mục Trần, định uy hiếp Mục Trần câm miệng.

Nhưng với uy hiếp của hắn, Mục Trần chẳng hề để ý, cầm Phá Linh châu giơ lên cho Mạc sư xem.

Mạc sư nhìn Phá Linh châu trong tay Mục Trần, sắc mặt trở nên âm trầm, phóng mắt nhìn qua Liễu Dương, giọng nói trở nên giận dữ:

- Trong tỷ thí ngươi dám dùng Phá Linh châu?

- Phá Linh châu?

Không ít đệ tử chung quanh thốt lên, nghe được ba từ Phá Linh châu, những người khác nhất thời cũng hô hoán ầm ĩ.

- Thật không biết xấu hổ, cả Phá Linh châu cũng dám lấy ra!
- Không hổ là thiếu chủ đệ nhất vực Bắc Linh cảnh a, ra tay thật hào phóng, Ha ha!
. . .

Nghe những tiếng phẫn nộ và khinh thường xen lẫn xung quanh, sắc mặt Liễu Dương cực kỳ khó coi, lần này thực sự là xấu mặt về nhà.

Tiêu viện trưởng và Tịch sư tây viện cũng đã phóng lên, Mạc sư bước qua nói sơ sự tình. Sau đó mọi người nhìn thấy Tiêu viện trưởng sắc mặt trở nên khó coi.

- Viện trưởng, Liễu Dương nhất thời xúc động, bất quá cũng chưa tạo thành tổn hại gì, mong có thể niệm tình.

Liễu Mộ Bạch thấy thế cũng là vội vàng cất tiếng.

- Ý của Liễu học trưởng là, nhất định phải đợi hắn dùng Phá Linh châu đánh ta trọng thương, mới xem như có chuyện?

Mục Trần mỉm cười châm biếm.

Liễu Mộ Bạch thần sắc lạnh lùng liếc Mục Trần, nói:

- Ngươi muốn thế nào?

- Không phải ta muốn thế nào, Bắc Linh viện có viện quy, chuyện trong viện cứ theo quy định xử lý là hợp lẽ.

Mục Trần không chút nể mặt cười nói.

Liễu Mộ Bạch lóe hàn quang, vừa định nói lại bị Tiêu viện trưởng phất tay ngăn lại, lão nhìn hai vị sư phụ lưỡng viện hỏi:

- Việc này nên xử lý thế nào?

- Dựa theo quy định, Liễu Dương sẽ bị hủy bỏ tư cách thăng cấp thiên giới sắp tới.

Mạc sư suy nghĩ trả lời.

Liễu Dương sắc mặt kịch biến, không thể thăng cấp thiên giới, sẽ không có tư cách tranh đoạt danh ngạch Ngũ Đại Viện, đối với hắn sẽ là đả kích trí mạng.

- Có nặng quá hay không? Người đủ tư cách tranh đoạt danh ngạch Ngũ Đại Viện ở học viện chúng ta vốn đã ít...

Tịch sư trầm ngâm một chút, sau đó hạ giọng:

- Hơn nữa nếu làm như thế, phụ thân Liễu Dương e rằng không từ bỏ ý đồ. Mặc dù Bắc Linh viện chúng ta cũng không phải sợ, nhưng gây hiềm khích với đệ nhất đại vực Bắc Linh cảnh cũng phiền toái không nhỏ.

- Thế nhưng phụ thân Mục Trần cũng là Mục vực chủ, nếu cứ thế bỏ qua việc này, sợ rằng Mục vực cũng có oán khí.

Mạc sư cũng đáp lại.

Tiêu viện trưởng bất đắc dĩ lắc đầu, nếu chuyện xảy ra giữa hai đệ tử tầm thường cũng không đến nỗi đau đầu, nhưng hiện tại hai người này, đều là thiếu chủ một vực ở Bắc Linh cảnh, ngả về bên nào cũng không tốt. Nguồn: http://truyenyy.com

- Ha ha, Mục Trần a...

Tiêu viện trưởng đột nhiên nhìn Mục Trần bên cạnh, cười tủm tỉm:

- Chuyện này, ngươi nói. . .

Mục Trần thấy Tiêu viện trưởng tươi cười, trong lòng cũng rõ lão muốn nói gì, mới cười đáp lại:

- Viện trưởng, việc này đúng là do Liễu Dương lỗ mãng một chút, ta cũng không bị thương chỗ nào, xem ra cũng có thể châm chước một chút...

Nghe được Mục Trần nói thế, không chỉ Tiêu viện trưởng sửng sốt, ngay cả Liễu Dương cũng ngạc nhiên, hiển nhiên không đoán được Mục Trần lại buông tha hắn. Bất quá khi nhìn thấy khóe miệng tên kia tươi cười, trong lòng lạnh trở lại. Tên tiểu tử kia nhìn bề ngoài ôn hòa, nhưng thủ đoạn thật rất ngoan độc, khoảnh khắc lấy mạng đổi mạng cướp Phá Linh châu của hắn khi nãy, hắn vẫn nhớ rất rõ.

- Bất quá hắn dù sao cũng trái với quy định. Như vậy đi, Phá Linh châu này ta sẽ không trả, coi như là hắn bồi thường, ta cũng không so đo nữa.

Mục Trần cười tủm tỉm.

Hắn biết Tiêu viện trưởng khó xử, dây dưa cũng không có ích lợi gì, không bằng nhân cơ hội này kiếm chác một chút, thuận tiện cấp một cái ân tình cho mấy người Tiêu viện trưởng.

- Ngươi?

Liễu Dương nghe thấy Mục Trần muốn nuốt khỏa kia Phá Linh châu của mình, ánh mắt nhất thời nổi giận trừng trừng nhìn tên kia. Phá Linh châu là do phụ thân tự tay chế tạo, để cho hắn làm vật bảo mệnh, giá trị cực cao.

- Ngươi không muốn sao? Vậy thôi cứ theo quy định mà làm.

Mục Trần liếc nhìn Liễu Dương, ra vẻ bất đắc dĩ nói.

Liễu Dương khóe mắt giật thót, chỉ đành cắn răng nuốt vào bụng, Phá Linh châu tuy trân quý, nhưng so với danh ngạch Ngũ Đại Viện vẫn chẳng là gì.

- Ha ha, ngươi đã thích Phá Linh châu, vậy cứ tặng cho ngươi đi.

Tâm cơ Liễu Mộ Bạch dĩ nhiên sâu hơn Liễu Dương, liếc nhìn Mục Trần cười nhạt.

Mục Trần cũng liếc hắn, dù Liễu Mộ Bạch có che giấu tốt, hắn vẫn biết rõ cái tâm âm trầm của kẻ kia. Người nầy hơn hẳn Liễu Dương, phiền toái vẫn cao hơn một chút.

- Nếu Mục Trần đã không tính toán, việc này bỏ qua đi. Nhưng về sau nếu Liễu Dương còn tái phạm, bất kể phụ thân ngươi là ai, Bắc Linh viện ta cũng lấy viện qua ra xử lý!

Tiêu viện trưởng thấy Mục Trần dàn xếp ổn thỏa, giải đi cái đau đầu của lão, trong lòng cũng nhẹ nhõm, ánh nhìn với Mục Trần cũng có vẻ mến mộ hơn, nhưng đối với Liễu Dương, là lời nói nghiêm khắc.

Liễu Dương sắc mặt hết đỏ lại trắng, không dám nói thêm lời nào. Dù Bắc Linh viện trung lập, nhưng cũng không e ngại Liễu vực chút nào.

- Đa tạ viện trưởng.

Liễu Mộ Bạch mỉm cười, lại vươn tay ra với Mục Trần, nói:

- Cũng đa tạ Mục Trần học đệ. À sau này ngươi cũng là đệ tử thiên giới, ta rất có hứng thú với ngươi, hy vọng sau này có cơ hội luận bàn một chút.

Khuôn mặt anh tuấn tươi cười, nhưng sâu trong ánh mắt lưu động một chút lạnh lẽo thâm trầm, ít ai phát hiện ra.

- Liễu học trưởng nói đùa rồi.

Mục Trần nhìn Liễu Mộ Bạch, khuôn mặt hơi gầy nhưng khôi ngô như ánh mặt trời hiện ra nét cười, bắt tay Liễu Mộ Bạch một cái rồi nhanh chóng rút lại. Sâu trong ánh mắt vẫn tĩnh lặng như mặt hồ.

Liễu Mộ Bạch rất ưu tú, lại biết ẩn nhẫn, chẳng qua so với mấy tên trong Linh Lộ, trình độ tâm ngoan thủ lạt ra tay tàn nhẫn không do dự, vẫn còn kém lão luyện một chút.

Trên đài hai người bắt tay vui vẻ, dù cả hai đều tươi cười, nhưng vài người nhạy bén hoàn toàn có thể nhận ra sự đối chọi gay gắt bên dưới vẻ ngoài bình thản kia.

- Mục Trần này. . . thật đúng là có chỗ lợi hại a, đối mặt Liễu ca lại không hề nhân nhượng.

Đám học trưởng thiên giới tây viện nhìn thấy cảnh này cũng bật ra tiếng. Chưa nói đến thục lực Mục Trần ra sao, chỉ nội khí phách khi đứng trước mặt Liễu Mộ Bạch cũng đủ khiến họ líu lưỡi.

- Sau này thiên giới Bắc Linh viện có thêm nhân vật này gia nhập, e là sẽ càng thêm náo nhiệt....

Hồng Lăng vuốt máy tóc đen, nheo mắt nhìn thiếu niên đối diện Liễu Mộ Bạch kia. Khí chất khôi ngô tuấn duật so với năm xưa hoàn toàn bất đồng, sự chênh lệch như lòng sông với đáy biển khiến nàng hơi xao xuyến.

Bất tri bất giác, kẻ từng bị nàng bỏ qua không quan tâm đã xuất sắc đến mức này.

Việc Liễu Dương đã ổn định, Tiêu viện trưởng cũng tuyên bố kết quả viện thí lần này, dĩ nhiên đông viện chém gió ra bão. Mục Trần, Liễu Dương, Đàm Thanh Sơn là đệ tử địa giới đã vượt qua Linh Động cảnh, cũng thuận lợi thăng cấp thiên giới.

Mục Trần thấy viện thí kết thúc, cũng duỗi lưng. Ngũ Đại Viện, đã gần thêm một bước, ân oán không hồi kết ở Linh Lộ, chúng ta sẽ giải quyết ở Ngũ Đại Viện thôi.

Mục Trần ngẩng đầu, nhìn chân trời xanh thẳm, nhoẻn miệng cười.

Cơ Huyền. . . Lúc này, cơ hội sắp đến, chúng ta cũng nên đấu một trận cho sảng khoái đi.

Đại Chúa Tể - Chương #15


Báo Lỗi Truyện
Chương 15/1565