Chương 1431 - Một người địch tộc.


Xa xa trên bầu trời, tựa như có nhật nguyệt tinh thần hạ xuống, một tòa linh trận khổng lồ không cách nào hình dung từ trên trời giáng xuống, thiên uy huy hoàng phô thiên cái địa bao phủ xuống, khiến cho vô số cường giả hoảng sợ thất sắc.

đông đảo cường giả siêu cấp thế lực đều kinh hãi nhìn đại trận nguy nga xuất hiện trên bầu trời, dưới tòa linh trận này, cho dù là những thiên chí tôn cũng đều cảm nhận được một chút cảm giác tim đập mạnh.

Mà hai người mặc đồng, huyền quang càng là đồng thời biến sắc, thanh âm hoảng sợ chói tai vang lên:

- Hộ tộc đại trận?!

Vẻ mặt bọn họ lộ sự sợ hãi, bởi vì đối với bọn họ, tòa đại trận trước mặt này đã không thể nào quen thuộc hơn được nữa, đây chính là đại trận hộ tộc của phù đồ cổ tộc bọn họ, do vô số tâm huyết tổ tiên tích lũy đến nay, uy năng của nó đủ để che chở cho toàn bộ phù đồ cổ tộc, thậm chí coi như một vị thánh phẩm thiên chí tôn tới đây cũng không thể nào phá vỡ được.

thế mà hiện giờ dù bọn họ chưa hề thúc giục, nhưng đại trận hộ tộc - một trong những bình phong che chở cho phù đồ cổ tộc bọn họ, lại tự động bao phủ xuống, vậy làm sao không khiến bọn họ hoảng sợ thất sắc được cơ chứ?

- Là ai thúc giục hộ tộc đại trận?!

Ánh mắt của đám huyền quang, mặc đồng rất nhanh đã đem theo vẻ không thể tin nổi dừng lại trên người mục trần, bởi vì lúc này, giữa mục trần cùng với tòa hộ tộc đại trận trên bầu trời kia đã có một sự kết nối huyền ảo.

- cái này, cái này...

Thanh thiên cùng mọi người thanh mạch cũng là thần sắc khiếp sợ, cho dù là thanh huyên cũng có chút biến sắc, bời vì lúc trước chính nàng đem ngọc bài có tiên huyết của mục trần bỏ vào trong hộ tộc đại trận, nhưng nàng cũng không ngờ tới, mục trần lại có thể dựa vào nó để khống chế đại trận.

- thì ra là như vậy

lúc này, Dược Trần lại là vỗ tay khẽ cười một tiếng, rốt cục cũng hiểu từ đâu mà Mục Trần lại táo tợn đến vậy, thì ra là hắn đã nhân lúc thần không biết, quỷ không hay, nắm lấy tòa đại trận hộ tộc của phù đồ cổ tộc.

mượn tòa đại trận này, chỉ cần không phải là thánh phẩm thiên chí tôn xuất thủ, sợ rằng không ai có thể làm gì được mục trần.

- không tồi, còn nhỏ tuổi đã biết mưu trước làm sau, từ lúc nào không biết, đã nắm trong tay một lá bài lợi hại như vậy

. Lâm Điêu cũng rất ít khi tán thưởng một câu.

Lâm tĩnh cũng mở to 2 tròng mắt sáng rực, cười duyên nói:

- Dùng hộ tộc đại trận của phù đồ cổ tộc để thu thập người của chính phù đồ cổ tộc, chiêu này của mục trần thật đúng là đẹp

tiêu tiêu cũng gật nhẹ đầu một cái, lần này mục trần tới phù đồ cổ tộc vốn là để xả giận cho mẫu thân, thủ đoạn này cũng thật đúng là hả giận.

ầm!

mà trong lúc mọi người đang sợ hãi than, Mục Trần đang đứng giữa bầu trời, lạnh lùng đảo 2 mắt qua, một tay kết ấn, nhất thời tòa đại trận nguy nga trên bầu trời vô tận bắt đầu vận chuyển, mười mấy đạo linh quang khổng lồ vạn trượng ầm ầm hạ xuống, ầm ầm!

những linh quang này rơi xuống, trực tiếp đánh nổ tung thế công cường hãn của những trưởng lão huyền mạch, mặc mạch. Uy thế không thể cản phá như vậy, hộ tộc đại trận chi uy quả là danh bất hư truyền.

Thấy thế công dễ dàng bị phá, những trưởng lão 2 mạch vừa xuất thủ cũng không kìm được mà biến sắc, trong lòng đã có ý rút lui, đối diện với Mục Trần đang nắm hộ tộc đại trận trong tay, bọn họ căn bản là không chiếm được chút ưu thế nào.

- Muốn chạy?

Mà ý nghĩ của bọn họ thoáng một cái đã bị Mục Trần nhìn thấu, hắn cười lạnh một tiếng, vừa nãy mấy lão già này hùng hổ hung hãn, còn cho là ăn chắc được Mục Trần hắn, hiện giờ xuất thủ xong còn muốn chạy, nào có dễ dàng như vậy?

nghĩ tới đây, hai tay mục trần một lần nữa kết ấn, câu thông với tòa đại trận mênh mông kia, trong nháy mắt, vô tận linh quang ngưng tụ trong đại trận, cuối cùng chỉ nghe ầm một cái, bên trong đại trận ngưng tụ ra mười mấy tòa núi linh lực to chừng mấy vạn trượng, những ngọn núi này sáng chói như bảo sơn, nặng tựa ức vạn cân, khi chúng vừa xuất hiện, ngay cả không gian cũng không chịu nổi sức nặng, hình thái vặn vẹo như sắp sụp đổ.

ầm!

mục trần vung tay áo lên, mười mấy tòa núi từ trên trời giáng xuống, một đường trực tiếp đổ nát không gian, sau đó hướng về mấy vị trưởng lão huyền mạch, mặc mạch.

Mà những trưởng lão này thấy vậy đều hoảng sợ thất sắc, hiển nhiên đã nhận ra uy năng kinh khủng từ trên những ngọn núi bảo thạch này.

Dựa uy của đại trận hộ tộc, mục trần lúc này đúng là khiến người ta cảm thấy kinh khủng, giơ tay nhấc chân cũng có thề phát động ra thế công khiến ngay cả tiên phẩm thiên chí tôn cũng cảm thấy tê dại da đầu.

- mau lui lại!

những trưởng lão này sợ hết hồn hết vía, không dám ngạnh kháng, đều thi triển tốc độ đến mức cực hạn, vọt ra xa, ngắn ngủi vài hơi thở đã xuất hiện cách vài trăm dặm.

ầm!

nhưng mà, không cần biết bọn họ chạy trốn như thế nào, những tòa núi bảo thạch kia cũng xuyên thủng không gian bám theo như hình với bóng, cuối cùng từng tiếng ầm ầm vang lên, trực tiếp đánh xuống từng thản ảnh một, ngay sau đó từng tòa núi bảo thạch hung hăng rơi xuống, nặng nề trấn áp toàn bộ những thân ảnh kia xuống vùng đất bên dưới.

Vô số cường giả trợn mắt há mồm nhìn từng tòa núi bảo thạch sừng sững trên mặt đất, phía dưới mỗi ngọn núi đều trấn áp một vị trưởng lão phù đồ cổ tộc.

- hít!

trong thiên địa, cường giả các phe lúc này đều không nhịn được mà hít một hơi khí lạnh, ai mà ngờ được,mười mấy hơi thờ trước đó, tất cả các trưởng lão kia còn đang diễu võ dương oai, coi mục trần là con mồi, thế mà giờ đây đã bị trấn áp mà không có chút sức phản kháng nào.

toàn bộ tộc nhân phù đồ cổ tộc đều yên lặng như tờ, đám người huyền la, mặc tâm trợn mắt há mồm, vốn bọn họ còn cho rằng, lần này Mục Trần khó thoát tai kiếp, nhưng ai ngờ tới, Mục Trần lật tay liền nắm giữ đại trận hộ tộc, trấn áp những trưởng lão cao cao tại thượng này như chó chết, không thể động đậy.

Hai người Huyền Quang, Mặc Đồng sắc mặt càng là xanh mét, hôm nay huyền mạch cùng mặc mạch bọn họ coi như đã mất sạch thể diện, cường giả 2 mạch đều xuất hiện, không chỉ không bắt được một Mục Trần, ngược lại đông đảo trường lão còn bị trấn áp xuống.

- Mục Trần, đến thời điểm này ngươi còn dám ngoan kháng? thật nghĩ phù đồ cổ tộc ta không dọn dẹp được ngươi sao?

. Huyền Quang phẫn nộ quát lên.

nhưng mà, đối với tiếng quát chói tai của hắn, mục trần chẳng qua chỉ lạnh lùng quét mắt nhìn hắn một cái, sau đó 2 tay một lần nữa kết ấn, nhất thời tòa đại trận nguy nga kia một lần nữa vận chuyển, trực tiếp hóa thành một bàn tay bảo thạch khổng lồ mấy chục vạn trượng, từ trên trời giáng xuống, không chút lưu tình hung hăng vỗ xuống huyền quang.

Một chưởng đánh xuống, nhất thời không gian sụp đổ, từng dãy núi phía dưới đều bị san thành bình địa, sụp đổ thành từng chiếc hố đen ngòm sâu không thấy đáy.

- Ranh con cuồng vọng!

Huyền quang thấy vậy, nhất thời gầm lên, thân thể rung lên, sau lưng bộc phát ra ức vạn đạo linh quang, một tòa cự ảnh hiện ra, linh lực quét ngang, giống như tinh hà chấn động.

Huyền quang này lại trực tiếp triệu hồi chí tôn pháp tướng.

Đạo cự ảnh pháp tướng kia giơ bàn tay khổng lồ lên, cứng rắn va chạm với bàn tay bảo thạch.

ùng ùng!

trong thiên địa dường như có tiếng sấm nổ vô tận vang lên, đinh tai nhức óc, sau đó đông đảo cường giả thần sắc chấn động nhìn thấy, tòa chí tôn pháp tướng khổng lồ kia bị cứng rắn đánh cho tan tác tơi bời, đánh nứt cả vùng đất phía dưới ra.

Huyền quang đứng trên vai chí tôn pháp tướng, sắc mặt xanh mét, đối mặt với Mục Trần đang nắm hộ tộc đại trận trong tay, ngay cả hắn cùng hoàn toàn rơi xuống hạ phong.

- Mặc Đồng, cùng nhau xuất thủ! Khống chế hộ tộc đại trận, tiêu hao cực lớn, dựa vào tiểu tử này căn bản không chống đỡ được bao lâu đâu!

. Thời điềm thế này, Huyền Quang cũng bỏ quên mặt mũi sang một bên, định liên thủ với mặc đồng đối phó mục trần.

- Được!

Mặc đồng cũng là kẻ quả quyết, lập tức gật đầu, lúc này Mục Trần đang mượn sức hộ tộc đại trận, nếu không liên thủ chắc chắn sẽ bị đánh bại.

ầm ầm!

Vì thế, trong thiên địa, 2 tòa chí tôn pháp tướng thật lớn hiện ra, hai vị cường giả tiên phẩm đỉnh phong không chút kiêng kỵ bộc phát uy năng kinh khủng, nhất thời một tầng thế công hủy diệt ùn ùn quét về phía mục trần.

vậy mà, đối diện với sự liên thủ của 2 người, mục trần lại là không chút sợ hãi, chỉ cười lạnh một tiếng, ấn pháp biến ảo, đại trận lại vận chuyển, một bàn tay bảo thạch khổng lồ không ngừng vươn ra từ trong đại trận, giống như bàn tay của thiên thần, phô thiên cái địa hung hăng hăng đánh xuống 2 người, dưới bàn tay bảo thạch khổng lồ này, bất kỳ thế công nào cũng sẽ tan thành tro bụi.

ầm ầm!

trên bầu trời, đại chiến kinh thiên động địa kéo dài, mỗi lần va chạm đều khiến lòng người thót lên, có điều, theo thời gian dần trôi đi, ai cũng có thể nhận ra được, huyền quang cùng mặc đồng đang từ từ rơi xuống hạ phong.

Hộ tộc đại trận của phù đồ cổ tộc quả thật là lợi hại, dù sao đây cũng là linh trận mà phù đồ cổ tộc dùng để đề phòng đại kiếp gian nan nhất, cho dù gặp thánh phẩm thiên chí tôn cũng có thể chống đỡ, tuy rằng hiện giờ mục trần không thể thúc giục được toàn bộ uy lực của nó, nhưng dùng để chống lại 2 vị tiên phẩm hậu kỳ thì cũng không có bao nhiêu khó khăn.

- xem ra huyền quang, mặc đồng này cũng bị trấn áp rồi

. Lâm Tĩnh nhìn cảnh này, nhất thời cười nói.

- Kỳ tài như vậy cũng chặn ngoài cửa, Phù Đồ cổ tộc này đúng là cổ hủ đến cực hạn, khó trách ngày nay dần dần xếp bét trong số ngũ đại cổ tộc

. Tiêu tiêu hơi lắc đầu, nói.

Lâm Điêu cùng Dược Trần khẽ gật đầu, cũng có chút cảm thán, ai ngờ Mục Trần lại có thể dựa vào thủ đoạn ngoài dự tính này, khiến phù đồ cổ tộc lật tung trời.

Mà trong khoảng thời gian này, trên bầu trời, Mục Trần rốt cục cũng nhận ra 2 người Huyền Quang, Mặc Đồng đã sắp kiệt sức, lúc này mới lạnh lẽo cười một tiếng, ấn pháp biến đổi, 2 tòa núi bảo thạch kình thiên từ trên trời giáng xuống.

2 tòa cự sơn này che khuất cả bầu trời, tựa như một ngôi sao khổng lồ, uy năng mà nó tản ra còn đáng sợ hơn so với những ngọn núi đã trấn áp mấy trưởng lão khác lúc trước.

Sắc mặt 2 người huyền quang, mặc đồng cũng kịch biến, vội vàng dốc sức thúc giục chí tôn pháp tướng, giơ bàn tay khổng lồ lên nghênh tiếp, ý định ngạnh kháng lại 2 tòa núi bảo thạch kia.

ầm!

nhưng bọn họ cũng đã coi thường sức mạnh của hộ tộc đại trận, tòa núi bảo thạch giáng xuống, vừa mới tiếp xúc một cái đã khiến chí tôn pháp tướng ầm ầm nổ tung.

phụt!

huyền quang, mặc đồng sắc mặt trắng nhợt, máu tươi cuồng phun, trong mắt hiện lên vẻ hoảng sợ.

ầm!

thế nhưng bọn họ còn chưa kịp chạy trốn,2 tòa núi bảo thạch đã nghiền nát không gian, ầm ầm giáng xuống, nặng nề trấn áp lên thân thể 2 người, đè cả 2 xuống vùng đất bên dưới.

ùng ùng!

cả vùng đất chấn động, 2 tòa núi bảo thạch sừng sững, phía dưới chân núi, huyền quang, mặc đòng sắc mặt trắng bệch, hơn nửa người bị đè bên trong đó, máu tươi phun xối xả.

dao động linh lực cuồng bạo dần dần bình ổn, trong thiên địa cũng hoàn toàn tĩnh mịch, tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm nhìn cảnh này, thần sắc hoảng sợ nhìn chằm chằm về thân ảnh trẻ tuổi đứng chắp tay trên bầu trời.

Đại Chúa Tể - Chương #1433


Báo Lỗi Truyện
Chương 1433/1525