Chương 14: Linh Động cảnh trung kỳ


Những đốm lửa xuất hiện, linh lực đỏ rực trong lòng bàn tay Liễu Dương đột nhiên tăng vọt, khỏa thái dương kia to lên gấp đôi, linh khí trong trời đất quanh đó như bị hấp dẫn đổ về những đốm lửa trên người Liễu Dương, khiến khí thế của hắn trở nên càng thêm kinh khủng.

Bốn phía lôi đài, đông đảo đệ tử sắc mặt càng thêm nghiêm trọng, hiện tại khí thế của Liễu Dương hẳn nhiên đã dồn hết lực lượng, thế công này chắc chắn dữ dội như sét đánh.

Hắn dự định một kích đánh bại Mục Trần a.

Tô Lăng nhìn chằm chằm vào sân, khuôn mặt lo lắng, cả Đường Thiên Nhi bên cạnh cũng khẩn trương. Thực lực của Liễu Dương như vậy, cho dù trong thiên giới cũng chẳng thể kém chút nào.

- Ta xem lúc này ngươi đỡ thế nào!

Liễu Dương cười lành lạnh, thân hình phóng ra, linh lực đỏ rực trong tay như mặt trời ban trưa, cuồng bạo đến chói mắt.

"Ào!"

Tốc độ Liễu Dương cực nhanh, dường như trong khoảnh khắc xuất hiện trước mặt Mục Trần đánh ra một chưởng, không hề lưu tình vồ tới Mục Trần.

- Viêm Dương chưởng!

Cuồng bạo linh lực lại nổi cuồng phong, thổi quần áo Mục Trần bay phấp phới, mái tóc đen cũng lất phất, nhưng con ngươi đen láy không hề kinh hãi chút nào trước thế công vũ bão của Liễu Dương.
- Lúc này còn muốn giả bộ, muốn chết!

Bị ánh mắt bình tĩnh của Mục Trần chiếu vào người, Liễu Dương cũng thấp thỏm trong lòng, nhưng càng phẫn nộ điên cuồng hơn.

- Để xem khi giẫm nát ngươi dưới chân trước mặt nhiều người như vậy, bản mặt của ngươi còn bình tĩnh được hay chăng?

- Muốn chà đạp ta ư?

Mục Trần nhìn Liễu Dương đã đến gần trong gang tấc, ánh mắt lạnh lẽo đã có thể nhìn thấy rõ ràng, hắn cũng tạo ra một động tác lạnh lẽo như đao phong.

- Có lẽ ngươi không đủ tư cách...

Mục Trần ngước mắt nhìn, hai tay nắm chặt, linh lực u tối mạnh mẽ bạo dũng dâng lên, hắc quang bá đạo từ đầu ngón tay như tia chớp xuyên qua.

Dao động mạnh mẽ chơt bùng nổ.

- Luồng linh lực dao động thế này. . .

Vị trí chủ tịch, Tiêu viện trưởng cùng với Mạc sư, Tịch sư đều tỏ ra kinh dị.

- Linh Động cảnh trung kỳ? !

Xung quanh lôi đài cũng hốt hoảng xôn xao, dao động linh lực thế này hẳn nhiên đã đạt đến trình độ Linh Động cảnh trung kỳ, thực lực của Mục Trần không ngờ lại đột phá ghê gớm như thế!

- Tiểu tử này. . . quả là có chút tài cán.

Khán đài tây viện, những đệ tử thiên giới sắc mặt cũng nghiêm trọng. Thực lực Linh Động cảnh trung kỳ, trong thiên giới chắc chắn là xếp hàng đầu, không ngờ lại có thể thấy ở một học đệ địa giới, không khỏi khiến họ cảm thán. Mục Trần có tư cách tham gia Linh Lộ, có lẽ đúng là có tài năng.

Liễu Mộ Bạch lại không có nhiều động tĩnh, ánh mắt bình thản nhìn vào sân, khiến người khác không biết được hắn vui giận thế nào.

Linh lực u tối như dòng suối trong cơ thể Mục Trần ào ạt tuôn ra, bao lấy cánh tay dài như tay vượn, kình khí dao động cực kỳ mạnh mẽ, tung ra một quyền.

- Băng Quyền!

Cánh tay Mục Trần thẳng như một cây thương, trong khoảng cách ngắn bộc phát lực lượng cường đại, không khí như bị quyền đó xé rách.

Chỉ là phàm cấp hạ phẩm công kích linh quyết, nhưng Mục Trần ra tay lại như núi lở tuyết tan, linh lực cuồn cuộn quét tới, hung hãn va chạm với chưởng phong cuồng bạo của Liễu Dương đang biến sắc kia.

"Uỳnh!"

Tiếng va chạm dữ dội vang lên, nổ lớn giữa không, hai luồng hào quang đỏ đen va chạm một chỗ, khí lãng chấn động dữ dội.

Mọi ánh mắt đều tập trung nhìn vào điểm giao nhau của hai luồng linh lực. Nơi đó những tia sáng đỏ đen luân phiên lóe ra, hai thân ảnh vừa chạm đã tách ra, sau đó đều bị đẩy lui vài bước.

Hai thân ảnh, đứng hai phía lôi đài đối mắt nhìn nhau, một sắc mặt âm trầm, một tĩnh lặng như nước hồ.

Chẳng lẽ... bất phân cao thấp?

Mọi người cũng trố mắt nhìn nhau, một kích hung mãnh đối chiến, vẫn không phân định được thắng bại?

Lúc mọi người còn đang nghi hoặc, trên lôi đài, sắc mặt âm trầm của Liễu Dương dần tái đi, rồi thân thể gập lại, phù một tiếng, phun ra một ngụm máu.

Với ngụm máu đó, khí tức Liễu Dương trở nên yếu ớt đi nhiều, sắc mặt tái nhợt khiến chung quanh lại thêm một trận xôn xao.

Liễu Dương thua!

Liễu Dương sắc mặt tái mét, Mục Trần vẫn bình tĩnh như không, kết quả tỷ thí đã có!

- Mục ca thắng rồi!
- Mục ca thật là giỏi!
- Ha ha, đông viện chúng ta cuối cùng đã đoạt lại vị trí đệ nhất địa giới!

Khán đài đông viện sôi nổi hò reo, đám Tô Lăng kinh ngạc nhìn màn vừa diễn ra dưới đài, cũng kích động nhảy nhót, tiếng hoan hô vang vọng khắp quảng trường, lấn át hoàn toàn bên phía khán đài tây viên đang lặng ngắt như tờ.

Ngay cả Liễu Dương cũng bại, tây viện bọn họ lần này chắc chắn đã thua đông viện .

Mộ Nguyên, Tiết Đông bất mãn cắn răng nhưng cũng không thể không thừa nhận Mục Trần rất lợi hại, vốn bọn họ đều nghĩ hắn chỉ mới Linh Động cảnh sơ kỳ, không ngờ. . . đã tiến vào trung kỳ.

Nghe thấy tiếng hoan hô vang trời dậy đất bên đông viện, Mục Trần cũng mỉm cười, cơ thể đang căng ra dần thả lỏng một chút, lại nhìn về Liễu Dương đang vô cùng âm trầm, nói:

- Không cần đánh tiếp chứ?

Liễu Dương chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt u ám như muốn cấu xé Mục Trần. Tiếng reo hò kia như dao cắt vào tim, đập nát lòng cao ngạo của hắn, khiến khóe miệng hắn giật giật, đôi mắt càng thêm dữ tợn.

Mục Trần nhìn Liễu Dương có bộ dáng đó, chân mày nhíu lại. Một năm rèn luyện ở Linh Lộ giúp hắn cảm nhận một tia nguy hiểm mỏng manh.

- Ta làm thịt ngươi!

Nét dữ tợn tràn ra trên mặt, Liễu Dương nắm chặt tay, một luồng hồng quang xuất hiện trong lòng bàn tay, dao động linh lực vô cùng kinh khủng mạnh mẽ bùng lên.

Trên vị trí chủ tịch, Tiêu viện trưởng và song sư lưỡng viện cũng biến sắc, đột nhiên Mạc sư đứng phắt dậy, lớn tiếng quát:

- Liễu Dương, ngươi muốn làm gì?

"Phốc!"

Bất quá ngay khi Mạc sư quát lên, Mục Trần lạnh lùng phóng tới, trực tiếp xuất hiện ngay mặt Liễu Dương, song chỉ vung ra, linh lực u tối quấn quanh tỏa ra kình phong cực sắc nhọn, điểm lên cổ họng dễ tổn thương của Liễu Dương.

- Ngươi...

Liễu Dương không ngờ Mục Trần phản ứng quá nhanh, dường như hắn không có ý phòng ngự, trong ánh mắt lạnh lẽo đó, sát ý băng lãnh khiến trái tim kẻ khác phải thắt lại. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

Sát ý này cũng khiến Liễu Dương hiểu rõ, dù vật trong tay hắn có đánh chết được Mục Trần, bản thân hắn cũng sẽ phải bỏ mạng.

Lấy mạng đổi mạng!

Liễu Dương kinh hoảng, hiển nhiên chưa đủ dũng khí đổi mạng với Mục Trần, đành cắn răng rút tay lại chắn trước cổ họng.

"Phụp!"

Song chỉ của Mục Trần như trủy thủ bén nhọn đâm vào lòng bàn tay Liễu Dương, máu tươi phun ra tung tóe. Liễu Dương hét thảm, hồng quang trong tay cũng rơi ra.

Mục Trần nhảy tới, chụp lấy hồng quang kia.

- Trả lại cho ta!

Liễu Dương thấy hắn chụp lấy hồng quang, sắc mặt đại biến hét lên.

Mục Trần không thèm để ý hắn tức giận ra sao, vừa chụp được liền lui ra, đột nhiên tiếng xé gió dồn dập lao tới, một luồng dao động linh lực hùng hậu áp bức, như tên nhọn bắn phá tới hắn.

Thình lình xuất hiện công kích, khiến Mục Trần nhíu mày, mũi chân chấm đất nhanh nhẹn lui hơn mười bước, né tránh hết thế công vũ bão kia, rồi dùng ánh mắt băng hàn nhìn bóng người từ bên ngoài lôi đài phóng tới:

- Ngươi định làm gì?

Thân ảnh cao cao kia dừng lại cạnh Liễu Dương, hiện rõ là gương mặt anh tuấn của Liễu Mộ Bạch, mặt không đổi sắc nhìn Mục Trần, vươn tay ra:

- Đem món đồ đó ra trả đây.

Mục Trần cười lạnh, cúi đầu nhìn hồng quang trong tay. Khi hắn thấy rõ món đồ đó, khóe môi nhẹ nhàng nhếch lên.

- Ngay cả cái này cũng lấy ra được, thật không hổ danh là thiếu chủ Liễu vực a...

Đại Chúa Tể - Chương #14


Báo Lỗi Truyện
Chương 14/1565