Chương 13: Chiến Liễu Dương


Quanh lôi đài, đông đảo ánh mắt tập trung vào hai thiếu niên đang đối chọi gay gắt, ngập tràn chờ mong, vì đây chính là hai kẻ mạnh nhất địa giới lưỡng viện.

- Mục Trần kia cuối cùng đã lên đài, ta thật hiếu kỳ liệu hắn có phải là đối thủ của Liễu Dương không?

Một góc khán đài tây viện, những thanh niên thiên giới tậy viện nhìn về hai thiếu niên trong sân, không khỏi mỉm cười. Đối với Mục Trần, bọn họ cũng quan tâm không ít, bất luận thế nào hắn cũng là kẻ duy nhất ở Bắc Linh cảnh này có tư cách tham gia Linh Lộ a.

Nếu không phải hắn bất ngờ bị đuổi khỏi Linh Lộ, hiện tại Mục Trần cũng không phải người mà bọn họ có khả năng nói đến, thậm chí ngay cả thiên tài như Liễu Mộ Bạch, cũng phải kém một bậc.

Nghĩ đến đó, bọn họ trộm nhìn mặt Liễu Mộ Bạch, nhưng không kẻ nào đủ can đảm nói ra.

Nghe họ bàn tán, thanh niên anh tuấn kia chỉ cười nhạt, hai mắt cũng tập trung vào thiếu niên gầy gầy giữa sân, ánh mắt có một tia sắc bén rất mờ.

- Linh Lộ vốn lựa chọn ngẫn nhiêu, nên đôi khi cũng có lỗi phát sinh, nói không chừng danh ngạch lần này vốn thuộc về Liễu ca, lại có kết quả lầm rớt vô đầu tên Mục Trần kia. Chứ không sao hắn lại bị đuổi ra?

Một gã hiển nhiên rất thân cận Liễu Mộ Bạch trề môi nịnh nọt.

Những đệ tử thiên giới tây viện nghe vậy cũng cười gật đầu, tuy trong lòng cũng không hẳn đồng ý, nhưng nếu vì một người bị đuổi khỏi Linh Lộ mà đắc tội mặt trời giữa trưa như Liễu Mộ Bạch, cũng không phải là chuyện gì khôn ngoan.

- Hồng Lăng cho rằng ai có phần thắng cao hơn?

Liễu Mộ Bạch mỉm cười hỏi cô gái áo đỏ xinh đẹp bên cạnh.

Hồng Lăng nhìn vào sân, đôi mắt đẹp nhìn kỹ Mục Trần một chút, thân hình hắn hơi cao, đứng thẳng như thương, xưa kia vốn lười nhác nay dần dần biến mất, thay bằng khí thế sắc bén.

Tên nhóc ngày xưa đã biến hóa không ít.

- Cả hai đều là Linh Động cảnh sơ kỳ, Liễu Dương tu luyện Viêm Dương công, linh cấp hạ phẩm linh quyết, nhưng phụ thân Mục Trần cũng là một vực chủ, linh quyết cấp cho hắn cũng không thể tầm thường, về mặt này cả hai có lẽ ngang nhau....

Hồng Lăng sóng mắt lưu động, bộ dáng xinh xắn động lòng người:

- Bất quá Liễu Dương có nhân cấp Linh Mạch, nếu hắn vận dụng đủ so với thực lực Linh Động cảnh trung kỳ, Mục Trần có lẽ mệt mỏi không nhỏ.

Liễu Mộ Bạch nghe vậy cũng cười, nhìn Mục Trần trong sân, nói:

- Liễu Dương năng lực không tồi, Mục Trần thua hắn cũng không oan, kỳ thật ta cũng rất hiếu kỳ, tại sao hắn lại có tư cách tham gia Linh Lộ.

Hồng Lăng liếc nhìn, xem ra Liễu Mộ Bạch đối với việc Mục Trần kia cũng có khúc mắc. Kiêu ngạo như hắn có lẽ vẫn cho rằng bản thân mới là người ưu tú bậc nhất lớp trẻ Bắc Linh cảnh. Tư cách tham gia Linh Lộ ở Bắc Linh cảnh này, lẽ ra phải thuộc về hắn, nhưng kết quả lại không như mọi người dự đoán.

- Nếu ngay cả Liễu Dương cũng không vượt qua được, sự lựa chọn của Linh Lộ thật sẽ khiến ta thất vọng.

Liễu Mộ Bạch nhẹ giọng nói, bàn tay chậm rãi nắm lại, lan can làm bằng tinh thiết lưu lại một dấu tay thật sâu, đôi mắt thoáng có hàn ý lượn lờ.

Hắn không thể chấp nhận một kẻ bất tài lại cướp đoạt một danh ngạch vốn thuộc về bản thân.
- Mục ca, cố lên!
- Mục ca, đem về đông viện danh hiệu đệ nhất địa giới!
.....

Quanh lôi đài, đệ tử đông viện hò reo cỗ vũ, ánh mắt hưng phấn. Vài năm nay đông viện luôn bị tây viện áp chế, bất kể thiên giới hay là địa giới, đến mức không ngóc đầu dậy nổi. Hiện tại là cơ hội tốt nhất để đông viện quật khởi.

- Một đám ấu trĩ.

Liễu Dương nghe được những tiếng hò reo, khóe môi khẽ cười nhưng tràn ngập lệ khí, tập trung nhìn Mục Trần, trào phúng nói:

- Thật mong chờ nhìn thấy gương mặt của chúng phấn khích thế nào khi ngươi bại trận.

Đối mặt trào phúng, Mục Trần lại không hề tức giận, vươn tay cười nhạt:

- Chắc là ngươi không có khả năng đó đâu.

- Không biết tự lượng sức!

Liễu Dương chợt lóe lửa giận, hai tay nắm chặt, linh lực đỏ rực như lửa nap lấy bàn tay. Hắn bước ra, tiếng bước chân trầm đục vang ra, thân thể như báo đốm phóng đi.

"Ầm!"

Quyền bọc trong linh lực đỏ rực nháy mắt sấn tới, áp lực trong không khí phát ra những tiếng xèo xèo quái dị.

Mục Trần lướt ngang, nháy mắt tránh được quyền phong của Liễu Dương, tay phải bổ xuống, linh lực bao phủ ngón tay, sắc bén như dao, không chút lưu tình công kích cổ tay Liễu Dương.

Mục Trần xuống tay không lưu tình, nhưng Liễu Dương thân là đương kim đệ nhất địa giới cũng đương nhiên có tài cán, lập tức biến quyền thành chưởng, đỡ lấy nhát chém sắc như dao của Mục Trần.

"Chát!"

Âm thanh vang lên, hai luồn linh lực va chạm, cả hai đều lùi lại nửa bước.

- Ngươi dám chiến cứng xem linh lực của ai hùng hậu hơn ư?

Liễu Dương cười lạnh, chân vươn ra, linh lực đỏ rực cũng bọc lấy chân, độ mạnh mẽ linh lực này còn hơn hẳn Đàm Thanh Sơn.

"Kịch!"

Linh lực quán chú vào hai chân, tốc độ Liễu Dương cũng nháy mắt tăng lên, thân hình phóng ra mơ hồ khiến kẻ khác nhìn không rõ, lại còn bộc phát thế công cực kỳ ác liệt.

"Đùng đùng đùng!"

Thân ảnh Liễu Dương mơ hồ như cơn lốc lửa bao vây Mục Trần. Quyền, cước, khuỷu tay,... từng công kích hung ác cuồng bạo liên miên phô thiên cái địa liên hoàn tấn công Mục Trần.

Ngoài lôi đài, đông đảo đệ tử nhìn thấy thế công bộc phát mãnh liệt cũng kinh hô thất thần. Đàm Thanh Sơn bại trận càng thêm nghiêm nghị, linh lực Liễu Dương hùng hậu đến mức đã có thể tiếp cận Linh Động cảnh trung kỳ, hơn nữa linh quyết tu luyện không tầm thường, chiến lực này khiến kẻ khác phải giật mình.

Tô Lăng lúc này cũng không còn quá phấn khích, ánh mắt lo lắng, mới phục hồi tinh thần, nhớ lại tên Liễu Dương vốn là một kẻ rất lợi hại a.

- Yên tâm đi, Mục Trần cũng không dễ dàng bị dọn dẹp như vậy.

Đường Thiên Nhi chăm chú nhìn vào sân, thản nhiên cười nói. Thực lực Linh Động cảnh trung kỳ của nàng dĩ nhiên thấy rõ tốc độ của Liễu Dương. Thế công của hắn lúc này như mưa sa, nhưng gặp phải một tảng đá đồ sộ bất động.

Một bóng người đứng giữa xoáy lửa, hoặc tránh hoặc đỡ, đều đem thế công hung mãnh của Liễu Dương áp chế xuống, có vẻ như hắn nhìn thấu tất cả ám chiêu của Liễu Dương.

- Không hổ là đã trải qua Linh Lộ rèn luyện a...

Đài chủ tịch, Tiêu viện trưởng nhìn vào chiến đấu đặc sắc kia, ánh mắt mờ mờ hiện ra vẻ tán thưởng.

- Mục Trần nhãn lực độc đáo, ngộ địch bình tĩnh, tâm tính này không kém hơn những kẻ thân kinh bách chiến.

Mạc sư gật đầu, trong lời nói rất nhiều ý tán thưởng, linh lực yếu, có thể tu luyện dần dần, nhưng tâm tính thì khó mà tôi luyện dễ dàng như vậy.

- Nhãn lực đúng là không tệ, biết chọn lựa lúc thế công Liễu Dương yếu nhất, ra tay đắc lợi. Bất quá cũng có một câu: nhất lực phá thập hội, hắn né tránh như vậy, hiển nhiên vì linh lực kém Liễu Dương hùng hậu, chỉ cần Liễu Dương tụ lực một kích, Mục Trần cũng khó tốt đẹp.

Vị Tịch sư bên kia, thân là đạo sư, họ không chỉ có thực lực mạnh mẽ, nhãn lực cũng rất xuất sắc.

Tiêu viện trưởng cùng với Mạc sư nghe vậy cũng gật đầu, chân lý là thế, chẳng qua... Mục Trần thật chỉ có thể tránh phong mang thôi sao?

Trong lốc lửa, đột nhiên một âm thanh đục đục truyền ra, Mục Trần đột ngột ra tay, song chỉ sắc bén như trủy thủ, có linh lực u tối quấn quanh, đã xuyên thấu trận lốc kia, như chớp giật điểm lên thân ảnh nhanh nhẹn kia.

"Uỳnh!"

Tiếng động truyền ra, lốc lửa chợt tan đi, bóng người thoáng lảo đảo lui hơn 10 bước, trên bả vai tay áo tan nát, dĩ nhiên là do một chỉ vừa nãy của Mục Trần.

Quang lôi đài, tiếng ồ lại vang lên, bất kể đệ tử đông tây viện, sắc mặt đều kinh ngạc, không ai dự đoán được thế công hung hãn lúc nãy của Liễu Dương lại đột ngột bị Mục Trần đánh lui như thế.

- Ngươi!

Liễu Dương gương mặt âm trầm, ánh mắt gắt gao nhìn Mục Trần, chợt hít sâu một hơi, trên bàn tay phải, linh lực đỏ rực ào ạt dũng mãnh trào ra.

Linh lực đỏ rực bốc lên, như ngọn lửa ngưng tụ trong lòng bàn tay Liễu Dương, rồi nhanh chóng co lại, mơ hồ như hóa thành một mặt trời nhỏ rực rỡ lơ lửng trong tay hắn.

Một dao động cuồng bạo chậm rãi tỏa ra.

Âm thanh đang huyên náo nhanh chóng giảm đi, không ít đệ tử giật mình nhìn cảnh tượng này, Liễu Dương hẳn đã thúc giục linh lực trong cơ thể đến mức cực hạn.

Mục Trần nhìn Liễu Dương đang phát lực, môi nhẹ khẽ nhếch, ánh mắt lạnh lẽo.

Song chưởng xoáy lên, vận chuyển linh lực Đại Phù Đồ quyết, khí hải trong cơ thể nhanh chóng rung động, dao động linh lực u tối bềnh bồng tràn ra.

Tầng 1... tầng 5... tầng 10... tầng 13...

Linh lực u tối, cuộn tròn quanh bàn tay Mục Trần, một khí tức bá đạo được giải phóng, mơ hồ siêu việt hơn cả linh lực cuồng bạo của Liễu Dương.

Để linh lực dao động đến tầng 13, Mục Trần cũng không dùng lại, hôm nay Đại Phù Đồ càng lúc càng thạo, cực hạn dao động của nó, quyết không chỉ có thế này!

Mục Trần khẽ chớp mắt, sắc bén như đao phong toát ra. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenyy.com

"Ầm!"

Trong khí hải có tiếng vù vù nho nhỏ, thân thể Mục Trần mãnh liệt chấn động.

Tầng 18!

Linh lực u tối từ cơ thể Mục Trần tuôn ra dữ dội, áp lực linh lực cường đại sinh ra nháy mắt áp chế hoàn toàn linh lực của Liễu Dương.

- Khá, linh lực rất cường hoành!

Tiêu viện trưởng lộ vẽ kinh ngạc, linh lực trình độ này hẳn đã đột phá Linh Động cảnh trung kỳ. Linh lực u tối trào ra trong cơ thể hắn tràn ngập chiến ý bá đạo, hẳn nhiên không thể là một linh quyết phàm cấp có khả năng có được.

- Mục Trần, ngươi tự tìm đường chết!

Linh lực không ngờ bị áp chế, gương mặt Liễu Dương cũng kinh ngạc không kém, nhưng ngay lập tức rống lên giận dữ, mọi người nhìn thấy trên cơ thể hắn từng đốm lửa rải khắp cơ thể, như một đạo kinh mạch kỳ lạ, như trường xà bay lên không.

Linh Mạch? !

Quanh lôi đài, tiếng kinh hô lại cất lên, không ngờ được Liễu Dương bị ép đến nỗi phải giải phóng Linh Mạch, lúc này cục diện lại nghịch chuyển!

Đại Chúa Tể - Chương #13


Báo Lỗi Truyện
Chương 13/1445