Chương 87: Dùng chiếc thuyền Noah để thoát khỏi vũ nội


- Bằng hữu?

Long Vũ nhất thời nở nụ cười:

- Không thể tưởng được. Trong miệng Thiên Nguyên ngươi cũng từ này, quả thực là rất khó có được, xem ra trả giá của ta vẫn còn có chút thu hoạch. Thiên Nguyên, gặp lại ngươi trong lòng ta thật vui vẻ. Đối với nhắc nhở của người khác, ta không có làm nhục sứ mệnh.

- Thật sự rất cám ơn ngươi!

Vẻ mặt Thiên Nguyên có vẻ rất chân thành:

- Nói thật, đời này của ta chưa từng nói cám ơn với người khác, ngươi là người đầu tiên. Về phần bằng hữu, ta là thật tâm. Đương nhiên, nếu ngươi cảm thấy ta không xứng làm bằng hữu của ngươi, ta cũng không thể nói gì hơn. Dù sao, ta đã làm rất nhiều sự tình không tốt.

- Ha ha!

Long Vũ cười nói:

- Thiên Nguyên, ngươi không cần nói như vậy, biết sai và có thể sửa là rất tốt. Ta rất thưởng thức thay đổi này của ngươi. Ta và ngươi trước nay chưa có thâm cừu đại hận gì. Hơn nữa, chuyện này đã là quá khứ, nhắc lại làm gì.

Thiên Nguyên thở dài nói:

- Haiz, ta giác ngộ hơi trễ. Chỉ còn có thời gian năm ngày. Ta thật sự hối hận thời gian lúc trước.

- Yên tâm đi, ta sẽ nỗ lực giải quyết đại kiếp nạn này.

Long Vũ nói:

- Trước mắt, ngươi cũng nên xuất ra một ít lực. Xoá đi trí nhớ của bọn họ, chúng ta đi thôi.

- Đợi một chút!

Thiên Nguyên kéo Vương Tâm Vũ vào trong lòng, nhìn Long Vũ nghiêm túc nói:

- Ta nghĩ sẽ mang nàng theo cùng.

- Ngươi xác định?

Long Vũ nói:

- Ngươi cảm thấy thích hợp sao?

- Rất thích hợp.

Thiên Nguyên nói:

- Ngươi nói đúng, ta phải học cách cảm ơn. Nếu không có Tâm Vũ, ta nghĩ ta không có khả năng cảm nhận được tình cảm chân thực của nhân loại. Thống khổ cũng tốt, hạnh phúc cũng thế, các cảm xúc đó bên trong đều ẩn chứa năng lượng thật lớn. Nhân loại là vạn vật chi linh, đích xác không sai.

- Vì cảm ơn. Ngươi muốn mang cô ấy đi?

Đường Hương Hương xen vào hỏi.

- Cũng không hoàn toàn là vậy.

Thiên Nguyên nói:

- Ta… Ta có thể có chút thích nàng. Hy vọng hai người có thể thành toàn. Ta nghĩ ta là thực sự động chân tình rồi.

- Ha ha.

Long Vũ cười nói:

- Thiên Nguyên. Nói thật ra, ngươi còn muốn mang theo Vương Tâm Vũ. Ta thật bất ngờ. Ngươi nên biết nếu nàng đi theo… Đương nhiên, nếu ngươi không cần quan tâm tới thì không có bất cứ vấn đề gì. Chỉ là, ngươi chính là Bất Tử Bất Diệt Kim Thân. Mà tuổi thọ của nàng thủy chung đều có hạn. Việc này ngươi nên nghĩ cho thông suốt, miễn cho tương lai lại thống khổ.

- Ta biết.

Thiên Nguyên nghiêm mặt nói:

- Mấy vấn đề này ta đều đã nghĩ qua. Ngươi yên tâm đi. Ta biết nên làm như thế nào.

Nói tới đây. Thiên Nguyên cúi đầu nói với Vương Tâm Vũ:

- Tâm Vũ. Chúng ta không phải người thường. Tin tưởng em cũng đã thấy được. Hiện tại anh muốn mang em đi. em có nguyện ý không? Về phần sự tình khác, anh sẽ giải thích với em sau.

- Em…

Vương Tâm Vũ nghĩ đến Long Vũ cùng Đường Hương Hương và Vương Đức Phong, đang lo lắng được muốn chết. Hiện giờ nếu hiểu lầm đã được giải. Trên thực tế, bọn hắn là bạn của Thiên Nguyên. Suy nghĩ một chút, Vương Tâm Vũ thật cẩn thận hỏi:

- Các người là thần tiên sao?

- Sau này anh sẽ giải thích với em. Anh chỉ muốn hỏi em, em nguyện ý theo anh không?

Thiên Nguyên hỏi.

- Ân.

Vương Tâm Vũ nghiêm túc trả lời:

- Em nguyện ý đi theo anh. Em yêu anh thích anh. Em không quan tâm anh đi đâu, không cần biết anh là người gì. Em nguyện ý đi theo anh.

- Tốt lắm.

Đường Hương Hương cười nói:

- Thiên Nguyên, hãy mang nàng đi thôi. Ta sẽ phụ trách trí nhớ của Vương Đức Phong. Hơn nữa, ta sẽ tiến hành một ít trừng phạt với hắn.

Nói xong, Đường Hương Hương đi tới gần Vương Đức Phong.

Vương Đức Phong giãy dụa ngồi dậy, nhe răng nhếch miệng hô to:

- Các người muốn làm cái gì, là ai? Không được lại đây, các ngươi muốn tiền, ta sẽ trả. Nhưng các ngươi ngàn vạn lần không nên thương tổn ta, van cầu các ngươi.

- Hừ!

Đường Hương Hương khẽ cười một tiếng, nói:

- Ngươi cho rằng kim tiền là vạn năng à? Ngươi cho là tiền tài có thể công bằng hết thảy. Vương Đức Phong, ngươi có sai lầm lớn, nhưng không đến mức phải chết. Cho nên ta không muốn giết ngươi, ta sẽ lưu ngươi một con đường sống. Bất quá là tội chết có thể miễn, tội sống khó thể tha. Ta muốn cho ngươi cuộc đời này không sinh con được. nguồn t r u y ệ n y_y

Vương Đức Phong nghe vậy có lẽ đã ý thức được cái gì. Hắn vội vàng đứng dậy nhanh chân bỏ chạy. Hắn liều mạng dùng thân thể của mình đi xô cửa. Nhưng cửa phòng kia không có chút sứt mẻ.

Cho tới khi máu me be bét trên đầu, cánh cửa vẫn khóa chặt.

- Vô dụng.

Đường Hương Hương đến gần Vương Đức Phong cười một tiếng, dương tay đánh ra một đạo Vu lực bạch sắc. Nháy mắt chui vào trong cơ thể Vương Đức Phong.

Sau đó Vương Đức Phong thống khổ gào lên một tiếng, cả người ngồi bệt dưới đất.

- Hiện tại tới phiên tiêu trừ trí nhớ của ngươi.

Đường Hương Hương lại múa may ra một đạo Vu lực, trực tiếp tiến nhập sau ót Vương Đức Phong.

Đại não Vương Đức Phong một trận đau đớn, cả người liền mất đi ý thứ, nhất thời hôn mê.

Vương Tâm Vũ thầm giật mình, nghĩ thầm chính mình thật sự là gặp được thần tiên. Nếu không nữ nhân kia như thế nào tùy tiện động tay động chân một chút, Vương Đức Phong liền thảm như vậy, trở nên nửa chết nửa sống.

Lúc này, Đường Hương Hương đi tới nhìn Thiên Nguyên nói:

- Ta đã dùng Vu lực phong kín mấy chỗ đại huyệt của hắn. Từ nay về sau, về mặt sinh lý hắn là một người tàn phế. Đừng nói là muốn để lại hậu nhân. Dù là còn muốn gây họa cho nữ nhân, cũng không còn năng lực kia. Xử lý như vậy, ngươi đã hài lòng chưa?

- Sống không bằng chết!

Thiên Nguyên cười nói:

- Tốt lắm. Nếu không có việc gì khác, nói vậy Vương Đức Phong kìa sống so với đã chết còn muốn thống khổ hơn. Ta rất hài lòng. Đây cũng hẳn là báo ứng của hắn.

Thiên Nguyên âm thầm nói thầm. Nữ nhân đúng là có lòng dạ ác độc. Phương thức sống không bằng chết này, chính hắn cũng còn không nghĩ ra được đâu.

- Nếu hết thảy đều đã làm thỏa đáng. Chúng ta trở về đi.

Long Vũ nói.

- Được!

Thiên Nguyên lập tức tỏ vẻ đồng ý.

Đặc Thù Không Gian - Chương #343


Báo Lỗi Truyện
Chương 343/403