Chương 86: (2)


Sau khi bịt chặt cửa phòng, Long Vũ nhẹ nhàng cởi váy dài của nàng ra. Khuôn mặt Đường Hương Hương đỏ hồng nói:

- Tuyết Cơ sư tôn sẽ đến không?

- Không biết!

Long Vũ khẽ cười một tiếng cởi sạch áo trong của nàng ra, lộ ra bộ ngực sữa, màu tuyết trắng xinh đẹp,cao ngất. Bàn tay to của hắn dọc theo cổ trắng của nàng không ngừng di động xuống dưới. Đến hai vú trắng ngần, hắn không ngần ngại xoa nắn ra đủ kiểu hình dạng.

Đường Hương Hương không thể kìm lòng, miệng phát ra một tiếng ngâm khẽ.

Long Vũ xấu xa cười, cách hắn khiêu khích thay đổi hẳn, trực tiếp hướng về phía bụng nữ nhân. Tiếp đó lại đi xuống một chút. Dừng tay chỗ có chút ướt át.

Thân thể Hương Hương mạnh mẽ run lên một trận, vô lực ngửa ra sau, cả thân thể mềm mại hình thành một đường cong mê người. Thời khắc này đã quên đi ngượng ngùng trong nội tâm. Đôi mắt đẹp hiện lên vẻ nhộn nhạo dễ thương, môi anh đào khẽ mở, thỉnh thoảng phát ra tiếng thở dốc rung động nhân tâm.

Long Vũ dán ở cặp môi thơm nóng rực của nàng, thân hình đã sớm nổi hứng, dùng sức mà đào địa phần hẹp hòi mà ướt át trong cơ thể của Đường Hương Hương.

Đường Hương Hương dưới sự vô ý mà ôm sát Long Vũ. Thân thể của bọn họ kết hợp càng thêm chặt chẽ.

- Thoải mái sao?

Long Vũ hỏi.

- Ân!

Đôi mắt đẹp của Đường Hương Hương hàm chứa xuân ý, gật đầu. Thân thể mềm mại không tự chủ được lại phát ra một trận khoái ý run rẩy.

Long Vũ mừng rỡ trong lòng, toàn lực đem nàng đưa lên đỉnh khoái hoạt.

Đường Hương Hương hoàn toàn đắm chìm trong lòng Long Vũ. Hắn gây cho nàng từng đợt rồi lại từng đợt sóng tình dục bên trong. Thân thể mềm mại liều mạng nghênh đón thế công của nam nhân đồng thời phát ra tiếng rên rỉ càng ngày càng lớn. Thanh âm ai oán du dương.

Có thể làm cho Vu Thần duy nhất của vũ nội có thể dưới thân thể mình uyển chuyển xu nịnh. Đích thật là chuyện vui lớn nhất.

Đường Hương Hương khoái hoạt cực điểm, phát ra thanh âm đã gần như khóc. Thân thể mềm mại không ngừng phát run, đã hoàn toàn tê liệt nằm trên giường, tứ chi gần như co rút quấn quanh trên người Long Vũ.

Ngoài cửa, chính là Tuyết Cơ khi nãy bám theo một đoạn mà đến. Sau khi được nghe tiếng rên rỉ bên trong gian vang ra không ngừng, sắc mặt đã ửng đỏ nay càng tăng lên. Trong lòng thậm chí có chút hối hận, chính mình sẽ không ngờ đã buông tha cho một cơ hội tốt như vậy.

Vẻ mặt Đường Hương Hương hạnh phúc cuộn tròn trong lòng Long Vũ. Hắn khẽ vuốt vuốt lưng trần bóng loáng của nàng. Làm cho Đường Hương Hương phát ra một chuỗi tiếng cười như chuông bạc.

Long Vũ mỉm cười nói:

- Chị Tuyết Cơ ở ngoài cửa.

Đường Hương Hương khẽ vuốt vuốt lồng ngực của hắn, thấp giọng nói:

- Có phải hay không đều bị người nghe thấy được.

Long Vũ cười nói:

- Đó là tự nhiên.

- Ha ha. Anh nghĩ chị Tuyết Cơ nhất định suy nghĩ tại sao đệ tử của mình như lại phong tao, rên rỉ rất lớn như vậy.

Long Vũ cố ý trêu ghẹo.

- Chán ghét.

Khuôn mặt Đường Hương Hương đỏ hồng, vùi đầu vào trong áo ngủ bằng gấm. Long Vũ cũng cười lớn, đem nàng ôm chặt lấy. Đường Hương Hương bỗng nhiên gắt gao ôm cổ của Long Vũ, dán sát vào bên tai nam nhân nhẹ giọng nói:

- Anh kêu sư tôn vào đi. Chúng ta cùng nhau...

Trong lòng Long Vũ nhất thời bị những lời này của nàng kích thích lần thứ hai. Nương theo tiếng rên rỉ mê người của nàng, hai người lại bắt đầu thảo phạt một lần nữa.

Tuyết Cơ đứng ngoài cửa khoảng ba canh giờ, rốt cục chống đỡ không được nữa liền ly khai. Sau khi trở về, đành phải tự kỷ để an ủi mình.

Đáng tiếc da mặt của nàng không đủ dày, nếu không liền có thể đẩy cửa đi vào, gia nhập vào trong trò chơi.

Sáng sớm, sau khi Đường Hương Hương đã hầu hạ Long Vũ rửa mặt xong, liền rời đi.

Hắc Thiên Ma Thần luôn luôn chờ ở cửa, tựa hồ có chuyện quan trọng.

Long Vũ sau khi xuất môn cười hỏi:

- Hắc Thiên, có chuyện gì sao?

Hắc Thiên Ma Thần ghé vào bên tai Long Vũ nhỏ giọng nói:

- Nghe nói tiểu tử ngươi tính toán đem thân nhân của mình bí mật hộ tống đến mộ địa phương an toàn, có thể tính ta theo không?

Long Vũ nghe vậy, sắc mặt nghiêm chỉnh, nói:

- Ai nói, ta như thế nào không biết. Ta chưa từng nghe qua có chuyện như vậy?

Hắc Thiên Ma Thần khẽ cười một tiếng, nói:

- Được rồi, tâm tư của ngươi ta còn có thể không biết sao. Ngươi sẽ không cho ta đi theo sao?

-Ngươi rất sợ chết?

Long Vũ hỏi.

Hắc Thiên Ma Thần nhíu mày nói:

- Đây không phải là vấn đề có chết hay không. Đã có cơ hội để sống, ngay cả thằng ngu cũng không ngồi ở đây chờ chết. Truyện được copy tại TruyệnYY.com

Long Vũ cười nói:

- Lời của ngươi rất chân thực, bất quá trước mắt ta cũng chưa có quyết định. Trở về mà chờ tin tức của ta đi. Đúng rồi, mấy ngày nay nhất định phải làm yên lòng Dục Giới. Ngàn vạn lần đừng gậy ra tai vạ gì.

Hắc Thiên Ma Thần cười nói:

- Yên tâm đi, ta đều đã sắp xếp xong xuôi. Ta thấy ta nên ở lại Huyền Môn chờ đợi thêm mấy ngày cũng được. Đến lúc đó thì thời gian cũng vừa đủ.

……………………………

Đặc Thù Không Gian - Chương #342


Báo Lỗi Truyện
Chương 342/403