Chương 84: Thần Anh bất tử bất diệt


Từ trong khiếp sợ, Tuyết Cơ phục hồi lại tinh thần, muốn chuồn khỏi bàn tay của Long Vũ. Nhưng bàn tay vững chãi kia giữ chặt lấy nàng, ôm nàng chặt hơn.

Khóe miệng Long Vũ nở ra nụ cười gian, ôn nhu nói:

- Chị Tuyết Cơ, hai người chúng ta yêu nhau đã lâu, rốt cuộc hôm nay cũng có thể đạt được ước muốn.

Tuyết Cơ nghe vậy, thân mình mềm nhũn, tựa vào bờ vai của Long Vũ.

Bởi vì miệng Long Vũ phả nhiệt khí vào tai nên Tuyết Cơ chỉ thấy bên tai truyền đến những cơn ngứa, hơn nữa câu nói kia của Long Vũ đã làm cho trong lòng nàng dâng lên cảm giác hạnh phúc.

Trên thực tế là Tuyết Cơ sớm đã đồng ý, chẳng qua là bởi vì luân lý đạo đức cho nên nàng mới không dám biểu lộ.

Hôm nay, nàng sẽ không im lặng nữa.

Vừa muốn nói chuyện thì giọng nói của Long Vũ đã vang lên:

- Chị Tuyết Cơ, trước kia chúng ta thật khờ, tự nhiên lãng phí nhiều thời gian như thế, hiện giờ chúng ta còn chờ gì nữa….

Nghe Long Vũ nói thế thì cả người nàng trở nên mền nhũn như cọng bún, xụi lơ vào lòng Long Vũ.

Long Vũ biết đây là cơ hội tốt nhất, gắt gao ôm Tuyết Cơ, thỉnh thoảng dùng tay vuốt mái tóc nàng, có chút xúc động nói:

- Từ hôm nay trở đi chị sẽ là người của em.

Tuyết Cơ bị Long Vũ ôm vào ngực thì tâm hồn thiếu nữ sớm đã nhảy dựng lên, cả người như đang nằm ở trên mây, cảm giác phê như con tê tê.

- Sau khi em rời khỏi thì chị có nhớ đến em không?

Đột nhiên Long Vũ hỏi.

Tuyết Cơ xấu hổ, giọng nói nhỏ như muỗi:

- Có, tại thời điểm một mình thì chị sớm đã phát điên lên rồi, nhưng mà em lại vô lương tâm, không ngó ngàng tới chị.

Tâm thần Long Vũ rung động, nhịn không được mà ngậm lấy vành tai của Tuyết Cơ, nhỏ giọng nói:

- Hiện tại không phải em đã tới rồi sao? Em sẽ đền bù cho chị, em sẽ làm cho chị cảm nhận được niềm vui làm nữ nhân, em sẽ cho chị dục tiên dục tử…

Tuyết Cơ nghe vậy thì khuôn mặt liền trở nên đỏ ửng, làm đắm say lòng người.

Ngay lúc này đây thì Tuyết Cơ lại vừa chờ mong, vừa sợ hãi.

Thậm chí theo bản năng nàng còn muốn từ chối.

Long Vũ gắt gao ôm nàng, Tuyết Cơ càng giãy dụa, ma xát càng kịch liệt.

Tuyết Cơ từ chối một hồi, chẳng những không có thoát khỏi ngực Long Vũ, ngược lại càng làm cho hơi thở của mình trở nên hổn hển, nàng ngượng ngùng nói: Nguồn tại http://truyenyy[.c]om

- Tiểu Vũ, nhớ phải nhẹ một chút.

Nhìn thấy cảnh tượng động lòng người này thì rốt cuộc Long Vũ cũng không kìm chế được. Hắn hung hăng hôn vào đôi môi anh đào kia, cả người Tuyết Cơ liền cảm thấy như điện giật, thân mình xụi lơ, đầu óc trống rỗng.

Đầu lưỡi Long Vũ không ngừng mút lấy hương thơm xử nữ trong miệng Tuyết Cơ, mà theo bản năng thì Tuyết Cơ nhắm mắt lại, không cho đầu lưỡi Long Vũ tiến vào. Đầu lưỡi không thể tiến vào thì hắn liền vươn tay lên, nhẹ nhàng đặt lên bộ ngực sữa kia của Tuyết Cơ rồi sờ, nắn, bóp ra đủ kiểu hình dạng.

Tuyết Cơ cảm nhận được bàn tay to kia đã xâm phạm vào cặp tuyết lê thần thánh của mình thì theo bản năng muốn hô lên một tiếng rồi kẹp chặt bàn tay to của Long Vũ lại. Lúc này Long Vũ cũng không muốn có hành vi quá khích như thế, bàn tay bị chặn lại, mà lưỡi của hắn cũng nhân cơ hội này mà tiến vào truy đuổi chiếc lưỡi đinh hương của Tuyết Cơ.

Một khắc này Tuyết Cơ chỉ cảm thấy ý nghĩ mình biến thành một mảnh màu đen, tiếp theo một cảm giác khác thường bắt đầu truyền khắp người nàng. Long Vũ cũng không có dừng tay lại, chiếc lưỡi của hắn nhẹ nhàng quấn lấy đầu lưỡi của Tuyết Cơ, nhẹ nhàng mút lấy.

Trải qua vài phút giẫy dụa cuối cùng Tuyết Cơ cũng thả lỏng người, bắt đầu hưởng thụ cái cảm giác sung sờ sướng này, đầu lưỡi hai người quấn vào nhau, linh hồn như hòa cả vào nhau.

Cảm giác sung sướng hạnh phúc lan tràn khắp cơ thể.

Long Vũ cùng Tuyết Cơ hôn nhau vô cùng lâu, đợi đến lúc hết hơi thì hai người mới tách ra.

Long Vũ say mê nhìn vào khuôn mặt tựa ngọc của Tuyết Cơ, nàng xấu hổ nhắm chặt đôi mắt, đôi lông mi không ngừng run rẩy. Hắn nhìn từ khuôn mặt xuống cổ, làn da nàng trắng mịn, mấy cô diễn viên quảng cáo cho Pond"s còn lâu mới sánh kịp. Long Vũ càng làm loạn, hơi thở của nàng càng dồn dập. Cặp ngực nhấp nhô nhìn thật là mê người.

Long Vũ nhịn không được lại hạ xuống hôn đôi môi đỏ mộng, tham lam mút lấy đầu lưỡi của nàng. Đây là lần đầu tiên Tuyết Cơ trải qua, nàng bị Long Vũ hôn hít đến khó thở, tay hắn lại còn không ngừng khám phá khắp nơi, độ thuần thục về kỹ xảo của hắn thì không con Nòng Nọc nào có thể so sánh. Cơ thể của nàng kịch liệt co rút, không biết làm gì hơn là ôm chặt lấy nàng.

Không biết từ khi nào, bàn tay trắng nõn của Tuyết Cơ bắt đầu có hành động.

Thân thể bị kích thích mãnh liệt làm cho Tuyết Cơ quên sạch sự thẹn thùng.

Giờ phút này, chỉ có vuốt ve, sờ mó, hôn hít là không thể thỏa mãn nhu cầu của Long Vũ. Bàn tay to của hắn bắt đầu hành động ác liệt hơn, miệng nhẹ nhàng liếm vành tai, kích tình nàng đến cực điểm, chuẩn bị công cuộc chinh chinh phạt.

Bình thường vành tai là bộ vị mẫn cảm nhất của nữ nhân. Vành tai Tuyết Cơ bị Long Vũ chăm sóc kỹ càng, rốt cuộc không nhịn được phát ra tiếng rên rỉ. Thôi xong, tiếng rên của nàng giống như chất xúc tác, kích động mạnh mẽ đến thân thể Long Vũ.

Long Vũ linh hoạt thuần thục vuốt ve cặp vú nhô cao của Tuyết Cơ. Tuy cách lớp vải mỏng có như không, nhưng thằng này thò tay vào trong để cảm giác được hai đâu vú cương cứng, nhẹ nhàng vân vê. Toàn thân Tuyết Cơ đã nóng bừng. Một loại khoái cảm tê dại lan truyền toàn chân tơ kẽ tóc.

Long Vũ ôm lấy Tuyết Cơ, hướng đến bên giường đi vào. Hắn cũng nóng lòng không chịu nổi nữa, muốn vung bàn tay lên, làm cho quần áo nàng hóa thành tro bụi như hắn vẫn thường làm. Nhưng đây là xử nữ đấy, làm vậy sẽ tụt mất vô vàn cảm xúc. Hắn nhẹ nhàng cởi bỏ lần lượt từng thứ quần áo của nàng. Cặp vú trắng tinh bắt đầu lộ ra, rồi đến phần ngã ba yêu dấu. Phía dưới được Tuyết Cơ chăm sóc rất kỹ càng, lông lá được cắt tỉa gọn gàng, không nhiều không ít. Không những không phản cảm mà cực kỳ mê người, khiến cho Long Vũ nhìn chằm chằm không rời mắt.

Tuyết Cơ nhẹ nhàng rên rỉ một tiếng, nhẹ nhàng mở hai mắt ra. Tuyết Cơ vội vàng dùng hai tay che ngực mình lại, lập tức xấu hổ nhắm chặt hai mắt mình lại.

Đây là lần đầu tiên nàng đem thân thể mình không mảnh vải che thân trước mặt một người nam nhân.

Mà thằng này là do một tay nàng nuôi lớn.

Một cỗ cảm giác khác thường chầm chậm xông lên đầu.

Thẹn thùng cùng kích thích.

Long Vũ thấy người đẹp thẹn thùng, cuộn tròn lại, hắn liền xấu xa cười một tiếng, xông vào hít hà. Tuyết Cơ cảm thấy lồng ngực bị hai bàn tay to nhẹ nhàng vuốt ve. Hai bàn tay Long Vũ như hai chiếc roi điện, đi đến đâu là cơ thể Tuyết Cơ tê dại đến đó.

- Ư…

Tuyết Cơ khẽ mở môi anh đào, mê man nói:

- Tiểu Vũ, nhớ phải nhẹ một chút.

Lời này của nàng, đại biểu cho Tuyết Cơ đã sẵn sang cuộc chơi.

Long Vũ cũng khống chế đến cực hạn, hắn cần tay Tuyết Cơ đặt lên thằng nhỏ vuốt ve, miệng thì ngậm vào hai đầu vú màu đỏ, không ngừng mút vào.

Đối với Tuyết Cơ, trong lòng Long Vũ có rất nhiều cảm xúc.

Hắn đã có tình cảm với Tuyết Cơ từ rất lâu rồi, từ cái lúc hắn còn chưa biết da tay con gái thế nào.

Trước đây, khi La Hậu chiếm lấy ý thức của hắn, cũng đã đọc được tâm tư của Long Vũ.

Chuyện tình hắn chờ đợi mong mỏi đã lâu, có lẽ hôm nay sẽ hoàn thành bằng một phát đâm.

Không chỉ Tuyết Cơ, Long Vũ cũng vô cùng kích động.

- Chị Tuyết Cơ, thả lỏng một chút…

Long Vũ ám muội cười cười, hắn cảm giác lúc này Tuyết Cơ vô cùng khẩn trương.

Tuyết Cơ mơ màng hưởng thụ hạnh phúc cùng sự ôn nhu Long Vũ dành cho mình.

- Chị Tuyết Cơ, em muốn tiến vào…

Long Vũ bắt đầu tách hai chân nàng ra, hai tay nhẹ nhàng vuốt ve cánh hoa. Hạ thân nàng đã sớm ẩm ướt, dưới kinh nghiệm phong phú của Long Vũ, càng làm cho nàng tê dại hơn. Long Vũ hơi dừng lại, ngắm nhìn thân thể mĩ miều của nàng, nhìn thân thể nàng co rút, hơi thở gấp gáp, đẹp, thật đẹp… Hắn chậm rãi đặt đầu thằng nhỏ trên cửa động, chậm rãi tiến vào trong.

Khi lúc Long Vũ phá thân thể mà vào, không biết là đau đớn hay vì hạnh phúc, khóe mắt Tuyết Cơ chảy ra hai dòng lệ trong suốt.

Có lẽ có cả đau cùng với sung sướng.

Thời gian không bao lâu, cảm giác thống khổ bị bao trùm bởi cảm giác sung sướng.

Một thời gian sau, hai người trên giường khoái hoạt triền miên, hưởng thụ tột cùng của sự sung sướng.

Đặc Thù Không Gian - Chương #337


Báo Lỗi Truyện
Chương 337/403