Chương 83: Đã tìm được biện pháp, đáng tiếc rất khó


Ngay sau đó, cảm giác lực lượng trong cơ thể không ngừng tăng lên. Mặc dù hiện tại không có lực lượng ở thời kỳ đỉnh phong nhưng sức mạnh của Thiên Nguyên càng càng càng lớn.

Thiên Nguyên không trì hoãn với Long Vũ một giây nào, ngay lập tức phát ra công kích. Thiên Nguyên rất rõ trong lòng, lần này là một cơ hội cực tốt, hắn cũng hiểu được năng lực của chính mình mặc dù không thể đánh bại được Long Vũ, nhưng đây cũng là cơ hội rèn luyện.

Về phần Long Vũ có thể giết chết hắn hay không?

Nhưng hắn có thể nhận ra, Long Vũ được một người nào đó nhờ giúp đỡ hắn.

Hẳn là sẽ không đối với mình dễ dàng ra sát chiêu.

Có ý nghĩ như vậy, nên Thiên Nguyên ra chiêu thoải mái và tiêu sái hơn rất nhiều.

Trong lòng hắn đã không có băn khoăn nữa, nên xuất thủ toàn bộ đều là những chiêu liều mạng.

- Hô hô!

Trong những tiếng kiếm khí xé gió vang dội không gian, hắc kiếm trong tay Thiên Nguyên bắn ra kiếm khí với uy thế kinh người. Kiếm khí bắn về sau lưng Long Vũ, Thiên Nguyên lại một lần nữa phóng người lên, tốc độ nhanh như chớp nhắm tới Long Vũ mà tấn công. Lực lượng tấn công được dồn mười thành công lực, xuất ra liên tục hai chiêu, tốc độ cực nhanh. Do không có gì cố kỵ cho nên uy thế tấn công rất cao, không hề dưới Long Vũ.

Kiếm khí như lôi, kiếm tốc như điện. Trong nháy mắt, Long Vũ bị kiếm khí của Thiên Nguyên vây vào bên trong.

Nhưng đúng lúc này, Long Vũ đột nhiên từ trên không trung hạ xuống, sau đó thân thể nhanh như chớp xoay người lại, năm con thần long dường như cùng lúc được Long Vũ phóng thích bay ra.

Một hồi tiếng long ngâm chấm dứt, chiêu tấn công của Thiên Nguyên mất đi hiệu lực.

Mà chính lúc này, Long Vũ muốn triển khai phản kích. Hỗn độn nguyên lực màu vàng hóa thành mưa sao trên trời hướng tới Thiên Nguyên tấn công.

Thiên Nguyên thấy thế, trong lòng cả kinh, vội vàng lui vể phía sau.

Đồng thời, hắn chém ra liên tiếp mấy kiếm, hy vọng có thể ngăn cản đòn tấn công của Long Vũ.

- Bang bang!

Một tràng dài tiếng kiếm khí va chạm vào nhau vang lên. Kiếm khí dường như va phải bức tường dày vô cùng mạnh mẽ, nhất thời toàn bộ kiếm khí bị chấn cho tan rã.

Long Vũ đột nhiên chuyển thủ thành công, nhìn Thiên Nguyên sử dụng hắc kiếm trong tay, Thiên Sư pháp kiếm hung hăng tấn công tới. Trong khoảnh khắc kiếm của hai người chạm vào nhau, một tiếng nổ chấn động cả không gian vang lên. Kiếm khí mãnh liệt bao quanh khu vực hai người hỗn chiến.

Thiên Nguyên bị chấn động tới mức khí huyết nhộn nhạo, nhưng chiến ý trong lòng hắn không hề giảm bớt. Thân hình vừa mới đứng vứng, ngay lập tức lại múa kiếm xông đến tấn công Long Vũ.

Long Vũ giống như đã thấy trước được các bước tiếp theo của Thiên Nguyên, liền cúi đầu xuống, chân phải nhanh chóng bước tới trước, sau đó lướt ngang qua một bước. Né tránh được chiêu tấn công của Thiên Nguyên, đồng thời hắn lắc mình, dùng Thiên Sư pháp kiếm, hướng tới bụng Thiên Nguyên, thuận thế quét ra một chiêu. Biến chiêu cực nhanh, phán đoán trước hành động của Thiên Nguyên, kiếm khí cực mạnh tấn công Thiên Nguyên có thể phá kim đoạn thạch.

Nguy hiểm tới gần, dù trong Thiên Nguyên trong lòng có chút tự tin thì giờ phút này cũng phải sợ hãi. Thiên Nguyên lập tức không cần suy nghĩ, vội vàng lui về phía sau.

- Ầm!

Một tiếng nổ rung trời vang lên. Chân khí hộ thân của Thiên Nguyên ở vùng bụng đã bị kiếm khí của Long Vũ chặt đứt. Đồng thời trên bụng Thiên Nguyên xuất hiện một vết thương kéo dài một đường.

Hiển nhiên là chưa xuất toàn lực.

Nếu không, một kiếm này xuất ra, đủ để phá vỡ bụng Thiên Nguyên, phá hỏng đan điền của hắn để hắn lại trở thành một phế nhân.

Nếu Thiên Nguyên lại bị phá hỏng đan điền thì quả thực là hết thuốc chữa. Phải biết rằng hỗn độn nguyên dịch tinh quý vô cùng kia lúc nào muốn cũng có.

Ngoại trừ lần trước khi Long Vũ dùng xong còn lại một ít, hiện tại hỗn độn nguyên dịch dường như đã hết sạch. Nếu muốn thu thập lại, nhanh cũng phải mất mười mấy vạn năm.

Thiên Nguyên cảm thấy một đợt đau đớn kịch liệt truyền từ bụng lên. Lập tức nhanh chóng xoay người lại, lui về phía sau để tránh công kích lần thứ hai của Long Vũ.

Lúc này toàn thân Long Vũ tản mạn ra sát khí nồng đậm, thân hình vùa động trong phút chốc, xoay người lại, hướng về thân hình Thiên Nguyên vừa lui về phía sau mà phát động công kích. Tốc độ công kích ngày càng nhanh, làm cho Thiên Nguyên cảm thấy bối rối.

Theo sau thân hình của Long Vũ đang nhanh chóng tiến lại gần, Thiên Sư pháp kiếp phát ra công kích mãnh liệt. Tốc độ xuất chiêu cực nhanh, tàn nhẫn, tất cả đã ngoài dự liệu của Thiên Nguyên.

Thiên Nguyên thấy thế, vội vàng lui về phía sau.

Không biết tại sao, giờ phút này trong tim của hắn đột nhiên có chút sợ hãi.

Hắn sợ hãi Long Vũ sẽ không tuân thủ ước định mà giết chết hắn.

Trên thực tế, quả thực Long Vũ có năng lực này.

Chỉ thấy Long Vũ xông lên đến trước mặt Thiên Nguyên phát ra một tiếng cuồng tiếu nói:

- Thiên Nguyên, ngươi đang sợ. Ta có thể nhìn thấy nỗi sợ trong lòng ngươi, nội tâm ngươi đang run rẩy.

Sắc mặt Thiên Nguyên lạnh lùng, cũng không nói lời nào. Vội vàng múa hắc kiếm trên tay chém ngang đến.

Mà lúc này, Long Vũ đang xông lên phía trước, thân hình như tia chớp đột nhiên lướt sang bên trái, sau đó hướng phía trên mà phóng vút lên nhanh như tia chớp. Chỉ có như vậy mới né tránh được đòn công kích của Thiên Nguyên.

Cùng một thời gian, Thiên Sư pháp kiếm trong tay thuận thế chém về phía Thiên Nguyên. Toàn bộ quá trình diễn ra những động tác này như mây trôi nước chảy, cực kỳ lưu loát tự nhiên, không thể tìm ra bất kỳ tỳ vết nào trong đó.

Đây là kiếm quyết Long Vũ thông qua quy luật Thiên Đạo mà ngộ ra, không có bất kỳ sơ hở nào.

Nguy cơ lại một lần nữa xuất hiện, Thiên Nguyên muốn biến chiêu cũng đã không kịp, vội vàng thối lui, đưa thân thể bắn ngược về hướng còn lại, tay phải nắm chặt hắc kiếm ra sức chém tới.

- Ầm!

Một tiếng kình khí nổ mạnh vang lên. Thiên Nguyên tại đương trường phát ra tiếng kêu đau đớn, giống như diều đứt dây bay ngược ra ngoài. Huyết hoa phun ra từ miệng Thiên Nguyên phiêu tán đầy trời, làm cho người khác nhìn thấy phải cảm thấy rợn người.

Nhìn thấy Thiên Nguyên liên tục hai lần bị thương nặng, Long Vũ cũng không tiếp tục phát động công kích nữa. Mà ngược lại, vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì xảy ra, sau đó tới xem tình hình của Thiên Nguyên đang nằm trên mặt đất.

Sau một lát, Long Vũ nhìn Thiên Nguyên nói:

- Nếu dựa vào logic tư duy của ngươi, ta so với ngươi mạnh hơn rất nhiều, ta có thể giết chết ngươi bất cứ lúc nào.

- Ngươi không thể!

Thiên Nguyên ngẩng đầu nhìn Long Vũ nói:

- Ngươi không thể giết ta, bởi vì ngươi đã đáp ứng người khác phải giúp đỡ ta.

- Không sai!

Long Vũ gật đầu nói:

- Chính xác là ta đã nhận lời người khác giúp đỡ ngươi. Trước giờ ta chưa hứa hẹn với ai điều gì, nhưng ta sẽ không giết ngươi.

- Ngươi... Ngươi thật sự muốn giết chết ta sao?

Thân thể Thiên Nguyên hơi run rẩy, cũng không biết vài ngày làm người bình thường trải qua những gì, hắn đột nhiên trở nên sợ hãi trước sống chết.

- Biểu hiện của ngươi bây giờ rất giống một người bình thường.

Lúc này, Long Vũ nhịn không được ngửa mặt lên trời cười lớn:

- Xem ra mấy ngày vừa rồi ngươi trải qua không ít sự việc...

Thiên Nguyên vội vàng nói:

- Cho ta một cơ hội để sửa sai... Ngươi phải hiểu được ta cũng là kẻ bị hại.

- Không, ngươi lại sai lầm rồi!

Long Vũ ngẩng đầu lên nghiêm túc nhìn Thiên Nguyên nói:

- Ngươi không phải là người bị hại, ngươi mới là kẻ thu được lợi ích nhiều nhất. Bởi vì qua đó ngươi cảm nhận được đau lòng cùng sự phẫn nộ.

- Chuyện này với trước đây hoàn toàn không giống nhau, ngươi không nhận ra sao?

- Đúng vậy!

Thiên Nguyên gật gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói:

- Đúng là ta có thể hiểu thêm về tình cảm của con người. Nhưng Vương Tâm Vũ không nên lừa gạt ta, chẳng lẽ giá trị của ta chỉ đáng năm trăm vạn sao?

Long Vũ thở dài nói:

- Thiên Nguyên, ngươi tự đánh giá cao bản thân mình rồi. Trên thực tế, giá của ngươi không cao được như vậy đâu. Trừ bỏ nguyên lực của ngươi đi, ngươi cũng không bằng một con chó...

- Ngươi đang sỉ nhục ta sao?

Thiên Nguyên nổi giận đùng đùng lên tiếng hỏi.

- Không phải!

Long Vũ cười nói:

- Ta chỉ là muốn nói cho ngươi rõ, cuộc sống thực tế của con người nó như thế nào. Thiên Nguyên, mặc dù ngươi chủ động để ta phong ấn nguyên lực trong cơ thể ngươi để làm một người bình thường, nhưng từ đầu đến cuối trong lòng ngươi không chấp nhận mình là một người bình thường, vẫn cái tâm tính ăn trên ngồi trước như cũ. Đây chính là nguyên nhân ngươi cảm thấy bị thương tổn, ngươi bị Vương Tâm Vũ làm tổn thương, bởi nguyên nhân do chính cá nhân ngươi tạo ra.

- Ta thừa nhận.

Thiên Nguyên đứng dậy, lạnh lùng nhìn Long Vũ, nhẹ nhàng nói:

- Sai lầm ta gây ra ta phải chịu, nhưng tuyệt đối không thể nhẹ nhàng tha thứ cho con tiện nhân Vương Tâm Vũ kia được. Còn có tên mập bán than kia nữa, ta sẽ trừng phạt bọn chúng, nếu không ta không nuốt trôi được cơn tức này.

- Vương Tâm Vũ là một cô gái, Vương Đức Phong là một tên nhà giàu mới nổi, hành vi của bọn chúng xét trên quy luật của loài người, cũng không thể nói là phạm pháp. Đương nhiên nếu nhìn từ góc nhìn đạo đức thì hành vi của bọn chúng quả thật đáng trách. Nhưng cũng chưa đến mức phải nhận lấy cái chết.

Long Vũ thản nhiên nói.

- Hừ…

Thiên Nguyên hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ không hài lòng:

- Ý của ngươi là việc này cứ như vậy mà quên đi? Ta bị như vậy thì cũng chỉ có thể xem như là xui xẻo. Đúng rồi, dựa theo lời ngươi nói, ta chịu thương tổn, hiểu được đau khổ như vừa rồi, nhận ra được tình cảm và đau khổ của nhân loại là ta đã nhận được nhiều chỗ tốt?

- Chẳng lẽ không đúng sao?

Long Vũ hỏi lại:

- Ta hỏi ngươi, nếu không phải ngươi đạt được điều đó, thì làm sao có thể phá bỏ được giam cầm năng lực của ta?

Thiên Nguyên á khẩu không trả lời được.

Trên thực tế, hắn có thể phá vỡ được giam cầm của Long Vũ quả thực là do hắn đã thể nghiệm cảm giác thống khổ.

Nghĩ theo chiều hướng này, sự bực bội trong lòng cũng đã giảm đi rất nhiều.

- Cám ơn ngươi đã nói cho ta hiểu!

Thiên Nguyên nghiêm túc cám ơn.

- Ha ha Thiên Nguyên, ngươi cũng không nên khẩu thị tâm phi. Chuyện lần này xem như là một bài học... Nếu ngươi có thể từ chuyện này rút ra kinh nghiệm, vậy thì cũng không phí mảnh chân tình của ngươi dành cho người phụ nữ kia.

Long Vũ cảm khái nói:

- Hiện tại, chỉ cần ngươi đồng ý, ta lại phong ấn nguyên lực của ngươi, là ngươi có thể trở tiếp tục cuộc chơi được rồi.

Sau một hồi suy nghĩ, Thiên Nguyên nói:

- Ngươi xem thế này có được không? Ta đồng ý cho ngươi phong ấn nguyên lực của ta lại. Ngươi để ta tùy ý giải quyết Vương Tâm Vũ cùng Vương Đức Phong. Ngươi thấy vậy có được hay không?

- Không thành vấn đề.

Long Vũ sảng khoái đáp ứng:

- Thiên Nguyên, ngươi có thể nghĩ như vậy làm ta thật cao hứng, ngươi dùng lực lượng người thường, đi giải quyết chuyện ân oán với Vương Tâm Vũ cũng chính là suy nghĩ trong lòng ta. Ta hoàn toàn đồng ý.

- Như vậy mới là tốt nhất.

Khóe miệng Thiên Nguyên lộ ra nụ cười:

- Long Vũ, ân tình của ngươi ta sẽ ghi khắc trong tim, nếu một ngày nào đó có cơ hội, nhất định ta sẽ báo đáp.

- Chờ ngươi giữ được mạng sống tới ngày đó rồi hãy nói.

Long Vũ vẫy vẫy tay:

- Bây giờ thì đến đây để ta phong ấn lực lượng lại nào...

- Được rồi…

Thiên Nguyên gật đầu, sau đó bước tới chỗ Long Vũ.

Có kinh nghiệm chuyện lần trước, lần này, Long Vũ đem lực phong ấn tăng lên gấp đôi. Thiên Nguyên chỉ có thể phá giải phong ấn khi sinh ra lực lượng cảm xúc gấp đôi.

Nếu không làm vậy, khả năng hắn phá vỡ phong ấn là rất lớn.

Sau khi xong việc, Long Vũ nói:

- Ngươi có thể đi rồi, không nên làm những chuyện trái quy luật, ta sẽ thu hồi lại cơ hội đã dành cho ngươi đó.

- Nói cách khác, cơ hội chỉ đến với ngươi một lần duy nhất mà thôi.

Long Vũ nghiêm túc nói.

- Yên tâm đi, ta sẽ nghi nhớ lời dặn dò của ngươi.

Thiên Nguyên nghiêm túc nói.

- Chỉ hy vọng như thế.

Long Vũ khẽ cười một tiếng.

Thiên Nguyên ném cho Long Vũ một nụ cười tự tin:

- Dù sao ngươi cũng phải đưa ta trở về chứ...

- Đương nhiên!

Long Vũ cười nhẹ, tùy ý phất tay, một cỗ lực lượng mạnh mẽ phóng ra. Thiên Nguyên bị cỗ lực lượng này bao vây, trong khoảnh khắc, Thiên Nguyên được đưa về một công viên nào đó trong nội thành Thiên Hải.

Đúng lúc này, Đường Hương Hương cũng đã trở lại, nhìn không thấy Thiên Nguyên đâu, nàng hiểu nam nhân của mình đã giải quyết ổn thỏa mọi chuyện.

- Tiểu Vũ, dựa theo đề nghị của anh, em đã làm cho Vương Tâm Vũ cùng Vương Đức Phong đã mất đi chức năng sinh đẻ.

Đường Hương Hương mỉm cười nói:

- Em thấy trừng phạt như vậy vẫn còn nhẹ nhàng chán. Bất kể là Vương Tâm Vũ hay Vương Đức Phong đều không phải là người tốt, toàn là đám người bỏ đi, tại sao chúng ta phải bảo hộ cho bọn chúng?

Nói tới đây, Đường Hương Hương đề nghị:

- Anh Vũ, tại sao chúng ta không tiến hành tẩy sạch thế giới một lần nữa? Làm cho nó trong sạch cho con người bớt khổ đau.

- Ý em là sao?

Long Vũ nhíu mày hỏi.

- Có một sự thật là hoàn cảnh sinh tồn của thế giới ngày càng kém đi, mà số lượng con người thì càng ngày càng tăng. Nhất là một số quốc gia, dân cư tăng vùn vụt, hơn nữa trong số đó phần lớn là những kẻ bại hoại, người tốt thì không con bao nhiêu. Ý em là đem những kẻ như vậy loại bỏ đi, làm cho thế giới trong sạch hơn, chỉ còn toàn người tốt. Nếu làm được điều này, tài nguyên trên trái đất sẽ không bị thiếu, con người bớt khổ đau. Ví dụ như những tên khủng bố, đánh bom liều chết, bọn chúng tồn tại cũng chỉ gây tai họa cho người khác mà thôi, chẳng khác nào một khối u ác tính...

- Chuyện này để sau này tính đi.

Long Vũ nói:

- Bây giờ chúng ta có chuyện quan trong hơn cần phải làm ngay. Dựa theo ước định của anh và La Lâm lúc trước, ngày kia có lẽ cô ấy sẽ xuất quan. Mà tình huống trước mắt, anh nghiên cứu quy luật Thiên Đạo cũng không có tiến triển gì. Anh hy vọng cô ấy sẽ giúp anh tìm ra một phương pháp tốt.

- Vâng, thì cứ như vậy đã.

Đường Hương Hương không dây dưa ở chuyện này nữa, nghe lời Long Vũ. truyện được lấy tại t.r.u.y.ệ.n.y-y

So sánh giữa việc tiêu diệt các quốc gia khủng bố ở Trung Đông, việc giải quyết Quang Minh Tôn Thần đúng là trọng yếu hơn, điều này liên quan đến tồn vong của cả trái đất.

Đặc Thù Không Gian - Chương #336


Báo Lỗi Truyện
Chương 336/403