Chương 82: Lực lượng phẫn nộ


Thật lòng mà nói, gương mặt của cô gái tên gọi Vương Tâm Vũ cũng không có gì là quá xuất chúng, chẳng qua là Thiên Nguyên rất thích nàng ta. Mặc dù hắn đùa bỡn không biết bao nhiêu cô gái rồi, nhưng ở cô gái này hắn thấy được sức hấp dẫn rất lớn.

- Tôi gặp một người bạn? Cô nhớ tôi sao?

Thiên Nguyên thành thật trả lời một câu.

Vương Tâm Vũ xấu hổ, đỏ mặt khẽ gắt lên một tiếng:

- Anh thật là xấu…

Nhìn thấy khuôn mặt Vương Tâm Vũ ửng đỏ, giọng nói có vẻ tức giận,Thiên Nguyên không nhịn được nhìn có phần hơi mê mẩn. Ánh mắt của hắn không tự chủ được mà đảo qua cặp song phong và bắp đùi thon dài hơn người của nàng…

Nữ nhân thì trời sinh đối với vài vị trí thì rất là mẫn cảm. Thấy ánh mắt của Thiên Nguyên cứ vô ý mà nhìn chằm chằm vào bộ ngực của mình thì Vương Tâm Vũ như là ở trong mộng mới tỉnh, sắc mặt không khỏi hồng lên, nghiêm mặt kiều cả giận:

- Này, anh thật là sắc quỷ….Ánh mắt ở đâu vậy hả…

Một tiếng khẽ kêu, Thiên Nguyên như là ở trong mộng mới tỉnh,vội vàng mà dời ánh mắt đi.

- Thật xin lỗi. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: t.r.u.y.e.n.y.y chấm c.o.m

Thiên Nguyên nghiêm mặt lại mà giải thích.

Mắt thấy Thiên Nguyên giống như là một đứa nhỏ đã làm sai,Vương Tâm Vũ nhất thời mà nở nụ cười:

- Anh này, có cần phải thành thật như thế không…. Người ta thật ra thì cũng không có trách anh…

Lời nói này có một chút ám em.

Nỗi lòng của Thiên Nguyên có chút rối loạn, bởi vì hắn còn không rõ là rốt cục thì mình nên làm thế nào bây giờ. Long Vũ nói là thuận theo tự nhiên, cái mà gọi là thuận theo tự nhiên thì kỳ thật chính là một câu nói cho nó có mà thôi.

Rốt cục thì Vương Tâm Vũ cũng phá vỡ thế bế tắc, dịu dàng mà nói:

- Làm bạn trai của em, được không?

- Cái gì?

Thiên Nguyên nhất thời hoảng hốt, lúng túng. Bất kể như thế nào thì cũng không nghĩ tới, đối phương lại là người chủ động. Nữ nhân thật sự là khó hiểu. Hắn luôn luôn cảm thấy được là Vương Tâm Vũ là một cô gái rất là bảo thủ. Nhưng mà vạn lần không thể nào nghĩ tới. Đối phương lại thoáng như vậy, không phải là kẻ bảo thủ.

"Có lẽ đây là một lời thăm dò?" Thiên Nguyên có phần khó hiểu.

- Không được.

Thiên Nguyên nghiêm trang trả lời. Hắn hy vọng chính mình có thể được Vương Tâm Vũ thừa nhận.

- Em làm sao không xứng với anh?

Vẻ mặt của Vương Tâm Vũ đầy lửa giận. Hai mắt hung hăng mà nhìn chằm chằm vào Thiên Nguyên, thân mình từng bước mà ép sát. Một cỗ mùi thơm ngát nóng hổi mà đập vào mặt, thậm chí là có thể ngửi được mùi hương từ ở miệng của nàng.

Khuôn mặt xinh đẹp gần sát đối mặt với Thiên Nguyên, lộ ra cặp mắt hung ác. Bất quá thì đối với Thiên Nguyên thì lại là xinh đẹp vô cùng, là một cô gái rất là có ý tứ. Cô gái cùng với hắn thường hay chơi đùa trước kia thì khác biệt hoàn toàn.

Bởi vì mỹ nữ từng bước mà ép sát cho nên Thiên Nguyên đành phải từng bước từng bước mà lui về phía sau. Hắn đang muốn hỏi, chẳng lẽ là câu trả lời vừa rồi của mình sai lầm hay sao.

Hoặc là nói mị lực của mình thật sự rất lớn, thậm chí làm cho cô gái này kìm lòng không được.

Vương Tâm Vũ nổi giận đùng đùng nhìn chằm chằm vào Thiên Nguyên, căn bản không biết được ý nghĩ ở trong lòng của Thiên Nguyên.

- Nói mau, tại sao cự tuyệt em? Chẳng lẽ em không xinh đẹp phải không? Được rồi, em không được xinh đẹp nhưng em rất là ôn nhu...

Vương Tâm Vũ đột nhiên khóc nức nở: "

- Người thô tục thì thường chỉ chú ý đến mông và ngực của nữ nhân, có mắt mà không nhìn được vàng gắn ngọc. Chẳng lẽ là anh cũng thấp hèn như bọn họ hay sao?

Cô gái cứ như vậy mà khóc lớn, Thiên Nguyên nhất thời sững sờ. Bất quá, hắn liền lập tức phản ứng, hắn can đảm mà ôm cô gái vào trong lồng ngực của mình, vỗ lưng của nàng mà an ủi:

- Thực xin lỗi, anh nghĩ là em thử lòng anh... Em yên tâm, anh không giống với lại những người thấp hèn đó đâu…

Vương Tâm Vũ tựa hồ cũng không ngờ tới là Thiên Nguyên lại can đảm đến như vậy.

Vương Tâm Vũ chưa bao giờ tiếp xúc thân mật với lại nam nhân như thế, nhất thời thì cảm thấy hai vú của mình giống như là bị điện giật. Như một con thỏ nhỏ bị sợ hãi, Vương Tâm Vũ cực kỳ nhanh nhẹn mà lui lại vài bước. Thanh âm của nàng có chút kinh hoàng:

- Lưu manh… Anh... Anh đùa giỡn với em…

- Em không phải là bạn gái của anh sao?

Thiên Nguyên ngây ngẩn cả người. Đối với tâm tư của nữ nhân loài người, hắn thật sự rất nghi hoặc. Đáng tiếc một thân lực lượng của hắn đã bị Long Vũ phong ấn. Nếu không mà nói, tùy tiện dùng một cái thuật đọc tâm liền có thể biết được suy nghĩ của cô gái này.

Bất quá cẩn thận tưởng tượng, nếu quả thật làm như vậy, tựa hồ cũng mất đi niềm vui.

Sử dụng thuật đọc tâm như sử dụng mị hoặc, rất nhanh sẽ biết được mọi thứ.

Nhưng là như vậy thì lần này trái với ước nguyện ban đầu của hắn.

- Sự tình là như vậy, vào lúc trời tối thì em có tiệc rượu muốn nhờ anh đóng giả làm bạn trai của em một lần…Gần đây thì có người quấy rầy em…

Vương Tâm Vũ nghiêm nghị mà nói.

- Hả?

Hóa ra thì đây không phải là sự thật.

Thiên Nguyên sững sờ, lập tức liền cự tuyệt:

- Thực xin lỗi, anh nghĩ rằng ngày mai anh sẽ có việc…

Nghe xong lời nói của Thiên Nguyên, Vương Tâm Vũ nhất thời sững sờ. Ngày mai có chuyện gì hay không, thì không biết được. Đối phương rõ ràng là đang có toan tính.

Vương Tâm Vũ nghĩ đến đây, nàng nhất thời nổi giận:

- Anh... Em nghĩ rằng là anh ưa thích em. Thì ra... Anh cũng khinh thường em... I hate you...

Thiên Nguyên lại ngây ngẩn cả người.

Tâm tư của cô gái này thì thật sự là khó đoán. Mà I hate you là cái mẹ gì?

Bất quá có vẻ như còn rất có ý tứ.

Thiên Nguyên vội vàng dừng lại mà cười nói:

- Tâm Vũ, đừng nóng giận, anh đáp ứng em. Như vậy được chưa...

Mặc dù là tạm thời, nhưng mà Thiên Nguyên thấy cũng thú vị.

Đặc Thù Không Gian - Chương #335


Báo Lỗi Truyện
Chương 335/403