Chương 80: Trạng thái đỉnh phong, Thiên Cảnh Hỗn Độn Quyết


Long Vũ khẽ cười một tiếng nói:

- Ngươi có thể hiểu được cũng tốt, không hiểu được cũng không sao. Ngươi chỉ cần biết rằng ta đã quan sát toàn bộ quá trình nói chuyện của các ngươi. Tôn Thần, ngươi thật là biến thái, Thiên Nguyên ngươi cũng rất biến thái. Nếu ta là ngươi, ta sẽ không lựa chọn làm chó như vậy...

Quang Minh Tôn Thần tuy rất muốn biết đến tột cùng bằng cách nào hắn có thể làm được, nhưng hắn cũng biết, Long Vũ không muốn giải thích. Vì vậy một nửa hắn cũng không có cơ hội hiểu rõ.

Có lẽ phi tử Thiên Hậu của Huyết Anh Đại Đế có khả năng biết được chuyện này.

Sau một lúc trầm tư, Quang Minh Tôn Thần lạnh giọng nói:

- Long Vũ, ngươi biết cũng tốt... Ta hỏi ngươi, ngươi định làm thế nào?

- Còn chưa tính đến!

Long Vũ cười nói:

- Thiên Nguyên nói đúng, đây chính là một chuyện bế tắc... Không thể không nói, ngươi chính là một kẻ tính toán âm mưu thiên bẩm... Nhưng mà, hiện tại chúng ta có đủ thời gian.

- Hi vọng ngươi không làm ra lựa chọn sai lầm để phải hối hận...

Quang Minh Tôn Thần trầm giọng nói:

- Long Vũ, thời gian còn lại cũng không nhiều, ta hi vọng ngươi có thể đem thời gian còn lại nghiên cứu quy luật của Thiên Đạo.

- Chuyện này không cần ngươi nhắc nhở!

Long Vũ nói:

- Nên làm như thế nào tự ta có chủ ý.

- Chỉ hy vọng như thế!

Quang Minh Tôn Thần khẽ cười một tiếng nói:

- Nếu ngươi không nắm chắc trong khoảnh khắc có thể chặt đứt liên hệ giữa ta và ngọn lửa Quang Minh, vậy thì ngươi xong đời, ngươi chính là tội nhân của vũ nội. Ta có thể trong khoảnh khắc phát động ngọn lửa Quang Minh tiêu diệt toàn bộ.

Long Vũ nghe vậy nhất thời biến sắc.

Dừng lại một chút, Long Vũ gằn giọng nói:

- Ngươi tính toán xem xử trí Thiên Nguyên như thế nào... Nếu ta đoán đúng ngươi sẽ làm cho hắn đến đối phó với ta?

Lời này vừa nói ra, sắc mặt của Thiên Nguyên cũng đại biến, hắn ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn Quang Minh Tôn Thần. Hiển nhiên hắn cũng cực kỳ muốn biết đến đáp án chính xác.

- Ha ha…

Quang Minh Tôn Thần cười khẽ một tiếng:

- Ngươi cứ lo chuyện của mình cho tốt đi. Về phần chuyện này ta sẽ đi xử lý... Không cần ngươi phải quan tâm.

Dừng một chút, hắn tiếp lời:

- Long Vũ, ngươi không khờ dại cho rằng mình có thể châm ngòi ly dán quan hệ giữa chúng ta đấy chứ?

Long Vũ nhún vai nói:

- Ta biết quan hệ giữa các ngươi giống như ông với cháu, làm gì có kẻ nào có thể ly gián được, điều này gần như không có khả năng.

- Được rồi, đừng khua môi, múa mép nữa.

Quang Minh Tôn Thần nghiêm mặt trầm giọng nói:

- Long Vũ, thời gian còn lại cho ngươi không nhiều lắm, ta hi vọng ngươi nhanh chóng nghên cứu làm cách nào để ta cùng Đại Đế thoát ly được sự giám sát của Thiên Đạo. Ta cảnh cáo ngươi, không cần lãng phí thời gian làm những chuyện vô nghĩa như nãy giờ.

- Được rồi, ngươi cùng không cần nhắc nhở... Ta biết cần phải làm gì.. Tóm lại ngươi cần phải nhớ kỹ, ta tuyệt đối sẽ không dùng sinh linh Tam Giới để nói đùa. Nếu như vậy ta cũng là ác ma như ngươi, phải vĩnh viễn biết mât ở thế giới này, vĩnh viễn biến mất mà thôi.

- Long Vũ không chút cố kị nói ra sự chán ghét của mình với Quang Minh Tôn Thần.

- Lời giống như vậy cũng dành cho ngươi!

Quang Minh Tôn Thần nói:

- Ta cũng hy vọng ngươi có thể biến mất vĩnh viễn ở thế giới này. Trước khi ngươi xuất hiện ở thế giới này, vũ nội thái bình, Tam Giới ổn định, bởi vì sự xuất hiện của ngươi khiến cho thế cân bằng bị phá vỡ. Từ đó mới dẫn đến một loạt sự kiện phát sinh, ngươi chính là tội nhân...

- Ha ha!

Nghe xong lời nói hoàn toàn không biết xấu hổ của Quang Minh Tôn Thần, Long Vũ không giận mà còn cười lớn:

- Tôn Thần, nếu là kẻ đầu tiên bước vào sử sách, kẻ đó chắc là ngươi. Nhưng những lời không biết xấu hổ như vậy là ngươi cũng có thể bình tĩnh nói ra, ta quả thật là bội phục ngươi. Thiên Nguyên, ta cũng chúc mừng ngươi, làm chó săn nhiều nên nghiện luôn rồi. Hy vọng ngươi có thể trước sau vẹn toàn.

- Long Vũ không cần đắc ý, tai họa mới chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi.

Thiên Nguyên không thích bộ dáng hùng hổ dọa người của Long Vũ. giọng điệu căm hận, điệu bộ cười nhạo nói:

- Kẻ cười cuối cùng mới chính là người chiến thắng... Chúng ta cứ để sau này rồi nói.

- Không thành vấn đề, nhưng mà ngươi cũng không thể chết... Ngươi phải sống đến lúc cuối cùng để xem ta làm thế nào mà đạt đến thắng lợi cuối cùng.

Long Vũ vô cùng tự tin nói:

- Từ xưa, tà không thắng chính, ta tin rồi ta sẽ đạt được thành công.

- Quá ngây thơ!

Thiên Nguyên nghe rồi nói:

- Cái gọi là chính thắng tà cũng chính là do kẻ chiến thắng viết ra....

- Nói như cờ ứt đấy, gặp lại sau!

Long Vũ khẽ cười một tiếng, sau đó cho La Lâm chặt đứt tín hiệu liên lạc.

- Long Vũ ca ca, đoạn thời gian này em sẽ bế quan, lâu thì khoảng hai mươi ngày, nhanh thì nửa tháng. Khi xuất quan ta sẽ báo cáo tình huống mới cho anh.

La Lâm nói:

- Em phụ trách làm cách nào để chặt đứt liên hệ giữa Quang Minh Tôn Thần cùng mặt trời. Còn anh nghiên cứu quy luật của Thiên Đạo, hai chúng ta cùng chuẩn bị, phòng ngừa vạn nhất.

- Không thành vấn đề!

Long Vũ cười nói:

- La Lâm, đề nghị của em rất hợp lý, chúng ta cứ như vậy mà làm đi. Anh và em phân công nhau mà hành động, đến thời hạn cuối cùng phải hiểu rõ ràng được sự việc.

- Long Vũ ca ca, chúng ta cùng nhau cố gắng.

Khóe miêng La Lâm nhếch lên nói:

- Lần này coi như chúng ta đấu một trận đi, xem ai lợi hại hơn.

- Tốt!

Long Vũ khẽ cười một tiếng, nói:

- Không thành vấn đề, cứ quyết định như vậy đi.

Ngay khi Long Vũ cùng La Lâm phân công thời gian hành động, tại Thiên Ngoại Thiên, Thiên Nguyên cùng Quang Minh Tôn Thần thì đang ngơ ngác nhìn tín hiệu xuất hiện ở phía trước, trong lòng cũng không biết đang suy nghĩ cái gì.

- Làm sao hắn có thể làm được? Kỷ nguyên khoa học kỹ thuật đã có thể đạt đến thần lực siêu việt?

Thật lâu sau, Quang Minh Tôn Thần đột nhiên đặt câu hỏi.

- Ta không biết.

Thiên Nguyên lâm vào trầm tư.

Hắn vốn dĩ đã không cần bất kỳ lý do gì tự hỏi, bởi vì trong suy nghĩ của hắn, giá trị lợi dụng của hắn cũng đã hết. Có phải hay không cũng nên có một cái kết cho sinh mạng của chính mình.

- Ngươi đang ở đây chờ chết?

Quang Minh Tôn Thần hỏi.

- Giá trị lợi dụng của ta gần như đã hết.

Hắn chậm rãi ngẩng đầu, híp hai mắt lại, nhìn Quang Minh Tôn Thần chậm rãi nói:

- Những việc ngươi muốn ta làm, Long Vũ kia cũng đã biết hết, giá trị lợi dụng của ta cũng đã không còn.

Thiên Nguyên thở dài, gương mặt thoáng hiện một nét thần sắc phức tạp nói:

- Nói thật, thông qua chuyện tình hôm nay, ta tâm phục khẩu phục với Long Vũ, đối với hắn chính là bội phục sát đất. Tới bây giờ ta chưa hề nghĩ tới lực lượng khoa học kỹ thuật sẽ cường đại như vậy. Mặc dù ngày sau ta không hề ngó tới khoa học kỹ thuật nhưng ta đã chứng kiến khoa học kỹ thuật chân chính.

Quang Minh Tôn Thần thản nhiên nhìn hắn, thanh âm lạnh như băng làm cho Thiên Nguyên không hề thoải mái:

- Bây giờ không phải là lúc đề cao chí khí của kẻ khác, hạ uy phong của mình. Hiện tại chúng ta phải làm rõ một chuyện. Long Vũ cùng La Lâm nắm trong tay lực lượng khoa học kỹ thuật có thể phân tích ra trong nháy mắt, tuy nhiên cũng không biết có thể chặt đứt liên hệ ta cùng mặt trời hay không?

- Đây mới là điểm mấu chốt.

Quang Minh Tôn Thần nói.

- Ngươi sợ?

Thiên Nguyên hỏi.

- Đúng vây!

Quang Minh Tôn Thần nghiêm túc gật gật đầu.

Thiên Nguyên cũng cảm nhận được một tia kinh ngạc, có chút cười chua xót cười, nói:

- Không nghĩ tới ngươi lại có thể sợ, thật là có chút ngoài ý muốn. Có phải ngươi quá cẩn thận rồi hay không?

Thiên Nguyên nhìn Quang Minh Tôn Thần, thập phần nghiêm túc nói:

- Ngươi không phải là tính toán để cho ta làm gián điệp, dò xét tình huống của bọn họ đấy chứ??

- Đề nghị của ngươi khá thú vị!

Quang Minh Tôn Thần tiếp nhận đề tài nói.

- Xem ra ta vẫn còn giá trị lợi dụng...

Trên khuôn mặt Thiên Nguyên hiện lên một tia bi thương chậm rãi nói:

- Đúng như Long Vũ nói, từ đầu đến cuối ta cũng chỉ là một con chó...

- Tại sao không cầu trợ Vu Thiên Hậu...

Thiên Nguyên nhìn Quang Minh Tôn Thần hỏi:

- Từ một góc độ nào đó, Thiên Hậu và La Lâm có phần giống nhau mà...

Trầm mặc hồi lâu, tiếng nói lạnh lẽo chậm rãi đáp lại:

- Một người là từ quá khứ đến, một người là từ tương lai về, vậy ngươi cảm thấy được giữa bọn họ, ai là kẻ nắm giữ khoa học kỹ thuật mạnh hơn?

- Chắc là La Lâm rồi...

Thiên Nguyên trầm mặc một lát sau đáp:

- Kỷ nguyên thời đại vũ trụ kia, đến bây giờ chúng ta cũng chưa có nghe nói đến bao giờ.

Hắn cười, có khút khó khăn, nói:

- Chúng ta thậm chí không biết, niên đại này cách thời của chúng ta bao nhiêu năm.

- Vậy sao?

Quang Minh Tôn Thần cũng nở nụ cười, hai tay chắp hờ sau lưng, cả người không nói, tạo ra vẻ tịch mịch:

- Thực nghĩ không ra, phế phật kia lại có tao ngộ lớn như vậy. Thiên Nguyên ngươi nói xem, nếu Long Vũ không gặp được La Lâm, hắn có thể mang cho chúng ta nhiều phiền toái đến như vậy sao?

Quang Minh Tôn Thần tự hỏi tự trả lời:

- Đáp án dĩ nhiên là không, tuyệt đối sẽ không.

- Ông trời cũng không công bằng mà...

Quang Minh Tôn Thần nói.

Thân thể Thiên Nguyên có vẻ cứng lại, không tiếp tục nói về chuyện này nữa mà bình tĩnh nói:

- Tôn Thần, trước mắt nói những chuyện này có lẽ đã vô dụng, ta nghĩ chúng ta cần phả bàn bạc xem tiếp theo nên làm những gì?

Khóe miệng Quang Minh Tôn Thần mỉm cười, một nụ cười mỉa mai, nhìn Thiên Nguyên không chút yếu thế nói:

- Lá gan ngươi càng ngày càng lớn, ngươi đã bắt đầu có gan cắt đứt lời ta đang nói.

Thiên Nguyên lắc đầu cười đáp:

- Ta không dám, ở trước mặt ngài ta chỉ là một con chó đáng thương mà thôi.

Hắn dừng lại môt chút, dùng ánh mắt phức tạp có chút cảm khái, có chút cảm thán nhìn Quang Minh Tôn Thần nói:

- Hiện tại chúng ta có chung một kẻ thù là Long Vũ. Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn. Tôn Thần, bỏ qua những chuyện của chúng ta trước đây, riêng chuyện đối đầu với Long Vũ lần này, chúng ta có thể hợp tác lại để chống lại Long Vũ. Ngài cảm thấy thế nào?

Quang Minh Tôn Thần bình tĩnh, mỉm cười, mang theo một cỗ cảm xúc cổ quái nhìn Thiên Nguyên:

- Đề nghị của ngươi không tệ, nhưng không thể dựa vào đó để có thể nói chuyện ngang hàng với ta.

Thiên Nguyên khẽ gật đầu:

- Chuyện này ta cũng đã biết, hơn nữa ta sớm chuẩn bị tâm lý rồi. Huống hồ, đến bây giờ ta cung không có tham vọng quá đáng, nói chuyện ngang hàng với ngài.

- Trong thiên hạ, ngoại trừ Huyết Anh Đại Đế cùng Long Vũ, không ai có thể ngang hàng với ta..

Quang Minh Tôn Thần nhìn Thiên Nguyên bình tĩnh nói:

- Ngươi đã từng có tư cách, bởi vì ngươi có được lòng tin của ta.

- Ngươi cũng đã thừa nhận thân phận, địa vị của bọn chúng...

Thiên Nguyên nói.

Lông mày Quang Minh Tôn Thần nhíu lại, dường như nhớ lại cái gì, một lúc lâu sau đó, con ngươi hắn trở nên sáng bừng.

- Đúng vậy, ta thừa nhận thân phận cùng địa vị của bọn hắn. Sự thật chứng minh, nếu ta không thừa nhận cũng không được. Bọn chúng quả thực có chỗ hơn người.

- Ta thiếu chút nữa là đã thành công.

Thiên Nguyên thở dài nói.

Quang Minh Tôn Thần liếc mắt nhìn Thiên Nguyên một cái, lắc đầu nói:

- Ngươi không cần tiếc nuối, thiêu chút nữa thành công với thất bại cũng không khác gì nhau cả....

- Thiên Nguyên, ngươi biết vì sao ngươi luôn luôn không thể được như ý không?

Gương măt Quang Minh Tôn Thần hiện lên một tia cười quái dị:

- Đó là vì vấn đề năng lực của ngươi.

- Một lần không đủ năng lực thì làm điều gì cũng thất bại...

Quang Minh Tôn Thần liếc mắt nhìn Thiên Nguyên một cái, vẻ tươi cười dần thu lại:

- Con người ngươi nói nhẹ một chút thì thời vận không đủ, nói nặng một chút đó là lực lượng không có. Nếu không, ngươi cũng không phải chỉ mãi mãi bị người ta xem là chó.

Quang Minh Tôn Thần bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, rồi gật gật đầu nói:

- Kỳ thật, ta cũng muốn làm cho Long Vũ trở thành một con chó như ngươi, ta cần một người thay thế.

Hắn cúi đầu, lạnh lùng nhìn Thiên Nguyên nói:

- Lúc đầu, kẻ ta chọn là ngươi, nhưng đáng tiếc ngươi đã làm cho ta thất vọng rồi.

Thiên Nguyên nghe rõ những lời này, cho nên hắn lâm vào trầm mặc.

Từ đầu đến cuối, hắn đều là bị lợi dụng.

- Nếu ta làm cho ngươi bị hủy diệt, ngươi có hận ta không?

Quang Minh Tôn Thần trực tiếp lạnh lùng mở miệng chất vấn.

- Không biết!

Sau một lúc trầm mặc, Thiên Nguyên nói:

- Sự tình còn chưa xảy ra, ta thật sự không biết trả lời như thế nào...

Hắn cười cười, tiếp tục nói:

- Kỳ thật, không sao cả, dù ta sống chưa chắc đã tốt hơn chết. Chỉ là ta mong muốn không gặp phải cái chết quá thống khổ mà thôi.

Vẻ mặt của hắn dần dần dịu lại, bình tĩnh nói:

- Mặc dù hiện tại, có nhiều thủ đoạn làm người ta sống không bằng chết, người giống như ngài thì thủ đoạn cũng sẽ nhiều hơn, càng thêm tàn nhẫn. Đúng không? nguồn t r u y ệ n y_y

- Nếu ngài muốn giết ta, hãy cho ta một cái chết thoải mái.

Thiên Nguyên nhìn Quang Minh Tôn Thần, mở to mắt, vẻ mặt cực nghiêm túc nói:

- Ta một lần đem ngươi trở thành ông nội của mình.

Thiên Nguyên nghiêm túc nói:

- Nhìn thấy chút ân tình vừa rồi, ngài có thể cho ta một cách thống khoái chứ?

Nói tới đây, hắn chỉ tay cung điện phía trước nói:

- Trước khi chết, ta hy vọng có thể nhìn thấy Huyết Anh Đại Đế. Ta cùng với hắn là huynh đệ một thời gian, lâu như vậy, dù không có ân tình cũng có cảm tình. Hy vọng Tôn Thần có thể thành toàn cho ta. Ta sẽ cảm tạ ngài vô cùng.

Sắc mặt Thiên Nguyên bình tĩnh, nhìn Quang Minh Tôn Thần nói:

- Ta biết bản tính của ngài thật ra cũng không phải là kẻ cạn tình cạn nghĩa, độc ác không từ thủ đoạn. Chẳng qua vì ngài sống sống lâu, vì địa vị và chỗ ngồi của mình mà buộc phải tàn nhẫn lạnh lùng với những người xung quanh mà thôi.

- Trên đời này không có thánh nhân chân chính.

Quang Minh Tôn Thần cụp hàng mi xuống:

- Cho dù là Thiên Đạo cũng chưa chắc đã phân xử công bình... Về phần ta và ngươi, càng không cần phải nói. Ta cho tới bây giờ chưa bao giờ cảm thấy mình tà ác, cũng chẳng cảm thấy mình chính nghĩa, rất nhiều chuyện ta làm là do sở thích của cá nhân ta mà thôi.

Thiên Nguyên im lặng, nhìn gương mặt gầy gò của Quang Minh Tôn Thần. Bỗng nhiên không biết vì cái gì, ở thẳm sâu trong nội tâm của gã dâng lên một cỗ biểu cảm làm cho chính hắn cảm thấy sợ hãi, bi thương.

Loại cảm giác không thích đáng này xuất hiện không đúng lúc, làm cho hắn thực sự cảm thấy sợ hãi.

Thiên Nguyên không ngừng cảnh báo cho chính bản thân mình, không thể để lộ tiếng lòng của chính mình.

Trong mấy năm gần đây, trước mặt Quang Minh Tôn Thần, Thiên Nguyên sắm vai thuộc hạ, sắm vai chó săn, tuy rằng rất biệt khuất, những cũng rất bình tĩnh.

Một khi cảm thấy nội tâm có chút gợn sóng, Thiên Nguyên cảm thấy trong lòng có chút sợ hãi.

Quang Minh Tôn Thần đứng chắp tay sau lưng, cả người bao trùm một cỗ khí thế uy thế thiên nhiên vô thượng, mang theo một tia trào phúng mỉm cười nhìn Thiên Nguyên:

- Ngươi rất thông cảm cho ta?

Thiên nguyệt giật mình, không dám nói lời nào.

Quang Minh Tôn Thần bỗng nhiên mang theo mười phần ý trào phúng, nở nụ cười nói:

- Tuy rằng ngươi không thừa nhận, nhưng ta biết trong lòng ngươi đang thông cảm ta. Hơn nữa trong lòng ngươi đang cực kỳ sợ hãi. Ngươi sợ trong lòng của mình có tình cảm.

Nói xong câu đó, Quang Minh Tôn Thần khoanh tay ra sau, nhấc nhân đi ra ngoài, Đi tới gần Thiên Nguyên, hắn nói:

- Ngươi không cần mang tâm lý nặng nề, nhớ kỹ, từ trước tới giờ ta không có cảm tình, ta cũng sẽ không bao giờ có cảm tình, thượng vị giả không cho phép có cảm tình.

- Thiên Nguyên, hiện tại ta chính thức nói cho ngươi biết, ngươi không cần phải chết...

Quang Minh Tôn Thần nói:

- Ngày mai, ngươi đi tới ao hỗn độn nguyên dịch chữa thương đi.

- Chính là cái ao cải tạo cơ thể Long Vũ?

Thiên Nguyên có chút không tin.

- Không sai!

Quang Minh Tôn Thần cười nói:

- Không cần chấn kinh như vậy... Đối với ngươi thì không được tốt như vậy đâu.... Chẳng qua là phần còn lại Long Vũ đã dùng qua. Mặc dù không cách nào làm cho ngươi đạt được hỗn độn nguyên lực nhưng có thể trùng tu kinh mạch cho ngươi, làm cho thực lực của ngươi khôi phục lại thời kỳ đỉnh phong. Nếu vận khí tốt một chút, còn có thể làm cho lực lượng của ngươi tiếp tục tăng lên một ít.

- Yên tâm đi!

Quang Minh Tôn Thần nói:

- Ta sẽ không để cho lực lượng Thiên Đạo phát hiện ra ngươi đâu. Ngươi vốn là thế thân của huyết anh Đại Đế, ngươi bị Thiên Đạo phát hiện, đối với ta không có bất kỳ trợ giúp gì.

Nói xong câu đó, Quang Minh Tôn Thần đã rời đi.

Thiên Nguyên như một bóng ma cô độc đứng nguyên tại chỗ, trầm mặc hồi lâu, sắc mặt bình tĩnh lạnh lùng.

Hắn đứng im một chỗ, suy nghĩ một lát, sau đó nâng đầu gối, giẫm vào dấu chân Tôn Thần đã đi, cất bước về phía trước.

…………………………..

Đặc Thù Không Gian - Chương #333


Báo Lỗi Truyện
Chương 333/403