Chương 328: Người chiến thắng (2)


- Ngươi đã đến rồi!

Long Vũ xuyên qua không gian và thời gian đến gặp Quang Minh Tôn Thần đang chờ đợi, hắn phun ra một câu thản nhiên.

- Bạch Mi đạo nhân đã bị ngươi khuất phục từ bao giờ?

Long Vũ thuận miệng hỏi một câu, lẳng lẳng nhìn vị chí tôn của vũ nội này.

Ngoại trừ Huyết Anh Đại Đế, cho dù là đứng trước mặt hắn, đều không tự chủ được sinh ra một ý thần phục.

Nhưng hiện giờ có thêm một Long Vũ.

Long Vũ không những không thần phục mà còn cười ngạo nghễ.

Đây không phải là lần đầu tiên Long Vũ đối diện cùng Quang Minh Tôn Thần nói chuyện. Nhưng lúc này tâm tình của hắn nhẹ nhàng hơn rất nhiều, bởi lúc này hắn đã nắm giữ quy luật Thiên Đạo.

Tuy rằng có chút kịch tính nhưng sự thật là thế.

Long Vũ khẽ nhắm hờ mắt đợi Quang Minh Tôn Thần trả lời.

Nhưng Quang Minh Tôn Thần im lặng. Hắn giữ bình tĩnh, không biết đang suy tính gì, có vẻ không muốn trả lời Long Vũ.

- Tôn Thần, sự việc đã đến tình trạng này, ngươi còn cho rằng mình là bố đời sao? 

Long Vũ thở dài nhìn Quang Minh Tôn Thần.

Quang Minh Tôn Thần cười nhạt, lạnh lùng, tự cao. Hắn trầm mặc suy nghĩ hồi lâu: 

- Có một số việc, ta sẽ làm được…

Long Vũ nhìn hắn khinh thường nói:

- Ngươi cảm thấy ngươi sẽ thành công sao?

Quang Minh Tôn Thần hơi hơi cười, không giải thích gì: 

- Ta sẽ làm được. Nếu không, tại quy luật Thiên Đạo, ta không còn đường sống.

- Ngươi cũng sợ chết sao…

Long Vũ cười lớn, thanh âm mang oán độc: 

- Ta nghĩ ngươi là kẻ cai quản vũ nội, coi thường sống chết… Ngươi lại sợ chết, thật bất ngờ. Ngươi chưa trả lời ta? Bạch Mi đạo nhân xảy ra chuyện gì? Tại sao lại theo ngươi?

- Hắn tới bây giờ…. 

Quang Minh Tôn Thần ngẩng đầu nhìn Long Vũ, thập phần lãnh cảm: 

- Hắn là người của ta… Ngươi biết thế là đủ rồi…

Long Vũ ngẩn người.

Y đã bắt đầu bội phục Quang Minh Tôn Thần.

Nhìn Quang Minh Tôn Thần chằm chằm, Long Vũ nói: 

- Ngươi đã bố trí việc này? Chẳng lẽ việc này ngươi đã biết trước.

- Không phải…

Quang minh Tôn Thần cười giễu cợt: 

- Nếu ta biết có ngày hôm nay, thì đã không xảy ra nhiều chuyện thế.

- Nói thật, Bạch Mi đạo nhân là ngoài ý muốn… 

Quang Minh Tôn Thần cười : 

- Ta cũng thiếu chút quên mất hắn..

- Ngươi có ý gì? 

Long Vũ khó hiểu.

Vẻ mặt Quang Minh Tôn Thần hờ hững, vấn đề không phải vậy, đồng từ dãn ra không có vẻ lừa gạt, hắn lạnh lùng nói: 

- Hậu thổ đạt cảnh giới Vu Thần, trong đó được ta giúp một chút….Nếu ngươi cảm thấy Ba Độ còn ngươi vẫn coi là tôm tép, ta có thể cho Hậu Thổ cùng Ba Độ liên thủ…

- Ngươi đang uy hiếp ta?

Long Vũ lạnh giọng nói.

- Tùy theo suy nghĩ của ngươi….. 

Quang Minh Tôn Thần hơi mở mắt: 

- Ngươi muốn sống, ta cũng muốn sống…. Là ta bất dĩ thôi…

Long Vũ chậm dãi buông thõng mi mắt xuống: 

- Ngươi muốn biết vì sao ta đạt tới Hỗn độn quyết Địa Cảnh mà sức mạnh của Thiên Đạo không để ý?

- Đương nhiên!

Quang Minh Tôn Thần nhìn thoáng qua Long Vũ, thản nhiên nói: 

- Ngươi có ngày hôm này, là ta ban ân, ta nghĩ có thể kiểm soát ngươi. Nhưng ta sai rồi, ngươi đã thoát khỏi sự khống chế. Ta nghi ngờ sao ngươi có thể làm được vậy?

Long Vũ cười như không cười nhìn Quang Minh Tôn Thần: 

- Có lẽ bởi ta là chính nghĩa..

Quang Minh Tôn Thần phất tay, có chút khinh thường.

Đới với Long Vũ, hắn không cho là như vậy.

Chính hay tà, hắn là người rõ nhất. Cái gọi là chính nghĩa cũng chỉ là tán ca của kẻ chiến thắng, không có gì để đánh giá.

Long Vũ tiếp tục: 

- Quang Minh Tôn Thần, nghe thì thật vĩ đại nhưng bên trong toàn tà niệm…

Hắn chợt mỉm cười: 

- Ta sẽ không nói cho ngươi biết, trừ khi ngươi chết, ta đã từng nói với Ba Độ, và ngươi cũng vậy.

Nghe Long Vũ nói, Quang Mnh Tôn Thần cau mày.

- Ta ghét nhất là bị kẻ khác dùng nữ nhaan của ta uy hiếp… 

Long Vũ thở dài mệt mỏi: 

- Ta không ghét ngươi mà hơn nữa còn muốn cảm tạ ngươi. Nói thật, nếu không có ngươi, ta không có ngày hôm nay. Không phải ngươi làm mọi việc xuất phát từ ác ý, nhưng hôm nay lại đúng vậy.

Thanh âm của hắn trở nên bén nhọn: 

- Ta sớm biết, nếu không có chuyện này, ta thực tâm mang ơn ngươi.

- Ngươi sẽ nghĩ vậy sao?

Quang minh Tôn Thần giễu cợt.

- Đúng vậy… Đáng tiếc ngươi không tin bởi vì chính ngươi cũng không thể hiểu. 

Long Vũ cười: 

- Ngươi và Ba Độ cùng là một loại người….Sự hiện diện của các ngươi thật bi ai. Khác hẳn với Đại Đế , cuộc sống của hắn còn có tư vị. Hắn hiểu được thế nào là yêu. Bên người cũng có không ít hồng nhan tri kỷ.

Long Vũ híp mắt lại: 

- Nếu là ta, ta không thể cô độc cả đời như vậy, ta cam tâm rũ bỏ tất cả.

- Ta thật không rõ, cuộc sống toan tính, thủ đoạn, ngươi không mệt mỏi chán ghét sao?

Long Vũ bĩu môi, khinh thường: 

- Thật bi ai…

Quang Minh Tôn Thần không cảm thấy sự lừa gạt mà là những lời thật tâm từ Long Vũ, hắn chậm rãi: 

- Mỗi ngươi có một cách sống khác nhau…

- Người trẻ tuổi, không cần phải chém gió phun mưa… 

Quang Minh Tôn Thần quay đầu lạnh lùng nói: 

- Ta cảm thấy vui là được rồi.

Quang Minh Tôn Thần nở nụ cười ma quái, nhìn Long Vũ hỏi: 

- Ngươi chưa trả lời ta? Nếu ngươi không chủ động tăng tu vi, ta sẽ giúp ngươi.

Long Vũ không trả lời, chỉ ho hai tiếng, sau đó cợt nhả: 

- Quang Minh Tôn Thần, nếu ta cho ngươi biết, mặc dù tu vi của ta đã đạt tới Thiên Cảnh, cũng không có chút rắc rối nào, ngươi tin sao? Có lẽ ngươi sẽ vô tư giúp ta…Đương nhiên, đối với ta, ngươi làm việc này cũng không tệ lắm. Ít nhất, để cho ta cường đại rồi ta sẽ cảm kích ngươi…

Quang Minh Tôn Thần mặc hồi lâu, không biết cam chịu hay đang suy tính chuyện gì? Có thể tin Long Vũ sao?

Hồi lâu sau, hắn lạnh lùng: 

- Dựa vào cái gì mà ta tin ngươi? Theo như lời ngươi, ta phải từ bỏ kế hoạch của ta sao?

- Nhưng đã làm thì làm đến cùng. Bất chấp kết quả thế nào ta đều chấp nhận. 

Quang Minh Tôn Thần hơi trào phúng: 

- Cho dù thất bại, ta cũng không sao cả. Ít nhất, ta cố gắng làm một chút sự tình…

Ánh mắt Quang Minh Tôn Thần sắc bén, thanh âm ồn ồn: 

- Tuy rằng ngươi muốn thoát khỏi tay ta, nhưng ta sẽ không cam chịu như thế…

- Mệnh?

Long Vũ nhìn hắn: 

- Ta còn tưởng rằng, vận mệnh ngươi, ngươi phải biết…

- Trước mặt Thiên Đạo, tất cả chỉ là con kiến.. 

Quang Minh Tôn Thần ngồi trên giường, cả người thở dài, ngẩng đầu nhìn Long Vũ: 

- Không chỉ có ta, cho dù là ngươi, cũng chỉ là con kiến trước Thiên Đạo…

Quang Minh Tôn Thần cao giọng, lạnh lùng nhìn Long Vũ: 

- Nói cho ta biết, rốt cuộc ngươi làm thế nào? Ngươi đã có quy luật Thiên Đạo từ tay của Thiên Nguyên?

Long Vũ trầm mặc.

- Ta đã nhìn rõ chiêu thức của ngươi..Nếu không nắm rõ quy luật Thiên Đạo ngươi không thể nào làm được… 

Quang Minh Tôn Thần chậm rãi mở mắt, hàm ý mười phần: 

- Nói cho ta biết, phải vậy không?

Long Vũ sững người, cười trừ: 

- Ngươi đoán đi…

Quang Minh Tôn Thần lạnh lùng nói: 

- Ngươi không nói ta cũng có cách biết sự thật.

Long Vũ thở dài: 

- Quên đi, ta không muốn làm khó ngươi…Nói thật, ta đã nắm rõ qui luật của Thiên Đạo. Hơn nữa còn ăn sâu vào óc ta.

- Cái gì?

Quang minh Tôn Thần nghe vậy có vẻ không tin.

- Đúng vậy.

Long Vũ nói: 

- Hơn nữa, theo ta biết từ Thiên Đạo thì không phải là cái Thiên Nguyên nắm giữ…

- Đúng vậy…

Quang Minh Tôn Thần gật đầu nói: 

- Rõ ràng, ngươi nắm giữ được quy luật Thiên Đạo không phải từ cái Thiên Nguyên nắm giữ…..Thiên Đạo mà Thiên Ngoại Thiên có thể ngộ ra được. Không phải là một bản hoàn chỉnh, không có khả năng dung hợp với ngươi. Nếu không Thiên Nguyên đã sớm giống ngươi…

Nghe Quang Minh Tôn Thần phân tích Long Vũ càng hiếu kì.

Hắn cũng mới xác định, trừ vũ nội và Thiên Ngoại Thiên còn có Thiên Đạo khác. Thật không thể tưởng tượng.

Quang Minh Tôn Thần phất tay, thản nhiên: 

- Ta biết ngươi muốn gì….Thực sự, ta cũng cảm thấy rất kỳ quái.

- Ngươi hiện tại đã tin ta, nếu ta tu luyện tới Thiên Cảnh cũng không vấn đề. 

Long Vũ nói.

Quang Minh Tôn Thần bình tĩnh đáp lời: 

- Đúng vậy, không thể không tin… Long Vũ, ngươi nắm giữ quy luật Thiên Đạo cũng không thể nghĩ ra giải pháp cho ta cùng Đại Đế sao?

- Ha..Ha…

Long Vũ cười: 

- Nói thật, ta chưa nghĩ đến chuyện này? Thấy ngươi nó như vậy, ta nghĩ cũng có chút khả thi. Nhưng tại sao ta phải làm vậy?

Quang Minh Tôn Thần nhìn vẻ châm chọc của Long Vũ lại có cảm giác run rẩy.

Hắn hít một hơi thật sâu, nhắm mắt chậm rãi nói: 

- Đơn giản, đổi cho ngươi sự bình an… Nếu có thể giúp chúng ta giải quyết vấn đề, ta sẽ không làm phiền ngươi nữa…Ngươi làm chí tôn của Tam Giới, ta an phận tại Thiên Ngoại Thiên. Chúng ta nước sông không phạm nước giếng.

- Tôn Thần, nhân phẩm ngươi rất thấp kém, ta khó có thể tin tưởng.

Long Vũ thẳng thắn: 

- Nếu ta giúp ngươi giải quyết sự uy hiếp của Thiên Đạo, ta nghĩ ngươi mới là uy hiếp của ta. Đến lúc đó ngươi không còn bị Thiên Đạo ngăn cản, rất khó tưởng tưởng ta có thể tự bảo vệ mình…

- Nói cách khác, ngươi là kẻ vô sỉ, đê tiện, không đáng để ta giúp.

Long Vũ cười lạnh lùng.

Những lời này đâm trúng tim đen Quang Minh Tôn Thần. Trong mắt Quang Minh Tôn Thần hiện lên vẻ thành thật, sắc mặt có chút trắng bệnh.

- Ngươi sẽ cứu Huyết Anh Đại Đế phải không?

Quang Minh Tôn Thần hổi lâu nở nụ cười: 

- Ta với hắn như nhau, hoặc cứu tất cả hoặc không ai cả…

Đặc Thù Không Gian - Chương #328


Báo Lỗi Truyện
Chương 328/403