Chương 323: Được rồi, tu luyện luôn và ngay (1)


- Không được đi

Tây Vương Mẫu quát lên.

- Thật xin lỗi. . . Mẹ thân ái, lần này con không thể nghe lời mẹ. . . 

Thất công chúa quật cường nói:

- Mẫu thân, con phải vì Tiên Cảnh mà lưu lại một chút hương hỏa.

Sau đó, Thất công chúa nhìn Long Vũ một cái, nói:

- Anh Vũ, em muốn đi thế giới sự thật, hi vọng anh có thể an bài một chút.

- Có thể. . . 

Long Vũ nói:

- Em cứ đi đi, sau khi đến đó, em đi tìm Kim Phượng, Thi Nhân. . . Anh nghĩ các em hẳn là tương đối quen thuộc. Các nàng có an bài thích đáng đối với các em.

- Cảm ơn!

Thất công chúa hướng về phía Long Vũ bái một cái thật sâu, sau đó hướng Tây Vương Mẫu nói: 

- Mẫu thân, con hi vọng mẹ có thể theo con đi.

- Tiểu Thất, nếu như con không có lòng tin, như vậy con đi một mình đi. Nhớ kỹ, lúc đi chỉ cho con mang theo vệ đội của phụ thân, còn có nương tử của các tướng quân. Nhân thủ của mẹ một người cũng không được mang đi.

Tây Vương Mẫu lạnh giọng nói:

- Mẹ muốn chứng minh, chuyện này, mẹ không sai. .

Long Vũ nghe vậy, thở dài nói:

- Thất công chúa, thật đáng tiếc, em không cách nào cứu vớt càng nhiều tiên tướng của Tiên Cảnh. Nhưng em cũng vì Tiên Cảnh để lại một chút hương hỏa

- Đùng hòng hồ thuyết bát nháo.

Tây Vương Mẫu lạnh giọng phản bác một tiếng, nhưng ngay sau đó liền rời đi.

Long Vũ không có quay đầu nhìn Tây Vương Mẫu một cái, đem ánh mắt kia chuyển hướng Thất công chúa, thật tình nói:

- Đi đi, chậm một chút nữa sẽ không còn kịp rồi. Anh sẽ đem Ba Độ ngăn trở, để cho em tranh thủ chút thời gian. Trực tiếp đi thế giới thực . . sau khi Tiên Cảnh diệt vong tiếp theo chính là Huyền Cảnh, không nên dừng lại nơi đó.

- Vâng.

Thất công chúa nghiêm túc nói:

- Cảm ơn anh.

- Được rồi. Đi đi. . . Đừng khách khí với anh. 

Khóe miệng Long Vũ lộ ra vẻ mỉm cười:

- Coi như là khách khí. Chờ tương lai kiếp nạn qua đi, em lại khách khí với anh cũng không muộn.

- Vâng.

Thất công chúa biết điều gật gật đầu. Nhưng ngay sau đó liền biến mất không thấy.

 

 

 

Sau khi Vu Thần Ba Độ rời đi, lần nữa trở lại hạp cốc. Hắn rất muốn xác minh một chút những lời Long Vũ nói. Trong lòng hắn có một loại trực giác, hắn cảm giác Quang Minh Tôn Thần hẳn là ở đại hạp cốc chờ hắn.

Quả nhiên, khi hắn tiến vào hạp cốc, lập tức cảm giác được khí tức của Quang Minh Tôn Thần.

- Tôn Thần. . .

Thanh âm Vu Thần Ba Độ có chút thấp, thậm chí có chút khúm núm. Lúc trước nghĩ kỹ những lời đó, thế nhưng lúc này cũng không dám nói.

Một đôi mắt thâm thúy chậm rãi di chuyển qua, dừng lại trên người Vu Thần Ba Độ. Trong nháy mắt đó, trong lòng hắn run lên một cái.

- Tôn Thần. . . Ta. . . 

Ba Độ muốn nói chuyện, nhưng là không biết nên nói cái gì thì tốt hơn.

Vẻ mặt Quang Minh Tôn Thần không thay đổi nhìn Vu Thần Ba Độ một cái, trong ánh mắt không có quá nhiều tức giận. Sắc mặt cùng ánh mắt hắn vô cùng tĩnh lặng giống như hồ nước. Vô cùng âm lãnh, vô cùng bình tĩnh.

Quanh thân hắn tỏa đầy một cỗ hàn khí.

Vu Thần Ba Độ cảm nhận được một nỗi sợ hãi phát ra từ sâu trong nội tâm.

Nơi xa mơ hồ truyền đến tiếng vang của Lôi Điện, nhưng trước mắt lại rất là yên tĩnh, thậm chí có loại cảm giác tĩnh mịch.

Trên thực tế, Quang Minh Tôn Thần biết tâm tư của Ba Độ, bởi vì trong ý thức của Ba Độ vốn là có một tia thần thức của hắn. Cũng chính tia thần thức kia đã áp chế Ba Độ điên cuồng. Thoáng nhìn qua hắn cũng giống như người bình thường, nhưng trên thực tế, Ba Độ cũng không phải là một người bình thường.

Dĩ nhiên, tu vi đến cảnh giới Vu Thần, tâm thần của Ba Độ cũng thập phần cường đại. Mặc dù đến tình trạng như vậy, nhưng hắn vẫn có được suy nghĩ tự lập.

Thật ra thì khống chế Ba Độ như vậy rất lao lực. Bất quá trước mắt, Ba Độ cũng là một công cụ tốt nhất của hắn.

Bởi vì có hắn, có thể thúc đẩy Long Vũ tăng lên tu vi.

Đáng tiếc tu vi Ba Độ đã mạnh mẽ tăng lên.

Đáng tiếc tu vi Ba Độ lại không được Thiên Đạo thừa nhận.

Nếu không, hắn nhất định sẽ là một người chết thế ngon lành cành đào.

Cho tới nay, Quang Minh Tôn Thần không thích người khác thoát khỏi khống chế của mình. Long Vũ, Thiên Nguyên thậm chí Huyết Anh đại Đế, đây đều là ngoài ý muốn.

Biểu tình của Quang Minh Tôn Thần hờ hững, trong nháy mắt nhớ lại rất nhiều chuyện. Sau đó hắn chậm rãi ngẩng đầu. Khi đôi mục quang bình tĩnh mà thâm thúy kia của hắn lần nữa rơi vào người Ba Độ, ánh mắt của hắn bỗng nhiên trở nên phức tạp.

- Tôn Thần. . . Có phải ta đã làm gì sai rồi ? 

Thanh âm Ba Độ run rẩy vang lên. Không phải là hắn cố ý muốn dùng loại thanh âm sợ hãi này để diễn tả ý coi trọng đối với Quang Minh Tôn Thần, mà chẳng qua là giờ phút này quanh thân Quang Minh Tôn Thần tự nhiên phát ra một cổ hàn ý. Đã khống chế được tâm cảnh của hắn.

- Ngươi không có làm gì sai. . .

Quang Minh Tôn Thần chậm rãi mở miệng.

Ba Độ lau mồ hôi lạnh trên trán, nhìn thoáng qua Tôn Thần không nói gì, chẳng qua là trong lòng thở dài. Trước mắt thời gian này trôi qua quá chậm.

Quang Minh Tôn Thần lẳng lặng yên nhìn Ba Độ trước mắt.

Không biết nhìn bao lâu, cho đến khi trên mặt Vu Thần Ba Độ xuất hiện thần sắc kinh khủng, sắp quỳ xuống đất, hắn mới sâu kín nói:

- Ba Độ. . . Long Vũ nói cho ngươi những lời đó, ta cũng biết. Tâm tư của ngươi ta cũng biết. . . Nhưng ta sẽ không trách tội ngươi. . . Ngươi có ý thức, tư tưởng của riêng mình nên ngươi nghĩ như vậy, cũng là rất bình thường. . .

Ba Độ cho là Quang Minh Tôn Thần sẽ trừng phạt mình, lại không nghĩ rằng hữu kinh vô hiểm.

Phun ra một bãi nước miếng, Vu Thần Ba Độ khẽ mỉm cười, dùng giọng điệu thành khẩn nói:

- Tôn Thần, thật ra thì ta cũng không tin những lời đó của Long Vũ, bất kể hắn nói như thế nào, ta cũng không tin. Ta tin chắc Tôn Thần sẽ đối tốt với ta. . .

Quang Minh Tôn Thần gật đầu, tay áo vung lên, một chén quỳnh tương ngọc dịch nhất thời hiện ra trước mặt Vu Thần Ba Độ.

- Nếm thử đi. . . Đây là rượu trái cây tự ta chế ra. . . Bên trong có Hỗn Độn nguyên dịch. . . Cho dù là người có tu vi như ta uống vào, đối với thân thể cũng có chỗ tốt rất lớn.

Quang Minh Tôn Thần nghiêm túc nói.

Vu Thần Ba Độ nhận lấy, gật đầu cung kính hành lễ, nắm chén quỳnh tương ngọc dịch kia, trong lòng ấm áp nói:

- Cảm ơn Tôn Thần. . .

Lúc này, trong tay Quang Minh Tôn Thần cũng bưng một chén quỳnh tương ngọc dịch, khẽ nếm một ngụm, hắn bình tĩnh nói:

- Ba Độ, nếu như ta cho ngươi biết, những lời Long Vũ nói là thật. . . Ngươi sẽ làm gì?

Vu Thần Ba Độ lắc đầu. Nói:

- Sẽ không đâu, những thứ kia… sao có thể là thật…

Mí mắt Quang Minh Tôn Thần cụp xuống, lộ ra một tia giễu cợt nói:

- Ta không biết ngươi là cố ý giả bộ ngu, hay là sự thật như vậy. . . Ngươi là người đối với nhân phẩm của ta rất có lòng tin.

Bộ mặt Vu Thần Ba Độ không đổi sắc, khẽ cúi đầu, nhàn nhạt nói:

- Ta nói rồi, ta tin tưởng Tôn Thần sẽ không gia hại ta. . .

- Dĩ nhiên!

Quang Minh Tôn Thần ngó chừng Vu Thần Ba Độ nói:

- Một khi ngươi còn có giá trị lợi dụng, ta tự nhiên sẽ để ngươi sống.

- Tôn Thần, ta. . .

Vu Thần Ba Độ sửng sốt một chút, nhưng ngay sau đó nhìn thẳng ánh mắt lạnh lùng của Quang Minh Tôn Thần ánh mắt. Từng chữ từng câu nói:

- Tôn Thần, ngươi xác định ngươi không có nói chơi.

Ánh mắt Quang Minh Tôn Thần bỗng nhiên trở nên sắc bén, nói:

- Đúng vậy. . . Nói thật cho ngươi biết thì sao? Chuyện Long Vũ nói với ngươi, tất cả đều là sự thật. Giá trị tồn tại hiện nay của ngươi chính là thúc giục Long Vũ, sớm muộn cũng có một ngày, Long Vũ sẽ mạnh hơn ngươi, ngươi vội gì. . .

Vu Thần Ba Độ nhìn Quang Minh Tôn Thần, hồi lâu sau mới chậm rãi nói:

- Tôn Thần, ngươi đã nói lời nói thật. . . Nhưng ta không rõ, tại sao muốn nói cho ta biết những thứ này. Chẳng lẽ ngươi không sợ sau khi ta biết những điều này rồi, thì sẽ không còn làm theo sắp xếp của ngươi nữa?

Quang Minh Tôn Thần trầm mặc lại, ánh mắt hơi yên tĩnh, tựa hồ còn đang thưởng thức những lời nói của Vu Thần Ba Độ, ánh mắt sắc bén càng trở nên sắc bén.

Một lúc lâu, khóe môi Quang Minh Tôn Thần nhếch nhẹ. Giễu cợt nói:

- Ngươi cảm thấy ngươi có lá gan đó sao?

- Ta có. . . Ta Vu Thần Ba Độ dẫu gì trước đây cũng là bá chủ một phương. Cho đến bây giờ ta còn là vị thần duy nhất của cả cả Vu tộc, ta có tôn nghiêm của ta. . .

Vu Thần Ba Độ tựa hồ đang nhớ lại rất nhiều chuyện cũ, khoan thai thở dài nói:

- Nếu như cho ta thêm lựa chọn..., ta tình nguyện làm thần của Vu tộc.

- Đáng tiếc ngươi đã không còn lựa chọn.

Quang Minh Tôn Thần nhíu mày nói:

- Hôm nay, con đường này cũng là do ngươi chọn. . . Ban đầu khi ngươi tìm đến Thiên Nguyên nương tựa, ngươi cũng đã là một con chó rồi. Ngươi đã bỏ đi tôn nghiêm vốn có của Vu Thần tôn quý rồi. . .

- Tin tưởng ngươi hôm nay cũng sẽ không sinh ra tâm tư phản kháng nào. . . 

Quang Minh Tôn Thần cười nói:

- Ta thích nghe lời nói của chó. . .

Câu này vừa ra khỏi miệng, Vu Thần Ba Độ cùng Quang Minh Tôn Thần đồng thời trầm mặc.

Hồi lâu sau, Vu Thần Ba Độ mới nhẹ nhàng thở dài nói:

- Xem ra, ta đã đi vào trong âm mưu mà ngươi đã sắp xếp sẵn rồi . .

Vẻ mặt Quang Minh Tôn Thần dần dần trở nên nhu hòa, ánh mắt như nhìn về một nơi xa xăm, sâu kín nói:

- Bất kể có phải là âm mưu hay không, tóm lại, con đường này là do ngươi chọn. . .

Nói xong câu đó, ánh mắt hắn có chút dừng lại, khẽ cười nói:

- Ba Độ, ta hỏi ngươi, ngươi có thể có dũng khí tự bạo không? Ta nghĩ hẳn là không có. Nếu như ngươi ngay cả dũng khí tự bạo cũng không có, vậy ngươi tự nhiên sẽ chịu không được thủ đoạn của ta. Cho nên, ngươi hẳn là tự biết rõ, tiếp tục làm chó. . .

- Đúng rồi, ý thức thanh tỉnh của ngươi, cũng là do ta giúp ngươi điên cuồng trấn áp. . . Nếu không, ngươi cũng sẽ vẫn giống như cũ chỉ là một hành thi tẩu nhục. . .

Quang Minh Tôn Thần nói.

- Tôn Thần. . . Ta. . .

Vu Thần Ba Độ oán hận nói:

- Tại sao lại đối với ta như vậy. . . Mặc dù không bị ngươi quản chế, ta cũng sẽ không phản bội ngươi.

Quang Minh Tôn Thần thở dài nói:

- Ai, không liên quan đến ngươi, chủ yếu là ta, ta thích khống chế người khác, ngươi hiểu chưa? Ta không hi vọng sẽ có người thoát khỏi khống chế của ta.

- Bao gồm Huyết Anh Đại Đế?

Ba Độ hỏi.

- Ha hả…

Quang Minh Tôn Thần nhìn Vu Thần Ba Độ, nói:

- Dĩ nhiên. . . Ta thích quyền uy tuyệt đối, quyền lợi tuyệt đối. . .

Vu Thần Ba Độ bình tĩnh đáp: 

- Ta hi vọng dùng giá trị lợi dụng của mình sẽ có thể đổi lấy tự do trong tương lai . .

Quang Minh Tôn Thần trào phúng cười, híp hai mắt vừa nhìn thoáng qua Ba Độ, nói:

- Ngươi xứng sao?

Nghe được lời như thế trong mắt Vu Thần Ba Độ hiện lên một đạo sát khí, một cỗ sát khí mang đậm gió tanh mưa máu dần dần tràn ngập. Song Quang Minh Tôn Thần giống như là không biết gì cả. Lạnh lùng trả lời:

- Lấy tình huống của ngươi bây giờ, làm một con chó cũng đã không sai. . . Không cần có quá nhiều yêu cầu xa vời, đối ngươi như vậy không tốt.

Ánh mắt Quang Minh Tôn Thần ngó chừng vẻ mặt tức giận của Vu Thần Ba Độ, sau một hồi trầm mặc mới bình tỉnh nói:.

- Ta có thể làm cho ngươi sống không bằng chết. . Có phải là thủ đoạn của ta so sánh với thần hình câu diệt còn muốn thê thảm? Ba Độ, không cần có bất kỳ hy vọng xa vời nào, hảo hảo làm đi, ngươi có lẽ còn có cơ hội.

Vu Thần Ba Độ không có mở miệng trả lời.

- Ngươi thật sự muốn tự do như vậy sao?

Quang Minh Tôn Thần hỏi.

- Đúng vậy. . . Nhưng, hiện tại lại không muốn. . . 

Vu Thần Ba Độ miệng nói không muốn, trên thực tế trong lòng vẫn đang suy nghĩ.

Quang Minh Tôn Thần nhắm hai mắt lại. Suy nghĩ một chút, nói:

- Như vậy đi, nói cho ngươi hay, trong cả vũ trụ này, trừ ta ra, cũng không có bất kỳ người nào có thể có tự do.

Ánh mắt Vu Thần Ba Độ nhìn Quang Minh Tôn Thần, nụ cười trong khóe mắt càng ngày càng thịnh. Vô cùng cô đơn. Trong nỗi cô đơn còn có một tia giễu cợt.

Một lúc lâu, hắn mới lên tiếng:

- Tôn thần, muốn nghe đánh giá của ta về ngươi không. . Ngươi là một tên biến thái.

Vẻ mặt Vu Thần Ba Độ bình tĩnh lại:

- Ngươi so sánh với Thiên Nguyên đáng sợ nhiều, ngươi rõ ràng chính là một ác ma. Nếu như ban đầu ta biết ngươi là người như vậy, ta tình nguyện lựa chọn tử vong.

Hắn nhìn Quang Minh Tôn Thần lãnh mạc nói:

- Nhưng mà hôm nay, ta đã không có đường rút lui, đúng như ngươi nói. . . Đường là do ta chọn.

- Yên tâm đi, ta sẽ làm một con chó nghe lời. . . Để đổi lấy cái được gọi là an lạc.

Ánh mắt Vu Thần Ba Độ híp lại. Nhàn nhạt giễu cợt nói:

- Có lẽ đây chính là báo ứng.

- Trong lòng ngươi không tức giận sao?

Âm thanh Quang Minh Tôn Thần lạnh như băng lên, ánh mắt rừng rực, ngó chừng Vu Thần Ba Độ, giống như là ngó chừng một người chết:

- Ba Độ. Tâm tình của ngươi quá mâu thuẫn. . . Thật ra thì ngươi nên nghĩ như vậy, coi như là làm chó, cũng là hết đường. . . Thật ra thì ta là một người hay xử trí theo cảm tính, coi như là chó, thời gian lâu dài rồi, ta cũng sẽ có cảm tình. Nói không chừng, ngươi sẽ nhận được thứ ngươi muốn. . .

Vu Thần Ba Độ lạnh lùng nhìn lại Quang Minh Tôn Thần, từng chữ từng câu nói:

- Ta không tin ngươi. . 

- Thật to gan. . . 

Quang Minh Tôn Thần giận dữ quát.

Sau đó cười to một tiếng. Tiếng cười bay ra khỏi đại hạp cốc, truyền tới rất xa rất xa. Một lúc lâu, Quang Minh Tôn Thần nói:

- Không nên bày ra bộ dáng không một chút sợ hãi đó với ta. . . hôm nay ta thẳng thắn nói với ngươi, đó là bởi vì ta thưởng thức ngươi, bởi vì ngươi còn có giá trị lợi dụng. Nếu không nghe lời, ngươi cho rằng ta sẽ cùng ngươi ở nơi này lãng phí thời gian sao?

Ánh mắt Quang Minh Tôn Thần trở nên cực kỳ âm lãnh. Hắn ngó chừng Vu Thần Ba Độ, từng chữ từng câu nói:

- Ta hỏi ngươi, ngươi đã biết tâm tư của ta rồi chứ?

Ba Độ gật đầu:

- Biết. . . Ngươi nói cho ta biết những thứ này, là muốn cho ta hiểu được tâm tư của ngươi, kế hoạch của ngươi. . . Ta cũng sẽ không sai lầm. Bởi vì ngươi biết, ta hận không được lập tức ăn tươi, uống máu Long Vũ.

- Tôn Thần. . . Trước kia Long Vũ đã hỏi ta, ta không có tình cảm, không có thân nhân, không có bằng hữu. . . Hắn nói ta sống như vậy thì còn ý nghĩa gì? Hiện tại, đối với ngươi, ta cũng có câu hỏi giống như vậy.

Nói xong, Vu Thần Ba Độ nhìn Quang Minh Tôn Thần sâu kín nói:

- Không biết tại sao, hôm nay ta cũng thấy Long Vũ trước đây nói đúng?

- Đồ hỗn trướng. Ba Độ, ngươi thật to gan, ngươi dám nói chuyện với ta như vậy

Không biết tại sao, lời của lại khiến cho Tôn Thần trở nên căm phẫn giận dữ.

Khóe miệng Ba Độ hiện lên một nụ cười.

Hắn đã không có bao nhiêu hi vọng rồi. Nhưng sau khi hắn phát hiện Quang Minh Tôn Thần tức giận, trong lòng thậm chí có chút khoái ý.

- Hừ. . . Ta là Chí Tôn trong vũ trụ. . . Những thứ gọi là tình cảm, bằng hữu kia bất quá chỉ là thứ của xã hội loài người tạo ra. . .

Quang Minh Tôn Thần bình tĩnh lại, lạnh lùng xuống. Từ cái trong vẻ khó chịu tức giận kia hồi phục lại, một vị Chí Tôn của vũ trụ, lại trước mặt Vu Thần Ba Độ, lộ ra tâm tình giống như một người phàm nhân bình thường.

Hắn lạnh lùng nhìn Vu Thần Ba Độ. Nói:

- Ba Độ, ngươi biết không? Chỉ bằng những lời vừa rồi, ta có thể làm cho ngươi sống không bằng chết. . .

- Sẽ không đâu…

Ba Độ cười nói:

- Hiện tại ta dám khẳng định, ngươi sẽ không để cho ta sống không bằng chết, bởi vì ngươi cần ta. . . Chức trách của ta là giúp Long Vũ đề thăng tu vi. Mặc dù ta không biết ngươi tại sao muốn trăm phương ngàn kế giúp Long Vũ đề thăng tu vi, nhưng ta biết, đây là điều nhất định phải làm. . .

- Ngươi không biết?

Quang Minh Tôn Thần khẽ cười một tiếng, nói:

- Nếu Long Vũ đã nói tất cả, ngươi làm sao có thể không biết?

- Ba Độ, ta lần nữa nhắc lại một lần, những lời Long Vũ nói hoàn toàn là sự thật. 

Quang Minh Tôn Thần lạnh lùng nhìn hắn, trong cặp mắt sâu xa yên lặng hiện lên vẻ vô cùng uy lực: 

- Thật sự là ta e ngại Thiên Đạo, nhưng ngoại trừ Thiên Đạo ra, hết thảy trong mắt ta cũng đều là con kiến hôi. Vận mệnh của ngươi nằm trong tay ta, muốn ngươi sống, ngươi sẽ sống, muốn ngươi chết, ngươi liền chết. . .

Hai mắt Vu Thần Ba Độ như đao. Ngó chừng Quang Minh Tôn Thần từng chữ từng câu hỏi:

- Tôn Thần, cho tới bây giờ, ta cũng vậy không hề muốn nói cái gì nữa, ta chỉ là muốn biết. . .. . . Nếu như ta thật sự hoàn thành nhiệm vụ gươi giao cho, đến lúc đó ngươi sẽ an bài ta như thế nào?

- Tiếp tục làm chó…

Quang Minh Tôn Thần nhàn nhạt nói.

Ngừng một chút, hắn lại nói:

- Làm chó đã là không tệ. Dõi mắt trong vũ trụ mà xem, ngoại trừ Huyết Anh Đại Đế ra, tất cả mọi sinh vật trong mắt ta cũng đều giống như kiến hôi cả thôi. Ngươi có thể làm chó, đã chứng minh ngươi so với bọn hắn mạnh hơn rất nhiều.

- Còn Long Vũ?

Ba Độ nói:

- Ngươi đối với hắn, đánh giá như thế nào?

- Không biết.

Quang Minh Tôn Thần nói:

- Hắn phải chết. . . Hắn phải chết dưới uy nghiêm của Thiên Đạo. Cho nên đối với hắn, ta không làm bất kỳ đánh giá nào.

Ba Độ nghe vậy, một nữa không nói gì.

Quang Minh Tôn Thần cũng không nói gì thêm.

Bốn phía lần nữa lâm vào tĩnh mịch.

Một lúc lâu, Ba Độ khom người nói:

- Tôn Thần, ta đều hiểu. Ngươi yên tâm đi, ta đã hiểu rất rõ ràng chức trách của mình, ta sẽ không để cho ngươi thất vọng.

- Ha ha…

Khóe miệng Quang Minh Tôn Thần hiện lên một tia mỉm cười khinh miệt nói:

- Ba Độ, mọi chuyện ta đã nói rõ, từ giờ trở đi, vận mệnh của ngươi một nửa là của ngươi, một nửa là của ta. Hi vọng ngươi tự giải quyết cho tốt. . .

 

 

 

Ba Độ rất bất đắc dĩ, nhưng hắn không có lựa chọn khác.

Đúng như Quang Minh Tôn Thần nói, đường là hắn chọn, đi cho tới hôm nay một bước này người nào cũng không thể trách. Muốn trách cũng chỉ có thể trách chính hắn.

Vì đem tất cả đè nén trong lòng phát tiết ra ngoài, trong khoảng thời gian này, hắn điên cuồng hủy diệt Tiên Cảnh, bất kể là Tây Vương Mẫu hay là Tán tiên, đối với hắn đều không khác biệt gì nhau đều mạnh mẽ công kích.

Đối với lần này, Tây Vương Mẫu có liên lạc với Quang Minh Tôn Thần hơn nữa còn to gan làm ra kháng nghị. Nhưng vẫn như trước hoàn toàn vô bổ. Theo Quang Minh Tôn Thần nói, Tam Giới phải một lần nữa được bài tẩy, đây là một lần kiếp nạng dù là ai cũng không thể tránh được.

Bất quá Quang Minh Tôn Thần vẫn hứa hẹn với Tây Vương Mẫu, nàng tuyệt đối sẽ không có việc gì.

Chuyện đến tình trạng như vậy, Tây Vương Mẫu chỉ có than thở. Trên thực tế, Long Vũ đã đúng. Phán đoán của hắn so với thực tế hoàn toàn thống nhất.

Ở trong mắt Quang Minh Tôn Thần, nàng căn bản chả là cái gì.

Ba Độ ngoại trừ hủy diệt Tiên Cảnh, việc thích làm nhất chính là đánh một trận với Long Vũ. Bất quá mỗi lần hạ thủ cũng rất có chừng mực, tuyệt đối sẽ không làm ảnh hưởng tới tánh mạng hắn. Thậm chí cũng sẽ không để cho hắn trọng thương.

Mặc dù, hắn rất muốn đem Long Vũ giết chết, nhưng hắn không dám. Kể từ khi Quang Minh Tôn Thần cùng hắn thổ lộ, hắn bắt đầu trở nên cẩn thận.

Nói cách khác là hắn có chút sợ sệt.

Bất quá, quá trình hủy diệt cũng rất vui vẻ. Ba Độ hiện tại đã thích hủy diệt.

Nếu cứ theo tốc độ bây giờ, không bao lâu nữa, Tiên Cảnh sẽ triệt để bị hủy diệt. Đến lúc đó, mục tiêu của Ba Độ sẽ chuyển sang Huyền Cảnh, hoặc là trực tiếp tiến vào thế giới sự thật.

Dùng lời của Quang Minh Tôn Thần nói, chỉ có thế giới sự thật mới có thể chạm đến giới hạn của Long Vũ, giới hạn lớn nhất kích thích Long Vũ đi tu luyện. Nhưng Ba Độ không muốn làm như vậy. Đối với Long Vũ quá kích thích, thì đối với hắn chính là tự sát. Mặc dù hắn vẫn tự tin mình hiện tại rất lợi hại. Nhưng theo như Quang Minh Tôn Thần nói, Long Vũ tuyệt đối có thực lực đánh chết hắn.

Chết tử tế không bằng sống nhờ vả.

Ba Độ sớm đã buông tha thân phận, địa vị của mình. . . Giống như Quang Minh Tôn Thần nói, hắn hiện tại chính là một con chó.

Làm chó, phải có giác ngộ của chó.

Đặc Thù Không Gian - Chương #323


Báo Lỗi Truyện
Chương 323/403