Chương 312: Tây Vương Mẫu không giống như vậy


- Vì sao trước đây ta không thể cảm ứng được nguyên lực dao động trong cơ thể ngươi?
Long Vũ có chút cảnh giác.
- Ha ha!
Tây Vương Mẫu cười đầy quyến rũ:
- Đó là bởi vì Tôn Thần truyền cho ta phương pháp che dấu... Nếu nói đến chuyện hiểu biết nguyên lực, trong thiên hạ này không ai có thể mạnh hơn Tôn Thần.
- Ngươi và Quang Minh Tôn Thần là cùng...
Long Vũ cố ý hỏi.
- Đương nhiên.
Tây Vương Mẫu cười duyên, nói:
- Tôn Thần có ân với ta, tim của ta đã trao cho hắn, cho tới bây giờ vẫn chưa hề thay đổi. Ta và hắn vĩnh viễn đứng chung một chỗ.
Long Vũ đâu có dễ dàng tin lời Tây Vương Mẫu nói. Tất nhiên Tây Vương Mẫu dám nói thẳng ra như thế thì có thể thấy được, trong truyện này có hơn phân nửa là lừa gạt.
Nghĩ đến đây, Long Vũ không khỏi thầm lo lắng. Tây Vương Mẫu này vừa nhìn qua cũng biết là người quỷ kế đa đoan. Trước kia ở trước mặt mình, nàng luôn mang một bộ dạng nghiêm túc không thể xâm phạm, lúc nào cũng lạnh như băng. Hôm nay lại có bộ dạng như vậy cũng không biết là có tâm tư gì đây.
Hừ lạnh một tiếng, Long Vũ nói:
- Tây Vương Mẫu, ngươi quen biết Tôn Thần và Đại Đế đã lâu. Ta hỏi ngươi, ngươi cảm thấy quan hệ giữa Đại Đế và Tôn Thần như thế nào?
Long Vũ đặt ra câu hỏi như thế chẳng qua chỉ là muốn thử thái độ của Tây Vương Mẫu một lần.
Tây Vương Mẫu làm sao mà không biết ý nghĩ của hắn, cười quyến rũ nói:
- Công tử, ngươi đừng dò xét ta, tâm tư của ngươi ta biết... Thực tế, Đại Đế và Tôn Thần đã cùng nhau quyết định chuyện kia rồi. Hiện giờ Tôn Thần muốn đem toàn bộ trách nhiệm giao cho Đại Đế, chuyện là như vậy, đúng không?
- Theo ý của ngươi, ta nên làm cái gì bây giờ?
Long Vũ hỏi.
Tây Vương Mẫu nở một nụ cười với Long Vũ:
- Cái này thì để ngươi tự quyết định. Ta không dám nói lung tung. Vạn nhất xảy ra chuyện, ta thực sự không gánh nổi.
- Nhưng vì sao mà ta cảm thấy lời ngươi nói như là cố ý làm xấu mối quan hệ giữa ta và Quang Minh Tôn Thần?
Long Vũ cố ý hỏi.
Tây Vương Mẫu khẽ cười một tiếng, nói:
- Là ngươi đa tâm thôi...
- Tây Vương Mẫu, không cần diễn trò nữa đâu. Ngươi rõ ràng là người của Đại Đế.
Long Vũ giả bộ phẫn nộ, hừ lạnh một tiếng nói:
- Hôm nay, ngươi nhất định phải cho ta một cái công đạo. Nếu không ta tuyệt đối không dễ dàng tha thứ cho ngươi.
Sắc mặt Tây Vương Mẫu nghiêm chỉnh, lạnh lùng nói:
- Công tử không cần làm ta sợ kiểu đấy đâu. Có một số việc, chính công tử cũng không rõ ràng. Đứng trước Thiên Đạo, mỗi người đều chỉ như một con kiến. Hy sinh một mình ngươi để cứu vớt thương sinh, ngươi không biết rằng chuyện này rất thỏa đáng sao?
Long Vũ thất thanh nói:
- Ý của ngươi là... Tại sao lại là ta? Vì sao người hy sinh không phải là ngươi...
Sắc mặt Tây Vương Mẫu hơi ngưng lại rồi lại như cũ. Nàng hừ lạnh một tiếng nói:
- Công tử, ngươi sao không nghĩ đó là số mệnh của ngươi.
Lúc này, Thất công chúa cười dài một tiếng rồi nói với Long Vũ:
- Công tử, kỳ thật đây là một việc làm vĩ đại. Vì sự yên ổn của Tam Giới và vũ nội, em cảm thấy anh làm vậy là đáng giá.
Long Vũ thầm nghĩ, vị Thất công chúa này chắc là đã bị Tây Vương Mẫu tẩy não. May nhờ Thiên Nguyên và mình làm rõ chuyện này, nếu không thì rất có thể sẽ xuất hiện chuyện tình khác lạ.
Tây Vương Mẫu hình như cũng hiểu được ý tứ của Long Vũ, nói:
- Công tử, chuyện cho đến giờ, công tử đã suy nghĩ kỹ chưa?
Long Vũ nhanh chóng làm cho mình bình tĩnh lại, chỉ nghĩ ngợi mà không nói. Không cần biết Tây Vương Mẫu thân cận với Tôn Thần hay Đại Đế. Tóm lại, hành động của nàng ngày hôm nay nhất định là bị người nào đó sai khiến, mình phải cẩn thận ứng phó.
Tây Vương Mẫu nhìn bộ dáng Long Vũ, lãnh đạm nói:
- Chúng ta làm như vậy, đều không phải xuất phát từ tư tâm...
Nói tới đây, Tây Vương Mẫu uể oải uốn cái eo, vô cùng mị hoặc nói:
- Công tử phải trả giá một chút, thì mới có thể nhận được một chút. Nếu ngươi không để ý, ngươi có thể yêu cầu một chút bồi thường từ ta. Bất cứ là chuyện gì, ta đều đồng ý.
Long Vũ hừ lạnh một tiếng nói:
- Ngươi đang nói đến thân thể của ngươi sao?
Tây Vương Mẫu nháy mắt với hắn một cái, nói:
- Có gì không được? Lực lượng của công tử có thể nói là đứng đầu vũ nội, ta có thể trao thân thể ta cho ngươi thì quả là một vinh hạnh. Đương nhiên, ngoài ta ra, công tử có thể... cả tiểu Thất.
Long Vũ toát mồ hôi một hồi.
Tây Vương Mẫu thở dài một hơi, nhẹ nhàng nhíu mày nói:
- Công tử có điều không biết rồi, kỳ thật ta rất coi trọng và kỳ vọng vào công tử. Ta không hy vọng công tử bị Thiên đạo hủy diệt. Nhưng trong lòng ta hiểu rõ, vũ nội có thể không có công tử nhưng tuyệt đối không thể không có Tôn Thần và Đại Đế.
- Đến đây đi, ta cùng tiểu Thất sẽ cùng hầu hạ công tử, xem như là bồi thường cho ngươi.
Tây Vương Mẫu nói.
Long Vũ cứng họng nói:
- Ngươi quả nhiên là không biết xấu hổ.
Tây Vương Mẫu lườm hắn một cái, tiếp tục nói:
- Chỉ cần vì chính nghĩa, vì thương sinh, chuyện gì ta cũng nguyện ý làm, cho dù là dâng hiến cả cơ thể mình.
Long Vũ nghe nàng nói vậy không khỏi hít một hơi khí lạnh. Không ngờ Tây Vương Mẫu lại là một người như vậy. Hắn lập tức nhịn không được, nói:
- Ngươi thật là một nữ nhân đáng sợ, nếu không phải là Thiên Nguyên kịp thời báo cho ta, ta nghĩ ngươi còn có thể tiếp tục diễn trò lừa gạt ta phải không?
Tây Vương Mẫu cười lạnh nói:
- Cho tới giờ ta cũng không cảm giác rằng mình đã lừa gạt ngươi... Hiếm khi không rõ ràng, có một số việc, tự mình biết chắc gì đã tốt.
- Kỳ thật, tâm tư của ngươi, ta rất rõ ràng. Ngươi có phải là muốn biết giữa Đại Đế và Tôn Thần thì cuối cùng ai là người có thiện ý với ngươi phải không?
Tây Vương Mẫu nói:
- Thực tế, chuyện này được xác định sau khi bọn hắn thương nghị. Chuyện đến bước này, ta cũng không nói thêm gì nữa. Ngươi cũng không cần đi tìm cái gì gọi là chân tướng nữa. Tất cả chuyện này đều là Thiên Nguyên chọc đến tai họa...
Long Vũ biết vào lúc này Tây Vương Mẫu cũng không phải nói dối hắn. Hắn cúi đầu trầm tư một lúc rồi mới hỏi:
- Nếu ta mời ngươi hợp tác với ta, ngươi có vui không?
Tây Vương Mẫu cười quyến rũ nói:
- Bổn cung dự định hợp tác với ngươi. Dù sao thì ngươi cũng là nam nhân của con gái ta. Có lẽ còn có thể trở thành nam nhân của ta. Chẳng qua điều kiện đầu tiên là ngươi không được phản bội Tôn Thần và Đại Đế.
- Xem ra trước đây Tử Vi nói đúng, giữa ngươi và Đại Đế quả thật có chút chuyện tình mập mờ.
Long Vũ cười đầy ái muội.
Tây Vương Mẫu trừng mắt nhìn Long Vũ một cái, im lặng không nói.
Long Vũ không để ý đến ánh mắt sắc bén hung ác của Tây Vương Mẫu, vẫn rất ám muội nói:
- Vậy thì ta có thể hiểu được, ngươi làm vậy tất cả là vì tình nhân của ngươi.
Tây Vương Mẫu hừ lạnh một tiếng, hung quang trong mắt tăng vọt, quát:
- Không được nói bậy, ta thật sự muốn phát sinh chút gì đó với Đại Đế nhưng đáng tiếc người ta còn thấy ta chướng mắt.
Long Vũ cúi đầu trầm tư một lúc, thần sắc mới hơi ngưng lại, nói:
- Cảm giác mà ngươi cấp cho ta, trước sau có tương phản quá lớn. Ngươi là một nữ nhân rất lợi hại, còn là một nữ nhân có tâm kế sâu xa.
Tây Vương Mẫu cười mị hoặc gần như rên rỉ, nói:
- Công tử không thích nữ nhân như vậy sao?
- Đúng, giống như rắn rết.
Long Vũ cảm thấy kính nể, nói:
- Tây Vương Mẫu, ta biết ngươi chẳng qua chỉ là một con chó của Tôn Thần và Đại Đế mà thôi. Cho nên ta không muốn làm khó ngươi. Ngươi nói ngươi vì chính nghĩa, ta không muốn bác bỏ lý tưởng của ngươi. Chẳng qua có một câu, ta phải nhắc nhở ngươi, nếu ngươi muốn hại ta, vậy ngươi nhất định sẽ chết.
Lưu lại những lời này, Long Vũ liền xoay người rời đi.
..................................
..................................
Khi trong phòng chỉ còn có Tây Vương Mẫu và Thất công chúa, thần sắc Tây Vương Mẫu đã tràn ngập hồi ức hạnh phúc ngày xưa, sau đó nhẹ nhàng hỏi nữ nhi:
- Tiểu thất, con có cảm thấy mẫu thân thay đổi không?
Thần sắc Thất công chúa rất buồn bã gật đầu, nói:
- Mẫu thân, mẹ thật sư là thay đổi, thay đổi rất nhiều. Khi nãy mẹ nói chuyện cùng công tử, con thậm chí không thể tin được người đó chính là mẹ, con cũng không thể nhìn thấu người.
Trong mắt Tây Vương Mẫu ẩn chứa nỗi nhớ sâu lắng, nói:
- Đúng vậy, ngay cả chính mình cũng không thể nhìn thấu mình...
Trong đầu Thất công chúa hiện lên thần sắc dĩ vãng của mẫu thân, trong mắt đã dâng lên một tầng nước mắt trong suốt, nhịn không được hỏi:
- Tất cả mọi chuyện này đều là vì sao?
Tây Vương Mẫu đứng dậy, đi đến chỗ bình hoa cảnh phía trước dạ minh châu, nhẹ nhàng bẻ gãy một cành hoa, đưa lên mũi ngửi, nói:
- Mẹ không biết, kỳ thật mẹ cũng không biết mình làm vậy có đúng hay không nữa?
Nói xong, nàng thở dài một hơi.
Thất công chúa tò mò truy vấn:
- Công tử cũng phải chết sao?
Tây Vương Mẫu mỉm cười nói:
- Nếu cậu ta không chết thì Đại Đế và Tôn Thần phải chết. Thật khó tưởng tượng, nếu thế giới này mà không có Tôn Thần và Đại Đế thì sẽ có bộ dáng như thế nào?
Thất công chúa hỏi:
- Thế nào mà mẫu thân lại tự hoài nghi cách làm của mình?
Tây Vương Mẫu cười khổ nói:
- Đúng như thế... Chẳng qua chuyện đã vượt ra ngoài dự liệu của mẹ... Kế hoạch trước kia của chúng ta là kích thích Long Vũ đi tu luyện. Nhưng hiện giờ hắn đã biết nguyên nhân và hậu quả của chuyện này, rất khó tưởng tượng hắn còn có thể tiếp tục tu luyện.
Thất công chúa kinh ngạc nói:
- Vậy thì chúng ta phải làm gì bây giờ?
- Không biết.
Tây Vương Mẫu nói:
- Lúc trước, mẹ cũng từng nghĩ muốn hợp tác với công tử, bởi vì mẹ cảm giác cậu ta không có khả năng cứ thế mà làm kẻ chết thay. Nếu như Đại Đế và Tôn Thần chết, chúng ta cũng đối mặt với nguy cơ vô cùng to lớn. Nhưng nếu như mẹ phản bội Đại Đế và Tôn Thần thì cũng tồn tại một vấn đề. Bằng vào hiểu biết của mẹ với Tôn Thần và Đại Đế, bọn hắn cũng không phải kẻ dễ dàng buông tha...
Thất công chúa líu lưỡi nói:
- Đây thật là chuyện tình làm người ta đau đầu.
Tây Vương Mẫu nói: - Ai... trước kia, đối thủ của Tôn Thần và Đại Đế là Thiên Nguyên, lòng mẹ cũng không e ngại như thế. Nhưng hiện tại, mẹ cảm thấy Long công tử cũng không phải là người dễ đối phó. Trong tất cả mọi chuyện này, thực ra cậu ta là một người vô tội. Từ một mặt nào đó mà nói thì cậu ta là một người tốt...
Thất công chúa nói:
- Nếu là người tốt, thì đừng hãm hại anh ấy nữa.
Tây Vương Mẫu cười nói:
- Nha đầu, không phải là con thực sự yêu cậu ta?
- Mẫu thân, con... con cũng không biết trong lòng con rốt cuộc là nghĩ như thế nào. Chỉ là con thật sự không hy vọng anh ấy phải làm kẻ chết thay.
Nói tới đây, vẻ mặt Thất công chúa nhịn không được mà ảm đạm, nước mắt yên lặng rơi, thanh âm có chút nghẹn ngào.
Tây Vương Mẫu nhẹ nhàng nắm lấy đầu vai Thất công chúa, vỗ vỗ lưng trấn an nàng:
- Nha đầu ngốc, xem ra con thật sự yêu thích cậu ta. Chẳng qua con phải hiểu rõ, bên cạnh cậu có rất nhiều nữ nhân ưu tú. Đi theo cậu ta, con không có khả năng tìm kiếm được hạnh phúc. Nghe lời mẫu thân, hay quên đi...
Thất công chúa rưng rưng nước mắt, gật gật đầu.
Hít sâu một hơi, Tây Vương Mẫu lại nói:
- Nha đầu, chuyện này con đừng dính vào, mẫu thân không muốn cho con lại tiếp xúc vào...
Thất công chúa than thở:
- Đã dính vào rồi, có muốn rút ra cũng rất khó khăn.
Tây Vương Mẫu hỏi:
- Mẫu thân hỏi con một câu, con thật sự thích cậu ta sao?
- Con cũng không rõ, có lẽ là thích anh ấy.
Thất công chúa thản nhiên nói.
Tây Vương Mẫu nghe xong, trầm ngâm một lúc lâu, hơi trách cứ nói:
- Con đó, luôn thích làm việc theo cảm tính. Long Vũ là một nam nhân thật là xuất sắc, đáng tiếc chuyện bây giờ còn chưa định, thế cục chưa rõ ràng, chuyện tương lại không ai nói rõ được.
Thất công chúa tránh nặng tìm nhẹ nói:
- Chuyện tương lai con không muốn để ý tới... Con chỉ muốn... Mẹ, kỳ thật con cũng nghĩ, nếu anh ấy thật sự không biết mình bị lừa thì con sẽ nhắc nhở anh ấy.
Sắc mặt Tây Vương Mẫu nhất thời đại biến, đột nhiên nhìn xung quanh một vòng, xác định không có người mới nói với thất công chúa:
- Nha đầu, con nói bậy bạ gì đó. Con cũng biết mẹ con chúng ra là người của Đại Đế, nên con cứ làm việc như thế, thì Đại Đế sẽ nghĩ thế nào? Sau này, mẹ làm sao để đối diện với Đại Đế đây...
Tây Vương Mẫu trầm giọng nói:
- Nha đầu, hãy nghe mẹ nói, trước khi chuyện này được rõ ràng, con không nên biểu đạt tình cảm với Long công tử.
Thất công chúa nhu thuận gật đầu, nói:
- Vâng, con biết... Mẫu thân, mẹ yên tâm đi, con gái đã trưởng thành, sẽ tự mình xử lý tốt việc này. Phụ thân đã chết rồi, Tiên Cảnh chỉ còn có con và mẫu thân làm chủ, con sẽ bảo tồn thực lực của chính mình...
Tây Vương Mẫu vui mừng gật đầu nói:
- Có những lời này của con là tốt rồi.
- Mẫu thân, con có thể hỏi mẹ một câu không? Nếu như khi nãy, Long công tử thật sự muốn mẹ, mẹ sẽ cho anh ấy sao?
Thất công chúa đột nhiên hỏi.
Sắc mặt Tây Vương Mẫu nặng nề gật đầu nói:
- Đúng vậy, mẹ sẽ dâng thân thể mẹ cho cậu ta, tuyệt đối không có chút chậm trễ...
Thất công chúa cau mày nói:
- Mẫu thân, mẹ rõ ràng là đang lừa gạt con. Con không cần biết là vì sao nhưng con biết mẹ tuyệt đối không có làm chuyện tổn hại danh dự mình. Từ đầu đến cuối, mẹ hoàn toàn là diễn kịch...
Tây Vương Mẫu bất ngờ, ánh mắt kinh hãi nhìn Thất công chúa, nói:
- Tiểu thất, nha đầu con quả nhiên là trưởng thành...
Thần sắc Thất công chúa khác thường, trầm giọng hỏi:
- Mẫu thân, mẹ có yêu phụ thân không?
Tây Vương Mẫu hỏi:
- Tại sao đột nhiên lại hỏi chuyện này?
Thất công chúa bình tĩnh nói:
- Nữ nhi chỉ muốn biết, vì sao con lại sinh ra ở trên thế gian này... Nguồn: http://truyenyy.com
Tây Vương Mẫu có chút lấp lửng, nói:
- Tiểu Thất, có một số việc mẹ vẫn không thể nói rõ ràng cho con. Giữa mẫu thân và phụ thân con có quá nhiều ân oán, mẫu thân không thể trả lời vấn đề của con. Hơn nữa, phụ thân con đã chết rồi, chuyện trước kia đã trở nên không có chút ý nghĩa nào. Đừng nói đến nó nữa...
- Mẹ không thích cha đúng không?
Thất công chúa hừ lạnh một tiếng, lại nói:
- Con có một cảm giác rằng trong lòng mẫu thân luôn có một người. Người này không phải cha, chắc là Huyết Anh Đại Đế đúng không?
- Mẫu thân, đều là nữ nhân, con có thể nhìn thấu tâm tư của mẹ.
Thất công chúa nghiêm túc nói:
- Mẫu thân, con là nữ nhi của mẹ, là người thân nhất trên thế giới này của mẹ. Có chuyện gì, mẹ có thể nói cho con biết được không?
Nghe xong lời nữ nhi nói, Tây Vương Mẫu thở dài:
- Con nói không sai, tim của mẹ đúng là có hình bóng của Huyết Anh Đại Đế, chỉ tiếc rằng, người ta không có chút cảm giác nào với mẹ cả. Đương nhiên, nhiều năm trôi qua, giấc mộng không thực tế như vậy, mẹ cũng không có tiếp tục mơ lại nữa.
- Dám yêu dám hận, đó mới là phong cách của mẹ.
Thất công chúa bắt đầu bơm xăng..
Tây Vương Mẫu lắc đầu nói: "Ở trước mặt Huyết Anh Đại Đế, không cần biết là chuyện gì, mẹ cũng không dám miễn cướng chút nào... Con gái à, việc này không cần phải nói, kỳ thật mẹ cũng biết, con nhất định suy nghĩ rằng, ta bởi vì ái mộ Huyết Anh Đại Đế nên mới trung thành với hắn như vậy. Có lẽ đó cũng là một trong số những nguyên nhân nhưng việc này không liên quan mật thiết với con. Con chắc là nên chú ý chuyện của mình nhiều hơn.
Thất công chúa lại không có chút lo lắng nào, cười lạnh nói:
- Nữ nhân một khi yêu đều trở nên đáng sợ...
Tây Vương Mẫu kinh ngạc nói:
- Tiểu Thất, con không phải là định nói cho mẹ biết, con vì có cảm tình với Long công tử mà định liều lĩnh giúp đỡ cậu ta đấy chứ?
Thất công chúa trầm tư trong chốc lát:
- Không loại trừ khả năng này, đều là nữ nhân, có một số việc mẫu thân còn rõ ràng hơn con. Chẳng qua mẫu thân yên tâm, con cũng hiểu lời mẹ nói, con có cảm tình với anh ấy là bởi vì con hận anh ấy.
- Con muốn báo thù cho Tử Vi?
Tây Vương Mẫu kinh ngạc nói.
- Cho tới giờ, địa vị của phụ thân trong lòng con vẫn là cao nhất. Hắn thậm chí còn là thần tượng của con. Nhưng Long Vũ đã xuất hiện, phá vỡ hình tượng phụ thân trong lòng con. Phụ thân không đối xử tốt với con, cũng không đối xử tốt với mẫu thân, càng không đối xử tốt với Tam Giới. Phụ thân chết chưa hết tội nhưng tất cả mọi nguyên nhân đều là bởi Long Vũ.
Tây Vương Mẫu nghe Thất công chúa nói xong, không khỏi nhíu mày nói:
- Suy nghĩ của con thật sự là đáng sợ. Hãy nghe mẫu thân nói, hãy từ bỏ suy nghĩ ấy của con đi... Lấy tu vi hiện tại của Long Vũ, vũ nội có rất ít người là đối thủ của cậu ta.
Thất công chúa cười lạnh nói:
- Người khác không làm được không có nghĩa là con không làm được. Hơn nữa, con cũng không định đánh bừa với hắn. Dùng trí mà không dùng lực, đó mới là bá đạo.
- Nhưng con đừng quên, con cũng đã từng nói qua, ở trước mặt sức mạnh tuyệt đối, bất luận là âm mưu hay quỷ kế gì đều vô dụng.
Tây Vương Mẫu nói.
- Mẫu thân, mẹ cứ đợi để xem cuộc vui đi, con có thủ đoạn của mình.
Ngay khi câu nói này thốt ra, trực giác Tây Vương Mẫu cảm thấy được khí chất của con gái mình thay đổi, khắc hẳn trước kia.
Chẳng qua, nàng vẫn gật đầu, trầm giọng nói:
- Con như vậy mới là nữ nhi ngoan của mẹ, nữ nhi của mẹ thì phải có khí phách và thủ đoạn như vậy.
- Mẫu thân có từng nghĩ đến chuyện là người đứng đầu Tam Giới không?
Thất công chúa hỏi.
Toàn thân Tây Vương Mẫu chấn động, nói:
- Con có ý gì?
Ánh mắt Thất công chúa kiên định nhìn về phía mẫu thân, nói:
- Phụ thân dù sai thế nào thì cũng là người đứng đầu Tam Giới, con nghĩ chúng ta có nghĩa vụ duy trì huy hoàng của phụ thân.
Tây Vương Mẫu hít sâu một hơi, nói:
- "Đứng đầu Tam Giới, nói dễ hơn làm...
Thất công chúa chưa có được một đáp án chuẩn xác nên tự nhiên không bỏ qua, vội truy vấn:
- Mẫu thân phải cho con có một cái đáp án chính xác...
Tây Vương Mẫu nhìn Thất công chúa một cái, lắc đầu thở dài:
- Việc này không cần nói đến nữa.
Thất công chúa tuy không có cam lòng, nhưng dù sao trái ý mẫu thân cũng là chuyện không tốt. Nàng liền ngưng lại, muốn nói lại thôi.
Tây Vương Mẫu nói:
- Tiểu Thất, đừng tùy tiện mạo hiểm.
..................................
..................................
Long Vũ lâm vào tình cảnh khó cả đôi đường mà bằng hữu và thân nhân hắn lại hoàn toàn không biết.
Long Vũ cũng không định nói cho họ.
Cho dù có gặp khó khăn hay nguy hiểm thì hắn cũng muốn gánh vác một mình.
Mấy ngày này, suy nghĩ của hắn rất loạn, vốn là lưu lại Tiên Cảnh vài ngày, cùng Kim Phượng, Thi Nhân chơi trò phong hoa tuyết nguyệt. Sau đó, hắn lại đến Huyền Cảnh gặp bọn Mã Hiểu Mai và Trương Đại Ngưu, hơn nữa hắn còn đưa ra một chút kiến nghị cho sự phát triển của Thiên Đường. Đồng thời, Long Vũ còn đem đan dược mà Quang Minh Tôn Thần tặng cho ra để cho người trong Thiên Đường dùng giúp gia tăng tu vi của bọn họ ở một mức độ lớn nhất.
Nơi thứ ba hắn đến là thế giới sự thật.
Khi Long Vũ phá vỡ không gian kết giới, trong nháy mắt tiến vào thế giới sự thật, tâm tình của hắn có vẻ rất là vui mừng. Cho dù không khí của thể giới sự thật rất ô nhiễm, cho dù linh khí nơi này thiếu hụt, nhưng hắn vẫn cảm thấy được một sự thân thiết khó nói thành lời.
Một mình bước đi trên đường lớn, Long Vũ hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn người đi đường muôn hình muôn vẻ ở xung quanh, cảm thấy thân thiết vô cùng.

Đặc Thù Không Gian - Chương #312


Báo Lỗi Truyện
Chương 312/403