Chương 283: Thiên Ngoại Thiên Tuần Vũ


Lời này vừa nói ra, không chỉ Long Vũ mà ngay cả sắc mặt của Dao cũng đại biến. Nàng tức giận chỉ thẳng vào mặt Thiên Âm nói:
- Nhất định là cô, nhất định chính là cô… Chính vì cô mang theo anh Vũ đi lấy thứ gì đó thuộc về Thiên Ngoại Thiên, cho nên mới trêu chọc tới sát tinh của Thiên Ngoại Thiên. Là cô đã hại Tiểu Vũ…
- Dao, cô nói bậy bạ cái gì đó?
Thiên Âm phẫn nộ quát:
- Cô nói bậy bạ gì đó… Tôi làm sao có thể hại tiểu Vũ, là tôi cùng Tiểu Vũ bàn bạc với nhau mới quyết định mang tiểu Vũ theo. Hơn nữa, tiểu Vũ cũng chiếm được rất nhiều chỗ tốt ở trong đó.
- Nhìn thấy thân thể của cô cũng coi như chỗ tốt hả?
Dao khinh thường nói.
- Cô…
Ánh mắt Thiên Âm nhìn sang Long Vũ nói:
- Là cậu… Cậu đã đem hết thảy mọi chuyện nói cho Dao? Cậu là đồ khốn kiếp.
- Không phải tôi nói.
Vẻ mặt Long Vũ uy khuất nói:
- Tất cả có lẽ đều do Dao đoán ra, chuyện tình Phượng tộc các người, nàng ta có thể tạm thời không biết nhưng sau này thì sao. Bao gồm cả Phượng Hành đại nhân…
- Được rồi… Không cần nói nữa.
Thiên Âm chặn lời Long Vũ lại, nói:
- Bây giờ không phải lúc truy vấn những vấn đề này, cậu mặc quần áo đi rồi theo tôi ra ngoài. Bất kể như thế nào mà nói, cậu cũng phải ra ngoài đối mặt. Nếu không Phượng tộc chúng tôi sẽ gặp phiền toái.
- Không được, tôi không đồng ý để anh Vũ đi.
Dao đứng dậy, ngăn ở phía trước nói:
- Thiên Âm, cô thật ích kỷ, nếu người Thiên Ngoại Thiên tìm tới Phượng tộc chúng ta. Cô là Phượng Hậu thì nên có trách nghiệm gánh vác. Cô đừng có liên lụy tới anh Vũ nữa.
- Không, anh phải đi!
Ngay lúc này Long Vũ đã mặc lại quần áo xong, hắn cười nói:
- Đây là chuyện sớm muộn sẽ xảy ra, trong cơ thể anh thuần túy chi có dao động của nguyên lực. Bọn hắn sớm hay muộn cũng sẽ tìm ra thôi. Coi như lần này anh tránh được nhưng sau này chắc gì không tìm được. Thiên Âm, tôi với người đi ra ngoài.
- Được.
Thiên Âm gật gật đầu, lập tức trừng mắt oán hận nhìn Dao một cái. Sau đó liền dẫn Long Vũ rời đi.
- Đợi một chút, tôi cũng đi!
Dao liền lập tức đuổi theo, trong lòng nàng không ngừng lo lắng cho Long Vũ.
…………………….…
Đi vào trong Ngũ Thải Cung, Long Vũ liền thấy được một thanh niên mặc áo trắng. Hai người không tự giác được liếc nhìn nhau một cái. Ở trong thời khắc này, trong lòng Long Vũ bỗng nhiên nhận ra.
Là nguyên lực!
Khí tức nguyên lực chạy khắp toàn thân hắn.
- Ngươi là người đến từ Thiên Ngoại Thiên?
Người hỏi đầu tiên chính là Dao.
- Đúng vậy!
Nam tử áo trắng nhẹ nhàng trả lời một tiếng, lập tức nhẹ nhàng lướt tới, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Long Vũ, nói:
- Không sai, trong cơ thể ngươi toàn bộ thuần túy đều là nguyên lực.
Long Vũ nhìn hắn, nói:
- Đây là do ta khổ tu mà có.
Trên mặt thanh niên áo trắng lộ ra nụ cười ấm áp, nói:
- Ngươi đang lo lắng cái gì, sợ hãi cái gì?
Một lát sau người thanh niên lại nói:
- Ngươi nghĩ rằng lần này ta tìm tới ngươi để gây phiền toái?
Hàn quang trong mắt Long Vũ chợt lóe, trầm giọng nói:
- Người tới không tốt, người tốt chẳng bao giờ tới, hãy nói ra tên của ngươi đi… Còn nữa, ngươi lần này đến đây rốt cuộc là có chuyện gì?
Lời nói vừa dứt, thân hình Long Vũ chợt lóe, cả người hắn lại gần thanh niên áo trắng.
Bên này, Dao và Thiên Âm vẫn đang chăm chú nhìn vào hai người, ánh mắt quan tâm hiển hiện rõ ràng.
Từ trong miệng thanh niên áo trắng phát ra thanh âm trong trẻo, nói:
- Ta gọi là Thiên Nguyên, đến từ Thiên Ngoại Thiên, bây giờ là Tuần Vũ Thiên Ngoại Thiên, trách nhiệm của ta là giám sát động tĩnh ở nội địa. Ngươi không phải là người Thiên Ngoại Thiên nhưng trên thân thể ngươi lại có nguyên lực. Đây là một việc rất khác thường, là chuyện tình rất nghiêm trọng. Cho nên ta mới tới đây…
- Phượng Hậu, chuyện này ngươi giải thích thế nào?
Thiên Nguyên hỏi.
Phượng Hậu Thiên Âm liền đáp:
- Tuần Vũ đại nhân, Phượng tộc chúng ta từ trước tới giờ vẫn cất giữ một món đồ có quan hệ gì đó với Thiên Ngoại Thiên, tiểu Vũ bởi vì chiếm được vật kia nên đã đạt được truyền thừa lực lượng, vì vậy nên trong cơ thể cậu ta mới có được nguyên lực thuần khiết. Ta cảm thấy chuyện này cũng không có chỗ nào dị thường…
Nói xong lời cuối cùng, đương nhiên trong đó có vài phần uy nghiêm.
- Hừ!
Thiên Nguyên hừ lạnh một tiếng, nói:
- Chuyện này tuyệt đối không đơn giản như lời ngươi nói đâu, nguyên lực vốn chỉ thuộc về Thiên Ngoại Thiên, đây chính là điểm mấu chốt.
- Vậy ý của ngươi thì ta phải cùng với ngươi đi đến Thiên Ngoại Thiên?
Long Vũ hỏi.
- Ngươi nên nghĩ ngược lại.
Thiên Nguyên cười nói:
- Nói thật, muốn đi Thiên Ngoại Thiên, ngươi còn chưa đủ tư cách.
- Vậy sao?
Nghe xong Thiên Nguyên nói, Long Vũ coi như đã hiểu rõ, người này quả nhiên là đến gây rối. Hắn lạnh giọng nói:
- Vậy thì ngươi đi đi… Sau này chúng ta sẽ còn gặp lại.
- Ha ha!
Đối với việc Long Vũ cường thế, Thiên Nguyên chỉ nở nụ cười. Trong tiếng cười của hắn lại xen lẫn sát khí không gì sánh được.
Bầu không khí trong Ngũ Thải Cung nhất thời lạnh băng, những người xung quanh cũng không dám hít thở nhiều, tất cả mọi người đều nín thở khi thấy một màn này. Thiên Nguyên rốt cuộc là có ý gì? Long Vũ sẽ ứng phó như thế nào đây?
Phượng Hậu Thiên Âm thân là người đứng đầu Phượng tộc, há lại cho người ngoài càn rỡ. Nàng trầm giọng nói:
- Tuần Vũ đại nhân, năm lệnh chủ Phương Thiên Đại ở Huyền Cảnh cùng với Thiên Ngoại Thiên luôn có một ít quan hệ với nhau, tôi hy vọng chúng ta có thể tiếp tục chung sống hòa bình.
- Chung sống hòa bình?
Thiên Nguyên khinh thường cười cười:
- Năm lệnh chủ Phương Thiên Địa các ngươi xứng đáng sao? Chỉ cần chúng ta muốn thì có thể thoải mái tiêu diệt các ngươi…
Lúc này đây sắc mặt của Phượng Hậu hết sức khó coi, nàng nhìn sang Long Vũ nói:
- Tiểu Vũ, chuyện này cậu định xử lý như thế nào, không quản cậu làm ra cái quyết định gì, tôi cùng Phượng tộc đều ủng hộ cậu.
Long Vũ bỗng nhiên nói xen vào:
- Không cần, việc này không quan hệ tới Phượng tộc, tôi sẽ tự mình gánh vác…
Nói tới đây, Long Vũ hỏi:
- Thiên Nguyên, ngươi dự định sẽ xử lý chuyện này như thế nào?
- Rất đơn giản, ngươi buộc phải cho ta một cái công đạo.
Thiên Nguyên nói.
Trên mặt Long Vũ một mảng băng hàn, lạnh lùng nhìn Thiên Nguyên, nói:
- Vậy ngươi muốn công đạo như thế nào? Nếu ta không cho ngươi công đạo thì sao?
Lúc này, nụ cười trên mặt Thiên Nguyên đã biến mất, hắn lạnh lùng nói:
- Ngươi chỉ có chết!
Long Vũ nhíu mày lại, nhìn Thiên Nguyên nói:
- Mạng của ta phải do ta nắm giữ, có chết hay không cũng không phải phụ thuộc vào ngươi.
Thiên Nguyên liền xua tay nói:
- Quy định của Thiên Ngoại Thiên từ trước tới nay không ai được phép vi phạm, huống chi ngươi lại vi phạm vào điểm mấu chốt nhất. Ngoài trừ Thiên Ngoại Thiên ra, bất kỳ các nơi khác đều không được phép tồn tại nguyên lực.
Nói tới đây, vẻ mặt Thiên Nguyên liền nghiêm túc lại, nói:
- Căn cứ vào quy định của Thiên Ngoại Thiên, Tuần Vũ phải đoạt về hết nguyên lực trên người kẻ có sở hữu nguyên lực.
Đồng tử của Long Vũ liền co rút lại, nói:
- Đoạt về? Có ý tứ gì?
Thiên Nguyên bỗng nhiên tiến lên phía trước vài bước, nói:
- Ý tứ rất đơn giản, chính là ta muốn phế bỏ hết nguyên lực trên người ngươi…
Long Vũ liền chấn động, cười lớn nói:
- Thật buồn cười! Ngươi dựa vào cái gì? Chỉ bằng việc ngươi là Tuần Vũ của Thiên Ngoại Thiên? Ngươi đừng có quên, ta không phải là người Thiên Ngoại Thiên các ngươi, các ngươi có quyền gì mà đòi xử lý ta. Thiên Ngoại Thiên cùng Tam Giới vốn không liên quan tới nhau, sự tình nơi này cũng không đến lượt nhóm người các ngươi nhúng tay vào. Với lại coi như ta không có Nguyên Lực Bảo Thạch, vốn nguyên lực trong cơ thể ta là việc ta tự tu luyện mà thành. Đây là việc ta khổ tu mà có được, ngươi không có quyền can thiệp vào.
Thiên Nguyên một chút tức giận cũng không có, nói:
- Mặc cho là do ngươi khổ tu thì cũng không thể tránh khỏi… Việc khác ta đều không quản, ta chỉ quản một việc đó là ngoài Thiên Ngoại Thiên ra, những nơi khác không thể có nguyên lực tồn tại.
Phượng Hậu Thiên Âm liền có chút sốt ruột, vội vàng nói:
- Tuần Vũ đại nhân, chẳng lẽ không còn biện pháp nào khác sao?
Thiên Nguyên hờ hững nhìn nàng, nói:
- Phượng Hậu, ngươi cũng nghe được rồi đấy, đây là chuyện tình của Thiên Ngoại Thiên và Long Vũ…
Ẩn ý trong lời nói này tự nhiên mà bảo nàng không được phép can thiệp.
Phượng Hậu Thiên Âm làm sao mà không biết ý tứ của Thiên Nguyên.
Trên thực tế, nàng cũng không dễ dàng trêu chọc vào Thiên Nguyên. Chẳng qua giờ phút này, chứng kiến đàm phán của hai người không thành nên trong lòng có chút sốt ruột.
Thiên Nguyên vẫy tay nói:
- Phượng Hậu, chuyện này không còn biện pháp xử lý nào khác, hơn nữa đây cũng là trách nhiệm của ta, ta buộc phải làm như vậy.
Long Vũ nhìn Thiên Nguyên nói:
- Nguyên lực của ta cũng không phải do Thiên Ngoại Thiên cấp cho, các ngươi không có quyền đoạt về… Nếu ngươi muốn mạnh mẽ đoạt về, vậy thì liền động thủ đi…
Thiên Nguyên bỗng nhiên cười nói:
- Ta chính là đang chờ lời nói này của ngươi. Thắng làm vua thua làm giặc. Nếu ta thua, tự nhiên là không thể đoạt về nguyên lực trong cơ thể ngươi rồi, nhưng nếu ta thắng thì tu vi của ngươi sẽ bị ta phế bỏ.
Trong lòng Long Vũ rùng mình một cái, nói:
- Không oán thán không hối hận…
- Tốt lắm, ngươi có dũng khí như vậy đúng là không tồi, nhưng mà ngươi căn bản không phải đối thủ của ta…
Thiên Nguyên ngạo nghễ nói. Trong lúc nói chuyện, hắn bỗng nhiên duỗi tay ra, một cỗ khí lưu thật lớn trào ra, Long Vũ không tự chủ được lui về sau mấy bước, Thiên Nguyên đưa tay nói:
- Đến đây đi, việc này không nên chậm trễ, chúng ta bây giờ liền động thủ…
- Thắng lợi nhất định thuộc về ta!
Long Vũ tự tin nói. Cả người lập tức biến mất khỏi Ngũ Thải Cung. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Tay trái Thiên Nguyên vung lên, một đạo tử quang bắn ra, một cỗ lực lượng không thể tưởng tượng được mang theo mọi người nháy mắt dời khỏi Ngũ Thải Cung, đi đến quảng trường ở ngoài cửa.
Thiên Nguyên bước lên phía trước một bước, nói:
- Long Vũ, kỳ thật ngươi cũng không biết cách sử dụng nguyên lực… Ngoài người Thiên Ngoại Thiên chúng ta ra, coi như bên ngoài xuất hiện nguyên lực thì cũng không biết cách phát huy uy lực chân chính của nó.
Long Vũ hừ lạnh nói:
- Ai mạnh ai yếu, cũng không chỉ tại một điểm này.
Nói xong, Thiên Sư pháp kiếm trong tay Long Vũ hơi động, vạn đạo tử mang hướng tới Thiên Nguyên quét tới. Thiên Nguyên khẽ cười một tiếng, lấy ngón tay làm kiếm, một đạo kiếm khí bắn ra, vừa lúc cản lại kiếm quang của Long Vũ.
Lệ quang trong mắt Thiên Nguyên chợt lóe, thân hình nhảy lên, nói:
- Cũng không tệ, thực là vượt ra khỏi dự liệu của ta…
Long Vũ đương nhiên sẽ không để ý đến lời hắn nói, thấy hắn bay lên, Thiên Sư pháp kiếm vốn đâm về phía trước liền vung lên trên, Vấn Thiên Thần Long liền xuất hiện hướng tới Thiên Nguyên giết tới.
Hiển nhiên Thiên Nguyên cũng không ngờ Vấn Thiên Thần Long sẽ xuất hiện, hắn vội vàng lui về phía sau. Mọi người xung quanh liền hoảng sợ, chẳng lẽ Tuần Vũ Thiên Ngoại Thiên cũng không phải đối thủ của Long Vũ.
Chỉ có trong lòng Long Vũ là hiểu rõ, chính mình toàn lực triệu hồi Vấn Thiên Thần Long cũng không thể đánh trúng được Thiên Nguyên. Có thể thấy được tu vi của người này kinh người như thế nào.
Sau khi tránh khỏi Vấn Thiên Thần Long, hắn khẽ cười một tiếng, thân hình đứng vững lại, lấy chưởng kình mạnh mẽ đánh nát Vấn Thiên Thần Long, khóe miệng nổi lên một tia khinh thường, cười nói:
- Còn gì nữa không?
- Hiện tại tới phiên ta công kích!
Nói xong, Thiên Nguyên dùng một quyền cách không đánh tới Long Vũ.
Long Vũ liền biết sự tình không ổn, liền chuẩn bị lui về phía sau, nhưng liền phát hiện cả thân mình đang bị một cỗ sát khí thật lớn bao phủ lấy, tốc độ phản ứng liền chậm đi rất nhiều.
- Ầm!
Đúng lúc này, một cỗ quyền kinh thật lớn truyền đến. Long Vũ căn bản không thấy rõ việc Thiên Nguyên bỗng nhiên xuất hiện trước mặt, thân hình liền bị đánh bay ra ngoài, giữa không trung liền phun ra một búng máu, ngã nhào xuống mặt đất.

Đặc Thù Không Gian - Chương #283


Báo Lỗi Truyện
Chương 283/403