Chương 281: Chân tình của Dao


- Lo lắng?
Long Vũ dùng ý nghĩ hỏi thăm:
- Em lo lắng cái gì... Có phải là chuyện chưa tìm ra phương pháp hấp thu không?
- Không phải!
La Lâm giải thích:
- Em lo lắng khi tạp chất trong cơ thể anh bị loại bỏ, chỉ còn lại nguyên lực thì có thể khí tức của anh sẽ bị Tuần Vũ Thiên Ngoại Thiên phát hiện, lúc đó có lẽ sẽ có chút phiền toái.
- Những tin tức này em phân tích từ nguyên lực ra?
Long Vũ nghi vấn.
- Vâng.
La Lâm nói:
- Lượng tin tức không đủ, hiện tại chưa thể xác định được Tuần Vũ là thiện hay ác.
- Không cần nghĩ sâu xa như vậy...
Long Vũ trầm giọng nói:
- Nói cho anh biết cách hấp thu nguyên lực này, chỉ cần có cơ hội để tăng cường sức mạnh thì anh sẽ không bỏ qua.
- Long Vũ ca ca đã quyết tâm thì em sẽ không có ý kiến gì thêm...
La Lâm vội vàng đem phương pháp hấp thu nguyên lực khắc vào trí não hắn.
Khi hai người trao đổi thì Thiên Âm cũng không hay biết gì, trong mắt nàng thì Long Vũ đang ngơ ngẩn.
- Xảy ra chuyện gì?
Thiên Âm ân cần hỏi thăm.
- Ha ha!
Long Vũ cười khẽ một tiếng, nói:
- Bác gái, tôi đã biết cách sử dụng nguyên lực của quả cầu này, người chờ một lát..
Vừa dứt lời, Long Vũ liền ném Thủy tinh cầu ra. Ngay sau khi rời khỏi tay Long Vũ, Thủy tinh cầu liền đứng yên bất động giữa không trung.
Thiên Âm kinh ngạc nhìn cảnh đó, không nói năng gì mà chỉ hồi hộp theo dõi.
Thiên Âm vốn là người rất bình tĩnh, thế nhưng lúc này lại không thể bình tĩnh được. Điều này nàng đã mong đợi từ lâu.
Hai tay Long Vũ bắt ấn quyết, nghiêm mặt. Nguyên lực trong cơ thể liền phóng về phía quả cầu. Ngay sau đó quả cầu thủy tinh bắt đầu xoay tròn và bắn ra tử quang chói mắt.
Thiên Âm vội vàng lùi về phía sau. Bởi vì nàng đã cảm ứng được luồng khí tức mãnh liệt, khiến nàng rất bất an.
Thế nhưng Long Vũ lại tỏ ra cực kỳ thoải mái với cỗ khí tức này, hắn lăng không tiến đến quả cầu, chậm rãi cầm lấy nó.
Lập tức nguyên lực bên trong quả cầu tìm được lối thoát, bắt đầu cuồn cuộn tiến vào trong cơ thể hắn như một cơn đại hồng thủy.
Kinh mạch của Long Vũ khó mà chịu được cường độ như vậy, trên mặt hắn bắt đầu xuất hiện nét thống khổ. La Lâm thấy thế liền vội vàng hấp thu một bộ phận nguyên lực.
Không lâu sau, áp lực trên người Long Vũ đã giảm đi rất nhiều.
Thiên Âm kinh ngạc nhìn những thứ xảy ra phía trước, sắc mặt âm tình bất định.
Tất cả quá trình diễn ra trong khoảng một giờ, sau khi nguyên lực không ngừng rót vào cơ thể Long Vũ và La Lâm thì quả cầu thủy tinh cũng ảm đạm dần đi.
Cuối cùng thì biến thành trong suốt.
Tuy nhiên nó không bị rơi xuống đất mà vẫn trôi nổi trên không trung như trước.
- La Lâm, vật này được chế tạo từ thứ gì vậy? Bây giờ còn có tác dụng gì ko?
Long Vũ hỏi.
- Tài liệu không biết tên, chắc là từ Thiên Ngoại Thiên, kho số liệu của em không có thông tin gì về nó.
La Lâm nói:
- Tuy nhiên thì theo suy đoán của em, thứ này vẫn còn có tác dụng. Nếu đưa nó cho một vị luyện khí sư thì hẳn là sử dụng được.
- Ầm.
Đúng lúc này, quả cầu thủy tinh đột nhiên nổ tung.
La Lâm thầm kêu hỏng bét:
- Long Vũ ca ca, em đoán sai rồi. Thứ này đã báo tin cho Thiên Ngoại Thiên, có lẽ Tuần Vũ sẽ tới nhanh thôi.
- Chuyện gì xảy ra?
Long Vũ hỏi.
La Lâm giải thích:
- Lúc quả cầu nổ tung, em đã thấy thứ này truyền một tin tức phá vỡ không gian, biến mất không thấy. Hẳn là đã truyền tới Thiên Ngoại Thiên, tiếc là nửa đường truy đuổi thì em bị mất dấu.
- Việc gì đến thì sẽ đến!
Long Vũ lạnh nhạt nói:
- Cho dù là người từ Thiên Ngoại Thiên tới thì anh cũng không sợ!
- Tiểu Vũ...
Thiên Âm dè dặt đi tới, hỏi thăm:
- Cậu không sao chứ? Cậu có nắm giữ được cách sử dụng nguyên lực không? Vì sao thứ kia lại nổ tung?
- Bác gái, nguyên lực thuần khiết nhất trong thứ này đã bị tôi hấp thu hoàn toàn.
Long Vũ nói:
. Căn cứ theo dự đoán của tôi, nếu dùng máu của tôi để luyện chế đan dược thì có thể giải quyết được đại nạn sinh tử của Phượng tộc.
- Thật sao?
Thiên Âm hỏi.
- Thực sự chắc chắn.
Long Vũ nghiêm túc nói.
Thấy Long Vũ đúng là không giống như đang nói dối, thần sắc của Thiên Âm trở nên chăm chú, con ngươi gắt gao nhìn chằm chằm vào hắn, như thể yêu tinh gặp được Đường Tăng vậy.
- Người đừng nhìn tôi như vậy, tôi rất sợ hãi...
Long Vũ bỗng giật mình, mình đã lỡ lời. Hắn vội vàng nói:
- Bá mẫu, việc này người không thể truyền ra bên ngoài.
- Ừ.
Thiên Âm nói:
- Chỉ cần cậu có thể cung cấp cho Phượng tộc đan dược ăn được, chuyện gì tôi cũng không biết hết... tôi sẽ giữ bí mật giúp cậu.
Uy hiếp! Đây là uy hiếp trắng trợn. Long Vũ trong lòng buồn bực, đều tại mình nhanh nhảu, chuyện gì cũng đều nói toạc hết ra. Giờ thì xong rồi, để cho người ta nắm được đằng chuôi.
- Tiểu Vũ, cậu hiểu lầm tôi rồi, đây không phải là uy hiếp mà là thỉnh cầu của tôi...
Thiên Âm nhẹ nhàng nói:
- Hi vọng cậu có thể vì Thi Nhân, Kim Phượng, rồi cả tôi nữa, giúp Phượng tộc. Đại ân của cậu, chúng tôi sẽ ghi nhớ trong lòng.
Đang mang trọng trách của Phượng tộc, Thiên Âm cũng bất chấp việc mất mặt mà lên tiếng khẩn cầu.
- Được, tôi hiểu rồi...
Long Vũ cười nói:
- Phượng tộc là bên đằng vợ của tôi, chuyện này tất nhiên là tôi phải quan tâm rồi. Người cứ yên tâm đi, sau khi trở về tôi nhất định sẽ hiến chút máu để Phượng tộc luyện đan. Nhưng người nhất định phải giữ kín chuyện này, tuyệt đối không để ai biết, nếu không tôi thực sự sẽ trở thành Đường Tăng, không chừng sẽ rước phải phiền toái.
- Ý cậu là Đường Tăng trong truyền thuyết của thế giới thực các cậu sao?
- Không ngờ là Thiên Âm đại nhân cũng biết tới chuyện của Đường Tăng.
Nàng vừa cười vừa nói:
- Diễm ngộ của Đường Tăng kể ra cũng không ít, nhưng đúng là cậu nên cẩn thận rồi.
- Ha ha!
Long Vũ cười khan một tiếng:
- Tôi là người thành thật.
...
...
Sau khi trở về, Long Vũ liền để lại mật thất của Thiên Âm vài giọt máu, để Thiên Âm đưa cho trưởng lão cung phụng của Phượng tộc luyện đan. Lúc này, trưởng lão Phượng tộc cũng chưa biết chuyện cấm địa của Phượng tộc đã bị bọn họ liên thủ phá hủy. Nếu không thì chắc chắn sẽ có một phen sóng gió.
Đương nhiên chuyện này thì trời biết, đất biết, bọn họ biết, người khác cũng sẽ không biết.
Trừ phi là Phượng Hậu đời sau đến cấm địa thì mới phát hiện ra.
Mà Phượng Hậu đời sau thì chính là Kim Phượng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Thế nên chuyện này có thể nói là thiên y vô phùng , không ai có thể biết.
Đến tối thì trưởng lão hội cũng đã luyện chế được trăm khỏa đan dược. Để kiểm nghiệm dược hiệu của đan dược, Thiên Âm chọn lựa ra trăm tên dũng sĩ Phượng tộc để tiến hành thí nghiệm.
Ba ngày sau, kết quả của thí nghiệm biểu hiện tất cả đều bình thường, hơn nữa dược hiệu cũng rất rõ rệt, kinh mạch được sửa chữa trên diện rộng, hơn nữa tính mạng lực của bọn chúng cũng gia tăng, hoàn toàn trừ tận gốc nguy cơ về luân hồi. Sau này thì tất cả Phượng tộc đạt tới Vương cấp thì đều có thể tránh được tử vong.
Dựa theo kế hoạch của Thiên Âm, vốn định đặt tên cho viên thuốc là Nguyên Lực Đan, thế nhưng Long Vũ không đồng ý. Ý của hắn thì rất rõ ràng, chuyện này không thể truyền ra ngoài.
Ngươi đặt tên nó là Nguyên Lực Đan thì chẳng khác nào nói cho người ta biết chuyện gì xảy ra...
Cuối cùng thì Thiên Âm đặt tên nó là Tính Mạng Đan, ngụ ý là đem lại tính mạng cho Phượng Tộc.
Dựa theo số lượng tộc nhân của Phượng tộc hiện tại thì số lượng máu mà Long Vũ hiến tặng đã đủ. Thiên Âm rất hài lòng với chuyện này, đồng thời thông qua hành trình cấm địa lần này thì nàng đối với đứa con rể hờ này cũng có thêm vài phần hảo cảm.
Nếu như không có sự việc bản thân bị Long Vũ nhìn thấy hết thì Thiên Âm cho rằng chuyến đi lần này là hoàn mỹ.
Đến gần trưa, Dao biết tin cũng chạy đến.
Tuy rằng nàng đã tiến vào Hoàng Cảnh, đạt đến tiến hóa cuối cùng, thế nhưng nàng vẫn còn tộc nhân của mình. Nàng lo lắng khi mình không có mặt thì Hắc Phượng tộc sẽ bị đối xử bất công.
Trên thực tế thì lo lắng của nàng là thừa.
Hắc Phượng tộc là chiến đấu quân đoàn của Phượng Tộc, bọn họ được ưu tiên ăn đan dược trước. Đối với chuyện này thì Dao rất hài lòng. Sau đó lại vô tình biết được Long Vũ cũng ở đó, hơn nữa lại cùng Thiên Âm đi tới cấm địa.
Trong khoảnh khắc Dao liền nghĩ ngay tới cái Tính Mạng Đan này có liên quan trực tiếp tới Long Vũ. Sau khi cẩn thận suy nghĩ, nàng phái người tới Ngũ Thải Cung mời Long Vũ đi Hắc Phượng Cung gặp mặt.
Gần tối, Long Vũ tạm biệt Thiên Âm, liền theo người hầu của Hắc Phượng Cung rời khỏi Ngũ Thải Cung.
Sau khi đi tới Hắc Phượng Cung, người hầu cũng không đưa Long Vũ vào phòng khách mà đưa hắn thẳng đến Cung điện của Hắc Phượng Cung.
- Dao bá mẫu rốt cuộc là ở đâu?
Long Vũ hỏi.
Người hầu của Hắc Phượng Cung đi phía trước, trả lời:
- Ở tẩm cung của người.... Sắp tới rồi.
Tẩm cung? Long Vũ hơi sững sờ, không biết là trong hồ lô của Dao bán thuốc gì? Lập tức hắn liền im lặng, theo sát người hầu về phía trước.
Xuyên qua hành lang, cuối cùng là tẩm cung của Dao. Người hầu của Hắc Phượng Cung dừng lại tại cửa viện, khom người nói:
- Công tử mời vào, cung chủ đang ở bên trong.
Long Vũ nghe vậy, nhấc tay vén lên bức rèm che.
- Ha ha!
Lúc này, một tiếng cười như chuông bạc truyền ra từ bên trong tấm bình phong:
- Tiểu Vũ, cậu tới Phượng tộc sao lại không tới thăm tôi, lại phải để tôi phái người mời cậu tới.
Long Vũ nhận ra giọng nói của Dao, vội vàng bước qua tấm bình phong. Bên trong phòng đèn đuốc sáng trưng, trang sức lung linh, quý phái. Hắn cũng lâu không tới Hắc Phượng Cung, phát hiện ra trang sức nơi này cũng khí phái không thua kém Ngũ Thải Cung của Phượng Hậu Thiên Âm.
Dao mặc váy dài đen, nhẹ nhàng. Tóc mây vấn cao, da thịt trắng như tuyết, dưới ánh nến làm nổi bật lên, thật sự có thể so với vẻ kiều diễm của hoa cỏ. Cặp mắt to mọng nước câu hồn nhiếp phách, váy trễ ngực có thể thấy rõ khe ngực trắng ngần, thêm vài phần vũ mị thật khiến lòng người nhộn nhạo.
- Dao bá mẫu, không phải là tôi không tới thăm, chỉ là... Thực sự tôi không biết người đã trở lại.
Long Vũ ngượng ngùng nói.

Đặc Thù Không Gian - Chương #281


Báo Lỗi Truyện
Chương 281/403