Chương 273: Tuyết Cơ thổ lộ 3


Đương nhiên, đối với Long Vũ, toàn bộ nữ nhân hắn đều đối xử bình đẳng. Đối với việc này, Đường Hương Hương cũng không có ý định miễn cưỡng cái gì.
Đi vào trong phòng, sau khi đóng chặt cửa phòng, Thi Nhân khẽ cười một tiếng:
- Anh Vũ, anh trước tiên ở ngoài. Đợi lát nữa chúng em gọi anh, anh hãy vào bên trong.
- No problem.
Long Vũ vui vẻ đáp ứng, lập tức dừng bước ở bên ngoài.
Một lát sau, hắn nghe tiếng Thi Nhân khẽ gọi:
- Anh Vũ, tới đây…
Nghe tiếng Thi Nhân gọi, Long Vũ vội vàng đi vào. Ngẩng đầu nhìn lên, hai cô gái đã cởi áo khoác, chỉ lưu lại áo ngực cùng quần lót. Hai cô nàng nằm trên giường. Cánh tay ngọc, chân thon dài trắng nõn đều lộ ra bên ngoài. Thi Nhân cao hơn một chút, hai chân nàng thon dài trắng mịn. Long Vũ nhìn hai vưu vật đã bắt đầu chảy nước miếng.
Áo lót của Đường Hương Hương rất nhỏ, dường như chỉ đủ để che hai núm vú. Toàn thân nàng trắng mịn, không một tì vết. Hai quả núi của nàng cao ngất, lúc nàng nắm ngửa hơi thở dồn dập làm cho bộ ngực không ngừng phập phồng. Chiếc quần lót nàng mặc vừa nhỏ vừa bó sát, lộ ra khe rãnh mê người mà nhô cao.
Nhìn thấy cảnh tượng hoàn mỹ như thế, Long Vũ chân tay bắt đầu bủn rủn, hơi thở càng lúc càng gấp gáp. Hai tay bắn đầu mò mẫm:
- Hai vị lão bà đại nhân, các em thật là đẹp…
Nghe được Long Vũ gọi thẳng là lão bà, trong lòng hai nàng đều có cảm giác nâng nâng.
Ngón tay hắn bắt đầu vuốt ve khuôn mặt Thi Nhân, thuận tay trượt xuống chiếc cổ ngọc mềm mại thon dài. Sau đó thuần thục lướt xuống dưới, luồn tay vào trong áo ngực của nàng vuốt ve. Từng tiếng thở dốc cảm thụ sự khoái lạc. Dường như đã quá thuần thục với công việc này, chỉ trong tích tắc, chiếc áo ngực của Thi Nhân bị bàn tay rất đàn ông của Long Vũ tháo bung ra. Hai vú ấm áp không còn bị trói buộc lập tức bung ra. Hai điểm màu hồng ngạo nghễ đứng thẳng lên trên.
Thi Nhân mở mắt, trong đôi dễ thương long lanh xuân quang, nhẹ nhàng cởi bỏ áo Long Vũ. Nàng nỉ non:
- Chồng, đêm nay anh phải hảo hảo yêu em…
Đường Hương Hương cũng thật lớn mật. Nàng hơi hơi đứng dậy, từ phía sau ôm lấy Long Vũ, hơi dùng sức lấy bộ ngực cọ xát vào lưng Long Vũ.
Thi Nhân vô lực nằm trong lòng Long Vũ, cái miệng nhỏ nhắn xinh xinh lưu luyến si mê hôn đôi môi Long Vũ. Bàn tay nhỏ bé của nàng ôm lấy cổ hắn, một bộ dạng cầu ái.
Long Vũ si mê nhìn nàng, hai tay ôm nhẹ cơ thể mềm mại của Thi Nhân, chiếc lưỡi linh động triền miên cùng lưỡi của nàng đan xen vào một chỗ. Sau đó, ánh mắt Long Vũ nhìn thân hình tuyệt đẹp của nàng, lộ ra một tia tiếu ý.
Đường Hương Hương từ phía sau tiến lại, lấy cái lưới đinh hương liếm lên vành tai nam nhân, kích thích thần kinh của hắn.
- Chồng, yêu em.
Thi Nhân nhẹ giọng nỉ non, chủ động cầu ái.
Ánh mắt Long Vũ lộ ra nhu tình, thân thể hơi dùng sức, nhẹ nhàng đem Thi Nhân đặt xuống giường. Nhìn ánh mắt Thi Nhân lộ ra vẻ kiều mỵ, Long Vũ nhiệt huyết sôi trào, động thân đem thằng nhỏ đâm vào.
Nhất thời hai thân thể ấm nóng gắt gao dây dưa cùng một chỗ.
Đường Hương Hương dường như lần đầu tiên chứng kiến cảnh nóng như vậy trước mắt, trong lòng không khỏi kích động. Mặc dù nàng có Vu lực cũng vô pháp ngăn cản nửa mình dưới nóng ẩm.
- A…
Rốt cuộc Thi Nhân cũng đã đạt được tới đỉnh của dục vọng, nàng mệt mỏi nằm thẳng cẳng ở một bên, hưởng thụ sự ôn nhu của Long Vũ dành cho mình.
Long Vũ vẫn mang bộ dạng khỏe như voi, đem đôi bàn tay hướng tới Đường Hương Hương. Hắn si mê vuốt ve bầu ngực căng tròn mê người của nàng, dùng hết khả năng vốn có để trêu đùa Hậu Thổ nương nương.
Trong mắt Đường Hương Hương mang theo hạnh phúc cùng thỏa mãn. Nàng thẹn thùng nhìn Long Vũ, đôi bàn tay nhỏ bé vuốt ve lồng ngực của hắn. Từng cảm giác tê dại từ lồng ngực phát ra làm cho toàn thân nàng vô lực, dục vọng trong lòng càng phát ra mãnh liệt.
- Chồng, yêu em…
Long Vũ cảm nhận được tâm ý của nữ nhân, khi nàng uyển chuyển lên tiếng, Long Vũ phá tan hết thảy trở ngại, tiến nhập thân thể Đường Hương Hương, hai người cuối cùng hợp lại làm một, liều chết triền miên.
Trong phòng, La Lâm ẩn thân ngắm nhìn ba người chơi đùa. Ngoài căn phòng, một bóng người tại góc tường dưới cửa sổ cũng đang trộm nghe những âm thanh mê người từ trong phòng phát ra.
Sáng sớm, ba người cùng nhau rời giường, Long Vũ lấy cớ đi ra ngoài hít thở không khí mới mẻ, một mình đi tìm nữ nhân tối hôm qua nghe lén. Khi mặt trời vừa mới ló, trên đỉnh Thái Dương Phong, một bóng người xinh đẹp đứng trên vách đá, đôi mắt ngơ ngơ ngẩn ngẩn ngó nghiêng giữa không trung, cũng không biết trong lòng đang suy nghĩ cái gì.
- Chị Tuyết Cơ, chị có tâm sự?
Long Vũ bước tới, ôn nhu hỏi.
Đúng vậy, người đẹp này chính là Tuyết Cơ. Tối hôm người qua nghe lén ở chân tường chính là nàng.
Thân mình Tuyết Cơ khẽ run lên, cũng không quay đầu lại.
Thật lâu sau, nàng mới nói:
- Tiểu Vũ, chúc mừng em, toàn bộ tâm nguyện của em đều đã đạt được. Từ nay về sau em cũng không cần phải khổ cực như thế nữa.
- Chị Tuyết Cơ, cám ơn chị.
Long Vũ chân thành nói:
- Nhiều năm qua, chị vừa là chị, vừa là mẹ, cũng vừa là thầy vừa là bạn… Ân tình của chị đối với em, cho dù mười đời em cũng trả không hết.
Thấy Long Vũ nói như thế, trong đôi mắt Tuyết Cơ thoáng hiện lên sự vui mừng. Nhưng nghĩ tới tâm sự của mình, nàng liền mở miệng:
- Tiểu Vũ, em phải gọi chị là sư thúc sao?
- Mẹ của em đã trở về.
Tuyết Cơ bổ sung một câu.
Long Vũ sững sờ một chút, hắn đi lên phía trước vài bước, sóng vai đứng một chỗ cùng Tuyết Cơ, thần sắc hắn bình tĩnh, nhìn không ra chút khác thường nào.
Ánh mắt liếc qua bên người Tuyết Cơ, nhẹ giọng nói:
- Chị Tuyết Cơ, em cảm thấy không cần phải sửa lại xưng hô. Em đã thành thói quen, chẳng lẽ chị không quen?
Tuyết Cơ nghe vậy có chút giật mình. Ánh mắt của nàng có chút ưu thương, ngơ ngẩn nhìn Long Vũ một chút, đôi môi mấp máy nhưng cuối cùng cũng không nói gì.
Lúc này, hai người yên lặng nhìn nhau.
Sau một hồi lâu, Tuyết Cơ mới mở miệng:
- Tiểu Vũ, sau này em định tính thế nào?
Tuyết Cơ không trả lời vấn đề lúc đầu của Long Vũ.
- Đại kiếp nạn buông xuống, em cũng không thể chỉ lo cho thân mình.
Long Vũ nói:
- Lúc trước em chỉ một lòng hướng về cha mẹ, cho nên không thể toàn lực suy nghĩ về sự tình đại kiếp nạn. Hiện giờ tâm nguyện của em đã đạt được, tất nhiên sẽ toàn lực ứng phó đại kiếp nạn. Tuy rằng em không muốn làm cái gì gọi là chúa cứu thế, cũng không muốn làm anh hùng. Nhưng em muốn bảo vệ những người em yêu thương, những người em quan tâm.
- Ừ.
Ánh mắt ân cần nhìn Long Vũ, giờ khắc này trong lòng Tuyết Cơ mang theo chút nhu tình.
- Tiểu Vũ, nếu sư tỷ không đồng ý em gọi chị như vậy, em sẽ làm thế nào?
Tuyết Cơ đột nhiên hỏi. Giờ khắc này, nàng dường như nổi lên một tia dũng khí, ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn Long Vũ, hình như có chút nhu tình thoáng hiện.
Hơi tránh đi ánh mắt động lòng người kia, trên mặt Long Vũ hiện lên một chút tịch mịch, lặng nhìn chân trời xa xa.
Hiển nhiên, hắn đang trốn tránh.
Nhưng, trốn tránh như vậy cũng làm cho lòng người đâu đớn.
- Tiểu Vũ, chị chỉ cần một câu nói của em…
Tuyết Cơ lại hỏi.
Tâm thần chấn động, Long Vũ thu hồi ánh mắt, nhìn dung nhan tuyệt mỹ của Tuyết Cơ, trong ánh mắt mang theo thâm tình. Long Vũ nói:
- Em không sợ…
Nghe được Long Vũ nói như vậy, Tuyết Cơ vui mừng nở nụ cười.
Dừng lại một chút, Tuyết Cơ lẳng lặng nhìn hắn, trong ánh mắt lộ ra một chút sầu lo:
- Vu Thần Ba Độ lợi hại như vậy, nghe nói còn lợi hại hơn cả người của Thiên Ngoại Thiên. Tiểu Vũ, chị thực sự lo lắng cho em.
- Không có việc gì.
Long Vũ ngạo nghễ nói:
- Lấy tu vi của em bây giờ, ngay cả không đánh lại Vu Thần Ba Độ, cũng tuyệt đối sẽ không bỏ mạng trong tay hắn. Chị Tuyết Cơ, chị cứ yên tâm đi.
Nói xong, Long Vũ ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời trong xanh, cả người lâm vào trầm tư. Giờ phút này, trong lòng hắn không phải suy nghĩ chuyện tình đại kiếp nạn, mà là quan hệ cùng với Tuyết Cơ.
Thời gian trầm mặc trôi qua, Tuyết Cơ chỉ lặng lặng nhìn hắn, yên lặng chờ đợi.
Kỳ thật, nàng cũng không biết mình đang chờ đợi cái gì.
Giớ nhẹ thổi qua nhánh cây, vào ra tiếng xì xào, giống như là đang thở dài, cũng như trầm mặc. Có lẽ, đây cũng giống như tâm ý của Long Vũ.
- Tiểu Vũ, chị thích em, chị nghĩ chị đã có tình cảm đối với em…
Trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc Tuyết Cơ cũng nói là tâm sự của mình.
Dù là Long Vũ đã sớm phát hiện ra, giờ phút này đột nhiên nghe được Tuyết Cơ can đảm thổ lộ, hắn cũng phải chấn động.
- Chị làm cho em sợ sao?
Nhìn thấy biểu tình của Long Vũ, trong lòng Tuyết Cơ đau xót.
- Không phải.
Long Vũ không đành lòng làm thương tổn Tuyết Cơ. Huống hồ, trong lòng hắn đối với Tuyết Cơ cũng có vài phần tâm ý.
Kỳ thật, Tuyết Cơ là người đầu tiên Long Vũ động chân tâm. Từ lúc còn nhỏ đến lúc trưởng thành, hắn luôn có tình cảm tốt đẹp đối với Tuyết Cơ.
Lúc trước, khi La Hậu xâm lấn đại não của hắn, liền đọc được nội tâm của hắn. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Nhiều năm trôi qua, trải qua nhiều chuyện, Long Vũ cũng đã trưởng thành. Nhưng mảnh tâm tình trong lòng hắn thì vẫn mãi tồn tại.
Chỉ tiếc là, chuyện này không dễ dàng gì, phi thường khó giải quyết.
Tuyết Cơ là đệ tử của Huyền Môn, hơn nữa hiện giờ cha mẹ của Long Vũ cũng đã trở về, tại nơi này cấm kỵ nhiều luân lý đạo đức, thật sự là rất khó để vượt qua.
Chuyện của Tuyết Cơ so với chuyện mẹ của Thi Nhân khó giải quyết gấp bội.
Dù sao, Huyền Môn đối với quy phạm đạo đức của thế tục càng coi trọng.
- Chị Tuyết Cơ, cho em thêm chút thời gian.
Long Vũ buông lời thề son sắt:
- Chờ em ứng phó xong đại kiếp nạn, em sẽ cho chị một câu trả lời.
- Được.
Lúc trước Tuyết Cơ lấy hết dũng khí nói ra những lời kia. Nhưng giờ hồi tưởng lại, hai má cũng nóng ran, thầm mắng mình không biết xấu hổ.

Đặc Thù Không Gian - Chương #273


Báo Lỗi Truyện
Chương 273/403