Chương 272: Tuyết Cơ thổ lộ 2


- Haiz…
Long Vũ cũng thở dài:
- Xem ra họ không thể chống cự được sự hấp dẫn của lực lượng…
- Tiểu Vũ, nếu không phải vì cháu, ông nghĩ ông cũng sẽ đi…
Long Phi thở dài:
- Mấy ngày này, chúng ta được truyền thụ càng ngày càng nhiều tin tức về Vu tộc, chúng ta khát vọng có được lực lượng mạnh mẽ.
- Ông nội…
Long Vũ nói:
- Muốn có lực lượng mạnh mẽ, không nhất định phải trở thành Vu tộc.
- Ông nội?
Long Phi sững sờ thở dài một lần:
- Cháu gọi ông là cái gì? Cháu gọi là ông nội, cuối cùng cháu cũng chịu nhìn nhận lão già này… Được rồi, cuối cùng cháu cũng chịu nhìn nhận ông.
- Ông nội.
Long Vũ nói một tiếng xin lỗi:
- Ông nội, ông còn không biết, cháu đã tìm được cha mẹ cháu. Cháu muốn cho tâm tình hai người bình tĩnh lại, sau đó mới mang họ tới đây…
- Tiểu Vũ, cháu nói thật sao?
Long Phi lệ tràn đầy hai mắt nói:
- Bọn họ ổn cả chứ?
- Chúng con ổn cả… Thưa cha.
Ngay lúc này, đoàn người Long Thiên Diệu, Thủy Tiên, Đường Hương Hương, Thi Nhân cũng nghe tin chạy tới đây.
Vừa vào tới cửa, Long Thiên Diệu, Thủy Tiên nhất thời nhào vào lòng cha già.
- Ha ha…
Long Phi cười nói:
- Ông trời đối đãi với chúng ta cũng không tệ.
- Cô gái này chính là…?
Thừa dịp Long Thiên Diệu, Thủy Tiên cùng Long Phi ôm nhau khóc như trẻ con đói sữa mẹ, Thi Nhân chỉ vào La Lâm xinh đẹp đang đứng bên cạnh tò mò hỏi.
- Cô ấy là La Lâm.
Giờ phút này, Long Vũ chỉ có thể giới thiệu như vậy. Về thân phận chân thật của La Lâm, lúc này giải thích rõ ràng cho mọi người thực không hợp lý.
- Các vị khỏe, tôi là La Lâm, anh Vũ là đại ca của tôi.
La Lâm rất có lễ phép nói với mọi người.
Mọi người đối với sự xuất hiện của La Lâm rất tò mò. Âm thầm đoán già đoán non, không biết từ lúc nào Long Vũ lại dụ dỗ được một cô bé xinh xắn dễ thương như thế.
Sắc mặt Long Vũ có chút ngô ngố, giải thích cũng không tốt.
- Tôi và Long Vũ ca ca đã kết bái làm anh em.
La Lâm cười nói:
- Sau này xin mọi người chiếu cố nhiều hơn…
Nói xong nàng lại cúi đầu chào.
Hảo cảm của mọi người đối với La Lâm lập tức tăng lên rất nhiều.
Nhưng bọn họ vẫn nghĩ không ra, La Lâm này rốt cuộc từ nơi nào xuất hiện.
Từ khí tức của nàng, tu vi cũng xấp xỉ với Long Vũ.
Nhưng hiện tại ở Huyền Cảnh, thực sự chưa từng nghe qua nhân vật số một như vậy. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Bạch Mi đạo nhân nhíu mày. Hắn cảnh giác, nữ nhân này thật thần bí, có thể có quan hệ cùng với Thiên Ngoại Thiên. Nếu không, thực sự không có cách giải thích nào khác.
Ngay cả Bạch Mi đạo nhân có kiến thức rộng rãi, cũng không thể nghĩ rằng cô gái xinh đẹp này lại xuyên không mà tới.
- Mọi người, về chuyện của La Lâm, tương lai nếu có cơ hội, tôi sẽ giải thích cùng mọi người. Tóm lại, mọi người cứ coi cô ấy như em gái tôi là được.
Long Vũ nói.
Bên kia, Long Phi, Long Thiên Diệu, Thủy Tiên ôm nhau khóc sướt mướt, mọi người đã vứt bỏ hiềm khích trước kia, đủ loại ân oán năm xưa đều tan thành mây khói.
Long Vũ thấy vậy, trong lòng vui mừng.
Nói thật ra, từ nhỏ đến giờ, đây là lần đầu hắn vui vẻ đến thế. Tục ngữ nói, mọi người tương phùng, là chuyện vui vẻ nhất. Ngày hôm nay có thể nói Long Vũ mặt đầy hồng quang, xuân phong đắc ý.
Thiên Cơ Tử đề nghị nói:
- Buổi tối mọi người chúng ta cùng nhau tham dự tiệc rượu… Một là vì Thủy Tiên, Thiên Diệu mời khách từ phương xa đến dùng cơm. Thứ hai, ta cũng muốn chính thức giải thích với hai người. Thứ ba, chúng ta thương nghị phải ứng phó thế nào với việc nghiệp đoàn dị năng bỏ đi.
Đề nghị của Thiên Cơ Tử rất nhanh được mọi người đồng ý.
Thừa dịp mọi người chuẩn bị tiệc rượu, Long Vũ cùng La Lâm vụng trộm đi tới đỉnh núi, nghĩ xem nên giải thích với mọi người thế nào về thân phận của La Lâm.
Ý của La Lâm là ăn ngay nói thật.
Nhưng trong lòng Long Vũ căn bản có chút băn khoăn, lo lắng khiến người khác hiểu lầm cùng ngờ vực vô căn cứ.
- Long Vũ ca ca, vấn đề là hiện tại bọn họ đã hoài nghi.
La Lâm nói:
- Hiện tại có rất nhiều người đều cho rằng em là người đến từ Thiên Ngoại Thiên.
- Đúng vậy, Bạch Mi đạo nhân dường như cũng nghĩ như vậy.
Long Vũ nói:
- Anh cũng không muốn mọi người có nhiều băn khoăn trong lòng.
La Lâm có ý thức tới gần Long Vũ, thân mình cọ cọ trên cánh tay hắn:
- Long Vũ ca ca, anh yên tâm, chuyện này chỉ cần nói rõ là vô sự. Hơn nữa, anh chỉ cần nói rõ với những người thân cận với anh là được. Về phần người khác, trực tiếp coi nhẹ không quan tâm là được rồi.
- Như vậy cũng coi như ổn thỏa.
Long Vũ cười nói:
- Anh làm gì để ý nhiều đến như vậy.
- Long Vũ ca ca, anh thấy em đẹp không?
La Lâm giả bộ làm ra một bộ dáng kiều mỵ. Một trận gió nhẹ thổi qua, cổ áo tựa hồ mở rộng ra một chút. Môt mảng da thịt trắng trước ngực hiện ra, làm cho người nhìn chân tay ngứa ngáy.
- Long Vũ ca ca, La Lâm muốn làm người thân cận nhất của anh…
La Lâm sâu kín nói:
- Từ sau khi La Lâm có nhân tính, em cảm thấy tịch mịch, cô đơn, bất lực… Tâm lý của em luôn trống trải…
Nói xong, nàng tới gần lồng ngực Long Vũ, thân mình nhẹ nhàng uốn éo.
Long Vũ bị mị ý của La Lâm trêu trọc khiến tâm thần hắn nhộn nhạo. Hắn vội vàng vận chuyển Tử Kim Thiên Viêm, đem dục niệm đánh tan.
- Long Vũ ca ca, anh không thích em như vậy sao?
La Lâm ngẩng đầu, đem cổ áo kia rớt ra:
- Đây là để cho anh nhìn, trước kia em thấy anh luôn rất thích nhìn ngắn mấy người Thi Nhân mà.
Long Vũ theo bản nằng nhìn thoáng qua cổ áo của nàng. Nhìn thấy hai nhúm vú đỏ hồng, hắn thầm kêu cứu mạng.
Thoáng do dự một chút, hắn run rẩy lấy hai tay giúp đỡ La Lâm đem vạt áo chỉnh sửa lại cho tốt. Tuy rằng còn cách một lớp quần áo, nhưng vẫn có thể cảm nhận được co dãn trên người La Lâm.
- Chúng ta trở về tiệc rượu thôi. Có lẽ cũng đã bắt đầu rồi.
Long Vũ hít sâu một hơi, ổn định lại tâm tình, tránh người đi trước. Theo sát phía sau hắn là một cô gái bộ mặt tươi cười kỳ quái, nhìn nàng hiện lên vẻ dễ thương.
Tiệc rượu rất long trọng, Thiên Cơ Tử trước mặt cao tầng Huyền Môn nói lời xin lỗi Long Thiên Diệu, Thủy Tiên. Long Phi là người cố chấp nhưng cũng đồng dạng nói lời xin lỗi.
Đối với việc này, Long Vũ vô cùng vui mừng.
Long Thiên Diệu, Thủy Tiên coi như khổ tận cam lai.
Điều làm bọn họ vui mừng cùng tự hào nhất chính là đứa con trai Long Vũ của mình.
Lúc trước, bọn họ đem con trai phó thác cho Long Thiên Trạch, Tuyết Cơ, chính là hi vọng đứa con cỏ thể sống an ổn cả đời. Lại không nghĩ rằng, đứa con của họ là một người oanh liệt như vậy.
Đứa con trai của họ có thể so sánh được với năm lệnh chủ Phương Thiên Địa, hai vợ chồng uống liền vài chén rượu, thậm chí họ vẫn có cảm giác như đang nằm mơ.
Bữa tiệc diễn ra mỹ mãn, hơn hai giờ liền kết thúc.
Tục ngữ nói, tiểu biệt thắng tân hôn. Long Thiên Diệu, Thủy Tiên không chết, hiện giờ có thể hưởng phúc, cũng nên giải quyết tốt những việc lâu lắm không làm. Đồng thời, Thi Nhân, Đường Hương Hương cũng nhân cơ hội này tập trung một chỗ chơi trò trẻ con không được coi.
Tại yến hội, mọi người thương nhị, Long Vũ cùng Đường Hương Hương tiến vào Huyền Cảnh tìm kiếm dị năng giả bị Huyền Minh mang đi. Nếu có thể, phải tận lực nghĩ cách cứu viện họ.
Nhưng mà mọi người cũng lo lắng, đối phương có Vu Thần Ba Độ trấn thủ, nói không chừng tất cả dị năng giả lần này có lẽ đều trở thành Đại Vu.
Sau khi ra khỏi đại sảnh yến hội, lúc đi về phòng Long Vũ, Thi Nhân đột nhiên lớn mật đề nghị, nói buổi tối thực hiện trò nhất long song phượng.
Không nghĩ rằng, Đường Hương Hương lại có thể một lời đáp ứng.
Long Vũ âm thầm vui mừng, thầm nghĩ mình có diễm phúc thật lớn.
- Anh Vũ, có phải anh cảm thấy trong lòng rất vui sướng…
Thi Nhân hừ lạnh nói:
- Em biết anh là một đại sắc lang, đề nghị của em nhất định anh sẽ hưởng ứng. Có phải trong lòng còn tính toán muốn mua một cái giường rất lớn. Làm cho toàn bộ chị em đều đồng loạt hầu hạ anh…
- Hắc hắc.
Long Vũ tà dị cười:
- Đề nghị của em quả thực không tệ.
Thi Nhân thấy vẻ mặt đáng khinh của Long Vũ, trực tiếp hết chỗ nói. Đường Hương Hương cũng chỉ cười cười không nói gì. Dựa theo thói quen của Đại Vu, nam nhân ba vợ bốn nàng hầu cũng là chuyện rất bình thường, không có gì to tác. Nhưng mà tại Vu tộc, luôn luôn có một phòng là chính thê, các cô vợ nhỏ còn lại thì tùy ý.

Đặc Thù Không Gian - Chương #272


Báo Lỗi Truyện
Chương 272/403