Chương 271: Tuyết Cơ thổ lộ


Theo lời La Lâm, Long Vũ có chút ngẩn người:
- Có ý gì? Em không phải là La Lâm sao?
- Ha ha…
La Lâm khẽ cười một tiếng, đến gần Long Vũ một chút, cười nói:
- Chủ nhân, anh còn nhớ vì sao em lại tới thời đại này không?
Long Vũ trả lời:
- Lúc trước anh đã biết, Thiên Sư La Hậu tới phủ Nguyên Soái hái hoa, cùng yêu thú thập cấp Thiên Dực Hổ đại chiến. Cuối cùng lưỡng bại cầu thương, lấy lực lượng cường đại tìm thông đạo xuyên không, lúc sau tất cả đều bị cuốn vào bên trong.
- La Hậu hái hoa, mục tiêu là ai?
La Lâm hỏi.
- Con gái của nguyên soái đế quốc – La Lâm.
Long Vũ trả lời.
- Chính là như vậy…
La Lâm âm u nói:
- Hiện tại em rất nghi hoặc, em không biết mình là La Lâm con gái nguyên soái đế quốc hay là La Lâm máy tính hình người. Hoặc là kết hợp cả hai.
- Tại sao lại có thể như vậy?
Long Vũ ngạc nhiên nói.
La Lâm lắc đầu nói:
- Nếu em chỉ là máy tính hình người, em sẽ không đủ năng lực kiểm tra triệu chứng bệnh tật của mình. Bởi vì điểm thiết kế mấu chốt của người máy sẽ không có nhân tính cùng lối suy nghĩ. Nhưng trên thực tế em có lối suy nghĩ của mình, cũng có nhân tính. Chủ nhân, ba tháng trước xuất hiện một cố năng lượng ẩn kín được hoạt hóa, hơn nữa hoàn toàn dung hợp với em. Khi đó, em từng cho mình chính là con gái nguyên soái đế quốc. Nhưng sau đó em phát hiện, em lại có toàn bộ công năng của máy tính hình người.
Long Vũ nghe thấy như vậy, cảm thấy có chút lộn xộn.
Dừng lại một chút, hắn ngẩng đầu nhìn La Lâm:
- Theo như lời em nói, em là kết hợp giữa hai người. Là linh hồn con gái nguyên soái đế quốc dung hợp với máy tính hình người.
- Không xác định được, có lẽ là như thế.
La Lâm đột nhiên cười cười:
- Kỳ thực em không muốn vì chuyện này mà thêm rối rắm. Trong yếu hơn là, em cũng có được sinh mệnh. Chủ nhân, em hi vọng anh có thể để cho em đi theo anh. Mãi mãi theo anh…
- Việc này?
Long Vũ cũng có chút nghĩ không thông. La Lâm ở bên cạnh hắn, chính xác là nàng trợ giúp cho hắn rất nhiều. Nhưng hiện giờ nàng cùng trước kia bất đồng. Trước kia nàng chỉ là một bộ máy tiên tiến. Nhưng tình huống hiện tại, nàng cùng nhân loại giống nhau. Nếu như để nàng theo mình, chuyện riêng tư của mình…
- Hắc hắc…
La Lâm đột nhiên nở nụ cười:
- Chủ nhân, em biết anh đang lo lắng cái gì. Với em mà nói, anh không có bất luận riêng tư gì. Em đã biết hết thảy. Sau khi anh cùng những cô gái trên giường, em đều quan sát toàn bộ. Ha ha, em còn có cả bản sao hình ảnh.
Long Vũ nghe vậy, hít một hơi lạnh. Nghe nói phương pháp ghi hình, hắn vội vàng nói:
- La Lâm, em thực hồ đồ. Em không thể sao chép lại những việc đó chứ.
- Chủ nhân yên tâm. Đây đều là những thứ em được em cất giữ cẩn thận, tuyệt đối không tiết lộ ra ngoài.
La Lâm tự hào nói:
- Cho dù là hacker lợi hại nhất ở thế giới này so chiêu cùng với em, trong khoảnh khắc em có thể cho hắn tâm phục khẩu phục. Cho nên anh cứ yên tâm, những thứ đó tuyệt đối an toàn.
Kỳ thực Long Vũ đại khái có thể yêu cầu La Lâm xóa bỏ. Nhưng hắn cũng không biết tại sao, thật ra hắn lại thích để cho La Lâm quan sát mình làm việc đó.
- La Lâm, sau này em là người tự do…
Long Vũ trầm tư một chút nói:
- Sau này em không cần phải gọi anh là chủ nhân… Trước kia em chỉ là một bộ máy tính, nhưng bây giờ em đã có nhân tính. Từ hôm nay trở đi, em cứ gọi anh là danh xưng là được…
- Không được…
La Lâm nóng nảy:
- Chủ nhân, có phải anh cảm thấy hiện tại em bất tiện, không còn muốn em nữa.
- …
- Đương nhiên là không phải.
Long Vũ thấy vẻ mặt lo lắng của La Lâm, vội vàng nói:
- Em hiểu nhầm ý của anh rồi. Ý của anh là, em hẳn phải có được sự tôn trọng.
- Tôn trọng?
Vẻ mặt La Lâm mê mang:
- Nếu anh không cho em gọi anh là chủ nhân, đó chính là anh không tôn trọng đối với em. Em luôn cảm thấy, em thực sự phải gọi anh là chủ nhân.
- Ha ha…
Long Vũ cười cười:
- Không bằng thế này. Từ hôm nay trở đi em gọi anh một tiếng là đại ca đi…
- Đại ca? Em vì sao phải gọi anh là đại ca? Em là em gái anh sao? Như vậy có vẻ không được?
La Lâm cái hiểu cái không nhìn Long Vũ, nhưng cuối cùng nàng vẫn đồng ý:
- Được rồi, nghe lời anh. Đại ca…
- Đúng rồi, chủ nhân. Có sự tình thiếu chút nữa em quên nói với anh. Anh đang làm một chuyện vô cùng quan trọng, đó là đem Tử Kim Thiên Viêm dung hợp cùng đạo lực, mới sinh ra một loại lực lượng có uy lực rất lớn, cường độ không thua kém gì lực lượng của Vu Thần Ba Độ.
La Lâm nói:
- Nếu đúng như suy đoán của em, đây là một loại lực lượng thuộc cấp độ rất cao.
- Thần lực?
Long Vũ hơi kinh hãi:
- Khả năng là Thần lực cùng không lớn đi?
- Cụ thể em cũng không nắm rõ lắm.
La Lâm nói:
- Trừ khi em có thể có được tin tức chính xác từ Thiên Ngoại Thiên, nếu không em cũng không thể phân tích ra được đáp án.
- Vậy à?
Long Vũ nhàn nhạt đáp, lập tức cười nói:
- Nhưng thật ra Thần lực không phải là chuyện trọng yếu, quan trọng là… Lực lượng của anh lại lần nữa tăng lên. Cón có, anh luôn tận lực truy tìm cha mẹ anh, hiện giờ cũng đều đã tìm được rồi. Tâm tình của anh từ trước tới giờ chưa có lúc nào cao hứng lúc này…
Nói tới đây, Long Vũ đột nhiên ngửa đầu huýt dài. Trong tiếng huýt gió mang theo vui vẻ vô tận cùng vui mừng. Thanh âm rung trời, giống như tiếng rồng thở quanh quẩn ở cuối chân trời.
Đúng lức này, sắc mặt La Lâm hơi đổi, trong đôi mắt lộ ra sát khí vô cùng mạnh mẽ. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
- La Lâm, em nhận ra cái gì thế?
Long Vũ vội vàng hỏi.
- Là khí tức của Huyền Minh.
La Lâm nói.
- Hắn đang ở chỗ nào?
Long Vũ nói:
- Em dẫn đường, chúng ta tới đó nhìn xem.
La Lâm dứt lời, lập tức triển khai thân hình, tốc độ giống như sao băng. Cho dù là Long Vũ, phải thi triển hết sức mới miễn cưỡng theo đuổi kịp. Hai người dọc theo ngọn núi Thái Huyền Sơn hướng tới Thái Dương Phong. Dưới ánh trăng, hai đạo lưu quang hiện lên. Lúc tiếp cận Thái Dương Phong, một cỗ khí quỷ bí có mùi chết chóc làm cho người ta cảm thấy tim đập nhanh hơn truyền tới.
- La Lâm, em cảm giác được cái gì không?
Long Vũ hỏi.
- Đại ca… Không tốt, là bọn họ…
La Lâm thấp giọng nói:
- Là người của nghiệp đoàn dị năng…
Nghe La Lâm nói như thế, Long Vũ chợt giật mình, vội vàng mở ra cảnh kỳ. Nhất thời, cả Thái Dương Phong đều hiện trong tâm thần Long Vũ. Đệ tử Huyền Môn tấp nập đi kiểm tra tình huống.
Long Vũ, La Lâm vội vàng hướng tới dãy phòng của nghiệp đoàn dị năng.
- Anh Vũ, bọn họ đã đi rồi…
Khi bọn họ tiến tới, khí tức của Huyền Minh đã biến mất không thấy. Trong phòng chỉ còn Long Phi thở dài nói:
- Đám người Yến Nam Thiên đã tự nguyện đi theo Huyền Minh rời khỏi chỗ này…

Đặc Thù Không Gian - Chương #271


Báo Lỗi Truyện
Chương 271/403